Nguyên thủy – kỳ 2

Tháng Bảy 24, 2009 at 8:12 sáng 4 comments

Đông Joăng, sau một thời gian được Hà Dương huấn luyện đã thành thục những ngón nghề điệu nghệ như biết bật bia, biết châm thuốc, rót rượu, bản thân nó ăn uống, hút hít tất nhiên không bằng con người nhưng có thể coi như một dân chơi chính tông, vô khối các bà, các cô bốc đồng cụng ly trăm phần trăm với nó đã say khướt đổ kềnh đổ càng gục ngay tại quán.

Hà Dương cắt may cho nó nhiều bộ quần áo lạ mắt, rất mốt và thay đổi soành soạch.


Đông Joăng phần vì xa cách, phần nghiện ngập trà thuốc đã quên hẳn mối tình sét đánh của mình.

Nó không còn gầm gào quậy phá như những ngày đầu, hoàn toàn chấp nhận với thân phận mới, thậm chí nó được tự do đi lại, ngủ nghê như những người làm công khác.

Tất nhiên Đông Joăng có hẳn một vương quốc riêng là chiếc lồng sắt kiến trúc cầu kỳ và vô cùng bắt mắt đặt ngay giữa khuôn viên quán.

Sự đời có những đổi thay không ngờ. Hôm ấy, Đông Joăng mặc một bộ bò cộc nom rất ngộ, lăng xăng chạy ra chạy vào nhắng nhít tít mù.

Quán vắng chỉ có hai bàn khách. Mấy bà khách ruột giầu sang, chán cảnh chơi bời xa hoa đến đây tán gẫu tiêu khiển cùng Đông Joăng.

Đã quá quen với những màn thoại cợt nhả kiểu như :

– Chàng Đông Joăng đẹp trai, châm cho em điếu thuốc.

-Đông Joăng yêu quý, chàng là nguồn nứng bất tận của em…

Đại loại thế, đáp lại những lời đường mật kia, chẳng hiểu con vượn có biết đấy chỉ là những bông lơn giả dối và rỗng tuếch hay không nhưng từ gương mặt nó bao giờ cũng ánh lên niềm thích thú chân thành.

Bản năng giống nòi được kích thích bởi hoàn cảnh thuận lợi tạo nên những phản xạ tuyệt vời, nó nhún nhảy làm điệu bộ của những tài tử xi nê nổi tiếng mà ông chủ học mót truyền dạy cho nó, kiểu như hôn gió, rạp người, lắc mông…

Táo tợn hơn nó còn cả gan dám vuốt ve khoảng ức trần trắng bốp, xốp xộp của một mụ nạ dòng sồn sồn, nổi tiếng chớt nhả, mặt nhẵn lỳ ở quán.

Tiếng cười dâm đãng của người đàn bà này cất lên chính là lúc con vượn hứng chí luồn hẳn bàn tay lông lá vào sau lần áo chứa bộ ngực núc ních bùng nhùng của bà khách khiến Hà Dương phải đỏ mặt quay đi.

Có lẽ chỉ bà khách ruột này hiểu được cú đỏ mặt đột xuất của chàng diễn viên. Có gì đâu đã dăm bảy bận bà khách này say mềm gục qua đêm tại quán.

Say chỉ là cái cớ, nhẽ chính như Hà Dương cao hứng cất ra khi cuộc tình chớp nhoáng giữa mụ nạ dòng và chàng trai hào hoa đang lúc nước sôi lửa bỏng là anh ta ban phát sự từ thiện cho quý bà.

Không đơn giản thế đâu, bà khách có xe hơi tự lái này chẳng dễ dàng nhận không sự ban phát tình cảm, bà có những thứ khác mà Hà Dương thèm khát.

Nhưng thôi, Đông Joăng của chúng ta làm sao hiểu được nhẽ đời ấy.

Duy nhất nó chỉ biết lặp lại phần nào những động thái mà trí óc súc vật tăm tối lờ mờ thu nhận được. Mà điều này Đông Joăng quá thạo.

Hiếm hôm nào ông chủ nó không có những thực khách mến mộ lưu trú qua đêm.

Hà Dương từ ngày mở quán đã quyết định không neo lại bất cứ một mối tình nào, anh thả thời gian và đam mê theo những cuộc tình chốc lát. Điều đó đã thành triết lý sống của Hà Dương.

Sự quá trớn của Đông Joăng không kéo dài được lâu bởi bà khách đã cười đến ngưỡng, hất mạnh tay nó ra vì nhột một phần, lớn hơn là vì tởm. Tởm chứ, lông lá nhường kia…

Cuộc vui cứ thế kéo, không ai để ý đến chiếc bàn khuất dưới một lùm lá lòa ròa có một thực khách đang độc tửu.

Người này phóng cặp mắt khinh thường nhìn đám khách sồn sồn đang nghiêng ngả.

Chỉ đến khi Đông Joăng lăng xăng sán lại gần thực khách đàn bà ấy giở thói ỡm ờ chòng ghẹo thường nhật bằng cách tót lên lòng ngồi thì tất cả mọi con mắt trong quán đều dồn tụ cả về phía đó.

Sau cú quăng mạnh đầy khinh bỉ, Đông Joăng kêu choeng choéc nằm bết bệt trên nền quán. Những tiếng cười tắt lịm.

Hà Dương vùng chạy đến như để trừng trị cái kẻ hỗn xược dám bất nhã động đến linh hồn của “Sơn nữ ca”.

Ngay lập tức anh ta sững lại.

Trời ạ, một khuôn mặt trắng lạnh như băng. Một cặp mắt nhìn thôi miên như hóa đá vạn vật. Trẻ! Rất trẻ! Đẹp! Tận cùng đẹp!

Tạo hóa giầu trí tưởng bở cũng chỉ dám mơ đến độ ấy.

Sao lại có một đóa hoa lộng lẫy nhường kia lạc vào “Sơn nữ ca”. Hà Dương ngây người nhìn không chớp mắt.

Kẻ dày dạn tình trường không thốt nổi một lời. Đông Joăng như chia sẻ cảm xúc cùng ông chủ, quên phắt đau đớn, lồm cồm đứng dậy tay cào cào vào ống quần Hà Dương.

Đám thực khách sồn sồn có vẻ như bị xúc phạm bởi sự xuất hiện của cô gái, lục tục giải tán.

Một kết cục không ngờ trước đã xảy đến chóng vánh và êm ả.

Như thể có sự sắp đặt. Tiền định chơi trò chi quái gở để oái ăm đưa đường dẫn lối cho kẻ háo sắc gặp được mỹ nhân.

Trước sắc đẹp lạnh lùng ma mị, Hà Dương không thể kiềm nổi mình, hoàn toàn biến đổi.

Từ vai trò một kẻ chinh phục, Dương như gã trai mới lớn bỡ ngỡ lần đầu lạc vào vườn cấm.

Dạt dào là thế, mạnh mẽ, tự tin là thế, Hà Dương bỗng thấy mình vụng dại, cằn cỗi như triền đá trùng điệp cao nguyên khô khát bất ngờ gặp vụm đất rừng tươi tốt màu mỡ xanh um.

Người con gái xa lạ với ánh nhìn thăm thẳm lạc từ miền sơn cước đã hóa giải mọi sự trống vắng khuất lấp trong miền hưởng lạc của gã trai si tình, đánh bạt đi triết lí yêu đương tạm bợ.

Sống như chưa bao giờ được sống, yêu như chưa bao giờ được yêu, Hà Dương lao vào cuộc tình mới với tất cả bản năng dồn nén cộng niềm khao khát của lý trí cuồng say.

Chóng vánh, cực kỳ chóng vánh, sao đã đổi ngôi. Người con gái trước đó còn xa lạ ngồi độc tửu trong vai khách hàng, một bước biến thành bà chủ.

Tiếng tăm “Sơn nữ ca” càng nổi như cồn. Cái tên quán đặt vô tình giờ như ứng nghiệm.

Rành rành một sơn nữ hẳn hoi, Miền vốn là cô gái mạn ngược lần đầu tìm về thành phố.

Vẫn những món nhắm ấy, quang cảnh ấy nhưng không khí đã hoàn toàn thay đổi.

Thực khách cũng vậy, đám sồn sồn giống cái thưa dần rồi lui hẳn, thay vào đó là bàu đoàn thê tử đủ các loại đàn ông từ lão già đầu hói đến gã trai non tơ tóc nhuộm.

Họ đến, quăng tiền để nhìn ngắm, để giao tiếp để đối ruợu với bà chủ xinh đẹp, lạnh lùng đấy nhưng bao giờ cũng khơi bùng nhục dục, đốt cháy ngọn lửa lòng các đấng nam nhi.

Hà Dương dần dần mai danh trong “Sơn nữ ca” nhường bước cho bà chủ nõn nường để rồi một ngày Dương hoàn toàn ẩn tích trước người vợ kiêu sa bí hiểm.

“Miền sơn cước”, dẫu không thay tên đổi biển nhưng thực khách đàn ông lan truyền nhau về biệt danh người đẹp, giờ là thương hiệu của thực quán.

Hà Dương sống những ngày viên mãn đến tột đỉnh.
Mê mẩn người vợ sét đánh đã đành, sự thu hút thực khách của Miền khiến cho doanh thu quán tăng vùn vụt.
Cùng lúc được cả tình lẫn tiền lại không vất vả họa có là rồ dại mới không biết sướng.
Chỉ tội nghiệp cho Đông Joăng.
Khi Miền xuất hiện, cú quăng chí tử đã là điềm báo sự thất sủng của diễn viên kép này.
Khi không còn đám thực khách nữ tụ bạ, đôi bạn Hà Dương và Đông Joăng hết đất diễn đâm ra thất nghiệp.
Đám đàn ông thấy Đông Joăng tỏ ra ghê tởm, nhăn mũi, nheo mắt xua đuổi.

Dương mê mải với bạn tình, với công việc, cũng dần sao nhãng Đông Joăng.

Có những lúc Hà Dương phải tránh ánh nhìn khẩn thiết van lơn và oán trách của con vật.
Miền thì khỏi bàn, không hiểu sao cô ta căm thù Đông Gioăng đến vậy.
Chỉ loắng quắng được ít ngày, nếm đủ đòn thù, Đông Joăng bị lột trần trở về với hình hài nguyên thủy bị tống vào vương quốc của mình là chiếc lồng sắt.

(còn nữa)

Advertisements

Entry filed under: Truyện ngắn.

Nguyên thủy – kỳ 1 Nguyên thủy – kỳ 3

4 phản hồi Add your own

  • 1. NGUYỄN QUANG LẬP  |  Tháng Bảy 24, 2009 lúc 8:17 sáng

    he he chào nhà mới ông bạn vàng

    Phản hồi
    • 2. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Bảy 26, 2009 lúc 5:39 chiều

      Ông phải bảo hướng dẫn chứ tôi chả biết đằng mù nào mà lần cả.

      Phản hồi
  • 3. Hà Tĩnh  |  Tháng Hai 2, 2010 lúc 7:10 sáng

    Đông Joăng, sau một thời gian được Hà Dương huấn luyện đã thành thục những ngón nghề điệu nghệ như biết bật bia, biết châm thuốc, rót rượu, bản thân nó ăn uống, hút hít tất nhiên không bằng con người nhưng có thể coi như một dân chơi chính tông, vô khối các bà, các cô bốc đồng cụng ly trăm phần trăm với nó đã say khướt đổ kềnh đổ càng gục ngay tại quán.

    Hà Dương cắt may cho nó nhiều bộ quần áo lạ mắt, rất mốt và thay đổi soành soạch.
    ———————–

    Cầm tù và “cải tạo” một con vật để phục vụ cho mục đích ích kỉ của gã -rồi khi có người tình mới gã lại bỏ rơi Đong Joawng: thật là độc ác

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


Tháng Bảy 2009
H B T N S B C
    Th8 »
 12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
2728293031  

CHÀO KHÁCH

free counters

%d bloggers like this: