Chuyện làng Nhô – Phần 9

Tháng Bảy 24, 2009 at 9:08 sáng 20 comments

76- Đường làng Nhô/ Đình làng- Ngày.

Đội công tác đi trên đường làng ra đình.

Dọc đường có nhiều người đi lại.

Gặp ai họ cũng chào. Có người niềm nở đáp lại. Cũng có người quay mặt làm ngơ.

Lằng nhằng phía sau đội công tác là vài ba thanh niên – những người nhiệt thành ủng hộ Khả.

Trong một cánh cửa khép hở, Khả quan sát nhóm công an với vẻ mặt dò xét, căng thẳng.

Lúc họ đã đi qua. Khả quay sang lão Bong đang bật chai rượu:

– Bọn này mặt trẻ có vẻ lành. Chắc là bọn công an kinh tế thật.

Lão Bong tu xong ngụm rượu, khà khà rõ to:

– Bọn nào cũng cớm cả. Cứ gọi là còn vất vả với chúng.

Khả thở dài, mắt vẫn hút theo đoàn công tác.

– Phải bám sát thật chặt. Tiếp tục khiêu khích đe doạ.

Nhóm ba người ra đình làng.

Bàn ghế tiếp dân đã được kê cẩn thận.

Một vài nhóm dân đứng mãi rìa sân, xì xào bàn luận.

Có ba, bốn đứa trẻ đuổi nhau đến chỗ làm việc. Một đứa quãng mười một, mười hai, thở hổn hển:

– Chú Triết, ve của cháu đâu.

Triết cười:

– Cho chú khất đến chiều nhé.

– Nếu sai hẹn chú phải chịu món “tái bung” đấy nhé.

Triết nghiêng đầu, thè lưỡi kéo rộng vành tai:

– Xin tuân lệnh!

Mấy đứa trẻ con cười lúc cúc.

Lão Bong đã khềnh khệnh chống gậy ra đến đinh, đuổi bọn trẻ:

– Con nhà Bường cút ngay. Tiên nhân mày. Hôm qua để trâu chọi nhau, quần nát cả khoảng lúa nhà ông.

Cả mấy đứa đồng thanh hô to rồi chạy biến:

– Một, hai, ba, Bong tây gỗ bét nhè. Bong tây gỗ …

Lão Bong chân giậm bành bạch, vung gậy:

– Bớ … bớ … bắt bọn phá làng.

Những người trên sân đình phì cười.

Thanh Hoà:

– Chúng tôi bắt đầu làm việc. Xin mời ông Trần Văn Cước.

Một trung niên lễ phép:

– Thưa các anh, bố tôi bị ốm không đến được. Xin phép được làm vào hôm khác.

– Vâng, nhờ anh nói hộ bác cứ nghỉ ngơi cho khoẻ. Xin tiếp tục người khác. Xin mời ông Nguyễn Văn Chõn.

                                                *

                                              *   *

77- Cánh đồng- Ngày.

Buổi chiều. Cánh đồng tiếp giáp với Tam San.

Triết cùng hai thanh niên giúp việc đo ruộng nhà Xinh.

Triết gợi chuyện:

– Nhà chị Xinh có hai nhân khẩu, nhận nhiều ruộng thế này, làm sao hết việc.

Xinh tảng lờ như không nghe thấy, lấy cuốc vạt vạt bờ.

Triết đỡ lấy cuốc:

– Chị để tôi vung vài nhát cho giãn gân cốt.

Triết vạt bờ rất khéo.

Xinh kín đáo nhìn, chợt buông miệng:

– Chú công an phát bờ hệt như nông dân thiệt ấy nhỉ?

Triết cười, thay đổi nội dung rất nhanh:

– Anh hy sinh ở đâu hả chị?

Giọng Xinh trầm xuống:

– Nhà tôi mất năm 79 ở Lạng Sơn.

– Tôi con nhà nông chính cống mà chị. Cũng tỉnh ta cả nhưng ở mãi tít huyện biển Hải Hậu. Dạ, anh ở binh chủng nào chị Xinh?

Xinh cúi mặt, lý nhí:

– Nhà tôi là trinh sát đặc công. Mà thôi chú gợi lại chuyện cũ làm gì.

– Xin lỗi chị Xinh nhé. Tôi vô tâm quá.

Hai thanh niên thu dây.

Triết bảo:

– Phần ruộng nhà chị Xinh đã đo xong. Xin cảm ơn chị nhiệt tình giúp đỡ đội công tác.

                                                *

                                              *   *

78- Nhà ông Cước- Ngày.

Chiều muộn. Đội công tác đến thăm ông Cước tại nhà.

Triết đặt cân đường lên bàn. Hoà lễ phép:

  Nghe nói ông không được khoẻ, anh em chúng tôi đến thăm. Có chút quà nhỏ để ông bồi dưỡng. Mong ông nhận cho. Chúng tôi về đây công tác, được dân làng giúp đỡ, không biết bao giờ mới trả được ơn.

Ông Cước từ từ ngồi dậy và nói:

– Các anh tốt quá. Tôi chẳng có quan hệ gì mà các anh đến thăm lại cho quà.

Thanh Hoà cười:

– Dạ có quan hệ đấy ông ạ. Ông cũng già như bố chúng cháu. Ở nhà có lỡ làng gì cũng phải nhờ làng nhờ nước. Đâu cũng làng xóm mình cả. Mình giúp người, thì người giúp mình.

– Anh nói chí lí quá. Tôi cảm ơn các anh – Ông Cước ôm ngực ho dữ dội, ngứt cơn ho lại tiếp – Các anh về đây công tác giúp làng Nhô nhưng cũng có người thù ghét đấy. Chẳng hiểu vì sao. Tôi nói thật, tôi cũng mù mờ như gà xem trăng thôi, có gặp được các anh mới vỡ vạc vài điều. Ít ngày nữa khoẻ, cũng phải nói cho bà con hay.

– Thưa ông Cước, những người thù ghét chúng cháu phải xem lại tại sao họ thù ghét. Chúng cháu về đây là do dân yêu cầu.

– Thù ghét các anh là ông Khả và một số ít người hung hăng thôi. Cái ông Khả này lạ lắm …

Ông Cước lại ho dữ dội.

Triết vội đỡ ông nằm xuống:

– Thôi để ông nằm nghỉ. Chúng cháu xin phép.

– Cám ơn … cám ơn.

Ba người chào ông ra về. Đã thấy mấy người vụt ra từ phía sân. Đó là nhóm người theo dõi đội công tác.

                                                *

                                              *   *

79- Nhà Vân- Tối.

Nhà cô giáo Vân. Hai mẹ con đang ngồi nói chuyện.

Bà mẹ bảo:

– Tôi nói hết nhời rồi đấy. Sống còn phải có làng, có nước.

Vân nhẫn nhục:

– Một nhóm người đấy không thể gọi là làng nước được. Lão Khả, xưa nay hỏi có làm được cái gì. Mẹ đừng sợ những lời doạ dẫm.

– Dưng mà, rác tai lắm. Tôi ngần này tuổi đầu còn biết sợ gì nữa. Sống nay, chết mai nhưng mà …

– Rồi nhân dân sẽ hiểu ra và chúng sẽ phải lột mặt nạ.

Bà mẹ tru lên:

– Trời ơi, thôi, tôi có còn là mẹ cô nữa không. Tôi cấm cô. Cô còn tơ vương, còn chàng màng, làng Nhô này không để tôi sống yên.

Vừa lúc đó Triết vào:

– Cháu chào bác ạ.

Mẹ Vân quay mặt đi.

Vân trông thấy Triết, nước mắt lã chã rơi.

Triết chủ động ngồi vào bàn:

– Bác ạ, vì công việc, lâu quá cháu không về thăm bác và em Vân được.

– Không dám.

Triết quay sang Vân:

– Mấy cậu học trò của em ngộ nhỉ?

Bà mẹ đứng phắt dậy:

– Vâng, chúng tôi thế đấy. Anh quan hệ làm gì. Anh Triết ạ. Nói anh đừng giận, mả nhà tôi chẳng được dài để con Vân với được chồng công an đâu. Xin anh tha cho nó, chúng tôi nhà họ quạ, oạ oạ với nhau thôi.

Vân tức tưởi:

– Kìa mẹ.

Mẹ Vân đi ra ngoài ngõ, vừa đi vừa mát mẻ:

– Giời không chịu đất thì đất chịu giời. Tôi đi đây, các người muốn làm gì thì làm.

Triết lại gần Vân vỗ về:

– Vân cứ bình tĩnh. Anh tin rằng trước sau gì mẹ sẽ hiểu. Cả người  dân làng Nhô nữa.

– Anh Triết ơi, em khổ quá.

– Có anh ở cạnh em. Đừng, đừng em …

Vân ngả đầu vào vai Triết tin cậy:

– Bao giờ thì hết những chuyện này, hả anh?

– Khi nào nhân dân làng Nhô hiểu được bộ mặt thật của Trịnh Khả. Ngày ấy cũng sắp đến rồi. À, Vân có quen chị Xinh không?

– Có chứ. Chị ấy thân với em lắm. Tội cho chị ấy bao nhiêu đám dạm hỏi, không lấy, lại đâm đầu vào lão Khả.

Triết đăm chiêu:

– Em phải gặp gỡ, động viên chị ấy.

– Tội nghiệp, chị Xinh không biết mình bị lão Khả lợi dụng.

– Em phải làm chị ấy thức tỉnh.

– Người đàn bà khi yêu thì mê mụ còn biết gì nữa hả anh. Vâng, em sẽ cố gắng.

Thấp thoáng ngoài ngõ vài thanh niên “đội cực nhanh” Triết cười:

– Vân sướng thật. Ngồi với người yêu có cả người gác.

Vân đấm thùm thụp vào vai Triết:

– Ứ thèm.

                                                *

                                              *   *

80- Trụ sở ủy ban- Ngày.

Trụ sở uỷ ban xã. Buổi sáng.

Trong phòng làm việc. Đội công tác ngồi họp với bí thư Nhút và vài cán bộ xã, Hoà đang nói:

– Tình hình đã bắt đầu khả quan. Đội công tác chúng tôi đã tiếp cận nhiều với dân. Một số người đã hiểu ra vấn đề và ủng hộ đội công tác. Cho đến nay, sau nhiều lần nhắn, Trịnh Khả vẫn vằng mặt. Điều này chứng tỏ Trịnh Khả đang hoang mang, dao động, chưa tìm được phương sách đối phó. Về cơ bản, chúng tôi đã hoàn thành công việc. Ngay bây giờ có thể bắt được Trịnh Khả. Nhưng chúng tôi muốn, người bắt Trịnh Khả phải là …

Bí thư Nhút tiếp lời:

– Phải là dân làng Nhô. Chúng tôi rất hiểu. Dù sao hiện nay số người theo Trịnh Khả vẫn rất đông. Số còn lại vì sợ khủng bố nên im lặng. Mới đây Trịnh Khả đã làm tờ rơi tung tin sẽ ám sát một số cán bộ xã. Tin này làm nhiều người lo âu. Chúng tôi đề nghị không nên để chuyện làng Nhô kéo quá dài. Băng cách nào đó phải dứt điểm ngay Trịnh Khả.

Thanh Hoà:

– Tôi biết các đồng chí rất sốt ruột. Nhưng không thể nôn nóng được. Về phía xã, các đồng chí tiếp tục triển khai các phần việc theo phương án đã định. Chúng tôi phán đoán, Trịnh Khả sẽ không dám trì hoãn lâu việc gặp đoàn công tác. Bởi, trì hoãn, Khả sẽ bất lợi vì mất lòng tin với dân làng Nhô. Mọi điều quyết định bây giờ đều tuỳ thuộc vào công tác vận động, giác ngộ dân hiểu rõ phải trái. Sau khi gặp Trịnh Khả, chúng tôi sẽ họp dân và công bố toàn bộ sự thật. Lúc ấy, một số cán bộ trong bộ máy chính quyến xã sẽ phải chịu trách nhiệm trước dân và Trịnh Khả…

Thanh Hoà chém tay dứt khoát.

                                                *

                                              *   *

81- Nhà lão Bong- Tối.

Nhà lão Bong. Buổi tối. Lão Bong rót rượu mời Tứ sứt:

– Uống đi chú. Rượu suông nhạt mồm quá. Tuần này không được miếng thịt cầy nào.

Tứ sứt lầu bầu:

– Ai cấm ông?

– Suốt ngày ôm cái loa đài thổ tả này. Mẹ khỉ, còn đi vào  lúc nào. Cái anh nhựa mận ấy cứ phải lai rai mới sướng. Mà ông Khả với con mụ Xinh sao lâu đến thế?

Tứ cấm cẳn:

– Tôi cũng như ông biết chó gì hơn mà hỏi.

Lão Bong nhe lợi:

– Cái giống đàn bà ấy mà, dính vào rách việc lắm. Cái hồi ở bên Tây, con mụ đầm tóc vàng …

Khả vào:

– Chào các vị. Ông Bong lại chuyện ngày xưa đấy phỏng? Chuyện của ông cũ mà vui đáo để.

– Xin chào thủ lĩnh. Làm một tí với già này chứ.

Khả nghiêm mặt:

– Thôi. Ta vào việc luôn.

Tứ sứt hỏi:

– Thế bà Xinh đâu?

– Không cần. Thế này nhé, tôi ông Bong và anh Tứ là đủ. Tình hình thế nào các vị đã rõ. Có phức tạp hơn nhưng thắng lợi chúng ta đã cầm chắc. Bọn công an hết việc rồi thế nào cũng phải công bố kết quả. Cánh xã tham nhũng tiêu cực đã rõ, không cần phải bàn cãi. “Đội cực nhanh” làm việc rất hiệu quả cần phải tăng cường sức ép thêm. Nếu chúng có hành động gì ta tóm luôn.

Lão Bong ngập ngừng:

– Nhưng … dân người ta đang xì xào, ông tránh không dám gặp công an. Việc này …

Khả cười nhạt:

– Ta họp hôm nay cũng vì việc ấy. Tôi quyết định sẽ gặp chúng. Nhưng phải gặp ở thế thắng. Đây là nước cờ quyết định. Nội dung thế nào tôi sẽ tự lo liệu. Ông Bong và anh Tứ lo giúp vòng ngoài. Đứa nào chống đối các ông cứ luật làng mà trị. Việc hệ trọng nhất nên phải tuân theo hiệu lệnh của tôi. Tôi phân công thế này …

Cả ba chụm đầu vào nhau thì thào …

                                                *

                                              *   *

82-Đường làng- Ngày.

Buổi chiều. Đội công tác đi đo ruộng về đi trên đường làng.

Trịnh Kha em ruột Khả đón đường đon đả:

– Chào các cán bộ.

– Chào anh Kha.

– Các cán bộ đã đi đo đất về. Gớm, vất vả vì dân làng Nhô quá. Còn sớm, tiện đây mời cán bộ về nhà tôi chơi, xơi nước.

Thanh Hoà đưa mắt nhìn đồng đội, quyết định:

– Chúng ta đến thăm nhà anh Kha một chút. Biết nhau ngót nửa tháng nay rồi cơ mà.

Kha hơn hớn ra mặt:

– Diễm phúc quá. Mời các cán bộ.

                                                *

                                              *   *

83- Nhà Trịnh Khả- Ngày.

Nhà Khả. Kha ngập ngừng trước cổng.

Ba chiến sĩ công an đánh mắt sang nhau.

Thanh Hoà cười:

– Anh Kha. Anh dẫn chúng tôi đến nơi đâu thế này.

Kha cũng cười:

– Chẳng dám giấu gì cán bộ. Đây là nhà anh Khả tôi. Tôi mời cán bộ về nhà chơi nhưng dẫn đến đây vì ngôi nhà này mới là nơi tôi sinh ra và lớn lên. Anh Khả là con trưởng nên sống ở đây. Nếu các anh có lòng, xin mời vào.

Thanh Hoà bảo:

– Cám ơn anh Kha. Anh đã có lời mời, chúng tôi đâu dám từ chối.

Vừa bước vào sân nhà Khả, đội công tác khựng lại. Hai con chó lai béc giê lao ra.

– Cút ngay. Vào nhà!

Sau tiếng quát của Kha, hai con chó len lét chui vào góc sân nhưng mắt chúng vẫn hầm hè, cảnh giác và sẵn sàng lao vào những người khách.

Nhân lúc Kha vào nhà trước, Thanh Hoà quay sang đồng đội nói nhỏ:

– Đúng như dự đoán. Các đồng chí hết sức bình tĩnh. Hôm nay chúng ta sẽ chơi bài ngửa, đánh gục Khả.

Kha quay ra tươi cười:

– Mời các cán bộ vào nhà.

Mọi người ngồi yên vị.

Kha pha nước.

Đứa con gái Khả từ trong buồng vụt ra. Đến giữa sân, nó ào chạy.

Kha niềm nở:

– Bao giờ thi công việc của các cán bộ kết thúc?

– Về cơ bản, chúng tôi đã xong việc. Chỉ còn gặp ông Khả đại diện ban 447 để kết luận là xong.

– Thế ạ. Gặp ông Khả … việc ấy dễ thôi.

Kha vừa dứt lời thì tiếng kẻng báo động vang dồn dập.

Ba chiến sỹ vẫn bình thản ngồi.

Thanh Hoà hỏi:

– Kẻng gì đấy anh Kha?

Kha cười nhạt:

– Chắc là có việc.

Tiếng người lao xao. Tiếng chân chạy huỳnh huỵch.

Một đoàn người (chủ yếu là thanh niên) mang dao gậy và những chai axit, xăng hùng hổ lao vào.

Trong chớp nhoáng, nhà Khả bị vây kín.

Thanh Hoà hỏi Kha:

– Anh Kha. Anh mời chúng tôi về nhà uống nước. Anh lại dẫn chúng tôi tới đây, rồi gõ kẻng báo động. Tại sao thế?

– Tôi chỉ bảo cháu nó đi gọi bố về. Chắc nó thấy công an đến nên báo cho làng.

Lão Bong lách qua đám đông người, bước vào. Lão cầm gậy chỉ vào đội công tác, hỏi rất hách:

– Các ông là ai? Đến đây làm gì?

Thanh Hoà cười:

– Ông Bong chóng quên quá. Chúng ta đã làm việc với nhau nhiều lần. Chính ông đại diện cho ban 447 mời chúng tôi vào làng.

– Đình làng khác. Nhà ông Khả khác. Các ông nhầm chỗ, làng này đánh cho sặc máu. “Đội cực nhanh” đâu?

Tứ sứt cùng vài ba thanh niên hùng hổ lao vào.

Tứ sứt lăm lăm con dao nhọn, mắt trợn ngược. Thanh Hoà bình tĩnh bước ra thềm:

– Thưa bà con. Như bà con đã biết chúng tôi về làng Nhô theo yêu cầu của ông Khả và dân làng. Hôm nay, anh Kha mời chúng tôi về nhà chơi nhưng lại dẫn vào đây. Mới rồi anh Kha cho biết đây là nhà ông Khả. Ông Khả đứng đơn kiện và đòi đất nhưng chúng tôi mời nhiều lần vẫn không gặp được. Cho đến tận bây giờ, chúng tôi vẫn chưa biết mặt ông Khả.

Khả xuất hiện từ ngoài ngõ. Dáng điệu cứng rắn cố tỏ ra đàng hoàng:

– Tôi đây. Khả đây.

Đám đông tách ra. Vài thanh niên nịnh bợ:

– Ông Khả về.

– Tránh ra cho ông Khả đi.

Lão Bong lắc lư cái đầu gậy chỉ vào đội công tác:

– Ông Tổng thư ký, Thưa ông đây là …

Khả gạt đầu gậy của lão Bong:

– Biết rồi. Biết rồi. Chào các anh. Nghe tên mãi, nay mới gặp.

Đoạn Khả bước lên thềm, chắp tay quay về phía đám đông nói rất kiểu cách:

– Kính thưa các cụ. Thưa bà con. Khả đây có lời xin lỗi các cụ, bà con vì tấm thân mọn này của Khả mà bỏ công việc đến đây. Các anh công an đứng trước các cụ, trước bà con là ân nhân của làng ta. Các anh về làng, giúp bà con đã lâu nay mà nay tôi mới được hân hạnh gặp. Trước lạ, sau quen. Mong các cụ, bà con đừng lo lắng nhiều cho tôi. Xin mời các cụ và bà con cứ về nghỉ, để Khả này được hầu chuyện khách. Xin đa tạ. Xin đa tạ.

Khả chắp tay vái.

Mọi người lục tục về.

Thấy lão Bong còn nấn ná, Khả lườm:

– Mời ông Bong lại nhà.

Lão Bong khủng khẳng:

– Thì về! Chào đội công tác nhé!

Lão Bong cùng đám thanh niên ra ngoài ngõ. Lão chỉ chỉ gậy.

Đám thanh niên tản ra, đứa nấp vào bờ tường, đứa rúc vào vườn, sẵn sàng đợi lệnh.

                                                *

                                              *   *

84- Nhà Trịnh Khả- Ngày.

Trong nhà Khả. Bốn người ngồi quây bên bàn nước.

Khả điềm đạm:

– Xin lỗi các anh. Các anh quá bộ ghé chơi mà tôi không biết.

Thanh Hoà:

– Em trai ông mời chúng tôi lại nhà chơi nhưng lại đưa chúng tôi đến đây. Cũng là may vì thế mới được gặp ông. Thôi không khách sáo nữa, tôi nói thẳng, ông không gặp chúng tôi chỉ vì một lý do duy nhất. Ông sợ bị bắt.

Khả hơi biến sắc mặt nhưng lại lấy lại bình tĩnh rất nhanh. Khả cười ha hả:

– Các anh đã bắt hụt tôi một lần. Nhưng tôi chẳng có tội gì. Tại sao lại nói là tôi sợ. Các anh đã nói thật, tôi cũng chẳng giấu. Các anh đóng kịch giỏi lắm. Nhưng sao qua được mắt Khả này. Làm gì có chuyện điều tra đất đai. Chẳng qua các anh muốn bắt tôi. Tôi nhắc lại: tôi không có tội.

Thanh Hoà cười, nâng chén nước uống, nói thong thả:

– Ông có tội hay không thì ông tự biết. Pháp luật sẽ chỉ ra kẻ nào có tội. Nhưng ông có một tội rõ ràng là ông đã lừa dân làng Nhô.

Khả bị thọc đúng tim không kìm được, bật dậy lớn tiếng:

– Vu khống! Tôi lừa dân làng Nhô cái gì?

– Ông dùng phiếu tiếp dân của văn phòng quốc hội để lừa dân là Quốc hội cho phép lập ban 447 chống tiêu cực.

Lần này thì Khả bối rối, không phản ứng được.

Thanh Hoà tiếp tục:

– Nếu chúng tôi nói cho dân làng biết thì ông tính sao? Đây ông xem đi. Bản lưu phiếu tiếp dân đây!

Mặt Khả tái nhợt, thay đổi xưng hô:

– Tuỳ các ông. Nhưng bắt tôi không dễ đâu. Dân làng Nhô không để các ông muốn làm gì thì làm đâu. Các ông sẽ phải trả giá.

– Việc bắt ông hay không bắt thuộc trách nhiệm của người khác. Chúng tôi chỉ nói cho ông biết, những điều trong đơn kiện của ông có rất nhiều điều sai với thực tế. Nhiều người làng Nhô biết việc này. Họ cũng biết cả việc ông sử dụng tiền gạo mà dân góp vào việc gì.

Khả cười gượng, mồm méo xệch:

– Dân làng Nhô là một lũ ngu.

Thanh Hoà nhìn thẳng vào mặt Khả. Anh quyết đánh gục Khả:

– Còn việc nữa. Nếu chúng tôi công khai ra thì chính dân làng Nhô sẽ bắt ông chú không cần phải đến công an.

Khả, mắt vằn lên:

– Việc gì nữa?

Thanh Hoà dằn từng tiếng:

– Việc ông ký tên Z50.

Khả gần như kêu thất thanh. Giọng đã run. Trán Khả vã mồ hôi hột. Mắt đã bắt đầu cụp xuống:

– Không phải tôi!

Thanh Hoà phá lên cười. Cười mãi.

Khả luống cuống:

– Ông cười cái gì?

– Ông Trịnh Khả. Ông đã tự nhận viết lá đơn đó bằng chính lời phủ nhận. Vì nếu không biết hoặc không liên quan đến người viết lá thư đó thì làm sao ông biết được Z50 là gì.

Khả cố gắng gượng song toàn thân vẫn run bần bật:

– Các ông …

Thanh Hoà lại cười:

– Cảm ơn ông đã đón tiếp chúng tôi. Và qua buổi nói chuyện hôm nay, ông đã hiểu chúng tôi một phần nào, phải không? Chào ông Trịnh Khả.

Đội công tác đàng hoàng ra về.

Khả gục xuống bàn.

Lão Bong tất tả chạy vào. Chợt lão buông rơi gậy, miệng thốt á, á, á. Lão vừa nhìn thấy Trịnh Khả trong một tư thế lão không ngờ đến.

                                                *

                                              *   *

85- Nhà Xinh- Ngày.

Nhà Xinh. Xinh đang lúi húi trong bếp nấu cám lợn. Mồ hôi, mồ kê nhễ nhại.

Có tiếng Vân gọi:

– Chị Xinh, chị Xinh ơi.

– Ai đấy? À cô Vân, mời cô vào chơi.

Vân vào nhà đứng trước ban thờ nhìn ảnh chồng Xinh.

Xinh ra bể nước rửa mặt, dội nước ào ào.

Xinh quay vào, khựng lại:

– Kìa ngồi xuống ghế đi chứ, cô Vân.

– Vâng, để em thắp cho anh một nén hương.

– Có việc gì thế hả Vân?

– Em nghe nói việc quy tập hài cốt liệt sỹ của xã mình được thực hiện từ nămXinh thở dài:

– Ừ, kinh phí cũng đã có. Đơn vị của anh cũng giúp đỡ rất nhiều nhưng vẫn chưa xác định được mộ chí. Mà nhà mình, Vân thấy đấy, neo người quá. Nghĩ tội cho anh nhưng không biết làm cách nào.

– Sao chị không đi một chuyến nữa?

Xinh thẫn thờ không đáp. Vân giọng chia xẻ:

– Em xin lỗi vì động đến miền riêng của chị.

Xinh oà khóc:

– Chị khổ lắm, Vân ơi.

– Em biết. Em rất hiểu và thông cảm với chị. Chị Xinh ơi, sao chị không đi bước nữa.

– Cô … hiểu cho.

Vân nhìn thẳng vào mắt chị Xinh:

– Chị cho em nói thật nhé. Ông Khả ấy mà, ông ta chỉ lợi dụng chị thôi. Người như thế không xứng đáng với chị.

– Nhưng …

Xinh khóc to hơn.

Vân lấy khăn loa nước mắt cho Xinh.

Vân khẽ khàng:

– Ông Khả lừa dối chị mà chị không biết. Ông ấy mượn chị và các cụ già làm bình phong để lừa dân làng Nhô. Tội ác của ông ấy gây ra đã quá nhiều. Hãy tỉnh lại đi chị Xinh ơi.

– Chị khổ lắm. Chị biết… nhưng anh Khả yêu chị thật. Anh ấy muốn sống cùng với chị.

Vân vẫn nhẹ nhàng phân giải:

– Thế còn vợ ông ấy. Ông ấy ở với chị thì vợ con vứt đâu. Đừng mê muội nữa chị Xinh ạ.

– Vân bảo chị phải làm gì?

– Chị hãy cắt đứt với lão Khả. Đừng dính líu gì đến lão nữa. Pháp luật sẽ trừng trị tội ác của Khả.

Xinh hốt hoảng, mặt co lại.

Từ khuôn mặt Xinh hiện ra hình ảnh Khả, hùng dũng, đáng yêu.

Xinh lắp bắp:

– Không … không …tôi yêu anh ấy. À, hay là công an cử cô đến đây. Không … không…

Vân vẫn bình tĩnh:

– Chị nhầm rồi, chị Xinh ạ. Công an về đây vì dân làng Nhô. Các anh ấy muốn dân làng Nhô hiểu đúng sự việc. Chứ còn Trịnh Khả, họ muốn bắt nào khó gì.

Xinh ngồi thừ ra, nghĩ ngợi. Mặt Xinh già xọm:

– Thế Vân bảo chị phải làm gì?

Chợt có tiếng kẻng báo động vang dồn dập.

Tiếng hét “Cháy, cháy nhà bà con ơi, cứu, cứu”.

Tiếng chân người huỳnh huỵnh.

Dân làng chạy táo tác ra phía đám cháy ở đình.

Cả Vân và Xinh cùng chạy.

                                                *

                                              *   *

86-Nhà cụ Phú- Ngày.

Nhà cụ Phú ở gần đình. Ngôi nhà tranh đã bén lửa phía mái.

Dân làng truyền tay nhau các xô, chậu, thùng đựng nước từ bể nhà cụ Phú và các nhà xung quanh.

Một số người chuẩn bị thang, câu liêm sẵn sàng giật đổ nhà để đám cháy không lang lan ra xung quanh.

Đống rơm ở sân cũng bén lửa bốc cháy ngùn ngụt.

Tiếng người huyên náo:

– Cạn bố nó hết nước rồi.

– Nguy quá.

– Làm sao nên nông nổi này.

– Thằng cu Đinh đun nước, mải chơi để lửa bén.

Đội công tác cũng đã chạy đến cùng bà con dập lửa.

Rất đông thanh niên “đội cực nhanh” và các cụ ban 447 đứng chỉ đạo. Lão Bong hét rất to:

– Nhanh tay lên, giời ơi, cháy hết rồi.

Bỗng có người kêu thất thanh:

– Thôi chết, ông Phú còn ở trong nhà.

Tiếng người nhao nhao:

– Đúng rồi, trời ơi, ông Phú bị liệt, làm thế nào bây giờ?

Lão Bong hốt hoảng:

– Thanh niên đâu? “Đội cực nhanh” đâu, xông vào cứu ông Phú đi.

Đám thanh niên lưỡng lự. Lửa đã bén vào cửa.

Tứ sứt hung hăng xông vào cửa, lửa táp nóng quá lại bật trở lại:

– Chết, chết, không vào được.

Cánh cửa gỗ đã bốc cháy. 

Triết gạt mọi người ra, vừa hô vừa xông vào:

– Dội nước tập trung vào cửa!

Đám đông sững lại tích tắc rồi bừng tỉnh:

– Dội nước vào cửa! Dội nước vào cửa!

– Nước đâu? Nhanh lên. Chậm thế.

Mọi người chuyền nước đổ vào cửa.

Lửa vẫn bén bốc dữ dội.

Triết xông vào. Bóng Triết mất hút trong màn khói dày đặc.

Triết nghe thấy tiếng kêu “hơ… hơ … hơ…” từ giường gỗ.

Anh đạp lửa xông vào bế xốc ông cụ lên tay. 

Đến giữa nhà lửa khói dày đặc làm Triết ngạt thở, khuỵu xuống.  Triết nghe văng vẳng tiếng kêu của dân:

– Anh công an ơi, ai vào cứu đi, kìa lửa trùm rồi.

– Anh Triết ơi.

Đó là tiếng gọi của Vân.

Triết cố gượng dậy. Lại khuỵu xuống. Lại gượng đứng.

Tiếng hô bật ra từ miệng Triết rát bỏng: “Không!”.

Triết bê ông Phú chạy vụt ra ngoài.

Triết vừa ra thoát thì cánh cửa sập xuống, cả ngôi nhà cũng đổ rụm, bốc cháy đùng đùng.

Mọi người la to:

– Ôi giời. May quá.

– Quý hoá quá.

Ông cụ Phú bình an còn Triết bị cháy một bên mặt. Triết quỵ xuống, mê man.

– Cấp cứu. Cấp cứu.

– Anh công an bị ngất rồi.

– Trời ơi, cứu cứu.

Vân lao vào ôm Triết. Cô khóc ầm lên:

– Anh Triết ơi. Anh Triết ơi.

Lão Bong xông vào gạt Vân ra, gào to:

– Đội cực nhanh đâu. Điều xe máy đưa anh Triết đi bệnh viện huyện ngay nhanh lên.

(Còn nữa) Trích dẫn (0)

Tìm tag: Kịch bản phim

Tổng cộng 1 lời bình

 

Cảm ơn chú ! Cháu chờ phần tiếp theo. Nghe kể về chuyện này khá lâu rồi giờ mới được đọc lên hồi hộp quá chú ạ.

Advertisements

Entry filed under: Kịch bản phim truyện.

Chuyện làng Nhô – Phần 8 Chuyện Làng Nhô- Phần cuối.

20 phản hồi Add your own

  • 1. Ly  |  Tháng Bảy 24, 2009 lúc 9:59 sáng

    Chào mừng nhà mới của chú! chú chuyển nhà sang WP, tha hồ mà comment, ha ha…

    Phản hồi
    • 2. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Bảy 26, 2009 lúc 6:12 chiều

      Nhà mới nhưng lại không biết cửa rả nhà mình thế nào. Khe…khe…học hỏi dần dần quen bên này thì bỏ hẳn Plus. Bên đó toàn bị khóa chán lắm.

      Phản hồi
  • 3. Admin ViIN  |  Tháng Bảy 26, 2009 lúc 9:35 sáng

    Chủ nhật vui vẻ.

    Phản hồi
    • 4. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Bảy 26, 2009 lúc 6:15 chiều

      Vui vẻ, chủ nhật!

      Phản hồi
  • 5. NGUYỄN QUANG LẬP  |  Tháng Bảy 26, 2009 lúc 6:43 chiều

    đã biết dùng chưa, nếu bí chỗ mô thì email cho tôi:bilipmay@gmail.com

    Phản hồi
  • 6. lamtrinh  |  Tháng Bảy 27, 2009 lúc 10:50 chiều

    chờ đọc phần tiếp theo của anh

    Phản hồi
  • 8. van  |  Tháng Bảy 28, 2009 lúc 8:51 sáng

    phần 10 đâu Sếp Tiến ơi!

    Phản hồi
  • 9. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Bảy 28, 2009 lúc 9:54 sáng

    Đang đánh máy nốt phần cuối. Món này hơi bị đuối. Khe…khe…

    Phản hồi
    • 10. Ly  |  Tháng Bảy 28, 2009 lúc 11:13 sáng

      Chú ơi, sao ko nhờ trợ lý xinh đẹp nào đánh máy giúp cho, chú còn biết bao nhiêu việc bận rộn mà. Chú dành thời gian đánh chữ đấy mà viết thêm các tác phẩm mới thì hay hơn nhiều 🙂

      Phản hồi
      • 11. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Bảy 28, 2009 lúc 12:21 chiều

        Nhờ đánh rồi nhưng vẫn phải sửa lại mất nhiều thời gian lắm. Xong rồi đây.

        Phản hồi
  • 12. NGUYỄN QUANG LẬP  |  Tháng Bảy 28, 2009 lúc 11:27 sáng

    Về nhà mới thực sự chưa, hay vẫn còn ở Hai nơi. ở đây một entry có thể chứa cả kb đấy. ông có thể cất riêng cả kb một entry. Tuy nhiên vì dung lượng lớn nên post cực chậm

    Phản hồi
    • 13. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Bảy 28, 2009 lúc 12:22 chiều

      Về rồi thấy khoái hơn bên kia nhiều. Bọ cứ đi đâu là tui theo đấy. Khe…khe…Giữ bên Plus lại thêm một thời gian nữa rồi bỏ hẳn.

      Phản hồi
      • 14. Ly  |  Tháng Bảy 28, 2009 lúc 2:26 chiều

        Khi chuyển sang hẳn WP, chú cứ post bài thông báo như bọ Lập rồi để lại đường link của blog mới, các đọc giả bên kia sẽ sang đây ngay. Thực ra ko có gì khác nhau mà, chỉ cần bấm vào đường link này thôi, thậm chí tên miền blog này rất dể nhớ nữa, chỉ thấy qua 1 lần là nhớ mãi 🙂
        Các đọc giả trung thành với plus cũng dể dàng còm ở WP, chứ đọc giả của WP lại ko còm được ở plus vì bắt phải đăng ký, đăng nhập, phiền toái lắm thôi.
        Chú ơi, khi đăng bài viết mới, chú thấy bên dưới hàng “đăng bài viết ” có phần “chuyên mục”, chú xem bài post ở chuyên mục gì thì chú tíc vào đấy chú nhé!
        Khi chú muốn ngắt phần “đọc tiếp” ở hàng nào đó thì chú chỉ cần trỏ con chuột vào đấy rồi nhìn lên 2 hàng biểu tượng, chú chọn hình “thêm thẻ more ( Alt + Shift+ T) là được ngay, nó nằm bên cạnh biểu tượng ABC đấy ạ! hoặc chú bấm cả 3 phím ấy 1 lúc luôn.

        Phản hồi
  • 15. van  |  Tháng Bảy 28, 2009 lúc 2:42 chiều

    Bé Ly là dân IP hay sao mà rành 36 câu vọng cổ thế? Phục quá!

    Phản hồi
    • 16. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Bảy 28, 2009 lúc 3:14 chiều

      Cảm ơn Ly và Van. Dùng nhiều thì cũng biết thôi. Có điều vất vả mà hơi mất thừoi gian. Ly còm kiểu gì mà mất tiêu luôn chữ trả lời. Đành phải viết chung vào của Van. Trình độ cao quá. Khe…khe…

      Phản hồi
  • 17. van  |  Tháng Bảy 28, 2009 lúc 2:43 chiều

    Sorry, dân IT chứ, viết nhầm.

    Phản hồi
    • 18. sata2009blog  |  Tháng Bảy 28, 2009 lúc 3:21 chiều

      he he, ko phải dân IT mà phải gọi là một fan ruột của WP, chỉ thích mỗi blog ở WP nên đi đâu cũng quảng cáo về WP và thuyết phục người khác dùng WP 🙂
      Lúc mới dùng WP, nếu ko chịu khó tìm tòi thì dể nản chí lắm, vì thế mà nhiều người lập blog WP xong lại bỏ vì ko biết cách sử dụng. Nhưng ai để ý và chịu khó mò mẫm chút thì rất thích WP, càng dùng càng thấy hay. Khi biết dùng rồi thì thấy WP rất dể dùng. Thực ra, ai mới đầu dùng WP cũng đều bở ngỡ nên cứ phải hỏi người rành hơn mình, rồi mình cũng rành như người sử dụng trước thôi. Hiện tại, WP còn nhiều chức năng hay nữa mà L vẫn chưa biết, sẽ học hỏi từ từ.

      Phản hồi
  • 19. Ly  |  Tháng Bảy 28, 2009 lúc 3:24 chiều

    sata2009blog chính là Ly đó, lúc nãy log in ở blog sata và viết còm nên nó xuất hiện nickname này 🙂

    Phản hồi
    • 20. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Bảy 28, 2009 lúc 3:29 chiều

      À này, chú thay ảnh ở trong theo đúng chỉ dẫn nhưng trong phần lý lịch cá nhân thì nó hiện ảnh mới. còn bên ngoài vẫn cái cũ. Làm đúng theo chỉ dẫn đấy. Hay chú Tiến là ma. Khe…khe…

      Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


Tháng Bảy 2009
H B T N S B C
    Th8 »
 12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
2728293031  

CHÀO KHÁCH

free counters

%d bloggers like this: