Người mẫu

Tháng Bảy 24, 2009 at 8:32 sáng 2 comments

Chiếc xe Minxk 125 phân khối màu xanh lục dừng đột ngột ném họa sĩ Việt xuống ngã ba Vốc cùng với một đám bụi vàng rực. Chiều hè bán sơn địa nóng đến ngột thở. Nắng đặc quánh. Gã xe ôm thoắt cái tót lên xe, chân thả vắt vẻo, miệng phì phèo điếu thuốc lá:

– Nào ông nhẩu nhẩu lên, để tôi còn làm cuốc trở lại.

Việt mở ba lô. Rất nhanh, anh đưa cho gã xe ôm bức chân dung của gã, gã toét miệng cười, răng bắt nắng lấp lóa:

– Mẹ khỉ, giống đấy chứ.

Tự bao giờ một đám đông hiếu kỳ đã bu đen như kiến. Tựa như quá phấn khích, gã xe giơ cao tờ giấy nguệch ngoạc mấy nét chì phác, hãnh diện xổ ra một tràng ông ổng:

– Tiền công một “cuốc” xe từ Khâu Bạt về đấy. Lão không có tiền, trả bằng cái này. Cũng bõ!

Gã nổ máy phóng đi. Tiếng của gã bõm vào đám bụi mù mịt:

– Lão ấy là thợ vẽ!

*

* *

Ngã ba Vốc quả đúng như Việt tưởng tượng. Nơi đó vừa là hậu cứ vừa là tổng hành dinh của vùng vàng Khâu Bạt. Vài ba chục cái lán tạm dựng ngổn ngang trên vùng đồi đỏ quạch. Vốn xưa là vùng hoang vắng, dân cư thưa thớt. Chỉ có bãi vàng cách đấy hàng chục cây số nó mới trở nên sầm uất. Các toán khai thác đều tập kết ở đây. Có đủ mọi thứ trên đời. Từ cây kim, sợi chỉ đến món hàng sống cao cấp là gái. Tại ngã ba này các bưởng (chủ) vàng đóng đô điều hành việc khai thác và tiêu thụ thành quả bằng mọi trò tiêu khiển.

Ngã ba Vốc trở thành một địa danh nổi tiếng khắp vùng. Chính vì thế mà họa sĩ Việt đã quyết định kết thúc chuyến đi thực tế của mình ở ngã ba quỷ này. Suốt một tháng trời, anh đã lang thang khắp mọi ngóc ngách ở bãi vàng Khâu Bạt. Anh đã sống với đủ loại người. Những mẫu đời thực lam lũ, cuồng dại trong cơn khát đổi đời đã lần lượt hiện lên trong phác thảo của anh. Việt hài lòng về chuyến đi. Sự mạo hiểm của anh đã được đền bù. Trong một tháng, Việt xuất hiện như một thành viên chính thức của dân vàng. Anh sống bằng những bức ký họa chân dung. Một cuốc xe, một đêm ngủ, một bữa ăn… cái giá đổi ấy quả là mạt hạng, nhưng bù lại anh đã lượm được vô vàn điều quý giá giúp cho nghề nghiệp.

Việt bước vào cái lán án ngữ chính giữa ngã ba. Đập vào mắt anh trên sạp nứa rộng, quây chục thằng người đang say mê sát phạt. Đấy là đám “bưởng” đang làm cái việc theo cách gọi của chúng là chia lại thu nhập. Những cái lưng bè bè. Những khuôn mặt nhễ nhại. Vàng, tiền bày la liệt. Tiếng đĩa bát xóc lanh canh. Bầu không khí sệt lại bởi mồ hôi, bởi khói thuốc, bởi âm thanh hỗn tạp, tục tĩu. Một đám nữa ở góc lán nằm ngồi ngả ngốn quây lấy bộ bàn đèn. Tiếng rầm rì của con nghiện hòa vào tiếng rít vo vo của ống điếu thành thứ âm hưởng ma quái mời gọi.

Cạnh cửa, cô gái có khuôn mặt rất xinh, nhưng buồn thiu thỉu, đang chăm chú vào quyển sách chắc là tình ái rẻ tiền ướt át. Cô thậm chí không thèm cả ngước mắt nhìn người khách lạ mới vào. Việt ngỡ ngàng. Lập tức cảm giác chông chênh xa lạ ùa ngập. Cũng may đám bạc vừa lúc giải tán. Việt nhác thấy nhiều khuôn mặt thẫn thờ. Có lẽ đấy là bọn đã trắng tay. Anh thấy chạnh lòng. Nhưng không, sự trắc ẩn là thừa. Trên những khuôn mặt ấy chỉ là sự câm lặng vô hồn, ngoài ra anh chẳng thấy gì khác. Phải thôi, được, thua là lẽ đời của chúng. Trên chiếu bạc còn lại mỗi một gã trung niên còi cọc, cao ngoằng ngoẵng như cây sào dựng ăng ten. Gã vun hết tiền, vàng thành một đống, rồi gẩy tay hách dịch:

– Này!

– Dạ! – Cô gái mặt buồn uể oải bước lại.

– Cất chỗ này đi.

Cô gái trút tất cả vào bao tải và vẫn uể oải cô ném nó vào chiếc hòm gỗ to tướng khóa lại. Gã còi tiến đến chỗ Việt:

– Chào họa sĩ.

Việt ngạc nhiên. Không phải vì gã lạ mặt chào mình, mà chính vì sự kỳ dị của gã. Cắm trên cái hình hài loằng ngoằng ấy là một bộ mặt to xệ đến phát sợ. Tựa như gã mượn đầu của ai đó. Chừng như đoán ra ý nghĩ của Việt, gã cười rất hiền lành:

– Vàng thế đấy, ông ạ. Trước tôi cũng to con chẳng kém cạnh gì ông. Nhưng vàng đã róc thịt tôi. Hôm nay thì khác rồi. Ông thấy đấy – gã dằn giọng – Chủ quán!

Một thằng người nữa bước ra.

– Mang gì phục vụ ông này – Quay sang Việt, gã hể hả – Tù binh của tôi đấy. Hắn vừa đánh canh bạc sạch đời. Thân hắn và tất cả quán này đã bị nướng sạch. Tôi là chủ.

Gã kê hai cổ chai “Vạn Lực” vào nhau. “Phựt”, Việt giật này mình. Nút chai bắn ra cực mạnh găm chặt vào mái lán. Bọt bia trào ra như sâm banh.

– Nào, uống đi. Tôi đã nghe nói nhiều về ông. Những một tháng ông ở trong bãi cơ mà. Thôi, ngắn gọn thế này nhé. Ông xem cái mặt tôi có gì đáng để ông phí giấy bút không. Nếu được coi ông như là khách của tôi. Ông cứ thoải mái. Ở đây ông muốn dùng gì tuỳ ý. Cả của nợ này nữa – Gã vỗ đét vào mông cô gái,cười khành khạch.

Việt ngạc nhiên thực sự. Vẻ mặt cô gái không hề thay đổi. Dường như sự đổi ngôi kia chẳng tác động gì đến cuộc sống của cô. Đến tận bây giờ anh mới nhận rõ mặt cô gái. Một cấu trúc hoàn thiện đến độ không thể xét nét được điểm gì. Đặc biệt là đôi mắt. Nó thăm thẳm đáng ngờ.

– Thế nào? – Tiếng gã còi bứt anh ra khỏi mắt cô gái.

– Được. Bắt đầu chứ.

– Ấy chết! Quan bác cứ nghỉ ngơi đi. Mà quan bác phải dùng bữa đã. Nhưng thôi, tuỳ quan bác!

Việt khẽ nhún vai trước giọng nói nhún nhường giả khượt của gã trùm. Giá không có một tháng lang thang trong bãi vàng hẳn anh đã nhổ toẹt vào mặt gã. Nhưng không, đến bây giờ cảm giác ghê tởm cũng không còn. Tuồng như anh đã hóa thân thành một con người khác để hòa nhập vào đám chúng sinh nhốn nháo của trần gian vàng. Anh nhìn thẳng vào mặt gã còi. Cái đầu của gã lắc lư. Cặp mắt lồi ra. Rất nhanh Việt đã bắt gọn khuôn mặt ấy bằng những chấm phá khinh mạn.

Gã xem rất kỹ. Cặp môi thâm tái nhành ra:

– Cũng được. Tôi làm đúng giao ước. Ông sẽ ở lại đây bao lâu tuỳ thích – Gã dằn giọng – Chủ quán, xếp hắn nghỉ ở nhà sàn và chính em gái ông phục vụ.

Cô gái dẫn anh về nhà nghỉ. Ngôi nhà sàn cũng chỉ là một cái lán tạm có chân. Chính là chỗ trú ngụ của còi. Nhà hẹp, nhưng đầy đủ tiện nghi. Có cát xét chạy bằng máy phát. Cả vi-đi-ô. Một bộ bàn đèn, đồ ăn thức uống ê hề. Chính cô gái mặt buồn phục vụ mọi việc. Hình như trước đây ả cùng ở đây. Thấy có cả đồ lót phụ nữ treo ở góc nhà. Cơm nước xong Việt giở sổ ghi chép. Ngọn đèn điện vàng nhập nhòa làm anh khó chịu. Nó khơi lại những day dứt của anh.

Năm hai mươi tuổi, Việt chiến đấu ở một đơn vị cao pháo, mặt trận Đông Nam Bộ. Ngày ấy cách đây tròn hai mươi năm. Mê say hội họa, ngoài hành trang chiến trận, Việt kè kè bên mình bộ đồ nghề mang từ Hà Nội. Những lúc rảnh rỗi, Việt thường lang thang để làm cái việc cả đơn vị gọi là: “Vẽ vời, tiểu tư sản”. Chính vào một lần đi như thế anh đã chấm dứt binh nghiệp để trở thành một họa sĩ chuyên nghiệp có danh tiếng. Rất tình cờ và may mắn bội phần.

Đó là một chiều muộn mùa hè, bình thường như những buổi chiều khác của miền Đông. Đơn vị Việt ém sát dòng sông Đak Quýt. Chiến dịch đang ác liệt. Cả một vùng rừng già nguyên sinh đã bị bom đạn băm nát tơi bời. Chiều ấy, Việt cắp giá vẽ đi dọc sông. Cảnh đổ nát hoang tàn đã quá quen thuộc chả gợi gì trong anh một chút cảm xúc gì. Chợt Việt dừng chân. Ở đoạn giao nhau giữa suối Đak Bốc đổ vào sông Đak Quýt như có một phép lạ vẫn nguyên những tầng cây rậm rịt. Một hõm sông nước lặng phắc, trong vắt. Tiếng chim lảnh lót. Rồi mặt trời đổ xuống giữa sông. Nước loang loang đỏ. Cây xanh thẫm. Việt nín thở. Anh rón rén đi sát mép nước. Thật rón rén, anh sợ rằng một tiếng động bất kỳ sẽ làm vụt tan khoảng khắc thanh bình này. Người anh ran lên. Tim đập thòm thọp. Anh run rẩy căng giá vẽ.

Rất nhanh chóng anh ngợp mình vào dòng suối cảm xúc đang ào ạt tuôn về. Những gì hiện hữu vừa thực vừa ảo. Mong manh và mơ hồ, nó như ranh giới giữa chiến tranh và yên bình. Đúng lúc Việt sắp sửa chớp được cái ranh giới mỏng mờ ấy, anh chợt giật mình buông rơi bút vẽ. Có tiếng người. Việt quài tay xuống thắt lưng theo phản xạ chiến trận. Nhưng không, Việt kịp nhìn thấy khuôn mặt con gái nhô trên mặt nước. Anh vội vã quay mặt. Mắt anh bập vào phía sau kè đá. Vương vãi quần áo quân phục, khẩu AK báng gấp, mũ tai bèo và chiếc bồng vằn vện của cánh giao liên miền. Hóa ra, ban nãy vì hồi hộp, anh đã không kịp biết ở bến nước này có người đang tắm. Tiếng cô gái trẻ thoảng là là trên mặt nước:

– Xin lỗi anh một chút thôi.

Việt ngây người vì bất ngờ. Anh đã định bước đi, nhưng chân ríu lại. Việt vừa kịp nhìn thấy phần ngực trần của cô gái như dát bạc lồ lộ dưới làn nước hồng đỏ. Cô giao liên thoáng nhận thấy cái nhìn của Việt, vội khoanh tay che ngực. Mặt cô ngước lên, đanh lại:

– Anh đi qua dốc đá kia, nhanh lên!

Việt bật cười và như để trêu cô gái anh “tuân lệnh” rõ to và cố tình vùng chạy thật nhanh. Qua đỉnh dốc đá, Việt bất ngờ bị quật ngã bởi một quầng lửa chói lòa. Nhoáng nhoàng những quầng lửa khác. Pháo cực nhanh 175 ly từ tiểu khu Phước Long đã chụp trúng hõm nước.

Phải đến ba tháng sau anh mới rời khỏi quân y viện. Anh mọ mẫm lần tìm dọc sông. Những tầng cây đã bị băm vằm. Giữa hoang tàn đổ nát, anh vẫn nhận ra được khúc sông ấy. Thi thể tan nát của người con gái lạ được đồng đội anh gom nhặt, chôn cất ngay cạnh sông, chỗ kè đá Việt ngồi bữa trước. Một ngôi mộ xếp toàn bằng đá lạnh lẽo, xám mốc. Anh vun những cành củi khô đốt trên đỉnh mộ. Việt lầm rầm: “Chị ơi, chị tên gì? Ở đâu? Bao nhiêu tuổi? Xin chị hãy về nhận chút lòng biết ơn của tôi.”. Khói củi và nước mắt như làm Việt già đi đến chục tuổi. Anh đăm đắm nhìn xuống mặt sông. Tiếng nói của người con gái vọng về. Khuôn mặt xinh đẹp hiển hiện. Bất giác Việt quay mặt. Cả một vùng đổ nát đang rầm rì lan tỏa màu xanh. Sự sống đang hồi sinh. Việt nhìn thật kỹ mặt nước. Kìa, vẫn còn phần ngực trần như dát bạc lồ lộ dưới làn nước hồng đỏ. Việt đứng phắt dậy. Tất cả những gì xảy ra trong hoàng hôn ấy ùa về. Việt vùng chạy về đơn vị. Ngay hôm ấy anh hoàn thành bức tranh “Nữ chiến sĩ miền Đông”. Một dòng sông nhỏ. Bờ kia tốt tươi những tầng cây. Bờ này hoang tàn đổ nát. Một ngôi mộ xám. Một bầu trời xanh. Nữ chiến sĩ không phải đang tắm mà là quân phục chỉnh tề. Khẩu AK hậm hờ một bên vai, nòng súng hướng vào kè đá. Chiếc mũ tai bèo thả quai, buông trễ. Chiến sĩ nghiêng mình soi bóng xuống mặt sông xanh phắc. Suối tóc mượt mà thả dài… Bức tranh đoạt giải nhất tranh chiến sĩ toàn quốc. Ngay năm ấy, Việt được điều về học trường Mỹ thuật. Khi Việt nhận tấm bằng tốt nghiệp thì chiến tranh kết thúc. Anh được giữ lại trường làm cán bộ giảng dạy. Có điều lạ, sau đấy anh sáng tác rất khó khăn. Đến tận bây giờ, dù đã vẽ rất nhiều, tác phẩm của anh có lẽ vẫn duy nhất chỉ bức tranh ấy. Và điều đó ám ảnh anh. Chuyến đi thực tế này một phần cũng vì ám ảnh đó.

*

* *

Nếu không bắt gặp gương măt buồn bã đến thế, hẳn Việt đã quên ngay cô gái. Lúc Việt đang hí húi sửa lại mấy bức phác thảo ghi được ở bãi vàng thì cô gái sán đến cạnh anh. Hình như cô vừa tắm xong, người sực mùi xà phòng. Việt nhăn mũi. Cô gái như không cần biết đến cái nhăn mũi khó chịu ấy, bằng một thứ tự nhiên dạn dĩ cô quàng tay qua vai anh bả lả:

– Anh làm thợ vẽ à?

Việt gạt tay cô gái:

– Còn cô làm gì?

Chẳng ngờ câu hỏi ấy làm cô gái run bắn người:

– Làm tiền.

Việt choáng váng. Anh cũng không ngờ cô gái lại tức giận đến thế.

Giọng cô rít lại:

– Bổn phận của tôi phải phục vụ ông. Người ta đã trả tiền cho tôi làm việc ấy. Xin ông đừng giễu cợt.

Gương mặt cô gái tái ngắt. Ngay trong cơn giận giữ vẻ buồn thiu vẫn giữ nguyên trạng. Không đành được anh đẩy khẽ cô vào màn:

– Thế hả? Vậy thì ngủ đi, cô bé ạ!

Cô gái nín lặng không nói gì.

Đến khuya Việt mới dừng tay. Đang ngó quanh quất tìm kiếm chỗ nghỉ, mắt anh chợt dừng ở chỗ cô gái. Cô nằm thoải mái trong trang phục Eva thời lập địa.

Một thân hình trên mức đẹp. Da trắng mịn màng. Mọi đường nét sống động, mềm mại đến tinh xảo. Và cái khuôn mặt đến cả giấc ngủ cũng không xua được vẻ vời vợi buồn kia, lạ kỳ, lại trùng hợp với khung cảnh này đến thế. Việt không nén được tiếng thở dài sườn sượt.

Trong anh có cái gì tựa như cuộn sóng vật vã. Ham muốn dâng lên bóp nghẹt nhịp thở. Họng Việt nghèn nghẹn. Bốn mươi tuổi, nhưng anh ít xúc cảm với phái nữ. Đã thử vài cuộc tình, nhưng đều thất bại. Anh không giải thích được tình trạng của mình.

Cô gái thức giấc. Cái nhếch mép như mời gọi. Việt lập cập chui vào màn. Anh đổ xuống bên cạnh khối thịt mát lạnh. Cô gái lần bàn tay anh áp vào ngực mình. Như có một luồng điện cực mạnh hất tung tay Việt. Việt trân mắt. Ngực cô gái phập phồng. Kỳ lạ, hiển hiện trước mắt anh bộ ngực trần của cô gái trong tranh như dát bạc lồ lộ dưới làn nước hồng đỏ. Như người lên cơn sốt, Việt van vỉ:

– Mặc quần áo vào đi, em. Mặc đi…

 

*

* *

Tên cô gái là Thoan. Hai mươi tuổi. Trẻ thế, nhưng Thoan đã có ba năm thâm niên ở Vốc. Cơn lốc vàng đã cuốn không thương tiếc Thoan vào vòng xoáy của nó. Nhà nghèo, nhưng yên ấm. Chính gã chủ quán đã nhẫn tâm bán rẻ cuộc đời em gái mình.

Đang đi học. Thoan bị ép phụ bán hàng cho anh. Rực rỡ như bông hoa ban mai giữa vùng vàng hỗn độn, làm sao Thoan tránh được bầm giập. Một đêm vò xé, với lọ vàng vụn đánh đổi, Thoan đã bị cướp đi cái trị giá ngàn vàng của đời con gái trắng trong.

Uất hận, Thoan lao vào sống cuồng loạn như thiêu thân bổ vào ánh sáng, để trả thù. Trả thù đời? Đời rộng lắm. Để trả thù mình thì đúng hơn. Như con lăn, Thoan lông lốc từ thằng đàn ông này sang thằng đàn ông khác. Cô câm lặng, mòn mỏi như ngọn đèn dầu đốt mình đến cạn kiệt. Đã có lúc cô nghĩ đến cái chết để giải thoát.

Song, trái với lẽ của tạo hóa, càng tàn phá, sắc đẹp của cô càng rực rỡ lên, bốc lửa. Như là sự trừng phạt, Thoan mãi phải âm thầm, chịu đựng. Khi Việt đến, anh trai cô đã nướng sạch cơ nghiệp vào bài bạc. Thoan thành nô lệ của gã còi. Cô ngạc nhiên khi một kẻ hung bạo và giàu có bậc nhất vùng vàng lại đặc biệt ưu đãi lão thợ vẽ vất vưởng, lơ ngơ từ đâu đến. Càng ngạc nhiên khi anh, người đàn ông đầu tiên từ chối cô. Chưa có thằng đàn ông nào ở vùng vàng gặp Thoan lại không nuôi ý định chiếm đoạt. Đầu tiên sự biệt lệ ấy làm Thoan tức giận. Khi nghe lời van vỉ của anh, Thoan bật dậy. Đừng nghĩ trong ô nhục không có tổn thương của danh dự. Chỉ khi nghe những lời này, Thoan mới dịu đi cơn phẫn uất.

– Em có một thân hình đẹp tuyệt vời, là đàn ông, anh biết. Có điều, chẳng phải vì anh không thích, mà là…

Anh dỗ dành cô như người lớn dỗ dành một đứa trẻ, từ ngạc nhiên này sang ngạc nhiên khác, khiến Thoan cảm động. Và trong nỗi tủi hổ của một tâm hồn đã chai cứng, vật vờ lang thang, bất ngờ tìm được chỗ bấu víu, cô vừa khóc, vừa kể lại đoạn đời cay đắng của mình. Việt lắng nghe đầy bao dung. Anh không ngờ cuộc đời cô gái lại khốn khổ đến vậy. Cuối cùng Việt bảo:

– Chả lẽ em cứ định sống mãi thế này?

– Thì anh tính còn biết làm gì khác. Em làm sao thoát khỏi chúng được. Đến cả người ruột thịt của mình cũng nhẫn tâm. Mà biết thoát đi đâu.

Đôi khi lòng trắc ẩn làm vụt lóe những điều táo bạo. Phải đưa cô gái thoát khỏi hang quỷ này. Ý nghĩ chạy trốn đến với Việt. Tự nhiên như sự đời ắt phải thế. Song cuộc giải thoát không đơn thuần chỉ xuất phát từ lòng trắc ẩn. Nó đồng thời đến cùng với mẫn cảm nghề nghiệp. Thân hình Thoan như một món quà quý của tạo hóa, hẳn sẽ là khuôn hình lý tưởng cho những giờ vẽ mẫu ở trường. Nhưng trước hết hãy đưa cô gái thoát khỏi đây đã.

Có lẽ đang đắm trong cái bẫy đời đen bạc, chỉ rặt sự lường gạt, hèn hạ, nên chỉ một chút cảm thông, một xíu ân tình đã đủ làm Thoan cấy cho mình niềm tin trọn vẹn vào người đàn ông lạ. Không hẳn là nhắm mắt, phó mặc. Thoan mơ hồ cảm thấy rồi đây cuộc đời cô sẽ rẽ sang một lối ngoặt. Chưa biết nó thế nào, chí ít cũng thoát khỏi cảnh ê chề nhục nhã này đã. Điều đó làm cô vững tâm gửi gắm hành trang hai mươi tuổi đời của mình vào anh. Người đàn ông này khác với mọi gã đàn ông cô đã gặp.

Ngay đêm ấy Việt dẫn Thoan trốn khỏi ngã ba Vốc.

*

* *

Việt ở tầng năm của một khu nhà cao tầng. Vương quốc riêng của anh cũng đủ hai phòng, nhưng chật chội vì bề bộn. Có Thoan, chỉ vài ngày sau ngôi nhà đã biến đổi hẳn. Gọn gàng, rộng rãi và sạch sẽ. Những ngày đầu Thoan không dám ra ngoài, đến quẩn quanh ở hành lang cũng sợ.

Cẩn thận, Việt dặn Thoan nói thác là em họ ở quê ra. Điều ấy là thừa, cả khu nhà này đều không lạ Việt. Anh sống lặng lẽ nhưng đứng đắn, chưa hề có điều tiếng gì. Thâm tâm mọi người đều mong Việt có nơi, có chốn. Bởi vậy, sự xuất hiện của cô gái trẻ xinh đẹp có làm cánh thanh niên phải nghếch mắt thật, song tựu trung mọi người đều mừng.

Việt tranh thủ những giờ rảnh rỗi đưa cô đi chơi ngoài phố. Cũng lạ, một cô gái dày dạn là thế mà bây giờ như con chim nhỏ lạc mẹ ngơ ngác giữa phố sá tấp nập. Cái gì cũng khiến cô lạ lẫm và sợ hãi. Một mình trong căn nhà hình hộp càng làm cô sợ.

Những ngày này Việt thường làm việc đêm ở xưởng họa của trường và ngủ luôn đấy cho tiện. Anh tránh. Thoan phải bảo:

– Anh về nhà mà ngủ. Một mình em sợ lắm.

– Sợ cái gì?

– Không biết. Em chưa như thế này bao giờ.

– Anh về, em lại chả sợ bằng mấy.

Việt đùa. Thoan cúi mặt lí nhí nói gì không rõ. Việt thấy màu đỏ lan nhanh đến tận chân tóc của cô. Được một tuần, Thoan có vẻ bồn chồn. Vốn gốc lao động, dù bị đẩy vào cái nghề bất đắc dĩ bán thân, mài xác kia, thì cũng vẫn phải hùng hục đêm ngày, cô không chịu nổi cảnh ăn không, ngồi rồi.

Lúc nghe Việt rủ chạy trốn, cô chỉ mong thoát thân thật nhanh, chứ tuyệt nhiên không nghĩ ngợi gì khác. Bây giờ về đây giữa thành phố xa lạ giữa ngôi nhà xa lạ và cả người đàn ông xa lạ, cô mới thấy hết tình cảnh của mình. Rồi sẽ sống ra sao? Nhà cửa tuềnh toàng thế kia ắt hẳn anh cũng chẳng giàu có gì. Mà Thoan có là gì của anh. Sống bằng lòng thương hại. Không. Không thể. Lúc Thoan nói ra điều này, Việt đã cười ngất.

– Thế em định quay về chốn cũ chăng?

Thoan giật nảy như con chim trúng đạn:

– Không! Thà chết không bao giờ!

– Đùa tý thôi. Mai mốt em sẽ đi làm.

– Nhưng em biết làm gì?

– Rồi em sẽ biết. Thế này, Thoan nhé – Anh đặt tay lên vai Thoan thân mật – Anh đã xin cho em làm hợp đồng trong trường. Làm người mẫu. Mẫu vẽ!

– Người mẫu là thế nào?

– Là sinh viên sẽ nhìn em để tập vẽ. Cũng vất vả, rồi em sẽ quen dần.

Sự xuất hiện của cô người mẫu mới quả có làm sinh động các giờ hình họa của trường thật. Chỉ tập vài ba buổi, Thoan đã vào vai khá đạt. Ở các mẫu có trang phục, cô thành thục như một người mẫu chuyên nghiệp. Cô thôn nữ, thiếu nữ áo dài… Ở mẫu nào Thoan cũng nhận được sự vừa ý của thầy giáo và sinh viên.

Trong tư thế mẫu, dưới ánh đèn, ánh mắt của Thoan giao vào vô vàn ánh mắt. Cái không khí lặng tờ thoạt đầu làm Thoan sờ sợ. Nhưng Thoan kịp trấn tĩnh. Rồi cái ý nghĩ khuôn hình mình sẽ được tái hiện làm cô vui dần lên, quên đi nỗi sợ. Buổi đầu tiên, cô e ấp xin được xem bài tập của một nữ sinh. Chẳng giống lắm, những vẫn nhận được nét hình Thoan. Khi cầm bút ký vào sổ lĩnh tiền, tay Thoan run lên bần bật. Số tiền ít ỏi, nó chẳng thấm tháp gì so với những đồng tiền trước đây ở Vốc mà Thoan được cầm, nhưng những đồng tiền này rõ ràng là của Thoan. Cô đếm rất kỹ và giữ chặt trong lòng bàn tay như sợ nó vụt bay đi mất. Những tờ bạc mềm mại, ấm áp. Tuồng như hiểu được những gì diễn ra trong Thoan, Việt áp chặt tay anh vào tay cô, bóp nhẹ:

– Nào em gái! Hôm nay chiêu đãi anh chứ?

Thoan cười rạng rỡ. Cái từ “em gái” làm cô mềm đi vì sung sướng. Nếu Việt coi cô như thế, đúng như thế, hẳn cuộc đời làm người của cô sẽ được sống lại bình thường. Cả cái tình thế khó xử khi sống nhờ vào anh cũng được giải tỏa.

Việt dẫn Thoan vào một quán cơm bình dân. Suốt bữa ăn Thoan thoăn thoắt tiếp cho Việt. Cô hồn nhiên đến mức có lúc Việt không dám ngỡ rằng cô gái nhỏ trước mặt anh mới đó còn là cô gái phong trần ở ngã ba Vốc. Những nét buồn tưởng đã tạc vĩnh viễn vào mặt Thoan giờ bay đi, trả lại cho khuôn mặt Thoan những gì vốn có. Thoan đang tận hưởng giây phút ngọt ngào hiếm hoi. Cô như đang được sống yên bình, trong ngôi nhà nghèo ở vùng quê trung du ngày trước. Trước cái ngày cơn lốc vàng ập đến.

Cả Việt nữa, những ngày này anh tựa hồ như sống một cuộc sống khác. Nếp sinh hoạt độc thân quen thuộc chiếm lĩnh toàn bộ đời sống anh, đột nhiên bị phá bỏ. Không khí đơn lẻ ảm đạm được thay thế bằng sự ấm cúng gia đình. Theo yêu cầu của Thoan, Việt đã về ở hẳn nhà. Từ sau hôm lĩnh tiền đầu tiên, khoảng cách gợn gạo giữa hai người đã mất hẳn. Thứ tình cảm Thoan dành cho anh hoàn toàn là thứ tình cảm của em gái dành cho anh trai mình. Việt đón nhận một cách tự nhiên.

Đến nỗi có lúc anh đã tưởng rằng Thoan chính là em gái mình thật. Chính điều ấy làm anh xót xa. Quá khứ ngã ba Vốc của Thoan luôn thường trực trong tâm trí anh. Một đời con gái… Anh lắc lắc đầu cố rũ bỏ những ý nghĩ ám ảnh ấy. Cũng những ngày này, Việt nghĩ nhiều về cuộc đời mình. Một hôm anh ngồi lật giở những kỷ vật, điều anh vẫn thường làm lúc tâm trạng. Cuốn vở học trò, những trang nhật ký, chiếc mũ tai bèo, cả những bức vẽ nguệch ngoạc đầu tiên. Sau cùng anh đặt bức tranh được giải thưởng lên bàn. Việt lặng đi, đã hai mươi năm, cô gái trong tranh vẫn nguyên vẹn vẻ trẻ trung không thay đổi gì cả. Anh thoáng rùng mình. Lại hiển hiện mặt nước sông loang loang, hồng đỏ. Anh thấy đôi mắt cô gái trong tranh nhìn anh giễu cợt. Việt lập cập cất bức tranh. Chị ơi, xin chị đừng nhìn tôi như thế. Hai mươi năm, sau cái ơn cứu mạng, từ bức tranh được giải thưởng, người đàn và vô danh đã làm cho anh đầy đủ danh vọng và sự nghiệp. Nhưng một điều gì đó, không cắt nghĩa được khiến tất cả những sáng tác sau này của anh đều dang dở. Không phải kẻ lười biếng, an phận, anh luôn trăn trở, tìm tòi nhưng như thiếu một cái gì đó, mọi toan tính sáng tác của anh đều chỉ là những ước định luôn ở phía trước. Vài năm gần đây đã có lúc Việt hoài nghi khả năng của mình. Ý định gác bút cũng đã manh nha. Anh hay bỏ nhà đi lang thang. Nhưng phải đến chuyến đi vùng vàng vừa rồi Việt mới vỡ nhẽ nhiều điều. Hóa ra cuộc đời không hề yên ổn, bình lặng và dễ dàng như Việt đã sống, lại hình thành trong anh những ý đồ sáng tạo. Cả một thoáng mơ hồ về Thoan.

*

* *

Công việc của Thoan thực sự khó khăn khi cô phải vào vai người mẫu trần. Trước đây Việt đã giải thích kỹ, thậm chí để cô quan sát nhiều giờ các cô gái mẫu khác. Cứ nghĩ thân thể mình phơi dưới ánh đèn trước mắt của mọi người, Thoan đã run lên. Thực ra hồi còn ở Vốc, việc đó diễn ra bình thường, chẳng bao giờ Thoan phải bận tâm. Mà đâu chỉ riêng lõa thể, cô phải chịu đựng hàng chục thằng người vừa ngắm nhìn, vừa vần vò cô đến bã bời. Nhưng bây giờ cô đã ở một tư thế khác. Cái quá khứ đau buồn kia, có lẽ ngoài Thoan chỉ mình Việt biết. Đoạn đời tì vết đã được đóng kín. Quả thế, trong giờ đứng mẫu trần đầu tiên cô đã không chịu đựng nổi. Hết sức chế ngự, người Thoan vẫn run lên từng đợt khi hàng chục luồng mắt phóng vào thân thể cô rát bỏng. Trong giây lát, Thoan tưởng như những luồng mắt ấy nhìn thấu tâm can cô. Và những gì tủi nhục của đoạn đời cũ bị phơi bày bằng hết. Những lúc ấy Thoan vụt lóe ý nghĩ: sao mà thân phận cô cùng cực đến vậy? Không hề so sánh với sự bán thân trước đây, nhưng để kiếm tiền bằng cách phô bày thân thể mình thế này quả là điều vượt quá sức chịu đựng. Vai mẫu trần đầu tiên thất bại.

Thoan buồn lắm. Việt bảo:

– Đừng sợ, cô bé ạ! Anh biết em nghĩ gì rồi. Đừng quá ám thị, rồi em sẽ quen thôi. Cả việc quên đi quãng đời cũ. Còn công việc. Đúng, quan niệm xã hội chưa hẳn thông cảm với nghề người mẫu. Người đời còn hiểu ít về nghề này, vì thế nó chưa được đánh giá cao. Nhưng em thử nghĩ xem, mình có làm điều gì xấu xa. Không nói thái quá rằng mình vì nghệ thuật, mà đơn giản chỉ là lao động. Lao động bình thường và lương thiện.

Thoan òa khóc. Cô thấy tủi thân quá chừng. Càng tủi thân hơn khi cô chớm nghi ngờ Việt. Hay là anh chẳng phải cứu giúp mình vì thương xót, mà vì thân thể mình có ích cho nghề nghiệp của anh. Chính ý nghĩ này làm Thoan vững vàng trong giờ mẫu kế tiếp. Cô vào vai rất đạt.

Việt mừng lắm. Anh hồ hởi:

– Chúc mừng Thoan. Các cô cậu sinh viên cứ tấm tắc mãi vì chọn được mẫu tốt – Bất ngờ giọng Việt trầm xuống – Em đẹp lắm.

Thoan ngỡ ngàng. Từ đấy cô luôn để ý đến Việt. Ánh mắt lạnh băng của Việt trong những giờ cô đứng mẫu càng làm Thoan củng cố nỗi nghi ngờ trên. Thoan buồn hẳn. Thậm chí cô đã có ý định từ bỏ anh để ra đi. Có lẽ Thoan đã thực hiện được ý định ấy, nếu một lần cô không bất chợt gặp ánh mắt anh. Hôm ấy Thoan đứng mẫu trần theo tư thế bức tranh “Nguồn nước” của Anhgrơ. Người mẫu toàn thân đứng thoải mái, dáng hơi cong hình chữ S, hai tay đỡ chiếc bình trên vai. Chợt cô thấy Việt nhìn mình rất lạ. Vừa nồng nàn, âu yếm, vừa mênh mang, xót xa. Vậy là anh ấy thực sự xót thương mình. Ánh mắt của anh, Thoan không thể nhầm được. Nước mắt Thoan ứa ra. Chiếc lọ trên vai Thoan rơi xuống. Thoan từ từ khuỵu xuống. Cô lịm đi trong niềm sung sướng vô bờ.

*

* *

Từ ngày Thoan thành công trong các vai mẫu trần, cô đã yên tâm hẳn về cuộc sống hiện tại của mình. Không chỉ biết ơn, Thoan kính trọng Việt. Thâm tâm cô coi Việt như người anh thực sự của mình. Việt cảm nhận hết những biến đổi trong Thoan. Ôi, cô gái đáng thương! Anh đã không ân hận về những gì anh làm. Thoan sẽ đứng thẳng được và gột hết bùn hôi tanh tưởi, anh tin thế. Đồng thời thức dậy trong anh nỗi khao khát nghề nghiệp. Những ý tưởng sáng tạo vụt lóe. Phải, đã đến lúc anh thực hiện những gì dự định. Việt căng giá vẽ. Anh xếp la liệt những phác thảo. Anh bày ra trong trí não đoạn phim đời bốn mươi năm của anh. Trí tưởng bay bổng. Hiện thực dồn nén. Bắt đấy từ cái gì? Đêm đêm anh gõ vào mặt toan. Ký ức lô xô đuổi bắt, thoắt ẩn, thoắt hiện. Việt như gã nhà giàu túi ních căng tiền, nhưng chẳng biết mua thứ gì. Bắt đầu từ đâu? Anh thức những đêm trắng cùng mặt toan trắng. Thoan chia sẻ nỗi phập phồng của anh, cô sung sướng ngắm nhìn anh trong suy tưởng. Nhưng rồi cũng ngay lập tức cô sợ hãi khi bắt gặp vẻ thất thần, chán nản của Việt. Những lúc ấy Thoan se sẽ lùi vào phòng trong để mặc Việt một mình với giá vẽ trắng màu toan.

Quả thật, Việt đã chán nản. Nhưng càng chán nản anh càng khao khát. Không biết đã bao đêm trôi qua Việt mệt mỏi với màu toan trắng lạnh lùng. Anh mang ra cả bức tranh được giải thưởng năm xưa. Vẫn thế. Xúc cảm ùa ập, nhưng mọi thứ vẫn đan xen, chuồi chuội không tài nào nắm bắt được. Bắt đầu từ đâu?

Đêm ấy Việt đã quá mệt mỏi, anh ném bút vẽ vào mặt toan. Việt đứng dậy cố bứt mình khỏi cả khao khát lẫn chán nản. Chợt mắt Việt đập vào giường ngủ của Thoan. Đèn sáng. Chắc là Thoan đang thiếp đi. Màu trắng. Tấm đắp trắng mỏng kéo kín người. Vồng ngực phập phồng. Khuôn mặt thanh thoát trắng hồng. Việt đứng lặng bên giường. Anh cảm nhận từng hơi thở của Thoan. Tâm tưởng rối bời, trái tim vò xé…đột ngột, Việt nhoài tay tắt đèn. Thoan giãy giụa. Một giây. Nhận ra Việt, vòng tay Thoan vội vàng siết chặt. Không một lời, cả hai cùng lặng lẽ dâng hiến, lặng lẽ tận hưởng. Khuôn mặt hai người áp vào nhau, nhòe ướt. Đêm đẫm lại. Nước mắt Thoan sóng sánh tràn chảy.

*

* *

Việt thức giấc khi những tia nắng đầu tiên lọt vào nhà qua khe cửa chớp. Đã sáng. Anh choàng dậy. Cảm giác nhẹ nhõm sau giấc ngủ miên mải biến mất, khi anh chợt thấy căn phòng hoang vắng lạ thường. Trong tích tắc anh nhớ lại tất cả những gì xảy ra trong đêm và vụt hiểu. Việt hoảng hốt vọt khỏi giường. Anh trân trối đứng giữa nhà. Không thấy Thoan. Anh thảng thốt nhìn vào giường – tổ ấm hạnh phúc một đêm của anh và nàng. Không còn gì cả. Thoan đã đi rồi, căn phòng ngột lại.  

Không chịu được, Việt mở toang cửa. Nắng ùa vào. Anh ra ban công đứng nhìn xuống đường. Lặng lẽ. Thành phố dưới năm tầng gác đang lặng lẽ chuyển mình. Đông đặc những chấm người như đàn kiến nối nhau vội vã. Ôi, những sinh linh bé bỏng. Có nàng trong số ấy không? Anh quay vào nhà, kìa, giá vẽ trắng màu toan. Quả tim anh nghẹn lại. Khuôn mặt nàng. Hình hài nàng, cả cô gái năm xưa. Anh nữa. Tất cả những khuôn mặt cuộc đời anh từng gặp. Tất cả.

Trong một sự đau đớn bình tĩnh chưa từng có. Việt thong thả cầm cọ. Anh đã biết bắt đầu bức tranh đời của mình từ cái gì./.

 PNT

Advertisements

Entry filed under: Truyện ngắn.

Vọng thanh Triệu phú làng Kình

2 phản hồi Add your own

  • 1. Dong  |  Tháng Một 23, 2010 lúc 1:01 sáng

    Một cái kết rất PNT, dùng dằng, khép mở.
    Có rồi mất, tưởng mất thì lại còn…
    Để thì còn, động vào thì mất…
    Chỉ cái tình lấp lánh sau những con chữ là rất thật.

    Phản hồi
  • 2. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Một 23, 2010 lúc 3:30 sáng

    Thế thì cũng là cái kết của Dong đấy. Tui nhìn thấu. Viết đi.

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


Tháng Bảy 2009
H B T N S B C
    Th8 »
 12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
2728293031  

CHÀO KHÁCH

free counters

%d bloggers like this: