Truyện ngắn: Xuân vọng
Truyện ngắn này in ở báo Lao Động cuối tuần số Xuân Nhâm Thìn. Chỉ là một vài ký ức vụn về cái thời bồng bột tuổi trẻ. Post lên cùng mấy dòng gọi là khai bút đầu năm. Xin chúc những ai ghé vào cái blog còm này một năm mới an lành và sức khỏe. Bên phải trong hình là binh nhất Phạm Ngọc Tiến năm 1973 thuộc đơn vị C41, D144, E 231, F365 pháo phòng không. Câu chuyện thuộc về khóa huấn luyện tân binh C4,D611, F338.
( Tặng các bạn đồng ngũ 611)
Đại đội tân binh di chuyển bằng tàu hỏa từ Hà Nội đổ bộ xuống ga Đò Lèn vào giữa trưa một ngày đầu tháng một năm bảy hai. (đọc tiếp…)
Nơi gặp gỡ của nhân duyên
Thứ Sáu ngày làm việc cuối cùng trước khi nghỉ Tết mình cùng vợ chồng nhà văn Thùy Linh đi lên Trung tâm bảo trợ xã hội số 4 ở Tây Đằng, Ba Vì. Đã thành lệ từ hàng chục năm nay bọn mình đều đến với các em nhỏ vào dịp trước Tết Nguyên Đán, ăn với các cháu bữa cơm tất niên. Lợn thì Trung tâm tăng gia có sẵn bọn mình chỉ việc nhờ xả thịt nấu nướng, rau xanh các cháu tự trồng vậy là có một bữa ăn cây nhà lá vườn cho tất cả. Cánh mình cùng các nhân viên của Trung tâm chỉ hơn mâm của các cháu bát tiết canh và tất nhiên là món…rượu.
Năm nay áp Tết mới lên được, quá cập rập nên chẳng rủ được ai.
Chích chòe 4: Tự do của mèo
Từ dạo còn bé tí tôi đã rất thích mèo. Bà nội kể chỉ cần buộc dây đẩy con mèo vào trong nôi là thằng cu im thít, cứ thế tha thẩn chơi cả ngày không khóc lóc gì cả. May mà bà cũng thích mèo nên tuổi thơ của tôi luôn có mèo ấp ủ. Tôi tuổi Bính Thân, con khỉ chả có gì liên quan đến mèo cả. Cái thích tự nhiên mà thành. Sau này thì tôi biết ý thích đó là tiền định.
Cuộc đời tôi không thể thiếu những con mèo. Tóm lại tôi yêu giống đó. (đọc tiếp…)
Niềm vui, nụ cười Tây Bắc áp năm
Áp năm đi Tây Bắc là quãng thời gian quá tuyệt vời. Sương trắng, đào mận chuẩn bị trổ hoa. Đoàn “cơm thịt” của ông Trần Đăng Tuấn huy động nhiều nhóm đi chuyến cuối cùng trước Tết âm lịch để mang gần 4000 chiếc áo rét đến những đứa trẻ chuẩn bị đón xuân. Lần này mình học đòi chụp ảnh. Tất nhiên chất lượng ảnh chẳng nên bàn làm gì. Mọi người hay bảo mình viết u ám còn ảnh thì sao? Hãy xem nhé, chỉ toàn là Nụ cười là Niềm vui thôi.
Chiếc xe ca này chở hết công suất (đọc tiếp…)
Tản mạn cơm thịt đầu năm
(Sẽ tiếp tục trở lại vệt Chích chòe Háo danh và truyện ngắn. Đón đọc: Chích chòe 4: Tự do của mèo. Đang đợi minh họa.)
Đầu năm nhưng mắc mấy món nợ viết lách chẳng có thời gian thảnh thơi nên cứ phải tắt máy điện thoại để tập trung cho công việc. Nhưng mà nhớ. Từ lâu cái máy kè kè bên mình như một người bạn không thể thiếu giờ triệt nó đi cứ trống trống vắng vắng thế nào ấy. Thành thử thi thoảng giải lao lại bật máy một lúc xem có ai gọi hoặc nhắn nhe gì cho mình không.
Buổi chiều vừa bật máy lên thì giật mình vì hồi chuông đổ giật. Sống Thật Chậm gọi. Cô chủ gánh hàng xén vừa đi Pa Cheo về đã gọi có việc gì thế này. (đọc tiếp…)
Những khoảnh khắc vui năm cũ và lời chúc năm mới 2012
Năm rồi mình đi nhiều. Buồn cũng lắm nhưng vui chẳng ít. Năm mới chẳng biết viết cái gì thôi thì đăng mấy cái hình vui vẻ ở các chuyến đi cho nó có khước. Để năm mới tự chúc cho mình, đi thật nhiều, viết thật đã, tích cực uống nhưng bớt say xỉn. Sức khỏe thì giời cho thế nào nhận thế ấy. Có cố cũng chả cưỡng lại được. Mong sao còn đủ sức để mình vẫn còn được là mình. Khekhe….Chúc tất cả mọi người một năm mới như ý. Năm mới cho mình khoe khoang nhậu nhẹt chút nha.
Ở Năm Căn, Cà Mau mình biết anh Tám Tài. Chỉ biết tên và thứ thôi chứ họ gì quả thật không rõ.
Anh không phải nhà văn, nhà thơ, không quyền cao chức trọng, không giàu sang nhưng đi Cà Mau thì dứt khoát phải đến với anh. (đọc tiếp…)
Ông già Noel và thì tương lai…
Đi Tây Bắc gần trọn cả tuần. Vẫn là cái chương trình cơm thịt của ông Trần Đăng Tuấn. Tít mù vòng quanh đến gần hai ngàn cây số. Mệt. Và bức xúc. Dạo này mình hay tâm trạng, hay vân vi cứ nghĩ là do tuổi tác ( gần 6 chục xuân xanh còn gì) nhưng không phải. Sống nhiều, dần chai sạn sẽ dẫn đến vô cảm nhưng ở tuổi mình còn bừng bừng khí thế yêu thương, còn ngùn ngụt bức xúc thế này thì đích thị là mình chưa già hoặc là tuổi già nó thế chăng, khe khe…
Về Hà Nội đúng đêm Noel. Người xe nườm nượp. Đông đúc quá. Đông chưa hẳn là vui đâu nhé. (đọc tiếp…)
Khoảnh khắc xa con và lời cảm ơn
Đồ đạc ngổn ngang, hoa hoét tràn ngập nhưng nhà cửa vắng lặng. Cái đêm đầu tiên con về nhà chồng tất cả mọi thành viên đều cố thủ trong khoảnh riêng của mỗi người. Mẹ già 93 tuổi lẫn, ngủ miên man mọi ngày nhưng hôm ấy tỉnh thức luôn miệng gọi cháu. Ngọc ơi. Tiếng bà gọi cháu xao động cả những miền lặng đã tịch yên trong mình.
Con gái bé 12 tuổi nhớ chị theo cách riêng bản thân luôn đưa ra những quyết định không thể thay đổi bằng tuyên bố xanh rờn: Từ giờ thay bằng chị, con ngủ với mẹ. Xa con đã đành giờ lại bị tước quyền đầu gối tay ấp mỗi ngày.
Con gái sắp đi lấy chồng
Chủ nhật này là dạm ngõ con gái lớn. Ngày cưới đã được ấn định: 15/12/2011. Vậy là sắp phải xa con. Mừng nhưng thấy hẫng hụt vô chừng. Sinh con vào đúng năm nghèo khó nhất, năm 1987.
Dạo đó khổ lắm. Được tiêu chuẩn 15 hộp sữa ông Thọ, mình mang đi bán để đổi lấy một hộp sữa bột Similac lại vớ phải hộp sữa dởm. Đã thế còn làm mất luôn cái xe đạp. Ngẩn ngơ và buồn chán thấy mình đúng là thằng bố tồi. (đọc tiếp…)
Tản văn: Ai cùng mình đi Bát Xát
(Dạo này bận rộn với những chuyến đi miền núi trong chương trình “bữa cơm thịt” của ông Trần Đăng Tuấn nên dẫu có thẹn cũng phải lỡ hẹn với Chích chòe Háo danh. Mong được thông cảm. PNT)
Mình vừa đi Bát Xát về. Lần thứ hai chỉ chưa đầy một tháng. Bát Xát là một huyện biên giới của tỉnh Lào Cai. Chắc chắn một điều rất nhiều người đã từng đến Lào Cai biết một Sa Pa mây phủ lừng danh, biết một Bắc Hà thơ mộng với chén rượu ngô nồng ấm nếm một lần thật chẳng thể quên nhưng ít người đã đặt chân đến Bát Xát dù huyện lỵ của nó chỉ cách thành phố thủ phủ có hơn chục cây số tỉnh lộ.
Tại sao vậy? Bát Xát không phải là vùng đất có nhiều danh thắng, ngoại trừ khu hang động Mường Vi được xếp hạng quốc gia. Kể cả rượu San Lùng của người Dao đỏ nấu bằng thóc êm dịu có mùi vỏ trấu được nhiều người uống tấm tắc nhưng mình quả quyết ít người biết đó là đặc sản của Bát Xát. (đọc tiếp…)









Phản hồi gần đây