Archive for Tháng Bảy 23, 2009

Kẻ ăn mày dĩ vãng ( Phần 3)

Đã nhiều lần Chu Lai bày tỏ cảm giác của ông lúc đấy. Chao ôi là sướng, nhìn đứa con tinh thần của mình mặc quần áo nước ngoài, chễm trệ trên giá, họa có thần kinh nhặt lá bánh mới không sướng. Nhưng rồi cảm giác sung sướng cũng dần tan đi để lại sự băn khoăn, thắc mắc. Chu Lai chợt nhớ đến bản hợp đồng và lập tức gọi điện thoại. Dịch giả, giáo sư Alain Clanet đến ngay và mang cho Chu Lai đúng…một cuốn sách dịch. Ông này vô cùng ngạc nhiên khi biết Chu Lai vẫn chưa nhận được khoản tiền tạm ứng. Vốn mến mộ Chu Lai, dịch giả sốt sắng tìm cách can thiệp. Ông này khuyên Chu Lai mở tài khoản để dễ bề nhận được tiền từ nhà xuất bản.

(more…)

Advertisement

Tháng Bảy 23, 2009 at 5:28 chiều 18 bình luận

Kẻ ăn mày dĩ vãng ( Phần 2)

Ôi nhớ mang máng cách đây ít năm Chu Lai đột nhiên cho in trên Văn nghệ quân đội một truyện ngắn khá xuất sắc. Đại ý câu chuyện về người cha có con trai mới lớn nhập ngũ ở một đơn vị huấn luyện. Tấm lòng người cha lo lắng cho người con được ông thể hiện khá cảm động. Tôi ngạc nhiên về truyện ngắn này vì nó rất khác với phong cách Chu Lai. Văn của ông mạnh mẽ có chút khoa trương, chữ nghĩa băm bổ, bạo liệt khoan thẳng vào vấn đề dù là một tình huống chết chóc trong chiến tranh hay là thời khắc tình duyên lãng mạn, nhịp điệu thẳng băng không quanh co nên luôn tạo ra những hiệu ứng mạnh cộng hưởng trong độc giả.

(more…)

Tháng Bảy 23, 2009 at 5:26 chiều 2 bình luận

Kẻ ăn mày dĩ vãng ( Phần 1)

Nhà văn Chu Lai sinh năm 1946 tại Hưng Yên. Hội viên Hội nhà văn Việt Nam từ 1980. Ông thuộc lớp nhà văn gắn bó cả đời với binh nghiệp. Các sáng tác của ông từ truyện ngắn, tiểu thuyết đến kịch bản sân khấu và điện ảnh truyền hình đều mang hình bóng cuộc chiến tranh giữ nước. Tác phẩm nổi trội nhất của ông là tiểu thuyết “Ăn mày dĩ vãng” ( Giải A Hội nhà văn Việt Nam năm 1994 về đề tài văn học chiến tranh). Có thể nói Chu Lai là một nhà văn có được thành tựu cả trong đời sống lẫn sự nghiệp từ chính những trải nghiệm quân ngũ của mình. Không có cách gọi nào khác, Chu Lai chính là một kẻ ăn mày dĩ vãng!

(more…)

Tháng Bảy 23, 2009 at 5:25 chiều 2 bình luận

Ngọn gió ngàn đã lặng

Ngọn gió của đại ngàn Trường sơn đã lặng lại, ngừng thổi. Còn có thể là gì khác được nữa-Phạm Tiến Duật- ông chính là ngọn gió ấy, ngọn gió thi ca của Trường sơn máu lửa, của những cánh rừng, ngọn núi, dòng sông, lạch suối, của cây lá tươi xanh, của bầu trời, ký ức trùng trùng điệp điệp trong muôn nẻo ước vọng trẻ trai của những con người cầm súng trong năm tháng chiến tranh. Ngọn gió Phạm Tiến Duật đã rời bỏ đại ngàn để lạc vào một cõi khác. Không hề bất ngờ, sự ra đi của ông đã được số phận gióng chuông cảnh tử, ngót 5 tháng lâm trọng bệnh, những người yêu thơ ông đã trả lại cho Phạm Tiến Duật đầy đủ những gì ông đáng được hưởng. Hiếm có một nhà thơ Việt nam nào lại giành được sự quan tâm đặc biệt của người hâm mộ như vậy. Đó là gì, nếu không phải là sự vinh danh, vâng một sự vinh danh không phải nhà thơ nào cũng xứng đáng được nhận.

(more…)

Tháng Bảy 23, 2009 at 5:21 chiều 2 bình luận

“Ma làng” và thi sĩ bạc mệnh

(Rút từ tập: “Chân dung của ruợu”-Phạm Ngọc Tiến)

I

Sẽ không có những dòng viết này nếu như Ngô Đăng Khoa, vị thi sĩ tôi gọi là bạc mệnh khi anh từ giã cõi đời ở cái tuổi 55 không còn trẻ nhưng chưa hẳn già với sự khắc nghiệt tận cùng của số phận. Không thể không cầm bút viết ít dòng tri ân về anh, bởi nếu không có anh thì có lẽ “Ma làng” chưa thể ra đời được. “Ma làng” là cái gì, tại sao nó lại liên quan đến một nhà thơ bạc mệnh? Xin thưa “Ma làng” tức là bộ phim 19 tập về nông thôn miền núi vừa phát sóng trên VTV1 được chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của nhà văn đất Tuyên Quang Trịnh Thanh Phong mà tôi là đồng biên kịch với đạo diễn Nguyễn Hữu Phần. Ui dào, tưởng gì, cái món phim truyền hình ở xứ ta có gì đáng bàn mà phải thi sĩ với bạc mệnh gắn vào, rách việc. Sẽ có những người không ưa phim nói thế, cũng chẳng sai. Lằng nhằng quá thể, nhưng sự đời nó là vậy thì phải nói vậy, cái anh thi sĩ bạc mệnh kia chưa đọc một dòng kịch bản, cũng không xem một phút phim nào (anh mất vì căn bệnh ung thư trước khi phim phát sóng chừng 3 tháng) nói không quá lại chính là nguồn căn nguyên cớ để hơn trăm trang tiểu thuyết chuyển thành kịch bản của bộ phim không dám nói hay nhưng ít nhiều cũng tạo được sức hút dư luận.


(more…)

Tháng Bảy 23, 2009 at 5:19 chiều 24 bình luận

Newer Posts


Tháng Bảy 2009
H B T N S B C
 12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
2728293031  

CHÀO KHÁCH

free counters