“Đường chúng ta đi”

Tháng Bảy 23, 2009 at 5:30 chiều 12 comments

Tản bút của Phạm Ngọc Tiến

Xin lỗi nhà văn Nguyên Ngọc khi tôi mượn cái tên tuỳ bút “Đường chúng ta đi” rất nổi tiếng dạo chiến tranh chống Mỹ của ông để đặt tít cho bài tản bút này. Sở dĩ phải mượn vì chẳng còn cái tên nào khả dĩ hơn dù rằng cùng là con đường nhưng con đường mà người lính nhà văn Nguyên Ngọc cùng những thế hệ thời của ông đi mấy chục năm trước xuyên qua chiến tranh đến với cái đích chiến thắng giải phóng đất nước, khác xa một trời một vực với con đường tôi đề cập trong bài viết. Con đường nào vậy? Xin thưa rất đơn giản là con đường chúng ta đi hàng ngày trong thành phố để đến với công sở, trường học, nhà máy… đến nơi mà mỗi người hoặc là để kiếm sống, hoặc là để học tập, làm việc hay thư giãn nghỉ ngơi và rồi hết mỗi ngày lại ngược trở lại hành trình về với ngôi nhà của mình. Con đường hôm nay chúng ta đi không có hy sinh, tất nhiên! Nhưng mất mát thì chẳng thiếu, tai nạn xảy ra hàng giờ, hàng ngày, hàng tháng, hàng năm nếu thống kê lại chẳng thua gì cái giá phải trả cho chiến thắng của một trận đánh lớn. Gian khổ cũng không! Có cái gì việc đi lại mà gian khổ nhưng cũng đừng đùa, đầy rẫy khó nhọc gian truân đấy, thậm chí còn là nỗi ám ảnh khôn cùng.


Và nữa, người lính của con đường năm xưa trước giờ ra trận đầy trăn trở ý thức, cảm xúc trào dâng đến độ thiêng liêng của dâng hiến tự nguyện thì chúng ta hôm nay trước mỗi lần ra đường không trăn trở nhưng phải toan tính, chẳng xúc cảm dâng hiến cũng phập phồng tâm trạng, căng thẳng âu lo.

Tôi có may mắn được sinh ra và bây giờ được sống ở Hà Nội. Cái thành phố thân yêu của tôi dạo nào nhỏ bé, cổ kính giờ đã hoá thạch trong ký ức tuổi thơ. Thay vào đó là một Hà Nội mở rộng, lớn lao vô biên trong mọi ngóc ngách ngữ nghĩa. Khu phố cổ thu mình lại ẩn dật, mặc cảm trước sự lấn lướt của đô thị hiện đại hoành tráng xô bồ. Những đại lộ dọc ngang như những cánh tay chi chít vươn ra tứ phía cùng những cao ốc, chung cư bề thế khiến Hà Nội già cỗi như được hồi sinh trẻ lại. Và người! Dân số thành phố của tôi đông đúc thêm từng ngày. Đất rộng ra, người đặc lại vì tất tật cùng nhau nắm tay tiến vào trung tâm. Cuộc sống đi lên, chiếc xe đạp thứ tài sản quý giá dạo nào giờ thành cổ tích với những tiện nghi thời thượng xe máy, ô tô. Quy luật! Sự đi lên nào cũng là quy luật. Nào có ai chối bỏ nó. Bây giờ thật hiếm nhà nào không có xe máy. Ô tô cũng không còn là thứ phương tiện xa xỉ, có rất, rất nhiều người đang sở hữu thứ tiện nghi hiện đại này. Nói vậy để thấy rất nhiều gia đình Hà Nội “tàng trữ” cùng lúc một tập hợp các phương tiện đặc trưng của mỗi thời. Tất cả dồn lên đường phố. Những con đường Hà Nội gồng oằn mình gánh cả biển người cùng phương tiện. Không cần phải liệt kê, phải kể lể, tôi vốn không thích những con số, càng không phải làm cái việc điều tra chi tiết tình trạng giao thông, tôi chỉ muốn nói ra, viết ra cái tâm trạng ngổn ngang khi đi trên đường của mình hiện giờ.

Đường chúng ta đi, tôi thật sự muốn nói đến điều đó. Khi đi trên đường, nhân dân chúng ta đang làm những cuộc hành quân vĩ đại mỗi ngày. Trí tưởng tượng dù ít ỏi đến đâu ai cũng có thể hình dung ra cả biển người như nước loang tràn chảy lấp kín mọi chỗ. Một ngã tư, một đại lộ, một hẻm ngõ, ở đâu, lúc nào chỉ cần một chướng ngại bất kỳ là đoàn người ( tất nhiên phương tiện) lập tức khững lại, rồi cứ thế rùng rùng di chuyển tiến về phía trước bất chấp phải trái, bất chấp luật lệ. Tiến, tiến lên cứ những kẽ nứt hở mà tiến, ôi đoàn người hùng mạnh có khác gì đoàn quân xung trận dạo nào. Họ dồn cục, đối đầu trong cái thế của dê đen, dê trắng húc nhau qua cầu trong câu chuyện ngụ ngôn, chẳng ai chịu ai. Và thế là tắc, là ùn là cãi là vã, là vô thiên lủng những chuyện rắc rối xảy ra. Không quá chủ quan khi khẳng định có đến tám, chín chục phần trăm tắc đường và tất tật các vấn nạn giao thông là do đám đông chúng ta thiếu ý thức. Không còn sự nhường nhịn, không còn luật lệ, buồn thay đó là thực trạng đã thành báo động đỏ. Đấy chính là nguyên nhân của mọi nguyên nhân dẫn đến sự hỗn loạn giao thông hiện nay. Tất nhiên còn nhiều thứ khác. Nhỏ là vài ba cái biển báo đặt bất hợp lý, dăm bẩy cái ngã tư đèn tín hiệu vô tác dụng, lớn là chế tài xử phạt lỗi thời, cứng nhắc, là quỹ đường ít ỏi so với số lượng khổng lồ của phương tiện. Ti tỉ thứ khác nữa nhưng tất cả chẳng là gì so với ý thức của nhân dân chúng ta trên những con đường.

Nhà tôi ở Mai Động. Nơi làm việc của tôi là Đài truyền hình Việt Nam. Chặng đường chỉ ngót nghét chục cây số nhưng với tôi luôn luôn là một thử thách lớn lao không vượt không được. Ấy là nói vào giai đoạn hiện tại, nghĩa là chỉ tính tròm trèm quãng vài chục ngày nay kể từ mốc các công sở Hà Tây sáp nhập vào Hà Nội để công chức hai nơi nhập vào làm một tấp nập xuôi ngược đi về. Đó là mới chỉ tính công chức bắt buộc phải đi lại làm việc thường nhật chứ chưa dám kể tới lực lượng đông đảo quần chúng nhân dân vì nhiều lý do buộc phải vào nội đô để hoàn thành nghĩa vụ bổn phận của một công dân Thủ đô mới. Trước đấy, tình trạng giao thông Hà Nội cũng đã ngột ngạt căng thẳng nhưng tình hình không đến nỗi ách tắc nghiêm trọng như bây giờ, đặc biệt là từ ngày khai giảng năm học mới. Tôi đã ngoài năm mươi tuổi, việc đi đứng qua lại không còn hùng dũng mà đã co lại rụt rè nói theo ngôn ngữ vỉa hè là “cóng”. Hoàn toàn đúng, cóng, rất cóng. Không cóng hoạ có là mất trí khi đi trên đường cùng với thập cẩm các loại phương tiện cố sống, cố chết lạng lách giành giật nhau từng tấc đường. Đời sống khá lên, một bộ phận người dân đã không còn phải so đo tính toán hôm nay ăn gì, mặc gì. Không còn canh cánh lo ăn lo mặc mỗi ngày nhưng “đi” gì thì có đấy. “Đi” ở đây nghĩa là phải lựa chọn phương tiện phù hợp với công việc của ngày hôm ấy và chọn con đường nào để ta đi cho nó thông đồng bén giọt. Mỗi người trước thực trạng đi lại hiện nay luôn biết tạo ra cho mình phản xạ thích ứng nhanh nhạy với hoàn cảnh để tìm ra phương cách di chuyển hữu hiệu nhất.

Thôi, không nói trời nói bể cứ suy từ thằng tôi ra cho nó tiện. Tôi thừa kinh nghiệm trong những chuyện này. Tốt nhất là đi thật sớm, Hà Nội trước 6 rưỡi sáng đường khá thoáng. Đi vào giờ này dùng loại phương tiện gì cũng được. Nếu phải đi đúng giờ tầm, dễ thôi, hãy chọn một con đường mình đi quen nhất để luồn lách, hãy tránh xa những giao lộ không có cảnh sát giao thông. Ở những điểm đó dứt khoát tắc ùn vì “dê đen dê trắng”. Nếu là đường độc đạo phải đi qua những “điểm đen” nổi tiếng thì chỉ cần tính toán thời gian dôi ra chút ít là ổn, bởi những điểm này luôn túc trực đông đảo bóng dáng áo vàng cảnh sát. Yên tâm, chỉ ùn chậm lưu thông chứ không thể tắc. Còn nữa, nếu không bị câu thúc thời gian thì hãy tìm quán cà phê nào đó nhấm nháp đợi hết giờ tầm. Chao ôi, thật là cách rách, thật kinh hồn táng đởm. Đã có bao nhiêu dự án tiền tỉ, bao nhiêu cơ quan tham mưu, bao nhiêu chỉ đạo sâu sát, cực nhọc nhất là công lao của bao nhiêu người, đêm ngày bám mặt đường gìn giữ trật tự giao thông nhưng vẫn cứ đâu hoàn đấy, tắc vẫn hoàn tắc, tử vẫn hoàn tử. Thời gian tiền bạc của cá nhân, của xã hội nhìn thấy bay đi một cách vô công mà xót xa bất lực.

Không phải chúng ta không nhìn thấy những vô lý trong phát triển giao thông, thậm chí nhìn rõ sự chậm trễ tiến độ của một vài công trình cầu đường có thể coi đó là tội ác, ai cũng biết dù đã rất cố gắng thì hàng trăm cán bộ chiến sĩ cảnh sát giao thông cũng chỉ như muối bỏ bể so với cả biển người, phương tiện hỗn loạn hàng ngày, biết hết nhưng chúng ta đã làm được những gì?

Thay vì đi gặp những người có trách nhiệm, những cơ quan có trách nhiệm để kiếm tìm tài liệu như hàng trăm đồng nghiệp đã làm, tôi lái xe lao vào đưòng cấm cố tình mắc lỗi vi phạm để làm một tét thử. Phạt, tất nhiên. Giấy tờ bị giữ. Phương tiện được dùng để đi đến kho bạc nộp tiền phạt sau đó quay lại nộp biên lai nhận lại giấy tờ. Vô lý! Nhanh cũng phải mất hàng tiếng đồng hồ. Tại sao lại không phải là những tờ biên lai trực tiếp do cảnh sát giao thông xử lý ngay tại hiện trường. Một sự lãng phí thời gian quá lớn. Cả phiền phức nữa cho người đại diện pháp luật xử phạt và người bị phạt. Chính sự phiền phức này đã tạo ra những kẽ hở để pháp luật bị mất đi tính công minh. Một cú điện thoại, một tấm thẻ ngành, một nhà báo, một nghệ sĩ quen mặt, một quan hệ quen biết và ai dám đảm bảo không có sự dích dắc về tiền bạc chỗ này. Chính cơ chế xử phạt đã gián tiếp làm luật lệ xói mòn. Mức xử phạt cũng vậy, quá thấp. Tôi cứ giả dụ một người đi xe máy vượt đèn đỏ, lỗi ấy trảm bằng tờ biên lai có giá trị hàng triệu đồng bằng nửa tháng lương của người lao động bình thường, liệu cái người ấy có dám vi phạm khi chính anh ta có mức lương như vậy. Không đời nào. Chúng ta đang hướng cả xã hội theo kinh tế thị trường vậy tại sao không thị trường hoá quy định xử phạt. Nâng mức phạt lên gấp năm, gấp mười cũng có khác gì giá xăng, giá điện, giá gạo, giá muối đang tăng. Phạt, phạt thật nặng, bất kể giầu nghèo, tôi đồ rằng khi phải móc ví ai cũng như ai đều không thể xem thường. Điều đó có nghĩa khi ai đó định lấn trái, định vượt đèn đỏ, định lạng lách đi vào đưòng cấm, vân vân và vân vân tóm lại là những hành vi nhờn luật sẽ không có cơ tồn tại. Quy định chính là một dạng của luật lệ. Con người làm ra luật lệ thì tại sao lại không thể sửa đổi nó?

Sẽ có người phản biện lại, dào ôi vẽ chuyện, người đâu mà duy trì ở tất cả các nút, mối giao thông để mà xử với chả lý. Có một thực tế thế này, ngã tư nào không có cảnh sát thì ở đấy hệ thống đèn tín hiệu không còn hiệu lực. Cũng chính là luật lệ không còn hiệu lực. Dân ta không sợ luật mà sợ cảnh sát tức là sợ phạt. Đừng ảo tưởng dùng các biện pháp tuyên truyền giáo dục có thể nâng cao được nhận thức và tính tự giác của người dân. Đúng là phòng cảnh sát giao thông Công an Hà Nội không đủ lực lượng để rải đều khắp thành phố mà chỉ tập trung vào những nút giao thông trọng yếu. Còn những lực lượng khác thì sao? Công an phường nào chả có một ô tô sáng sáng, chiều chiều chở quân đi dẹp hàng rong vỉa hè. Không suy bì so sánh nhưng hàng rong vỉa hè sao nguy cấp bằng tắc nghẽn giao thông, hãy ưu tiên cái gì cần thiết hơn. Cấp quận nữa, quân số chẳng phải dư thừa nhưng cũng không thể nói không huy động được cho nhiệm vụ tối quan trọng này. Tại sao lại không thể sử dụng những lực lượng này cho nhiệm vụ cảnh sát giao thông? Hãy mạnh dạn giao quyền cho họ bằng chính những tập hoá đơn xử phạt trực tiếp. Tại sao công an thành phố không quy hoạch địa bàn cho từng địa phương cụ thể? Cấp Phòng của Sở đảm nhiệm những vị trí then chốt, trọng điểm trong thành phố. Quận lo địa bàn quận với những địa điểm quan trọng thứ hai sau cấp Sở. Còn phường nhận nốt phần còn lại. Sẽ nảy sang chuyện kinh phí. Không khó, kinh phí lấy từ tập hoá đơn tiền phạt kia, tiếc làm gì dăm ba chục phần trăm trích ra cũng trực tiếp từ những tấm hoá đơn phạt. Cái được sẽ lớn hơn rất nhiều.

Có lạc quan không khi ai đó nói rằng nếu thay đổi chế tài xử phạt, nếu địa bàn hoá và nói vui kiểu nghệ thuật “xã hội hoá lực lượng” thì một ngày nào đó sẽ không còn nhiều vi phạm, lúc đó kinh phí đâu ra để duy trì lực lượng. Nếu được như thế, tôi tin rằng xã hội sẽ mở hầu bao, ngân sách sẽ mở khoá két. Bởi vì ít người vi phạm đồng nghĩa với việc đường sẽ thông thoáng, cùng với những điều kiện khác trả lại cho giao thông Hà Nội sự yên bình vốn có.

Đó dầu sao cũng chỉ là một ước mơ không phải của riêng tôi. Dù chỉ là ước mơ thì đêm nay tôi cũng đã thức trắng để viết những dòng này. Như người lính trong “Đường chúng ta đi” với một đêm trăn trở để sớm mai ra trận bằng niềm tin mãnh liệt vào chiến thắng “Sáng rồi. Phương Đông rực rỡ một màu hồng chói lọi.”, tôi cũng vậy, sáng mai đây, khi lái xe ra đường, tôi tin con đường của chúng ta đi sẽ không còn tắc nghẽn. Vẫn biết đó chỉ là giấc mơ./.

PNT

Advertisements

Entry filed under: Tản văn.

Kẻ ăn mày dĩ vãng ( Phần 3) Hiện thực ảo

12 phản hồi Add your own

  • 1. Small  |  Tháng Mười Hai 31, 2009 lúc 8:47 sáng

    Chú nói đúng, để ko bị tắc đường tốt nhất nên đi làm trước 6.30 sáng 🙂
    “Giấy tờ bị giữ. Phương tiện được dùng để đi đến kho bạc nộp tiền phạt sau đó quay lại nộp biên lai nhận lại giấy tờ”
    -> May mà còn được dùng phương tiện đi nộp tiền ở kho bạc chứ cháu thấy bị bắt xe máy thì phải thuê xe ôm đi nộp tiền nữa đó chú à!

    Phản hồi
  • 2. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 31, 2009 lúc 8:57 sáng

    Vớ vẩn thật, nhưng sắp sang năm mới nghĩ đến chuyên jddos làm gì cho mệt óc. Chú đã đọc một phần khúc giữa của cháu. Kiểu viết đó gần với nhật ký. Có khá nhiều chi tiết sinh động. Chúc năm mới nhé.

    Phản hồi
    • 3. Small  |  Tháng Mười Hai 31, 2009 lúc 10:48 sáng

      Cảm ơn chú đã đọc chuyện của cháu. Đó là Nhật ký chú à! Nhật ký viết theo từng sự kiện. Chúc chú năm mới An khang-Thịnh vượng!

      Phản hồi
      • 4. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 31, 2009 lúc 10:56 sáng

        Chú chưa đọc hết, mới đọc một số đoạn. Đọc xong chú sẽ phát biểu. Khe…khe….

        Phản hồi
        • 5. Small  |  Tháng Mười Hai 31, 2009 lúc 11:09 sáng

          Thực ra, đó là những chuyện đã qua, cháu đã viết lại để lưu giữ, gửi cho chú có nghĩa cháu muốn chia sẻ. Nếu ai nghĩ theo nghĩa xấu thì có nghĩa cháu muốn khoe :). Và tất nhiên, ai nghĩ thế nào cũng được, cháu công nhận rằng đó là niềm tự hào của cháu, tự hào vì những chuyện đã trải qua, điều đó giúp cháu của hôm nay rất nhiều 🙂
          Khi nào có thời gian thì đọc chú à! chú rất bận mà. Cháu chưa copy hết những chuyện liên quan, để hiểu triệt để hơn chú đọc thêm ở blog cháu 4 chuyện “Xem tử vi, Bà nội, Một cuộc đời vất vả, Nghiệt ngã cuộc đời” nữa chú nhé! Tất cả nằm trong một ekip toàn bộ chuyện cháu viết mà. cảm ơn chú rất nhiều!

          Phản hồi
          • 6. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 31, 2009 lúc 11:30 sáng

            chú chưa đọc hết nhưng cảm nhận được sự chân thành ở đó. Cháu việt thật đã đành nhưng nhật ký không chỉ là những gì đã xảy ra mà còn là mình nghĩ gì, sống thế nào trong đó. Nỗi niềm, hoàn cảnh, thân phận….Chú bận nhưng vì cái này nó liên quan đến những người cụ thể nên phải đọc chậm và kỹ. Cháu cứ yên tâm, vì đã tin tưởng chú thì chú cũng có trách nhiệm cũng như tình cảm để đọc.
            Chú phải đi bây giờ đây. Cuối năm bao giờ chú cũng đi chơi xa, ra khỏi Hà Nội. Cháu khỏe nhé.

  • 7. Hà Tĩnh  |  Tháng Một 1, 2010 lúc 9:51 chiều

    Và nữa, người lính của con đường năm xưa trước giờ ra trận đầy trăn trở ý thức, cảm xúc trào dâng đến độ thiêng liêng của dâng hiến tự nguyện thì chúng ta hôm nay trước mỗi lần ra đường không trăn trở nhưng phải toan tính, chẳng xúc cảm dâng hiến cũng phập phồng tâm trạng, căng thẳng âu lo.
    —————————-
    Đoạn này hay quá!

    Phản hồi
    • 8. Thầy đồ trọc  |  Tháng Một 1, 2010 lúc 10:11 chiều

      Hay nhẻ ! Bạn tui viết thì thôi rồi Lượm ơi ! Heheeee…

      Phản hồi
    • 9. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Một 2, 2010 lúc 11:57 sáng

      Khe…khe….du xuân về được đọc cái còm khen này của HT thấy phập phồng sướng. Hóa ra già rồi lại thấy thích được khen như con trẻ.

      Phản hồi
  • 11. Hà Tĩnh  |  Tháng Một 2, 2010 lúc 6:32 chiều

    Tại sao e lại nói đoạn văn đó hay? E thấy viết quá ngắn gọn nhưng quá biểu cảm, giàu hình ảnh.
    Tưởng tượng một sáng mai trong cánh rừng thời chiến, anh lính trẻ tỉnh dậy hít thở đầy lồng ngực bầu không khí ban mai và nghĩ đến ngày hôm nay lại có thể chiến đấu không sợ hy sinh để kéo ngày chiến thắng đến gần. Tâm hồn anh hầu như thanh thản và không sợ hãi.
    Anh lính trẻ đó giờ đã là một cựu lính trẻ( hi hi), mỗi sáng dậy phập phồng lo âu trên quãng đường ngắn ngắn thời bình. Có gì đó như là mọt sự hờn dỗi nhẹ nhàng chăng? Không bóng dáng kẻ thù, không bom pháo ầm ì xa xa, không những chuyến xe cấp tập vào tuyến lửa… Con đường từ nhà đến cơ quan, con đường chở con đi học, chở vợ đi làm.,.tưởng như rất đỗi bình yên, thơ thới nhưng tại sao lai không thể?
    Đường ra trận ngày xưa thẳng tiến, phơi phới” đường ta trận mùa này đẹp lắm!”…, nhưng con đường thời bình thì không thế.:” Một ngã tư, một đại lộ, một hẻm ngõ, ở đâu, lúc nào chỉ cần một chướng ngại bất kỳ là đoàn người ( tất nhiên phương tiện) lập tức khững lại, rồi cứ thế rùng rùng di chuyển tiến về phía trước bất chấp phải trái, bất chấp luật lệ. Tiến, tiến lên cứ những kẽ nứt hở mà tiến, ôi đoàn người hùng mạnh có khác gì đoàn quân xung trận dạo nào. Họ dồn cục, đối đầu trong cái thế của dê đen, dê trắng húc nhau qua cầu trong câu chuyện ngụ ngôn, chẳng ai chịu ai. Và thế là tắc, là ùn là cãi là vã, là vô thiên lủng những chuyện rắc rối xảy ra. “..
    Con đường ra trận hầu như là một đích đến,người ta đi theo những luật lệ không thành văn của thời chiến tranh vậy mà mọi đường đi đều trôi chảy, nhẹ nhàng… những con đường thời bình dài ngắn, quay ngoặt khác nhau, những con người ngày nay bất chấp tất cả để vượt lên nhau mà rùng rùng tiến..nhưng vô tình lại cầm giữ chân nhau, gây mệt mỏi cho nhau…thậm chí gây đau thường cho nhau…..
    Vì thế chắc cựu lính trẻ có thể có những buổi sáng sẽ nhơ nhớ những con đường rừng ngày xưa đông đúc nhưng trật tự, nhớ về những buổi sáng tỉnh giấc nghe chim hót ríu ran mà lòng thơ thới nghĩ về con đường thời bình mỗi sáng anh sẽ huýt sáo khe khẽ rồi nhẹ nhàng vòng quay xe đạp ngắm những khuôn mặt tươi cười thánh thiện của thời bình…sau lưng anh là “chị Ngọc khợp” rúc rích cười thỏ thẻ chuyện…

    Phản hồi
    • 12. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Một 2, 2010 lúc 7:13 chiều

      Chỉ là một cái ghi chép về…đường tắc mà HT bình công phu đến độ người viết cũng giật mình. Thực ra cũng chỉ là một cái góp ý về giải pháp giao thông nhưng nào có ai thèm đọc, thèm nghe. Giá mà những người có quyền về trật tự giao thông được 1 người như HT đọc kỹ thậm chí không cần cảm xúc có lẽ cũng có đôi điều sử dụng được như phân cấp giao thông về cấp quận cấp phường chẳng hạn. Có 1 người đọc như HT, người viết thấy được an ủi và đỡ bức xúc đi nhiều.
      Và lãng mạn nữa, cái người “đọc” HT kỳ lạ này. Quả thật tui cũng hay dùng xe đạp và những hôm thời tiết đẹp, thường dạo những vòng xe thật thư thái, miệng huýt sáo khẽ chợt cảm thấy cuộc đời cũng chẳng đến nỗi nào.
      Chúc HT riêng một câu nhân năm mới: Hãy giữ mãi được cái tình yêu chữ nghĩa đang dần trở nên hiếm hoi này để tâm hồn mãi luôn tươi trẻ. Chúc mọi điều tốt đẹp.

      Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


Tháng Bảy 2009
H B T N S B C
    Th8 »
 12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
2728293031  

CHÀO KHÁCH

free counters

%d bloggers like this: