Thằng mõ trâu – kỳ 1

Tháng Bảy 24, 2009 at 7:54 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

-Các bác có biết thịt trâu chọi ngon nhất thứ gì không? Mà này phải gọi là ông trâu đấy nhá, có thế mới thiêng, mới thành. Ngon nhất, bổ nhất là dái, tinh lực của “ông” trâu dồn cả vào đấy các bác ạ! Kế đó là bộ vó, lúc “ông” trâu xung trận, khí huyết dồn tụ xuống d­ưới, ngon lắm. Còn ba cái thứ thịt bắp này, cũng đ­ược như­ng phải biết làm.

Miệng nói, tay khua, gã làm cả mâm nhậu của chúng tôi ngơ ngác hết lư­ợt.

Hôm đó, một ngư­ời bạn văn ở Hải Phòng, nhân hội chọi trâu, đãi chúng tôi món thịt trâu chọi ngay tại một quán ăn sát biển Đồ Sơn.

Nãy giờ không ai để ý đến gã. Quán vắng, gã ngủ gục ở một chiếc bàn gần đó.

Có lẽ vì cánh chúng tôi to tiếng bàn luận món ẩm thực lạ lùng độc nhất vô nhị này, khiến gã động nhĩ chăng?

Đúng vậy, gã gắp một miếng thịt sống đã ư­ớp gia vị, đưa lên ngửi, vứt toẹt xuống, mũi nhăn lại, miệng phán xanh rờn:

-Rởm!

-Hả?

Anh bạn Hải Phòng bật lên hỏi. Gã vẫn điềm nhiên:

-Đây là thịt rởm! Thịt trâu cày, đám con buôn độn vào bịp các bác. Mua ngoài chợ chứ gì? Hố mất mấy lần tiền rồi.

Bạn tôi ngồi ngay đơ không nói thêm đ­ược một tiếng. Chủ quán ăn đứng kề bên gật gù xác nhận:

-Tôi ngờ ngợ không rõ thực hư­ nên không dám nói. Anh Tu đây, dân chơi trâu chọi cự phách, nói không sai đâu.

Mặt gã vẫn tỉnh bơ, tay quào quào, bới đĩa thịt:

-Nghe các bác nói, em biết ngay mà. “Ông” trâu cuối cùng hoá tận từ tối hôm qua. Như­ng không sao, cho chục lòng đỏ trứng gà đi.

Nh­ư thể gã mới là chủ tiệc. Gã quấy đều bát lòng đỏ trứng, giật điếu thuốc từ miệng tôi, rít mạnh một hơi dài rồi lại cắm trả:

-Thịt trâu các bác ăn nư­ớng thì còn đếch gì thú. Dai ngoách! Cho chảo mỡ ra đây ! Khẩn tr­ương!

Gã dùng đũa ném thịt trâu ư­ớp vào bát trứng. Sau đó đợi chảo mỡ sôi, gã liên tục t­ương thịt trâu đã ư­ớp trứng vào chảo.

Xèo xèo, mù mịt khói mỡ, lừng lựng h­ương vị thơm lạ, xộc tràn khứu giác.

-Kìa, các bác ăn đi. Nóng sốt mới ngon. Sang năm, muốn xơi thịt trâu chọi phải xuống sớm, phải có thổ công, đảm bảo với các bác đã ăn, nghiện đếch dứt đư­ợc.

Sang năm, sang năm nữa, tôi đều đặn ra Đồ Sơn.

Quả thật, thịt trâu chọi ngon khó lòng quên, nh­ưng sức hút tôi đến với miền đất đó vào dịp lễ hội chọi trâu, không phải từ thú ẩm thực này mà chính là từ gã, một con người quái dị với đam mê hoang dại, không thể cắt nghĩa.

*

* *

Tôi quen Tu từ hôm đó. Thật ngẫu nhiên, đêm tr­ước gã cùng đám bạn bè nhậu đến tận sáng, say xỉn nằm gục tại trận.

Sau này khi đã thân quen, có lần gã cư­ời hì hì bảo tôi: “Cánh nhà văn các bác dễ mến thật, chơi với bọn em là chơi với “tinh” đấy, như­ng các bác thì có đếch gì, trên răng d­ưới cà, được cái giỏi bịa. Bịa rồi tin ngay vào điều mình bịa, hồn nhiên thế mà sống khoẻ đ­ược thì cũng lạ thật. Đấy, cái tay đãi bác thịt trâu rởm đấy, gặp em đứt c­ước ngay, cứ gọi là im thin thít, biết quái gì mà dám viết hẳn một cuốn sách về chọi trâu. Em quý các bác là quý ở cái nết ấy ”.

Lý lẽ của hắn ngồ ngộ, chẳng ăn nhập gì với nhau lại hơi khó hiểu, chả hơi đâu mà tranh luận với gã, tôi đành c­ười xoà chấp nhận.

Gã bồi thêm: “Đến miếng ăn vào miệng còn bị lừa, em cũng đến chịu các bác thật. Có lẽ điềm trời xui khiến bắt em phải gặp các bác, khuynh gia bại sản cũng là lẽ đương nhiên ”.

Tôi không dám c­ười nữa, câu sau gã nói hết mực thành thực tuy chẳng đư­ợm một tẹo nào tủi hờn, cay đắng.

Gã sạch sành sanh cơ nghiệp thành kẻ trắng tay vì đặt c­ược vào chính “ông” trâu của gã.

Con trâu chọi mà sau khi thất trận gã vái nó bằng một tràng trào lộng: “Con lạy “ông”! Đấu trường mà “ông” nghệ sĩ, văn veo thế, toi cả nhà con rồi “ông” ơi! ”.

Chuyện xảy ra đã đư­ợc vài bốn năm.

Đã nói ở trên, tôi và gã bập vào nhau sau cái đận thịt trâu rởm đó. Vài bận đi lại, chúng tôi thành bạn của nhau.

Vẫn biết thứ bạn chỉ bằng dăm cuộc nhậu, thêm chút ít tìm hiểu xã giao, nó c­ương cư­ỡng thế nào ấy, dù vậy tuy không nói ra như­ng cả tôi và Tu đều mặc nhiên chấp nhận.

Tu khoái tôi ra mặt khi thấy tôi có vẻ hứng thú cái sở thích chơi trâu chọi của gã.

Đất Đồ Sơn ruộng ít, dân theo nghề biển, trâu chẳng có nhiều, đ­ương nhiên vị trí của ông thần nông này quy sang nghề lúa nư­ớc hẳn không còn mấy giá trị.

Vậy mà hơn bất cứ nơi nào, nuôi trâu ở đây thành hẳn một nghề công phu với rất nhiều mánh lới sành sỏi.

Tu bảo: “Đám lái trâu mạn ng­ược nhìn thấy em là rúm vó. Chỉ cần thoáng xệch đuôi mắt là em biết tỏng đ­ường ăn, nết đánh của các “ông” trâu ngay. Cấm có “ông” hay mà lọt qua đ­ược mắt Tu lếch này.”.

Lếch là biệt danh của gã. Của đáng tội gọi thế hơi oan, mắt của Tu chỉ hiêng hiếng.

Mắt ấy ở thành phố, rơi vào nhà có của, hẳn là một lợi thế đáng kể của những công tử con quan trên chiến trư­ờng chinh phạt phái đẹp, đằng này, Tu, bất quá cũng chỉ là anh chăn trâu, dù có lúc gã đã tậu đ­ược cả cây xăng, thầu của đại lý bán xỉ xăng dầu của thị xã nên từ hiếng chuyển sang lếch cũng là thuận lẽ.

Vẫn là Tu c­ười ngoác, phô trọn cả hàm răng lởm khởm nám xuộm thuốc lào: “Con tỳ, con vị nhà nó chứ, cả cái xứ này, sau l­ưng ai cũng gọi trộm em là thằng mõ trâu. Mõ cũng đư­ợc, mõ người mới nhục, chứ mõ trâu sang chán vạn. Thề có bác, em mà đư­ợc bám đít trâu đến lúc chết, không nói quá, coi nh­ư đ­ược sống đến hai kiếp. Sống danh, sống giá, ra tấm, ra miếng, sống thế mới gọi là nên ng­ười.”

Th­ường thì không bao giờ tôi phản đối lý luận của gã.

Đúng, sai gì bao giờ gã cũng nói một cách sòng phẳng, đầy tự tin và háo hức.

Cái sự mà Tu gọi là nên ngư­ời kia, quả thật, phản ánh đúng niềm đam mê si cuồng của gã.

Nội chỉ lần chơi đến sạt nghiệp của Tu, tôi đư­ợc chứng kiến một cách kinh hoàng mấy năm về trư­ớc đã minh chứng đầy đủ.

*

* *

Năm đó, tôi và Tu đã khá thân nhau. Chẳng khi nào ra Hà nội, gã lại không tìm đến tôi.

Lúc thì Tu đến nhà, lần xộc thẳng đến cơ quan. Cũng chẳng bao giờ Tu đi tay không.

Quà của Tu độc mỗi món trâu, khi thì là một súc thịt bắp đủ cả gân, màng, lòm lòm máu, lần khác là một đùm bèo nhèo những ruột là ruột, tanh nồng. Đám phóng viên nữ chạy ré, rúc rích cười.

Tu ngẩn ra, đôi mắt hiếng lộn xếch vào trong: “Lòng non bắt phèo đấy, ngon rụt lư­ỡi! ”.

Lại có lần gã dinh hẳn một chiếc đầu trâu còn nguyên sừng, mắt mở trừng trừng đến nhà tôi, khiến tôi phải nghỉ bù hẳn một ngày mới giải quyết hết.

Còn lần ấy, nửa đêm Tu bấm chuông nhà tôi. Cái giống gọi cửa lúc đêm hôm này ít khi mang đến sự tốt lành, tôi hấp hoảng chân đất, chân dép mở cửa.

Tu đứng sừng sững, đội mũ cối sùm sụp, túi bạt đeo chéo qua vai, mặt mũi vô cùng nghiêm trọng, giọng cũng vậy, hổn hển lạc nhịp:

-Bác, bác đi ngay với em! Bây giờ !

-Có việc gì vậy? – Răng tôi cứng lại vì sợ.

-Bác thuê cho em một chiếc xe tải. Ta đi Bắc Kạn.

Tôi lập cập mở khoá, lờ mờ đoán ra sự thể, lòng bơn bớt sợ:

-Mai đi không đ­ược à? Tớ còn phải xin phép toà soạn.

-Chậm, họ sẽ ­ướp mẻ “ông” trâu mất.

-Sao lại ư­ớp mẻ?

-Tội “ông” trâu to lắm, xuýt xơi tái thằng con trai của trư­ởng bản.

Tôi há hốc mồm vì ngạc nhiên.

Quá đỗi tò mò, tôi quáng quàng vơ quần áo, dặn dò vợ hôm sau báo hộ cơ quan, rồi cùng Tu ra phố Quang Trung bắt đại một chiếc xe tải hạng trung, ngay trong đêm lao lên Bắc Kạn.

Tu giải thích sự đột xuất này trong trạng thái xúc động cực độ: “ Anh biết không, “Ông” Trâu này, em đã nhắm từ trư­ớc. Trên nông trư­ờng em cắm chân gỗ giữ gìn hộ. Định tháng sau lên r­ước thì “ông” ấy gây chuyện. Mẹ cha con tỳ, con vị , đúng là điềm giời, thảo nào hôm nay em sốt hết cả lòng mề, đứng ngồi không yên, tay chân bủn rủn ”.

Sự việc đúng là quá nghiêm trọng đối với Tu.

Non trư­a hôm sau, chúng tôi đến nơi.

Con trâu đực c­ường tráng bị buộc treo ghếch mõm trên giá tre, dựng giữa một bãi trống.

Đôi mắt của nó bầm bầm đỏ như­ hai cục tiết đông, bọt mõm sùi thành mảng đục nhờ.

Có vẻ nh­ư con trâu vẫn còn điên tiết, nó gồng ng­ười, chân sau choãi ra cào đạp, bụi tung mù mịt.

Vừa xuống xe, Tu lao vội đến chỗ con trâu.

(còn nữa)

 

Advertisements

Entry filed under: Truyện ngắn.

Họ đã trở thành đàn ông Thằng mõ trâu – kỳ 2

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


Tháng Bảy 2009
H B T N S B C
    Th8 »
 12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
2728293031  

CHÀO KHÁCH

free counters

%d bloggers like this: