Nguyên thủy – kỳ 1

Tháng Bảy 24, 2009 at 8:10 sáng 2 comments

 Như rất nhiều quán ăn, tiệm uống theo mốt thời thượng, “Sơn nữ ca” ở phố Cây Bàng cũng do một diễn viên tài danh sáng lập và trực tiếp đứng làm chủ.

Cái tên mỹ miều kia thực chất chẳng mấy ăn nhập với những món nhậu bình dân của quán, những món nhậu cũng theo mốt, nó lặp lại những thứ mà từ cái thời xa xưa, dân tình đói khổ coi là cao lương, là mỹ vị, tỉ như vó bò, nem chạo, xoài xanh, cóc chát…

Dù vậy quán lúc nào cũng nườm nượp khách vào ra.

Đương nhiên cái sự vào quán, mục đích thứ nhất phải là ăn uống, song ai dại gì vào những quán kiểu này, sực vài thứ lăng nhăng mà giá cả hẳn vào loại không thể bình thường, dứt khoát nó phải có cái gì đó đặc biệt.

Thì đấy, chủ quán Hà Dương, một diễn viên có hạng dù mới chỉ xuất hiện ở vài phim nhựa ế khách, loại phim được đạo diễn kiêu ngạo xưng xưng vỗ ngực cho rằng phim kén khách là phim bác học và vài bộ truyền hình nhiều tập dở dở ương ương nhưng được cái bàn dân thiên hạ nhẵn mặt vì xuất hiện liên tục.

Dương ngoài ba chục tuổi, vào nghiệp diễn viên mới có dăm năm nhưng đi đâu làm gì cũng bị trẻ con, người lớn chỉ trỏ bàn tán.

Sự quấy nhiễu này quả là dễ chịu, xem ra lập danh bằng mặt là thứ lập danh nhanh nhất, ngắn nhất và cũng dễ nhất, Dương nổi tiếng như cồn, tuần ít nhất xuất hiện một lần trên mặt báo, không trả lời phỏng vấn cũng có hình in.

Bởi thế cái sự nổi tiếng càng có cơ được phát tiết, không phải đóng thuế nên Dương mặc sức tung hoành.

Tóm lại khách khứa vào “Sơn nữ ca” ngoài chuyện ăn uống, nhu cầu thưởng thức cái danh là một yếu tố quan trọng, được nhìn, được đối thoại với chàng diễn viên đẹp trai là một việc chẳng nên hà tiện, có tiêu tốn hơn một chút tiền cho đời nó thêm không khí há chẳng đáng hay sao.

Khách vào “Sơn nữ ca” đủ loại, đến rồi đi thoảng như ngọn gió, song cũng có những khách ruột, nghĩa là loại khách thâm thuỷ đến thường xuyên.

Số khách này hơi kỳ lạ một chút, họ không thuộc phái mày râu mà rơi vào đám các bà, các cô, những người thật không phù hợp với rượu dân tộc, với những món nhắm gân guốc của quán, vốn chỉ dành cho đệ tử thật sự của Lưu Linh.

Người phục vụ ở “Sơn nữ ca” cũng đặc biệt không kém gì khách.

Ngoài mấy cô, cậu tre trẻ thuộc nguồn lao động dôi dư tràn ra từ nền nông nghiệp nhàn nhã nơi thôn quê, còn có một nhân vật trung tâm, nói không ngoa cùng với danh tiếng của ông chủ, nó quyết định sự thành bại của “Sơn nữ ca”.

Đó là một chú hầu đực theo dòng vượn đen vá trắng có cái tên rất hiệp sĩ: Đông Joăng.

Việc dùng khỉ hay vượn làm thú cảnh bồi bàn vốn không lạ xưa nay nhưng với Đông Joăng thì lại khác.

Nó là một con vượn đen, vá những mảng trắng ở đùi ở cổ nom rất bắt mắt và tinh khôn bậc nhất.

Không chỉ đảm nhiệm vai trò bưng bê lặt vặt như những tiếp viên bình thường, vượn ta làm được vô số trò mà các nhân viên khác không thể làm nổi. Chuyện đó nói sau.

Cái tên Đông Joăng, ông chủ Hà Dương đặt cho con vượn không phải là vô tình.

Chuyến ấy, Hà Dương đóng một vai trong bộ phim “Tình của rừng xanh” tít cù tịt tại một khu rừng núi đá phía bắc.

Trong phim nhân vật mà Dương đảm nhiệm vì buồn có nuôi một con vượn làm bạn.

Diễn viên vượn được mượn của nhà xiếc mang đi từ Hà nội.

Con vượn cái này được thuần hoá công phu đã lâu, dạn dĩ với đời sống đoàn phim, có thể làm hết khả năng theo sai khiến của con người.

Đoàn phim làm việc đúng theo trình tự kế hoạch. Con vượn xiếc được giao cho Hà Dương quản lý, ở luôn trong lều diễn viên, chỉ đêm mới phải xích để đề phòng thú dữ trong rừng tấn công.

Đến đận quay các trường đoạn về con vượn xiếc sắp sửa hoàn thành thì một tối, chính con vượn xiếc được bạn tình giúp đỡ bẻ khoá trốn vào rừng khiến cả đoàn phim phát cuồng vì lo lắng.

Biết kiếm đâu được diễn viên vượn đóng thế bây giờ.

Mọi người trút giận dữ lên đầu Hà Dương vì trước đó khi phát hiện một con vượn đực không biết từ đâu mò đến, liều lĩnh đu cây vít cành, làm trò, khoe mẽ, tán tỉnh con vượn xiếc, vị đạo diễn đã cẩn thận nhắc nhở mọi người canh chừng nó.

Trước cơn giận của mọi người, Hà Dương nín lặng, một điều rất không bình thường với một ngôi sao đang nổi, có tính khí cương cường, trúc trắc không chịu ai như Hà Dương.

Điểm này chỉ Hà Dương và cô tình nhân cùng đoàn biết, lỗi chính thuộc về anh.

Khi con vượn đực kia từ rừng sâu mò đến, ngay lập tức nó và con vượn xiếc bắt được tín hiệu đực cái của nhau, kiểu như con người ta bị choáng váng vì tình yêu sét đánh, Hà Dương hiểu rằng, một mối tình hoang dã của rừng thẳm và xích xiềng tất yếu sẽ xảy ra và anh hứng thú vì điều đó.

Hà Dương ngấm ngầm ủng hộ.

Đêm đến, con vượn hoang mò đến sát bên lều, ở ngoài ngay chỗ xích con vượn xiếc.

Chúng cách mặt nhưng âu yếm nhau bằng âm thanh.

Thứ âm thanh này với một người từng trải như Hà Dương không có gì lạ. Muôn loài đều vậy cả thôi, chung một thứ ngôn ngữ, dẫu là rên rỉ hay gầm gào đều là tiếng lòng da diết, khao khát và thèm muốn.

Hà Dương phập phồng vui sướng trong suốt một chuỗi ngày chơi trò ú tim với đôi tình nhân đang cơn si cuồng vì bị ngăn trở.

Cho đến một hôm cô diễn viên phụ của đoàn ở dãy lều con gái vốn đã kết mắt với Hà Dương từ hôm đầu, liều lĩnh ngủ lại qua đêm ở lều của Hà Dương thì trò chơi của anh kết thúc.

Con vượn xiếc chứng kiến cảnh ân ái của đôi diễn viên trẻ đẹp đã không chịu đựng nổi. Nó tru lên những tiếng dài thê thảm và cặp mắt ánh lên những tia oán hờn trách móc.

Hà Dương sững người khi bắt gặp cặp mắt của nó.

Một cặp mắt không phải của súc vật, càng không phải mắt người bình thường, dù nó là dòng giống thuỷ tổ loài người, cặp mắt của một tình yêu bị xích xiềng, bị dồn nén, cặp mắt của những si mê khao khát, cuồng cháy, của sự van lơn, cầu xin và trên hết là sự căm giận của một trái tim phẫn nộ trước tạo hoá bất công.

Hà Dương không chịu đựng nổi, bất chấp sự điên dại của cô gái trong đỉnh điểm mê đắm, anh vùng dậy lao đến chỗ con vượn xiếc.

Trong giây phút có thể vì mềm lòng, vì đồng cảm vì thương xót, vì hối hận, Hà Dương đã làm một động thái đầy ân nghĩa, anh đã thòng dây xích đưa con khỉ xiếc ra ngoài cho nó gặp bạn tình.

Đêm của hai cặp yêu nhau giữa thăm thẳm đại ngàn diễn ra mỹ mãn đầy hoan lạc nhưng kết cục của nó lại chắng mấy tốt đẹp.

Đôi tình nhân vượn không biết bằng sức mạnh gì đã mở bung được ổ khoá, thoát vào rừng sâu, để lại đoạn xích sắt chỏng trơ và nỗi lo sợ của đoàn phim cùng phiền toái cho chàng diễn viên đa tình.

Hà Dương ngơ ngẩn cùng đoàn phim lao vào rừng tìm con vượn xiếc với hy vọng mong manh.

May thay, tình yêu dù cuồng dại, dù mê đắm đến đâu, bao giờ cũng chỉ nhất thời, sự sống đó mới là vĩnh cửu, là cần thiết trên hết.

Con vượn xiếc được thuần dưỡng, quen ăn những món ăn do người nuôi, sau vài ngày nông nổi trao thân đã không thể gửi phận được cùng với bạn tình nơi rừng xanh núi thẳm, bất chấp cả gốc gác, cả cội nguồn xứ sở, cả tình yêu thân xác đang rực cháy…nó đành phải dò dẫm mò về gần chỗ đoàn phim.

Hà Dương phát hiện ra cặp tình nhân vượn quanh quẩn, lập tức hiểu ra vấn đề.

Không căm ghét con vượn hoang đã làm mình khốn đốn, thậm chí trong thâm tâm còn kính nể, ngưỡng mộ kẻ quyến rũ tài năng nhưng Hà Dương vẫn nung nấu ý định phải bắt bằng được nó.

Tuy vậy bắt bằng cách gì thì Hà Dương chịu, con vượn xiếc sợ sệt không dám mò về lều dù nó vẫn lảng vảng dò xét.

Cuối cùng Hà Dương phải nhờ đến cô diễn viên phụ.

Nói chung phụ nữ bao giờ cũng nhanh nhạy và quyết liệt hơn đàn ông, Hà Dương nghe mách nước của cô ta, tán thuốc ngủ trộn vào đồ ăn mang đến chỗ con vượn xiếc thả.

Đôi tình nhân vượn âu yếm săn sóc cho nhau ăn rồi lăn ra ngủ mê mệt, Hà Dương chỉ việc thộp từng con dễ ợt mang về lều. Cũng chính cô diễn viên hiến kế chỉ cần xích con vượn hoang là đủ giữ được cả đôi.

Chuyến đó đoàn phim thực hiện những cảnh quay có diễn viên vượn một cách suôn sẻ. Hà Dương mang theo con vượn hoang về Hà nội, anh đặt tên nó là Đông Joăng.

Cô diễn viên phụ xinh đẹp sau những mưu kế tuyệt vời đã lập tức bị Hà Dương bỏ rơi vì quá kinh sợ với cái lý đơn giản nhưng rất thuyết phục, với con vật, cô ta còn giỏi giang thế huống hồ con người, dính vào cô ta, chỉ có nước đeo gông cả đời, chạy đâu cho thoát.

Có Đông Joăng, Hà Dương nảy ý định lập quán kinh doanh.
(còn nữa)

Advertisements

Entry filed under: Truyện ngắn.

Thằng mõ trâu – kỳ 4 Nguyên thủy – kỳ 2

2 phản hồi Add your own

  • 1. Hà Tĩnh  |  Tháng Hai 2, 2010 lúc 7:01 sáng

    Giờ mới đến lúc đọc kỹ đây, đọc kỹ hơn để hiểu hơn chứ không chê đâu nhá nhà văn!

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


Tháng Bảy 2009
H B T N S B C
    Th8 »
 12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
2728293031  

CHÀO KHÁCH

free counters

%d bloggers like this: