Tản văn: Bất chợt
Tháng Mười 30, 2011 at 10:47 chiều 109 comments
Dạo này mình hay vẩn vơ buồn. Buồn vì nhiều lẽ và cũng chẳng vì lẽ gì cả. Cứ vẩn vơ, vậy thôi. Tâm trạng buồn thực ra rất tốt cho sáng tác nhưng lại chẳng mấy hay ho cho sức khỏe. Mình không uống được rượu buồn. Mới hôm qua thôi say kềnh kếnh kang khiến một người bạn mà mình rất kính trọng và chưa bao giờ mình cho phép bỗ bã trong quan hệ đã phải cõng mình về tận nhà.
Thê thảm quá đi mất. Rượu vui thì uống tràn cung mây chẳng sao đâu. Bữa nay ngồi nhà làm việc giở đống tài liệu về Tàu không số, giở cả cái bản đồ Cà Mau to oạch cố gắng tập trung để dứt điểm cho xong cái đề cương chi tiết nhưng đầu óc cứ vân vi đủ mọi thứ chuyện trên đời.
Cách nay hơn hai tháng mình có chuyến đi thực tế Cà Mau. Chả là có một nhóm người tâm huyết nhất quyết làm bằng được cái phim về Tàu không số dù đã có 40 tập về đề tài này đã được sản xuất, đang phát sóng. Họ mời mình tham gia dự án trong vai trò biên kịch. Mình có những ngày lặn lội trong căn cứ đoàn 962 ở Rạch Gốc, Ngọc Hiển. Đây là đơn vị bến bãi dạo chiến tranh tiếp nhận, tập kết hàng hóa vũ khí từ đoàn tàu không số. Đời mình đã đi nhiều nơi khắp đất nước, riêng Cà Mau cũng kha khá chuyến nhưng lần đi này gieo cho mình một ấn tượng đặc biệt. Chiến tranh kết thúc dù đã lâu nhưng những gì của nó vẫn còn hiển hiện. Những tên người tên đất với những chiến công và cả sự hy sinh thầm lặng cứ mãi ám ảnh mình. Và mình buồn. Rất buồn khi đất nước hôm nay có nhiều thứ ngổn ngang và quá nhiều chuyện để phải vân vi và có lẽ sự lãng quên là điều đáng sợ nhất. Đã đành là cần phải quên đi chiến tranh để xây dựng hòa bình nhưng quên thế nào lại là một điều cần phải tính. Mà thôi, chẳng nên lan man những điều này làm gì. Mình bất quá cũng chỉ là thằng nhà văn quèn ôm đồm chi cho rách chuyện.
Đang làm thì mình nhận được một cuộc điện thoại. Khá bất ngờ vì chủ nhân cuộc điện thoại đó là một chị bạn ở Cà Mau. Chị này hỏi mình địa chỉ để gửi ra cho các cháu bé miền núi trong dự án “bữa cơm có thịt” của ông Trần Đăng Tuấn 10 kg cá khô lù đù. Chị này nói đã đọc blog ông Tuấn và suy nghĩ rất nhiều nên quyết định thay cho mở đầu sự ủng hộ bằng tiếng tít tít ở cái máy điện thoại nhận tin nhắn tiền của ông Tuấn, chị nghĩ thùng cá khô tuy có cách rách nhưng có thể thiết thực hơn chăng. Mình cảm động về câu nói chân thật này. Khô cá lù đù mình từng ăn rất ngon là đặc sản của xứ Cà Mau. Cái cách cho lạ lùng này khiến mình xao động không thể làm tiếp được việc đành cuốn tấm bản đồ, cất đi tài liệu tàu không số.
Mình vân vi mãi về từ dự án. Hóa ra mình đang tham gia cùng lúc mấy cái dự án. Dự án của ông Tuấn khởi động hơn tháng nay nhưng đã có những kết quả nhất định. Hôm trước vào facebook mình đọc được cái dự án độc đáo của bốn bạn trẻ đang học trung học khởi động việc hưởng ứng blog của ông Tuấn. Bốn em học sinh này đã nói về dự án như sau:
“Bữa cơm có thịt’ là dự án từ thiện của chú Trần Đăng Tuấn nhằm giúp đỡ và mang đến cho những trẻ em, cũng như con người vùng cao một cuộc sống ấm no hơn.
Với ý tưởng mang làm postcard liên quan tới cảnh đẹp, cuộc sống và con người vùng cao, nhóm 4 bạn chúng tôi: Nguyễn Trần Gia Linh, Lê Minh Hoàng (Trường THPT Chuyên Sư Phạm), Trịnh Hà My, Phạm Quốc Dũng (Trường THPT Hà Nội – Amsterdam) mong muốn đóng góp một phần nhỏ vào dự án từ thiện ‘Bữa cơm có thịt’ bằng những hoạt động thiết thực và có ý nghĩa….
Mình hoàn toàn bất ngờ trước cái sáng kiến tinh khiết và trong trẻo này. Những bạn trẻ kia ngay từ bây giờ đã làm mình vững tin vào cái tương lai tốt đẹp các em sẽ tạo dựng ra. Mình đã comment vào đó, cảm ơn và hẹn vào mùa hè sẽ tổ chức cho các em giao lưu cùng các bạn ở trường miền núi nào đó. Các em xứng đáng được nhận sự quan tâm này từ dự án của ông Tuấn. Nói chuyện này mình chợt nhớ ra. Đã định thôi không bao giờ nhắc nhưng từ hành động của mấy em học sinh này mình cũng chẳng nên giữ kín trong lòng làm gì. Đó là những phiền muộn của những người bạn mình trong dự án “bữa cơm có thịt”. Tuần trước có kẻ nào đó dùng sim rác liên tục bôi xấu những người trong cuộc. Ác độc ở chỗ kẻ này nhắn tin cho người thân dụng ý gây bất ổn gia đình. Mình đã rất buồn. Không đành được mình cho vợ xem tin nhắn và bảo nếu em cũng sẽ nhận được tin nhắn tương tự thế này thì sao? Chẳng sao cả. Vợ mình nói nếu chỉ vì cái tin nhắn rác để vợ chồng lục đục thì sống sao nổi anh, ta phải tin nhau chứ. Mình biết ơn câu nói của vợ mình. Cuộc sống có phần hoang dã lang bạt của mình không phải lúc nào mình cũng giữ được nghiêm chỉnh. Đây đó có những lầm lỗi chưa đến mức chết người nhưng cũng đủ phải hối hận, chỉ tính riêng mấy vụ nhậu nhẹt bê tha vô trách nhiệm, mình đã thấy có lỗi với niềm tin của vợ. Viết đến đây mình chợt nghĩ hóa ra nỗi buồn vẩn vơ kia có nguyên cớ cả đấy. Nhưng thôi chẳng nên truy tìm nó làm gì. Buồn là buồn chứ sao.
Mình lang thang và đọc được cái tin người Rục đói cần sự giúp đỡ gạo. Người Rục mình biết là một dân tộc sống trong hang đá ở vùng núi cao Quảng Bình, Quảng Trị và mới chỉ rời hang đá sống định canh định cư được chừng dăm chục năm. Hiện tại ở Minh Hóa Quảng Bình dân tộc này còn gần ngàn nhân khẩu. Đâu đó rải rác nữa mình chẳng biết. Cách nay hai chục năm mình đã biết đến dân tộc này qua nghiên cứu về Tiếng Rục và người Rục của nhà ngôn ngữ học hàng đầu Việt Nam, bác Hoàng Tuệ. Bác Tuệ chính là thân sinh của nhà văn Bảo Ninh tác giả của tiểu thuyết Nỗi buồn chiến tranh lừng danh. Mình thấy blog Cu Làng Cát của nhà báo Dương Minh Phong đứng ra quyên góp gạo thấy nao lòng. Mình cũng tìm hiểu và nói với ông Tuấn về lâu dài nên ưu tiên đầu tư cho những điểm này. Chưa làm được nhiều thì làm cho các cháu trường mẫu giáo mầm non đã. Những mầm non đất nước đáng phải quan tâm đầu tiên. Ở xã Thượng Hóa huyện Minh Hóa Quảng Bình nơi có người Rục cư trú có 3 thôn với 3 điểm trường mầm non. Bản Ón có 17 cháu. Bản Yên Hợp có 32 cháu. Bản Mò o ồ ồ có 17 cháu. Chỉ riêng bản Yên Hợp trung tâm xã là có trường còn hai bản kia phải mượn nhà văn hóa thôn cho các cháu học. Cả 3 điểm trường buổi trưa bọn trẻ đều phải về nhà ăn cơm. 56 đứa trẻ này nếu được đầu tư bữa ăn có thịt thì đấy chính là ước muốn của nhiều người. Mình biết để làm được việc đó là khó, vì xa xôi và vì những điều kiện khác nữa. Biết là khó nhưng mình vẫn cứ nêu ra và đề nghị ông Tuấn lưu tâm. Có thể sẽ nhờ biên phòng rồi chính quyền địa phương để đưa được miếng thịt đến cho các cháu. Khó nhưng không phải là không làm được.
Rõ là khổ. Tự dưng tâm trạng bất chợt để mình viết ra cái gì thế này? Đang bận ngập đầu ngập cổ. Mấy dự án cần hoàn thành. Thứ tư này phải bố trí để tranh thủ đi cùng nhóm ông Tuấn lên Dền Thàng lập bếp cho các cháu, rồi tiện thể đi Y Tí nữa. Trong đó thấy bảo cũng khó khăn lắm. Viết gì thế này? Đôi dòng tâm sự? Chả phải. Kêu ca nỗi buồn. Càng không phải. Mình không phải là người hay ca cẩm. Viết là viết thế thôi. Chợt sực nhớ dạo đi Cà Mau có mang về ít búp đước. Là trái cây đước hình thù nom như chiếc bút lông. Trái đước tự rụng xuống và nảy mầm thành cây cứ thế đời đời lớp lớp ken vào nhau nơi sông nước biển cả. Mình hỏi có trồng được ở nước ngọt không. Người bạn văn cùng đi bảo được nhưng phải ngập nước. Vậy là mình gói mang ít búp trái về. Cứ dấm bừa xuống mép ao để bây giờ nhớ và mò ra xem. Còn đâu được dăm búp. Mình rọi đèn. Trời ạ. Những chiếc lá xanh, lá đỏ nhu nhú như bàn tay trẻ con vẫy gọi. Mình lặng đi. Gọi con gái mang máy ảnh chụp vội vã trong đêm để có hình post vào bài.
Những chiếc lá non tự nhiên khiến mình nghĩ đến những đứa trẻ ở Suối Giàng ở Dền Thàng, ở Lao Chải ở Thượng Hóa…Đất lành cây sống. Bao nhiêu vẩn vơ buồn bã bất chợt bay biến. Mai sẽ dấm cây vào chậu. Chắc là mình sẽ tặng ông Tuấn chậu cây đầu tiên. Ông ấy thích trẻ nhìn những chiếc lá này, cây non này chắc là ông ấy cũng sẽ liên tưởng như mình và sung sướng.
Đêm 30/10/2011
PNT
Entry filed under: Tản văn. Tags: .


1.
Dong | Tháng Mười 30, 2011 lúc 11:00 chiều
Buồn vẩn vơ gì thế ông anh, có thằng em theo dõi đấy nhé.
Mà cũng lạ, một chuyện “phi lợi nhuận”, vác tù và hàng tổng như thế mà cũng có kẻ ghen ghét, hại ngầm…thì cuộc đời này cũng đáng buồn thật.(Là buồn cho kiếp người của mấy tên ấy).
2.
Phạm Ngọc Tiến | Tháng Mười 30, 2011 lúc 11:03 chiều
Đúng Cà Mau có khác nhanh chân thật. Tui mê xứ ấy Dong à. Còn cái vụ kia nói ra thì kinh khủng. Không nói thì thấy ngậm ngùi.
3.
Đồ Trọc | Tháng Mười Một 1, 2011 lúc 11:16 sáng
Việc mình mình làm bác ạ! Họ không xoi mói, nói xấu thì ai gọi là Đời?
4.
Phạm Ngọc Tiến | Tháng Mười Một 1, 2011 lúc 11:50 sáng
Đời! Nhất trí với bác Đồ.
5.
Thành | Tháng Mười 30, 2011 lúc 11:11 chiều
Đêm ta thấy mình có tội, vậy là vợ sướng rồi!
Bác dạo này vất vả quá! Chúc bác sức khỏe cho một tuần làm việc mới lại đã đến rồi!
6.
Phạm Ngọc Tiến | Tháng Mười 30, 2011 lúc 11:15 chiều
Vất vả cái vụ nhậu thôi. Mệt bữ bã người. Tui dạo này có vấn đề về thần kinh. Nhanh say thế không biết.
7.
Thành | Tháng Mười 31, 2011 lúc 1:26 sáng
Thế mà em cứ hóng mãi!
8.
Phạm Ngọc Tiến | Tháng Mười 31, 2011 lúc 1:28 sáng
Vậy tiếp tục hóng thôi. Mới ban lệnh cai rượu một tháng. Được hôm nay là ngày đầu tiên rồi. Khekhe…..
9.
BD | Tháng Mười 30, 2011 lúc 11:14 chiều
Anh Tiến ơi: Nhà văn luôn trăn trở trước hiện thực của cuộc sống, và mỗi người đều viết theo cảm nhận riêng của mình, tạo ra được nhiều tác phẩm cho độc giả lựa chọn. Người viết chân chính càng viết lại càng trăn trở. Chúc anh luôn có những tác phẩm mới và hay.
10.
Phạm Ngọc Tiến | Tháng Mười 30, 2011 lúc 11:16 chiều
Cảm ơn BD. Trăn trở đồng ý.
11.
trandangtuan | Tháng Mười 31, 2011 lúc 12:04 sáng
Cây đước. Rừng U Minh.Tôi nhất định sẽ “bất chợt” cái về Đất Mũi.Bồi hồi nhớ lại cái đêm ngủ nhờ nhà ông Năm, ngay gần chỗ cột mốc nơi tận cùng đất nước..
Mong sao cái chậu đước của tôi nó khỏe.
12.
trandangtuan | Tháng Mười 31, 2011 lúc 12:07 sáng
Bây giờ rinh bài của ông về đã. Để có bằng chứng đòi đọt đước.
13.
Phạm Ngọc Tiến | Tháng Mười 31, 2011 lúc 12:25 sáng
Đước của bố chắc chắn sống khỏe rồi. Giờ thân nó mới chỉ bằng ngón tay út và dài chừng 30 phân. Ra được rễ và lá là sống. Cây đước lớn lên buông rễ xuống đẹp cực kỳ luôn. Đang bảo trong đó gửi ra ít búp. Làm chân chế đước cảnh bán lấy tiền mua thịt. Mỗi chậu 10 ký thịt khối đứa trẻ được ăn. Nay mai bắt mọi người quen phải mua. Bố làm tổng đại lý. Khekhe….
14.
trandangtuan | Tháng Mười 31, 2011 lúc 12:33 sáng
Bắt người quen mua. Thanh thản nhất trí. Càng quen càng lèn.Nhất trí mỗi chậu 15 kg thịt.
15.
Phạm Ngọc Tiến | Tháng Mười 31, 2011 lúc 12:56 sáng
Nhất trí thanh thản. 15 ký thì hơi bị lèn đấy. Thịt mông cho nó bõ nhé kẻo lúc đó lại quy ra thịt bụng thì cãi nhau to.
16.
trandangtuan | Tháng Mười 31, 2011 lúc 1:04 sáng
Chân giò.
17.
Phạm Ngọc Tiến | Tháng Mười 31, 2011 lúc 1:13 sáng
Chân giò thì đắt sao bằng mông, vai. Đã ước thì ước một thể luôn. 20 ký thịt thăn. Bán được rồi ta lại quy về thịt bụng. Thành xấp xỉ 30 ký. Thôi lộ thiên cơ thế này có mà bán.
18.
trandangtuan | Tháng Mười 31, 2011 lúc 1:21 sáng
Nếu tăng nữa,bố nên tính chuyện bán cho người nhà. Tăng nữa thì cũng không sao,bán cho chính bố.Trẻ con vẫn có thịt ăn là được.Bố nên nhớ lại thời xưa.Thời mua thịt mà được nhiều mỡ là nhất.Nạc thì khóc.Mỡ còn để dùng lâu dài,tráng nhờn cho bát đĩa,rau..Và cơm rang tóp mỡ là hình ảnh của sự có của ăn của để!
19.
Phạm Ngọc Tiến | Tháng Mười 31, 2011 lúc 1:26 sáng
Khốn khổ thành chuyện con kiến leo cành cộc cành đa mất rồi. Tự bán cho mình thì kinh doanh cái gì nữa. Tèo!
20.
trandangtuan | Tháng Mười 31, 2011 lúc 1:38 sáng
còn chuyện nhăng nhít kia thì để ý làm gì.Lúc nào tôi đưa bố xem(còn lưu nguyên trong hộp thư) chúng nó tống tiền tôi như thế nào trong vụ này.Chúng nó bảo ảnh tôi chụp với trẻ con Suối Giàng là ảnh ghép.Nếu không nộp chục ngàn US ra ( bao nhiêu ký thịt?) thì nó ” nhờ” các mạng A,B,C kia đưa lên thẩm định ! ( tức là làm rùm beng lên)
Tôi đọc mà chẳng hiểu gì cả ! Nói chung Gặp nhau cuối năm gọi bằng kỵ.
21.
Phạm Ngọc Tiến | Tháng Mười 31, 2011 lúc 1:54 sáng
Lại còn thế nữa. Vậy thì nên quên đi thật. Hết chuyện. Hay là đưa cái thư đó ra xem thế nào cho bàn dân thiên hạ biết. Tống tiền. Nghe hoang đường. Hay là vớ phải một gã thần kinh.
22.
halinhnb | Tháng Mười 31, 2011 lúc 6:16 sáng
em nghĩ anh cho chuyện đó vào quá khứ đi , khi nào người đó đủ dũng cảm đưa ra công khai thì anh cũng công khai, cho ra pháp luật luôn. Không cần chấp việc làm như là của trẻ con vậy. Giờ đây anh và mọi người công khai thu chi thế rồi, có thừa đồng nào đâu. Em nghĩ không để ý chuyện nói xấu linh tinh vậy, khi cần thì đưa ra công luận luôn, không thì thôi để thời gian làm việc khác anh ạ.
Bao giờ những việc làm có ảnh hưởng tới cộng đồng cũng sẽ nhận những phản ứng dạng đó-bởi vì cái xã hội rối ren, những giá trị ảo lên ngôi nên nó vậy thôi..những hành động của anh và mọi người sẽ là minh chứng sinh động nhất, những kẻ hàm hồ sẽ phải ân hận.
23.
halinhnb | Tháng Mười 31, 2011 lúc 6:12 sáng
Ui chời , các anh chấp gì mấy người rỗi hơi đó! cái tình của người ta cạn quá rồi nên người ta mới đi săm soi hành động của người khác chứ. Các anh xem hàng trăm bạn đọc sôi nổi hưởng ứng thế còn gì, bạn đọc tinh lắm, người ta hiểu cái gì là sự thật.
24.
halinhnb | Tháng Mười 31, 2011 lúc 6:11 sáng
Em nói thật em quý anh Tiến ở cái tình. Tình cho cuộc sống, con người và tình cho bạn bè nói riêng. Nhà văn viết văn thì cần cảm xúc, nhưng cái cảm xúc của anh Tiến rất thật và rất đời.Cảm xúc đó khiến người ta có thể thăng hoa khi cảm nhận vê cuộc sống đã được ngôn ngữ hóa nhưng vẫn bước đều 2 chân trên mặt đất.
Còn về chuyện uống rượu thì em nghĩ người bạn của anh chắc là đàn ông, đúng không? ui chời, đàn ông ai chẳng thích uống rượu, không tin anh cứ rủ anh ấy đi uống xem sao, có khi anh ấy còn muốn say hơn anh ấy chứ! anh uống say như thế bạn anh mới vui vì thế mới có dịp chăm sóc ông bạn hiền của mình chứ! Lần sau anh cứ thế mà say cho em, để ông bạn hiền của anh được thử làm vận động viên nâng tạ! hihihi
25.
Phạm Ngọc Tiến | Tháng Mười 31, 2011 lúc 7:52 sáng
Quý tui thì được nhưng xúi tui uống rượu là toi rồi. Cái toi này là toi thân xác. Toi nhanh chóng. Mà không uống rượu là toi cái lõi xác tức là hồn, cái toi này toi từ từ. Suy ra cả hai đều toi. Dạo 7 năm trước khi phát hiện ra bệnh tiểu đường và gan tui đã cai rượu được gần 2 năm. Dạo đó người khỏe ra nhưng vật vờ, không viết được gì, không ăn được gì, không nói được gì, không yêu nổi ai đến cười cũng chỉ được nửa miệng. Là chết dần chết mòn đấy. Thấy mình chán mình. Thế là tái nghiện. Cũng biết thân biết phận uống từ từ. Nhưng dạo này tâm trạng đâm ra nốc nhiều. Nhiều nên dễ say. Say thì mình còn thương được mình. Có thể người ghét mình. Đành chập chờn giữa cai và uống. Rượu nó nguy hiểm như thế và nó cũng hay như thế ( với riêng tui thôi nhé). Đành chấp nhận. Chọn cách như Hoàng Nhuận Cầm đã viết:
Một mai chết thật âm thầm….Khe khe, âm thầm ở giữa nhanh chóng và từ từ. Tán nhảm buổi sáng một tẹo, chúc HL một tuần mới thật vui.
26.
halinhnb | Tháng Mười 31, 2011 lúc 8:40 sáng
Quý tui thì được nhưng xúi tui uống rượu là toi rồi.
——-
Em yêu văn chương nhưng lại học một ngành rất thực tế. Vậy cho nên em nghĩ cái gì cũng phải “có thực mới vực được đạo”, anh vẫn cứ phải uống bởi vì không thể không uống. Khuyên anh đừng uống là lời khuyên suông, sáo rỗng.Sống mòn là không sống anh ạ. Sống mà không phải là mình thì chỉ là tồn tại mà thôi. Sống không phải là ở độ dài tính được theo đơn vị thời gian mà sống đúng nghĩa là độ dài, chiều sâu của tâm hồn, cảm xúc.
Người ta đôi khi không chết vì bệnh tật và tuổi tác mà chết vì sự khô cạn tâm hồn.
Bởi vậy cho nên em không khuyến khích anh chìm trong men say, mà cứ uống khi cần phải uống, cứ say khi muốn say..Không về được thì có người cõng! và trước khi uống nên dằn bụng cái gì đó.
khe khe khe…nhất trí cái roẹt anh Tiến nhẻ!
27.
Phạm Ngọc Tiến | Tháng Mười 31, 2011 lúc 9:05 sáng
Nhất trí cái roẹt là cần phải uống, cứ say khi muốn say…khekhe, có đồng minh này cũng hay.
28.
Dong | Tháng Mười 31, 2011 lúc 10:20 sáng
Ối giời, thế mà em tưởng bở, đang định bảo các anh nó tống tiền mình, mình lập mưu tống ngược lại nó, phạt đôi tấn thịt.
Ai dè gặp thằng dở hơi…
Thôi không bàn chuyện dở hơi, bàn chuyện không dở hơi hay hơn:
(Trích 1) Em nói thật em quý anh Tiến….Cảm xúc đó khiến người ta có thể thăng hoa…
(Trích 2) Em yêu văn chương….
Chết đứ đừ!
29.
Phạm Ngọc Tiến | Tháng Mười 31, 2011 lúc 10:28 sáng
Nhìn tấm gương tày liếp của cu Dong là anh tởn đến già. Lạy ông. Người ta yêu văn chương quý người là quá lành mạnh. Cứ suy bụng ta ra bụng người chết cũng là…sung sướng một kiếp thôi. Khekhe….
30.
halinhnb | Tháng Mười 31, 2011 lúc 1:57 chiều
Khiếp, ông anh mềnh bắt câu chữ của mềnh hầy!
Yêu văn chương cũng như yêu thiên nhiên, cuộc sống con người…
quý anh Tiến cũng như quý anh Đồng..
con người ta sống trên đời cần sự ấm áp tình bạn và sẻ chia bình đẳng mà eng!
31.
Phạm Ngọc Tiến | Tháng Mười 31, 2011 lúc 3:33 chiều
Khekhe…daị chưa cu Dong.
32.
halinhnb | Tháng Mười 31, 2011 lúc 4:51 chiều
Ui ui, khéo eng Đồng đang tìm roi đơi, chạy thôi!
33.
Dong | Tháng Mười 31, 2011 lúc 5:09 chiều
Nghe cũng lọt tai.
Một ông cày cục viết, lăn xuống bùn Cà Mau, leo lên núi Dềnh Thàng…mà chỉ được yêu quý ngang với ông ngồi ăn hại. Lãi to.
34.
halinhnb | Tháng Mười 31, 2011 lúc 6:19 chiều
riêng câu ni:
“Một ông cày cục viết, lăn xuống bùn Cà Mau, leo lên núi Dềnh Thàng…mà chỉ được yêu quý ngang với ông ngồi ăn hại”- là có bị đánh em cũng phải phản biện cho bằng được. Phê bình anh Đồng so sánh vậy nhé, anh Đồng và anh Tiến đầu tiên về mặt con người là bình đẳng, đều là anh của em nha, đều là người mà em cần phải học tập nhé. Anh Tiến có nỗi nhọc nhằn của anh Tiến, anh Đồng có nỗi nhọc nhằn của anh Đồng. Anh Tiến có nỗ lực của anh Tiến, anh Đồng cũng có những nỗ lực tương tự tuy là lĩnh vực khác nhau…Anh Tiến có sự đóng góp cho cuộc đời này bằng những gì liên quan đến công việc của anh Tiến, anh Đồng có sự đóng góp khác nhưng đều có ích..
Và trên hết tất cả thì 2 eng đều dễ thương!
Vậy cho nên không có ông nào ” ông ngồi ăn hại” hết cả..
Anh Đồng chuyến ni sai hấy hihihihi con O không chịu thua mô!
35.
daothuhang | Tháng Mười 31, 2011 lúc 8:58 sáng
Phê bình chú Tiến nhé, uống rượu để lấy cảm hứng hoặc lấy vui thì được, nhưng mà uống ruợu để say kềnh kếnh kang như chú viết thì có phải …. đã lãng phí thời gian để suy nghĩ hay có 1 hành động cụ thể nào dành cho trẻ em vùng cao rồi không? Hơ hơ, tại cháu tham lam quá ạ!
36.
Phạm Ngọc Tiến | Tháng Mười 31, 2011 lúc 9:08 sáng
Nói như thủ trưởng dạo chiến tranh ấy. Đầy tính quy kết nhưng mà vẫn nhất trí cái roẹt.
37.
halinhnb | Tháng Mười 31, 2011 lúc 9:22 sáng
phát hiện ra đồng chí ” kềnh kếnh cang”này ba phải! hihihi
38.
Phạm Ngọc Tiến | Tháng Mười 31, 2011 lúc 9:27 sáng
Đến tứ ngũ lục phải cũng chấp nhận chứ sao. Cho vui.
39.
Zoe | Tháng Mười 31, 2011 lúc 11:22 sáng
Anh Tiến ui hôm nay em ko đùa nhé. Cho em đăng kí mua chồi đước. Còn mình làm gì có trời biêt đất biết mà quan trọng là mình biết. Còn vụ cai rượu thì anh nói với nàng giống bố em nói với mẹ em ngày xưa” cai hẳn khó lắm. Giống như anh đã yêu em rồi bây giờ bảo bỏ ko bỏ được. Mỗi tháng chỉ cần em cho anh uống 3 lần thôi.Mỗi lần 10 ngày và mỗi ngày …mấy lần tùy bạn anh”.Hihihi em lai cười tiếng thái
40.
Phạm Ngọc Tiến | Tháng Mười 31, 2011 lúc 11:37 sáng
Ok. Tui sẽ làm mấy chậu đầu tiên. Một tặng ông Tuân như đã hứa. Một để tôi dùng. Mụ là người mở hàng mẻ đầu. Mở hàng bán rẻ. 10 kg thịt thôi. Tùy mụ cho bọn trẻ thịt gì. Tui sẽ mang đến tận nhà ( tất nhiên bảo lão chồng làm cái tiệc nho nhỏ thôi để đón cây cho lành. Đón cây chứ không phải đón tui. Ốm lắm, yếu lắm uống kém lắm. Khekhe…). Cảm ơn mụ. Thế mụ mới là bạn tui chứ.
Vụ cai rượu lúc con Ngọc 1 tuổi. Một hôm vợ ra tối hậu thư. Anh chọn đi. Hoặc rượu hoặc ly hôn. Tui choáng. Bảo cho anh nghĩ một đêm. Việc lớn. Đêm đó thức trắng quật ngã một chai Đen sáng ra gọi vợ dậy bảo. Anh nghĩ kỹ rồi. Nếu hết duyên thì đành chia tay. Còn nếu bỏ rượu chắc không nổi. Rồi cứ dấm dúi uống vụng uống trộm thành người hèn cả đời. Cho anh xin lỗi đã làm phiền em mấy năm nay. Nói xong gục xuống ngủ.
Từ đó đến nay không thấy vợ nói gì về vụ cai rượu ly hôn. Con Ngọc cuối năm đã lấy chồng. Khe khe. Đang lo vợ vào đọc cái ni.
41.
halinhnb | Tháng Mười 31, 2011 lúc 12:22 chiều
giống em và anh xã em chuyện hút thuốc!
42.
Zoe | Tháng Mười 31, 2011 lúc 12:36 chiều
Ô văn kia. Hôm nào có chồi đước gọi em nhé. Bánh xèo nha anh Tiến. Gọi tất cả hội Tàn đen đốm đỏ nhé, kể cả ăn theo
43.
Phạm Ngọc Tiến | Tháng Mười 31, 2011 lúc 1:25 chiều
Lạy mụ. Bánh xèo không ăn được. Giờ ăn kiêng rồi. Thịt cá qua loa thôi. Rượu bảo con Quyên làm tạm chai gì xách tay cho xong. Gọi ai là tùy mụ.
HL: Cái tang ni thì nhà ai cũng rứa mừ.
44.
halinhnb | Tháng Mười 31, 2011 lúc 1:53 chiều
cho em ké suất với chị Zoe ơi!
45.
dươccamau | Tháng Mười 31, 2011 lúc 3:53 chiều
ước gì buổi tiệt ấy có tớ để đồng hành cùng bạn ấy cõng chú về vinh thì HP biết bao.nhớ cho anh tuấn cây đước chú nhé đó là mầm móng tình bạn đấy
46.
Phạm Ngọc Tiến | Tháng Mười 31, 2011 lúc 11:08 chiều
Nhất trí cây đước. Hiểu.
47.
bachtamxuan | Tháng Mười Một 1, 2011 lúc 7:19 sáng
Ảnh chân dung hơi bị trừu tượng 1 tí, “tựa rễ đước xa xăm nghĩ ngợi gì” thế hả anh gì ơi?
48.
Phạm Ngọc Tiến | Tháng Mười Một 1, 2011 lúc 7:39 sáng
Nghĩ làm sao cho đừng ngã ngửa.
49.
halinhnb | Tháng Mười Một 1, 2011 lúc 9:02 sáng
nói thẳng ra là đang nghĩ kế đổi mầm đước lấy thịt ấy mà!
50.
Phạm Ngọc Tiến | Tháng Mười Một 1, 2011 lúc 9:18 sáng
Hôm đó say chung chiêng ngồi không vững đến nhà một ông tên là Tám Tài. Nhân vật này hôm nào sẽ viết. Người hay lắm là đặc sản của Năm Căn.
51.
Lê Thủy | Tháng Mười Một 1, 2011 lúc 10:42 sáng
Sống trên đời là để yêu nhau. Đọc bài của anh và mấy cái còm của bác Tuấn mà em điên quá đi mất. Sao trên đời lại có người như thế nhỉ? Không thể nào tưởng tượng được. Kệ đi anh à. Việc mình làm, lương tâm mình biết. Và cuối cùng thì cũng chỉ có chính lương tâm phán xét mình chứ kg ai có đủ ” thẩm quyền” phán xét mình đâu anh à. Anh và bác Tuấn cứ có thêm nhiều thịt cá hơn nữa cho các em. Mọi người luôn bên cạnh động viên và ủng hộ.
Những ngọn đước kia rồi sẽ tươi xanh nhưng có phát triển thành cây đước hay không thì còn phải nhờ đến sự chăm sóc của anh, anh Tuấn và tất cả mọi người. Hãy vững lòng tin vào những việc làm của mình. anh nhé.
52.
Phạm Ngọc Tiến | Tháng Mười Một 1, 2011 lúc 11:49 sáng
Việc gì phải điên. Không có vấn đề gì đâu. Cảm ơn Lê Thủy.
53.
ngochien | Tháng Mười Một 1, 2011 lúc 10:53 sáng
chiều qua đang dự tiệc cưới có người khoe xem chân dung chú khen chú đẹp trai. và hỏi sao mặt chú đỏ hoài vậy mình trã lời no biết
54.
Phạm Ngọc Tiến | Tháng Mười Một 1, 2011 lúc 11:53 sáng
Đề nghị không giễu cợt dung nhan của tui. Khekhe….
55.
Sói Xám | Tháng Mười Một 1, 2011 lúc 11:22 sáng
Nhà bác Tiến vui nhỉ! Cơ mà toàn bạn bè , người quen của chủ nhân thì phải. Người la. vào tán chuyện được không bác?
56.
Phạm Ngọc Tiến | Tháng Mười Một 1, 2011 lúc 11:47 sáng
Quý hóa quá. Nhà tui không có cửa. Xin mời.
57.
Sói Xám | Tháng Mười Một 1, 2011 lúc 1:42 chiều
“Nhà tui không có cửa”
Đọc xong em chưng hửng….À! Là nhà bác không có CÁNH CỬA. Thế mà em cứ tưởng…
58.
Phạm Ngọc Tiến | Tháng Mười Một 1, 2011 lúc 2:13 chiều
Ừ nhỉ, đôi khi ta ngu ngốc một cách thật hồn nhiên. Cảm ơn bạn đã phát hiện. Sói xám tên bạn dữ dằn quá nhưng ẩn sau cái dữ dằn như vậy lại là sự dễ chịu. Lão Xuân tóc đỏ cũng có cái nickname Sói. Sói đồng hoang. Nhưng lão lại lành như thỏ. Kính mời bạn vô nhà tui.
59.
Sói Xám | Tháng Mười Một 1, 2011 lúc 3:26 chiều
Dạ. Cảm ơn bác. Được bac khen em vui lắm ạ.
60.
BD | Tháng Mười Một 1, 2011 lúc 12:03 chiều
Bác Tiến vì lợi ích lợi ích mười năm trồng cây, vì lợi ích trăm năm trồng người mà vẫn có người ghen tức. Sống tốt bây giờ cũng thấy mẹc quá nhỉ bác Tiến nhỉ. Chúc bác “Dù ai nói ngả nói nghiêng, lòng ta vẫn vững như kiềng ba chân. Dù ai rào rậu ngăn sân lòng ta vẫn hướng tới tấm lòng trẻ thơ”. Chúc bác luôn khỏe/.
61.
Phạm Ngọc Tiến | Tháng Mười Một 1, 2011 lúc 1:24 chiều
Đâu có tui viết trong đó là mấy người bạn ở quỹ cơm thịt chứ có phải tui đâu. Chắc là chưa đến lượt thôi, khekhe….
62.
BD | Tháng Mười Một 1, 2011 lúc 3:49 chiều
Chắc là đòn gió “rung cây dọa khỉ” đó. Nhưng dù sao những người làm việc tốt vẫn bị người khác ghen gét đố kị, thật là dớ dẩn.
63.
Phạm Ngọc Tiến | Tháng Mười Một 1, 2011 lúc 4:00 chiều
Nói chuyện khác cho nó lành. Buồn cười sáng nay có cái tin nhắn số lạ. Cho em hỏi xem đước ở đâu nhận cây và trao tiền thế nào? Hỏi lại là ai nhưng ko trả lời. Khéo thành nhà buôn đước thật. Khekhe….
64.
BD | Tháng Mười Một 1, 2011 lúc 6:51 chiều
Bác ươm cây đước lại thành kinh doanh được , vui quá nếu phát triển cho em một chân đưa hàng nhé. Hi HI HI.
65.
Phạm Ngọc Tiến | Tháng Mười Một 1, 2011 lúc 6:54 chiều
Đang hô trong kia gửi ra rồi ươm. Cây này rất đẹp khi lớn nó buông rễ là một thứ cây cảnh đẹp.
66.
bachtamxuan | Tháng Mười Một 1, 2011 lúc 8:09 chiều
kaka, đúng đấy, anh Tuấn gặp phải gã hoang tưởng muốn tống tiền US. Anh đề nghị Bếp trưởng copy cái email ấy lên cho bà con cùng duyệt đi.
67.
Phạm Ngọc Tiến | Tháng Mười Một 1, 2011 lúc 8:34 chiều
Thôi, cho qua những chuyện đó đi dành tâm sức còn làm việc hữu ích cho bản thân, gia đình. Trước hết hãy là thế.
68.
halinhnb | Tháng Mười Một 1, 2011 lúc 9:39 chiều
dạ, nhất trí cái roẹt!
69.
BD | Tháng Mười Một 1, 2011 lúc 8:51 chiều
Không biết bác đi Cà Mau thế nào? Em đi lần đầu tiên năm 1998 hết hồn. Đi Năm Căm lên xuống máy thấy anh lái đội mũ bảo hiểm thấy lạ, đến lúc đi rồi thì như là đi xe máy đánh võng trên bờ về chột mấy lứa đẻ hãi quá.Sau này em có vào lại đó hai lần cuộc sống bà con cũng rất thân thiện, dễ mến. Cây đước ở đó dễ mọc, mộc mạc như người dân đất mũi.
70.
Phạm Ngọc Tiến | Tháng Mười Một 1, 2011 lúc 9:02 chiều
1998 Cà Mau mới chỉ mấy cơ quan tỉnh có ô bo tức là xuồng cao tốc. Đi cái đấy thì đúng là hãi thật. Hôm rồi tui cũng đi bằng ô bo ra tận biển chỗ cửa Vàm Lũng và Kiến Vàng là nơi hai cửa biển tàu không số vào dạo chiến tranh. Sợ phát khiếp. Giữa biển cái o bo có khác gì chiếc lá tre. Trên xuồng lại chả có phao phiếc gì. Đám lái xuồng chỉ cần sơ sểnh là lật ngay. Khó lái hơn ô tô nhiều. Đước là thứ cây tự nhiên nên cũng dễ thích nghi.
71.
BD | Tháng Mười Một 1, 2011 lúc 10:00 chiều
năm ngoái vào mọi người nói em đi đất mũi em hãi , với lại đúng đợt sốt nên không ra được đất mũi cũng tiếc, vì thật ra không phải lúc nào cũng có điều kiện, đợt em vào chỉ có 3 người đi kể cả người lái vì sếp bận họp nên bọn em được đi, nhưng về vẫn còn cảm giác hãi. Hôm rồi đi An Giang – Đông Tháp cũng đi xuồng nhưng vì đê bao yếu nên không chạy được nhanh, chư không thì chắc cũng không khác đi Cà Mau, nhưng đất phương nam thật là đất lành anh Tiến nhỉ.
72.
BD | Tháng Mười Một 1, 2011 lúc 10:06 chiều
Ở Cà Mau có món rắn và rùa vào lần nào cũng nhậu hai món đó, không biết có hợp với bác Tiến Không – Em đi phía Nam lần nào cũng phải chạy trước vì không uống được nên cũng thấy tiếc. “Nam vô tửu như cờ vô phong”.
73.
Phạm Ngọc Tiến | Tháng Mười Một 1, 2011 lúc 10:44 chiều
Đi Đất Mũi cũng sợ nhưng chưa ăn thua. Vẫn chỉ là đi trên sông chứ chưa ra hẳn biển. Nhưng thế cũng là kinh rồi.
Cà Mau có món canh riêu cua biển mới là trác tuyệt. Ui dào không rượu thì nói làm gì. Nhưng cũng chả nên tiếc. Khekhe….
74.
dung | Tháng Mười Một 4, 2011 lúc 8:10 sáng
Chú Tiến là bạn thân chú Lập phải không a ? Cháu thấy có nét gì giông giống.
75.
Người Nam Định | Tháng Mười Một 4, 2011 lúc 11:53 sáng
Bạn Dung vào Blog liên kết của blog quechoa thấy chỉ có PHẠM NGỌC TIẾN viết chữ in hoa là biết ngay
76.
Người Nam Định | Tháng Mười Một 4, 2011 lúc 12:10 chiều
Công nhận bức chân dung ngắm gà khỏa thân của Tiến quá đẹp nhưng đến lúc treo lên lại không phù hợp vì quá trẻ so với người quá cố. Mong anh Tiến luôn luôn mạnh khỏe.
77.
Phạm Ngọc Tiến | Tháng Mười Một 5, 2011 lúc 9:31 chiều
Cảm ơn Người Nam Định, tôi thực sự bây giờ chỉ cần sức khỏe. Bệnh tật nhiều nên đó là thứ số một.
78.
dung | Tháng Mười Một 4, 2011 lúc 3:13 chiều
Chú Tiến xin chú Lập xếp trên chú Nguyên trong friend list đây mà. lại còn viết hoa nữa. Chắc là hàng độc đây.
79.
Phạm Ngọc Tiến | Tháng Mười Một 5, 2011 lúc 9:33 chiều
Cũng không hiểu sao ông Bọ lại viết hoa tên tôi. Hàng độc nghe mà hãi. Khekhe………
80.
Vatinam + | Tháng Mười Một 4, 2011 lúc 3:36 chiều
( Mời các bạn qua nhà mình chơi – http://vatinam.blogspot.com )
81.
Zoe | Tháng Mười Một 6, 2011 lúc 5:00 chiều
Thôi đừng buồn vẩn vơ nữa. Sang nhà em chơi đi. Thấy em vô gia cư HL làm nhà cho em nhé. Cứ vào nhà HL là thấy nhà em vì em chả biết vào như thế nào
82.
Phạm Ngọc Tiến | Tháng Mười Một 6, 2011 lúc 5:17 chiều
Rỗi việc quá nhỉ. Nhất trí là sang chơi.
83.
halinhnb | Tháng Mười Một 7, 2011 lúc 7:03 sáng
nhà chị Zoe xinh: nguyentuyethanh.wordpress.com
84.
Phạm Ngọc Tiến | Tháng Mười Một 7, 2011 lúc 9:04 sáng
Treo ở liên kết từ hôm qua rồi.
85.
BD | Tháng Mười Một 6, 2011 lúc 9:25 chiều
Bác Tiến ơi, nhà văn các bác đi giúp đỡ trẻ em vùng bữa ăn có thịt, vừa giúp cho đời lại vừa có thêm thức tế cuộc sống để viết. Mấy hôm nay lại có một số nhà văn sa lông lo “luật nhà văn” vui quá nhỉ. Thế mới biết con đường hoạt động “nghệ thuật vị nhân sinh” của các bác cao cả quá.
86.
Phạm Ngọc Tiến | Tháng Mười Một 6, 2011 lúc 10:11 chiều
Luật nhà văn, luật nhà thơ….thực sự thì không bao giờ tui để ý đến những chuyện đó nên chẳng biết bình luận thế nào.
87.
BD | Tháng Mười Một 6, 2011 lúc 10:56 chiều
Chắc các bác ấy uốn nhiều. Còn bác Tiến lại uống nhiều nên không có nhiều thời gian để ý chuyện đó. Chúc bác rượu vào rồi văn mới véo von. Hi Hi Hi
88.
Phạm Ngọc Tiến | Tháng Mười Một 6, 2011 lúc 11:05 chiều
Mỗi người mỗi thích. Tui mê nhiều thứ nên chả còn sức đâu mà nghĩ đến mấy thứ luật thứ lệ kia. Để việc nhớn cho mấy bác ấy lo.
89.
dung | Tháng Mười Một 7, 2011 lúc 10:27 sáng
NHỡ khi có luật nhà văn rồi lại khó gặp được các bloger như chú với chú Lập … thì buồn lắm.
90.
phạm ngọc tiến | Tháng Mười Một 7, 2011 lúc 11:22 sáng
Nếu có chuyện đó thì tui chuyển từ nhà văn sang thành bloger chuyên nghiệp cho nó lành. Khekhe….
91.
BD | Tháng Mười Một 7, 2011 lúc 1:25 chiều
Bác Tiến ơi khi uống say rồi bác hay mơ không.
92.
phạm ngọc tiến | Tháng Mười Một 7, 2011 lúc 3:53 chiều
Say mất trí não luôn còn mơ ở mắt à BD.
93.
dung | Tháng Mười Một 7, 2011 lúc 2:16 chiều
Chú Tiến ơi, cháu nhờ chú một việc, biết là chú bận nhưng vẫn cứ liều: Cơ quan cháu đang có đợt vận động bắt mỗi đoàn viên công đoàn phải nộp một bài thơ để kỷ niệm thành lập ngành. Chú có thể giúp cháu được không ?
94.
dung | Tháng Mười Một 7, 2011 lúc 2:37 chiều
Tự yên cháu nhớ hồi nhỏ cứ nhờ bố làm hộ môn thủ công. Chú cố giúp cháu nhé, xếp loại thi đua đấy chú à. Sắp có luật nhà thơ rồi, lúc đó cháu chẳng giám nhờ chú nữa đâu.
95.
dung | Tháng Mười Một 7, 2011 lúc 2:53 chiều
Cháu viết còn sai chính tả, thế mà họ còn bắt làm thơ. Chú quen biết nhiều, nếu chú bận thì chú nhờ ai hộ cháu nhé. Cháu sẽ tặng chú một mầm cây tuyệt đẹp ở trên núi Fansipan.
96.
phạm ngọc tiến | Tháng Mười Một 7, 2011 lúc 3:52 chiều
@Dung: Bắt chú làm thơ cũng có khác gì bắt mèo xích ở cổng giữ nhà. Thích cái mầm cây lắm nhưng đành nhịn thèm. Khekhe…..
97.
dung | Tháng Mười Một 7, 2011 lúc 4:00 chiều
Chú nhiều bạn nhà thơ lắm cơ mà. Trăm sự nhờ chú đấy. Trông chú rất cởi mở và hay thương người.
98.
Phạm Ngọc Tiến | Tháng Mười Một 8, 2011 lúc 12:28 sáng
Cái sự này thì chịu. Cần thì chú giới thiệu nhưng nhờ làm thơ kiểu này mấy ông nhà thơ không chịu đâu. Có khi còn ăn mắng.
99.
Thang VanTat | Tháng Mười Một 8, 2011 lúc 12:54 sáng
Anh viết cảm xúc rất mạch lạc, lay động.
100.
Phạm Ngọc Tiến | Tháng Mười Một 8, 2011 lúc 1:04 sáng
Có sao viết vậy Thắng à.
101.
Thanhxuân | Tháng Mười Một 8, 2011 lúc 7:50 sáng
Nghía thấy cái tít:’Bất Chợt’,thấy khiêu gợi quá,cứ tưởng ông Tiến bất chợt nhặt được viên kim cương hay chí ít:Đang ngồi cắn móng tay,bất chợt có 1 em thơm như múi mít phone đến rủ đi cà phê ngắm chị Hằng.Hoá ra là ông Tiến đang buồn,buồn vu vơ,buồn muốn khóc,buồn giống ông Xuân Diệu:’tôi buồn, không hiểu vì sao tôi buồn’. Nhưng chẳng sao cả,này nhé!khi mới lọt lòng nếu không khóc thì Bà đỡ cũng sẽ phát 1 cái,hay bịt mũi để bất cứ những đứa trẻ sinh ra trên đời này phải khóc.Qui luật tạo hoá rồi.
Tớ dạo này cũng vậy,cũng buồn lắm,ỉu lắm,đau đớn nhất là bị Bác Sĩ cấm không được động chạm đến Beer,rượu,khóc sưng mắt đến cả tuần,thế là tàn hết’một đời hoa’,nhưng rồi nghĩ đến tạo hoá là nín ngay.Đọc ‘bất chợt’ mới thấy ông Tiến còn hên hơn mình,vui vẻ yêu đời chán.Ấy là vì ông còn có 1 đám Đước trồng dưới ao,sau này lá rụng lia chia,từ lá sẽ mọc lên cây,thế là có cả 1 ao đước,mới có 1 cây mà nhiều người đã nhắn nhe đòi mua,xí phần.Tự nhiên tớ lại hết buồn,’bất chợt’ học ông Tiến,hay là mình cũng trồng đước,biết đâu lại trở thành đại gia chuyên phe đước thì sao?Bất chợt lại thấy yêu đời … he..he.
Chúc cả nhà vui vẻ.
Thanhxuân
102.
Phạm Ngọc Tiến | Tháng Mười Một 8, 2011 lúc 9:17 sáng
Bất chợt yêu đời là được rồi. Tui buồn đấy vui đấy. Tinh bất chợt cả. Thôi đành cứ sống.
103.
dung | Tháng Mười Một 8, 2011 lúc 8:54 sáng
Chắc cháu phải ra Chợ Giời mua thôi. Chú có thích ko để chau mua tặng chú mấy bài luôn, nhỡ đâu cơ quan chú cũng bắt nộp thì sao ?
104.
Phạm Ngọc Tiến | Tháng Mười Một 8, 2011 lúc 9:18 sáng
Chợ Giời có bán thơ à? Thật là hết nói rồi.
105.
dung | Tháng Mười Một 8, 2011 lúc 9:34 sáng
Chợ Giời cái gì chẳng có. Chú ở trên Giời rơi xuống à .
106.
Hà Thu Yến | Tháng Mười Một 10, 2011 lúc 9:41 sáng
Khuôn nghĩ anh là người chồng người cha tuyệt vời đấy nha. Giời đất này mà nhâm nhi ly coope rồi đọc truyện của anh là tuyệt cú mèo rồi còn rượu em sẽ luyện tập để có cơ hội thì đấu rượu với anh đấy nhà văn ạ.
107.
Phạm Ngọc Tiến | Tháng Mười Một 10, 2011 lúc 9:47 sáng
Khekhe…tui là người chồng nhân dân người cha ưu tú mà. Nhưng vẫn phải sám hối nhiều. Nhất trí là đấu rượu nếu có dịp gặp.
108.
Mỹ Tiên | Tháng Mười Một 10, 2011 lúc 2:07 chiều
Lần thứ 2 vào blog của Anh thế là ta có thêm một blog thật hay , biết blog của anh qua danh sách ở Quechoa ,càng đọc càng thấy thú vị . Chúc Anh sức khỏe viết nhiều hơn nhậu nhe! Nhậu thì nhậu nhưng đừng quên viết bog ngày nào cũng muốn đọc bài mới của Pham Ngọc Tiến
109.
phạm ngọc tiến | Tháng Mười Một 10, 2011 lúc 3:18 chiều
Cảm ơn Mỹ Tiên. Sẽ cố gắng để viết. Cố gắng để nhậu ít hơn viết.