Bèo dạt mây trôi

Tháng Bảy 24, 2009 at 8:36 sáng 16 comments

Đông đang tàn.

Trời hửng, nhưng vẫn rét căm căm. Có thể nhìn thấy những vệt nắng mỏng manh, nhờn nhợt. Lũ cây xếp hàng dọc đường Thanh Niên, trút hết lá từ dạo nào, giờ nhẫn nhục chìa những thân cành khô khẳng chờ đợi mùa xuân đến. Không có gió, mặt hồ Tây phẳng như trải tấm voan mỏng mờ ảo. Lạnh, nhưng bờ hồ không đến nỗi quạnh vắng. Từng đôi, từng đôi một khoác tay nhau nhàn tản. Đó là những người yêu nhau thật sự. Chứ không ai dại gì đầy đọa thân xác lên đây hứng rét. Phần lớn các đôi đi vào những nhà hàng nổi có vỏ ngoài mốc thếch, thô kệch, như những cái hộp xếp cạnh nhau, chềnh ềnh nuốt gọn một dải hồ. Cạnh rìa, khu nhà thuyền vắng lặng. Mới mở cửa lại sau kỳ nghỉ đông, nhà thuyền chỉ hạ thuỷ mươi chiếc thuyền đôi. Khách đã thuê hết. Nhân viên nhà thuyền, một thanh niên quắt quặt, mặt mũi thâm tái cấm cẳn với đôi khách vừa đến. Họ là cặp đứng tuổi hiếm hoi trong chiều đông này.

– Hết thuyền rồi! – Tay gã xoeng xoẻng quấn vòng dây xích vào cửa. Miệng gã phào ra vu vơ – Rét bỏ bố…

Người khách đàn ông quay mặt ra hồ, chân đã dợm bước. Người khách đàn bà vẫn đứng trước cửa sắt, đôi mắt đựng đầy nài nỉ. Không biết gã nhà thuyền thấy gì mà chợt đổi thái độ. Gã tháo vòng xích, giọng chùng hẳn xuống:

– Chỉ còn thuyền bốn người, mái chèo rời, thuê không?

Vẫn không nói, thiếu phụ lặng lẽ gật.

Loay hoay đến mấy phút chiếc thuyền mới rời được khỏi cầu thuyền.

– Đi đâu? – Người đàn ông mệt mỏi, mắt vẫn nhìn xuống hồ.

– Thì đi – Người đàn bà mặt lạnh tanh như mặt hồ màu tro ướt, trả lời cũng chả mấy mặn mòi. Hai cái chèo vung lên. Họ ngồi bên nhau, nhưng so lệch một hàng ghế. Đây là thuyền của bốn người.

*

* *

Thuyền trôi. Kia là chùa Trấn Quốc. Người đàn bà lẩm nhẩm. Đường gạch dẫn vào chùa vẫn còn. Quanh chùa chẳng biết ai cấp vốn, đã thấy kè từ bao giờ hàng cọc ngăn để vượt thổ. Đất đắp ngổn ngang, nham nhở. Người đàn bà khe khẽ lắc đầu. Chợt buột mồm::

– Lại đất. Đâu đâu cũng đất. Thời buổi…

Người đàn ông quay sang quàu quạu:

– Dễ thường nhà chùa không cần đất. Hừ!

– Không…

Giọng thiếu phụ buông lửng. Chẳng đâu vào đâu. Hai mái chèo vẫn vung đều đặn. Không đều sức nên con thuyền lắc lư, chậm chạp. Chậm chạp, nhưng nó vẫn lừ ngừ tiến. Kia nữa, Tây Hồ. Nhà thấp thoáng. Biệt thự đấy. Nơi ấy, xưa không phải ai cũng được vào. Giờ thì khác. Cứ xuỳ ra một hai trăm ngàn là có vườn địa đàng trọn ngày đêm. Người đàn bà chép miệng. Gã cũng đã mò lên đấy. Chắc thế. Có điều người cùng ăn trái cấm không phải là mình. Người đàn ông mắt liếc xéo sang như đọc được ý nghĩ ấy, giận dữ vì oan ức, vụt mạnh mái chèo xuống nước.

– Ối!

Thiếu phụ kêu to khiến người đàn ông giật mình đánh rơi mái chèo. May mà rơi vào lòng thuyền. Mắt người đàn bà rơm rớm. Đám bèo bằng cái mâm cơm bị vụt trúng tơi tả. Lớp bèo gốc úa vàng mục rã ra cùng với đám rễ bùng nhùng đen mốc. Những thân bèo đeo lá xanh mướt dập dềnh.

Người đàn ông chép miệng:

– Tưởng gì?

Người đàn bà vớt lên một cánh bèo. Lần này nước mắt chị ứa ra thật. Tay chị run run vuốt khe khẽ vào lớp lá mỏng. Miệng chị chợt thốt ra:

– Ngày xưa…

Người đàn ông quay ngoắt lại. Người đàn bà vội buông rơi cánh bèo, bịt lấy mồm. Không kịp nữa rồi. Cái thì ấy có ở tất cả muôn loài.

*

* *

Ngày xưa. Người đàn ông quàu quạu này còn là một gã trai vô tư. Được một buổi bơi thuyền là cười hơn hớn. Gã lành lắm. Lại nghèo rớt. Được cái tốt bụng. Cái tốt suốt mười năm chung sống, người đàn bà vẫn ngờ ngợ. Hình như gã tốt chỉ vì nghèo. Đúng thế, thì còn cái gì khác ngoài lòng tốt để phân phát.

Ngày xưa. Người đàn bà đẹp lắm. Rõ là duyên phận tại trời. Không hiểu sao mình lại từ chối tất cả để nhận lời gã thật dễ dàng. Bắt đầu cũng từ một buổi chiều bơi thuyền thế này. Hôm ấy gã lấy mái chèo khều áp vào mạn thuyền một khóm bèo lạc. Bèo Hồ Tây mùa nào cũng cao ngồng, xanh mướt. Những thân bèo run rẩy. Lá bèo chấp chới. Chị reo thật khẽ:

– Ôi, dễ thương quá. Những cánh bèo mỏng manh. Chúng vẫy gọi nhau đấy.

Gã cười khì:

– Vẫy em thì có.

Chị nghe rõ tiếng thở dài lẫn trong câu than thở của gã: “Giá mình dược như cánh bèo vẫy vẫy”. Chỉ có thế chị đã cảm động. Không hiểu sao chị liều mình hôn nhẹ lên cánh bèo, khiến gã mặt đỏ lựng, xấu hổ.

Tiếng gã gắt gỏng cắt ngang luồng suy nghĩ của chị:

– Này, chèo đi đâu bây giờ?

Người đàn bà không đáp. Chị đang mụ mị. Tiếng người đàn ông căng nhức:

– Đi đâu? Cô lại đang hối hận ngày xưa phỏng?

Gã nói đúng. Không bao giờ gã nhầm cả. Gã đoán trúng mọi thầm kín của chị. Có vẻ thích thú, gã rút thuốc lá ra châm. Bụm khói to sụ trùm kín khoang thuyền. Người đàn bà ho sặc sụa. Chị vươn người định giật phắt điếu thuốc đang vắt vẻo trên mép gã. Nhưng lại thôi, ích gì. Tất cả đã muộn mằn.

Người đàn bà vảy mạnh mái chèo. Gà “à” lên một tiếng nho nhỏ và như nổi xung, gã thoăn thoắt vung tay liên tục. Con thuyền là là về phía bờ tây. Im lặng mất một lúc. Dường như cả hai đều thi gan nhau. Lại gã là người bỏ cuộc. Gã sốt ruột:

– Bắt đầu đi chứ?

– Vâng.

Nhưng bắt đầu từ cái gì. Mọi chuyện có vẻ đã xong xuôi cả. Không hợp nhau. Thế thôi. Không thể chịu đựng nổi nhau nữa. Thế thôi. Những gì cần, cả hai đã nói. Hai đứa con. Mười năm chung sống. Cũng có thời gian hạnh phúc và sau này sự nhàm chán, nghi kỵ chen vào. Tất cả chỉ có thể và bây giờ là quyết định chia tay vĩnh viễn. Dù sao cũng cần phải nhẹ nhàng – Người đàn bà nghĩ – Có một thời mình yêu gã đến thế. Thật ngu ngốc! Thuyền vẫn trôi. Đến lượt người đàn ông tự vấn. Cô ta đòi hỏi gì nữa ở mình nhỉ? Sự tận tuỵ. Cả lòng trung thành. Những thứ ấy có thừa. Thị muốn gì nhỉ? Gã cay cú vì thị từng tuyên bố thị mất, còn mình được. A ha, sao thị không hỏi mình. Mình sẽ trả lời, thị được cả đấy. Cả hai đều được. Thị được một tấm chồng, còn mình được sự phiền muộn. Rất cân bằng. Mười năm trời, mình nai lưng ra làm đủ mọi việc để vực gia đình. Cũng mười năm thị cật lực để vực mình từ trâu thành nghé. Nhưng mọi chuyện nào có đến nỗi gì mà dẫn đến kết cục này. Chắc không phải vì kinh tế. Thị không thuộc loại người hám tiền. Nếu hám chẳng đời nào thị lấy gã. Hay tại gã dạo này tỏ ra mệt mỏi, bẳn gắt. Có thể. Nhưng mặc kệ.

– Nào, muộn rồi. Bắt đầu đi. Cô muốn gì nữa?

Muộn thật. Vẫn chiều, nhưng nắng đã tắt. Bầu trời lại lười nhác sà xuống thấp, gà gật ngủ. Gió không biết từ đâu thổi mạnh dần. Người đàn bà không đáp. Tờ đơn chị đã để sẵn trong xắc. Chị biết cả hai đều sẵn sàng. Dù lúc viết đơn chị không tìm được một lý do cụ thể nào. Nhưng điều này thì chị thấy. Gã đã quá mệt mỏi. Cả chị nữa. Không dám mơ một miền yên tĩnh nào khác, mà đơn giản chỉ cần thoát, thoát càng nhanh, càng tốt. Dù chẳng biết thoát để làm gì.

Một đám bèo lừ lừ trôi đến. Chị quơ tay định đón. Chị thích bơi thuyền. Vì thế chị thích luôn những cánh bèo yếu ớt. Bèo Hồ Tây cả bốn mùa đều sẵn. Chị đã ngẫm nghĩ mãi trước khi quyết định buổi bơi thuyền cuối cùng này. Chị không ngờ gã chấp nhận một cách bình tĩnh. Cả hai đều hiểu rằng, kết thúc bằng một thú vui, nên thơ đến thế quả là đau đớn. Nhưng làm sao được. Bàn tay chị sắp chạm vào những cánh bèo mơn mởn chợt rụt phắt. Chị thấy một đám bèo lớn nữa cũng lừ lừ xô thẳng vào thuyền. Lại một đám nữa rất to đang lừng lững như sóng dâng đến. Mắt chị xanh rờn. Chị ngoắt nhìn vào phía bờ. Đây hình như là quãng Quảng Bá thì phải. Chỉ cách bờ non trăm mét, nhưng như có một phép phù thuỷ, cả vùng nước vừa quang đãng là thế giờ đã ken sít chặt bèo. Những đám bèo tiếp tục dạt về. Rất nhanh, con thuyền đã bị bèo vây kín. Người đàn ông ớn lạnh xương sống gạt mạnh mái chèo. Con thuyền như bị nêm cứng, không hề nhúc nhích. Những thân bèo đuồn đuỗn ngồng lên thách thức. Cả những cánh bèo. Mỏng mảnh thế, mới phút trước chúng còn đáng thương nhường nào, vậy mà… Sao chị lại có thể yêu chúng được nhỉ? Chị gạt tiếp. Cố mãi, nhưng con thuyền vẫn trơ lỳ. Nó đã bất lực đầu hàng đám bèo. Chị giận dữ kéo từng túm bèo vứt ra xa. Lộ ra một khoảng nước tròn nhỏ. Trong buốt. Có cả một bầu trời tun hủn ở đấy. Mây lậm lừ trôi. Chị hoảng hốt ngẩng nhìn. Cả bầu trời xám mọng cũng muốn ập hẳn xuống. Chị có cảm giác tất cả đang dồn sức bủa vây chị. Chị phóng mắt sang gã. Máu chị như sôi lên. Nãy giờ gã thỏa mãn tận hưởng nỗi sợ hãi của chị. Trời, gã lại lấy thuốc ra châm. Đồ đểu, không kìm giữ được, chị chồm người giật phắt điếu thuốc. Bị bất ngờ, con thuyền nghiêng hẳn về một phía. Nước ào vào. May mà gã kịp đẩy chị ngã ngồi xuống ghế chứ không cầm bằng là thuyền lật. Cú đẩy quá mạnh làm văng chiếc kính của chị xuống hồ. Chị vô vọng quờ tay theo. Không kịp. Thế là thôi, cận bốn đi-ốp, còn mắt mũi gì nữa. Người đàn bà thấy chập chờn trước mắt mình rặt sương và khói.

– Cô xuống cuối ngồi im để cân thuyền. Phải gạt bèo trở ra. Không còn cách nào khác.

Uất nghẹn cổ nhưng người đàn bà buộc phải nghe lời. Con thuyền nhích từng mét. Người đàn bà run cầm cập. Lạnh quá. Cú nước tràn ban nãy làm giầy chị ướt sũng. Nhưng chị lạnh vì sợ. Giữa rừng bèo, con thuyền thật bé nhỏ. Mắt chị lồi ra. Phía trước, gã áp hẳn xuống mũi thuyền. Hai tay gã quăng quật từng túm bèo lớn. Có lúc gã cáu, văng một tràng dài tục tĩu. Chị phớt lờ như người điếc. Mặc gã. Gã lần lượt cởi áo véc, áo len, rồi đến sơ mi. Chị thấy người gã loáng nhoáng mồ hôi. Gã thở hồng hộc. Tấm lưng to bè choán kín mũi thuyền. Lại có lúc gã quăng mạnh, văng cả bèo vào người chị. Chị rùng mình. Chùm rễ bèo lùng nhùng làm chị nhớ lại bộ râu yêu ma của quỷ lùn Tréc-nô-mo trong cổ tích. Ngày nhỏ cứ nghĩ đến đoạn ấy là chị sợ rúm người. Nỗi sợ bây giờ tăng lên gấp đôi. Chị thấy mình thật dại. Bỗng dưng lại kéo gã vào cuộc chơi ngu ngốc này. Hình như gió thổi mạnh hơn. Rừng bèo vẫn dày đặc. Nếu trời tối? Ý nghĩ này làm nghẹn cứng tim chị. Mắt chị hoa lên. Trong mớ đom đóm đỏ, chị nhận thấy có một chiếc cầu vồng trắng mỏng mảnh. Chị dụi mắt. Hóa ra đấy là tia nước như sợi chỉ từ một lỗ châm kim ở sườn thuyền văng vào. Chết mất. Nếu thuyền thủng? Trời ơi, chị nghĩ đến con. Đứa lớn mới lên chín. Chúng nó sẽ ra sao nếu không có cả chị và gã. Không, nếu thuyền chìm gã có thể thoát được. Gã khỏe thế, lại biết bơi. Nhưng chắc gì gã sẽ bỏ rơi chị. Gã đuểnh đoảng, cục cằn nhưng tốt bụng. Cứ cho là không còn gì nữa, chị là người dưng đi, gã cũng không bỏ mặc chị. Chị biết thế. Nhất định gã sẽ cứu và thế là cả hai cùng chết. Chị sợ hãi bật thành tiếng kêu:

– Con ơi!

Chắc tiếng kêu của chị thê thảm lắm, nên gã dừng tay. Giọng gã nghèn nghẹt:

– Đừng sợ! Sắp ra được rồi!

Gã lại tiếp tục công việc. Con thuyền vẫn nhích từng mét. Chị so vai cố thu mình thật nhỏ. Không còn kính, nhưng chị vẫn nhìn thấy mồ hôi rịn ra nhấp nhánh trên lưng gã. Trong rối bời sợ hãi, chị thấy lòng mình se se. Bất chợt chị thấy thương gã. Chị muốn giúp gã một việc gì đó. Nhưng chị bất lực ngồi im. Chị càng cố thu mình nhỏ lại, càng thấy mình yếu ớt và nỗi sợ hãi kia càng dâng. Chị không dám nhìn ra xung quanh nữa. Điều đó chỉ làm chị thêm vô vọng. Mắt chị gần như dán vào tấm lưng trần của gã. Ở tình thế này, đó là chỗ bấu víu duy nhất. Không hiểu sao chính vào lúc ấy, lúc chị như mê đi vì tột cùng hoảng sợ, lúc những thân bèo lớn vọt như chông ken sít, chị bỗng bay lên được. Mừng quá, chị mếu máo cười. Chị đáp xuống một vùng hồ lặng. Nước trong văn vắt. Con thuyền chị ngồi là một chiếc lá bèo xanh, đẹp tuyệt vời. Và gã. Đúng là gã của cái thời ngu ngốc…

Chị bừng tỉnh. Có tiếng thuyền máy phành phạch. Loa pin vang vang:

– Thuyền số 4 chú ý. Chúng tôi đang tiến vào. Hãy bình tĩnh rẽ bèo về hướng chúng tôi.

Tim chị reo lên. Thuyền cứu hộ đã đến. Thế là thoát. Chị thấy trời sập tối rất nhanh. Không biết con thuyền loay hoay trong đám bèo bao lâu. Khi mũi thuyền cập được vào mạn chiếc ca nô của nhà thuyền, chị hụt hơi gần như ngất xỉu. Còn gã. Gã đổ vật xuống sàn thuyền. Chị quên mất tình cảnh của mình. Tiếng chị sẽ sàng:

– Mặc áo vào đi anh, kẻo lạnh!

*

* *

Lúc hai người rời khỏi nhà thuyền, thành phố đã sáng đèn. Họ thập thõm bước cạnh nhau dưới hàng cây khô khẳng. Ven hồ một khóm bèo lạc bầy, yếu ớt run rẩy cố nép vào bờ. Cả hai đều vội vã quay mặt, không nhìn. Họ im lặng lẫn vào vô số đôi yêu nhau đang tìm nơi tình tự.

Mùa Đông đang tàn.

PNT

Advertisements

Entry filed under: Truyện ngắn.

Triệu phú làng Kình Tuyệt phả

16 phản hồi Add your own

  • 1. Ly  |  Tháng Bảy 26, 2009 lúc 9:45 sáng

    Bài này nội dung đơn giản, ngắn gọn nhưng rất hay, rất ý nghĩa. Cảm ơn nhà văn!

    Phản hồi
  • 2. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Bảy 26, 2009 lúc 5:36 chiều

    Có người đọc là tôt rồi. Cám ơn đi rồi cám ơn lại. Khe…khe…

    Phản hồi
  • 3. Ly  |  Tháng Bảy 27, 2009 lúc 8:01 sáng

    Những truyện ngắn của chú viết đều có ý nghĩa với mọi người, nếu ai ko biết blog này của chú để thưởng thức những tác phẩm hay thì thật đáng tiếc cho họ. Qua ký ức vụn của bọ Lập, cháu mới biết chú là tác giả của những film truyện truyền hình nổi tiếng như Chuyện làng Nhô đấy chứ. Rất vinh dự vì được biết chú! chúc chú mạnh khỏe và luôn yêu đời. Tinh thần thoải mái là liều thuốc diệu kì chống lại mọi bệnh tật.

    Phản hồi
  • 4. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Bảy 27, 2009 lúc 8:58 sáng

    Cảm ơn Ly nhiều. Những người viết như chú và chú Lập đều rất trân trọng những bạn đọc như Ly. Ko biết có phải Ly là người chú Lập nhờ giúp chú lập blog này không. Nếu phải thì thêm 1 lần cảm ơn nữa. Chú chưa biết sử dụng bolg sẽ tìm hiẻu dần dần để đọc các blog bạn và còm cũgn như trả lời.

    Phản hồi
  • 5. Van  |  Tháng Tám 1, 2009 lúc 4:27 chiều

    Em thích truyện này bác Tiến ơi, truyện này giàu cảm xúc, tinh tế và không ôm đồm tình tiết. Bèo trong truyện này “sống” chứ không vật vờ…

    Phản hồi
  • 6. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Tám 1, 2009 lúc 9:07 chiều

    Bèo sống thì tui vật vờ vậy. Đồng ý không! Đời sống vợ chồng nó là như vậy. Biết xử sự thì sống không biết thì vật vờ tan tác.

    Phản hồi
  • 7. Hà Tĩnh  |  Tháng Mười Hai 25, 2009 lúc 10:44 chiều

    truyện này dễ thương!cám ơn những cánh bèo ồ ạt kéo đến để rồi cả 2 có dịp được thể hiện là chính mình.
    “…Mắt chị gần như dán vào tấm lưng trần của gã. Ở tình thế này, đó là chỗ bấu víu duy nhất. Không hiểu sao chính vào lúc ấy, lúc chị như mê đi vì tột cùng hoảng sợ, lúc những thân bèo lớn vọt như chông ken sít, chị bỗng bay lên được. Mừng quá, chị mếu máo cười. Chị đáp xuống một vùng hồ lặng. Nước trong văn vắt. Con thuyền chị ngồi là một chiếc lá bèo xanh, đẹp tuyệt vời. Và gã. Đúng là gã của cái thời ngu ngốc..”- Đoạn này rất yêu!

    Phản hồi
    • 8. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 25, 2009 lúc 11:01 chiều

      Bão bèo Hồ Tây khủng khiếp lắm. Tui cũng đã qua cảm giác đó. Bị bèo vây chặt và thấy mình thật bé nhỏ, sợ hãi tột cùng. Thế nên mới có đoạn ước dịu dàng kia để mong….thoát.

      Phản hồi
  • 9. Hà Tĩnh  |  Tháng Mười Hai 27, 2009 lúc 5:44 chiều

    “Bèo dạt mây trôi”- sống bên nhau 10 năm nhưng dường như họ đã không học cách để hiểu-chấp nhận nhau, lúc nào cũng mộng mộng mơ mơ, lãng đãng lãng đãng như mây lang thang, không định được hướng cho mình mà vật vờ theo gió, như bèo cũng thế cứ theo luồng nước chảy, làn gió thổi mà dạt lên hay trôi xuống. Chắc có lẽ mỗi bên đều nhìn những việc mà bên kia làm cho mình là điều đương nhiên: ôi là chồng thì phải thế, ôi là vợ thì phải thế! lẽ ra anh ấy phải thế này,sao cô ấy lại không thế kia..và cứ thế những khao khát mộng mơ cứ đẩy họ xa nhau ra. Ai rồi cũng phải lớn lên, già đi; ai rồi cũng phải sống cuộc đời thật..làm sao chị có thể mãi mãi bẻn lẽn hôn lên cánh bèo một cách nũng nịu, mong manh; làm sao anh có thể mãi mãi chỉ nở nụ cười ngượng ngịu, mặt đỏ bừng như khi nhìn chị hôn lên cánh bèo như thế.
    “…Người đàn bà nghĩ – Có một thời mình yêu gã đến thế. Thật ngu ngốc! Thuyền vẫn trôi. Đến lượt người đàn ông tự vấn. Cô ta đòi hỏi gì nữa ở mình nhỉ? Sự tận tuỵ. Cả lòng trung thành. Những thứ ấy có thừa. Thị muốn gì nhỉ? Gã cay cú vì thị từng tuyên bố thị mất, còn mình được. A ha, sao thị không hỏi mình. Mình sẽ trả lời, thị được cả đấy. Cả hai đều được. Thị được một tấm chồng, còn mình được sự phiền muộn. Rất cân bằng. Mười năm trời, mình nai lưng ra làm đủ mọi việc để vực gia đình. Cũng mười năm thị cật lực để vực mình từ trâu thành nghé. Nhưng mọi chuyện nào có đến nỗi gì mà dẫn đến kết cục này…”- mỗi bên chỉ nhìn thấy cái tôi của mình lấn, chỉ nhìn thấy cái mình làm cho người khác mà quên mất những cái gì người kia đã mang đến cho mình, và trong những cái đó, cái gì là quan trọng..Những đòi hỏi vô cùng dần khép trái tim yêu thương, mở ra sự ích kỉ làm mờ đi lòng nhân hậu. HỌ chỉ nhìn thấy sự đáng ghét ở mỗi bên.
    ” Không hợp nhau. Thế thôi. Không thể chịu đựng nổi nhau nữa. Thế thôi. Những gì cần, cả hai đã nói. Hai đứa con. .”. Đúng những gì cần thì đã nói, nói hết rồi, cả 2 bên đều thấy người kia đáng ghét, không thể sống nổi. Nhưng 2 đứa con. Giá như mỗi bố mẹ trước khi chia tay được đọc bài thơ của Vương Trọng:
    ” Nín đi em mai bố mẹ ra tòa ” thì hay biết mấy, những đứa trẻ ngây thơ đâu có tội gì, chúng nó càn tình yêu của bố và mẹ, cần sống trong gia đình yêu thương. Nhưng bố mẹ k cần biết, bố chán mẹ lắm rồi, mẹ chán bố lắm rồi, các con thông cảm nhé!
    Cũng may có cơn bão bèo( mà em cứ tưởng là do nhà văn hư cấu lên để tạo tình huống thôi, ai ngờ có thật) để cả chồng cả vợ có dịp nhìn rõ nhau hơn..
    ” Mặc áo vào đi anh, kẻo lạnh” nghe câu này thấy chan chứa yêu thương, chắc là tình yêu trở lại?
    Bạn em có lần kể là có hôm cả nhà đang ăn cơm, cô ấy hâm lại thức ăn trong lò vi sóng, nhưng mà cô ấy để quá lâu vì thế mà thức ăn bị cháy, khói bốc nghi ngút, nàng hoảng quá hét ầm lên, lăng xăng, lăng xăng chẳng biết làm gì, nhưng chàng của nàng ngay lập tức xông vào dập tắt đám khói, giật cầu dao điện..bình yên trở lại, lúc đó nàng ngước nhìn chàng đầy biết ơn và cảm thấy thật may mắn khi có chàng bên cạnh..Sống bên nhau bao năm mà tới lúc đó mới cảm nhận được cái chàng làm cho nàng vì nàng và các con chứ không phải ĐÃ LÀ CHỒNG THÌ PHẢI THẾ..
    E cũng nghe rất nhiều nhưunxg ca cẩm:” anh ấy thế này, anh ấy thế kia, lẽ ra phải thế này, lẽ ra phải thế kia, tôi thế này mà tại sao hắn thế kia..”, nhiều khi nghe cũng rất mệt bởi vì lắm lúc người ta chỉ nhìn thấy cái mà bên kia không thể chứ không nhìn thấy cái mà bên kia đã và đang làm cho họ. Nhiều khi có một bên nào đó cảm thấy rằng đòi hỏi là đặc quyền của mình mà không nghĩ rằng bên kia cũng có quyền đòi hỏi ở mình tương tự…
    Và em nghĩ đó chính là yếu tố ” bèo dạt mây trôi” trong tâm tưởng..phải có những cơn bão bèo neo họ lại chốc lát để người ta có dịp nhìn rõ con người của nhau hơn…

    Phản hồi
    • 10. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 27, 2009 lúc 9:36 chiều

      Tui cũng nghĩ thế, phải có những cơn bão thật sự xô đi những yên bình giả tạo, những bất đồng phải có trong đời sống chồng vợ thì mỗi người trong cuộc mới nhận chân được giá trị cần thiết. Hôn nhân là vậy. Đó là một cuộc chiến tranh thật sự, một cuộc chiến thôn tính lẫn nhau của các cá thể chồng, vợ. Một cuộc chiến của tính cách không có kẻ thắng, người thua chỉ có sự chinh phục qua lại. Và Hanh phúc là thứ chỉ có thể giành được khi cả hai bên chấp nhận nhau bằng sự yêu thương vị tha. Tất nhiên còn có những điều kiện khác nữa, ví như những đứa con chẳng hạn.

      Phản hồi
      • 11. Hà Tĩnh  |  Tháng Mười Hai 27, 2009 lúc 10:08 chiều

        Đúng là lính nên nhìn đâu cũng thấy chiến tranh! nhưng thực sự là e nghĩ hạnh phúc k tự đến( nếu nói hơi hoa văn một tí) mà nếu muốn có hạnh phúc như mình mong muốn thì cũng phải là một sự đấu tranh theo nghĩa bóng và học hỏi k ngừng: học để chấp nhạn cuộc sống như vốn có, học chấp nhận mình là ai? học để hiểu và chấp nhận người kia.
        e nhớ ngày xưa khi mới ” chống lầy” e cũng suốt ngày ca cẩm than vãn tại sao chồng mình thế này mà không thế kia, rôi có khi nghĩ tại sao mình lại không thể làm cái này cái kia cho chồng( rồi ước giá như mình thế này, thế kia), một người bạn đã cho lời khuyên vàng ngọc thế này:”bạn hãy nghĩ cũng có lúc bạn làm anh ấy buồn, và bạn đừng nghĩ đến những điều bạn không thể làm, hãy làm những gì có thể, và đừng nghĩ chỉ anh ấy mới có nghĩa vụ làm bạn vui”. Tóm lại có đường lối sáng suốt đó nên thấy chặng đường xây dựng hôn nhân hạnh phúc sáng sủa hẳn..
        Nhưng e thấy một điều: sẽ là nhàm chán vô cùng nếu một trong 2 bên thấy không cần phải chinh phục nhau sau đám cưới..

        Phản hồi
        • 12. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 27, 2009 lúc 10:31 chiều

          Khe…khe…thật nhàm chán nếu một ngày trong cuộc chiến hôn nhân ta tự buông súng. Không có thứ hòa bình ấy đâu. Thật đấy.

          Phản hồi
          • 13. Hà Tĩnh  |  Tháng Mười Hai 27, 2009 lúc 10:36 chiều

            Vâng đúng thế anh nhà văn ạ. Có thể không cần phải chinh phục phía bên kia nhưng lại phải vật lộn với chính mình để giữ cái cần giữ…

          • 14. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 27, 2009 lúc 10:53 chiều

            Nói theo ngôn ngữ bóng đá hiện đại: phòng thủ tốt nhất là tấn công. Khe…khe….

  • 15. Thầy đồ trọc  |  Tháng Mười Hai 27, 2009 lúc 8:40 chiều

    Chết thật ! Mình không ngờ cái ”Bèo dạt mây trôi” này lại ở đây! Mà sao y lại nắm được một khoảng khắc tâm lý tuyệt vời thế nhỉ ? Hay chính y là người trong cuộc? Thôi, mặc xác cái tò mò vớ vẩn ấy đi. MÌnh đọc lại vài lần nữa để suy ngẫm sự đời và trước tiên phải cảm ơn gã đã,cái người đã viết ra truyện này.

    Phản hồi
    • 16. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 27, 2009 lúc 9:41 chiều

      Tui còn hơn cả trong cuộc ấy chứ. Cũng cam go lắm nhưng suy cho cùng thì cái thằng tui tính khí thất thường lại mắc đủ mọi tật thì người đàn bà nào chịu đựng được, lại còn đẻ cho mình những đứa con nữa xứng đáng được phong anh hùng và đúc tượng. Với tui giờ này còn có vợ là đã quá may mắn. Khe…khe….

      Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


Tháng Bảy 2009
H B T N S B C
    Th8 »
 12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
2728293031  

CHÀO KHÁCH

free counters

%d bloggers like this: