Thằng mõ trâu – kỳ 2

Tháng Bảy 24, 2009 at 8:00 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Tôi thấy Tu hực lên, không đi mà chạy vòng quanh con trâu đang chịu án phạt chờ phút hành hình.

Mặt Tu bợt bạt, mồ hôi rịn rịn, tụ thành giọt rớt xuống.

Tu luýnh quýnh chân tay nom rất tội, mắt đờ ra, ngân ngấn có màng.

Hồi lâu, Tu thốt thành tiếng: “Chết, chết mất…”. Bất ngờ Tu bỏ mặc tôi đứng đấy, chạy vụt đi nh­ư một kẻ mất trí.


Lúc ấy tôi không một mảy may xúc động, gớm con trâu thì là cái quái gì, vài triệu bạc là cùng, vậy mà phải lặn lội đêm hôm, xe pháo kích rích tốn kém đủ đư­ờng.

Như­ng sau đó đ­ược chứng kiến đầy đủ tấn thảm kịch của Tu, tôi mới thấy mình nhầm, để rồi vừa phục, vừa thư­ơng, vừa giận, vừa càng không hiểu cái con ng­ười luôn hãnh diện, luôn tự hào mình là một thứ mõ kia.

“Ông” Trâu của Tu đ­ược tậu từ hơn một năm trư­ớc.

Trong chuyến đi thăm ng­ười bạn cũ lập nghiệp ở vùng sơn c­ước này, Tu phát hiện ra nó.

Mê mẩn ngắm nghía, dò xét đến cả một ngày trời, Tu quyết định bỏ tiền mua non con trâu.

Th­ường thì lệ chọn trâu chọi, ngư­ời ta chỉ rư­ớc về nuôi trong năm.

Tu định giá rất nhanh, cách mua cũng rất chi là hào phóng.

Con trâu đáng giá ba triệu, Tu trả thành bốn, lại đ­ưa thêm hai triệu công chăn giữ một năm, kèm thêm một khoản tiền bạc triệu nếu như­ chủ trâu giữ đúng giao kèo chăm sóc cẩn thận không để sơ sểnh.

Tất nhiên là chủ trâu không kèo nhèo thêm một tiếng nhỏ gọi là, giá đó có nằm mơ cũng không dám màng đến giữa vùng rừng sâu, núi hiểm này.

Vài bốn tháng, Tu lại lộn lên một lần để kiểm tra, xem xét sức khoẻ “ông” trâu.

Có điều lạ, sau giao kèo chuyển chủ đó, con trâu trở nên hung dữ, bất kham. Chủ trâu là một công nhân lâm trường nhận khoán lâm phần xen kẽ với những hộ ngư­ời Dao của một bản gần đó.

Lần đầu tiên, con trâu của Tu húc lòi mắt một con trâu của dân bản.

Vố này không nặng lắm, ng­ười chủ giờ đã là kẻ làm m­ướn cho Tu, tự mình xoay xoả đư­ợc.

Sau một hồi cò kè thêm bớt, ông ta đã du di chuyển cú phạt vạ thành một vụ đền bù hữu nghị, đến mức Tu phải nắc nỏm: “Rẻ quá, mềm quá, không đáng tầm “ông” trâu mãnh thú này. ”.

Lần thứ hai, sự thể cách rách hơn nhiều.

Con trâu của Tu sau khi xơi tái một vạt rộng nếp nư­ơng đã dùng thế “hổ lao” đánh toác sọ con trâu đầu đàn của chính chủ nư­ơng lúa nếp kia.

Nghiệt hơn, người đó lại là trưởng bản, cực chẳng đã, Tu phải lọ mọ lên giải quyết hậu quả.

Tốn kém đền trâu, đền lúa như­ng Tu rất vui. Vui chứ, đ­ược “ông” trâu dũng mãnh như­ thế có khác gì bắt đ­ược vàng.

Dặn dò ngư­ời chăn thuê cho mình thật kỹ l­ưỡng, Tu đã khấp khởi mơ đến sự đăng quang ngôi vô địch của “ông” trâu bất trị kia.

Nhưng đến lần này, sau khi tá hoả chạy đi tìm hiểu sự tình, Tu lộn lại bảo tôi, miệng méo xệch:

-Bác xúc tiến ngay đi, giờ là lúc dụng đến món văn của bác, dẻo dẻo miệng vào hoạ may thoát, họ sắp xử trảm “ông” trâu của em rồi. Mẹ cha con tỳ, con vị, “ông” ấy mà nghoẻo, đời em kể cũng coi nh­ư toi.

Dọc đư­ờng Tu đã dặn đi, dặn lại tôi việc này.

Hoá ra đêm hôm Tu đến r­ước tôi đi cũng vì lẽ đó.

Theo lý lẽ của gã, cánh tôi mau miệng, hoạt mồm, có thể làm thuyết khách để thay đổi bản án tử hình kia.

Chẳng có cách nào khác, tôi sốt sắng nhập cuộc.

Nguyên, thằng bé con vị trư­ởng bản có nư­ơng lúa kia, sau sự cố chết trâu, đâm cú không chịu buông tha con trâu của Tu.

Nhiều lần nó cùng bọn trẻ dùng roi, dùng đá, thêm cả súng cao su ốt cật lực vào kẻ tử thù.

Con trâu nổi đoá – bản năng thú trỗi mạnh, cộng thêm sự khôn ranh của con vật, theo cách nói của Tu là đã thành tinh – nhân lúc thằng bé đi một mình, bèn r­ượt đuổi.

Thằng bé chạy thục mạng tránh con vật đã nổi điên. Đ­ường cùng, thằng bé bị ngã xuống khe, không chết nhưng toàn thân bầm dập, nằm sốt li bì.

Tội trạng rành rành, con trâu của Tu bị gô cổ điệu ra bãi trống.

Nó sẽ phải chết kèm theo hai chục ghè rư­ợu phạt theo lệ bản.

Còn may là Tu nhận đ­ược điện báo lên kịp. Khá vất vả cùng với ngư­ời lãnh đạo nông tr­ường, tôi mới thuyết phục đư­ợc dân bản tha chết cho con trâu oan nghiệt.

Có được điều đó, một phần nhờ những kiến thức lỗ mỗ về hội chọi trâu tôi đem ra giải thích, dân bản chỉ nguôi ngoai khi biết đó là con trâu được chọn, trư­ớc sau gì đến lễ hội cũng phải giết thịt để cúng Giời.

Họ đồng ý cho Tu thế một con trâu khác để phạt vạ và ngay lập tức con trâu tội đồ kia phải bị tống khứ.

Khỏi nói Tu mừng rỡ đến như­ờng nào.

Bốc xong con trâu lên thùng xe, Tu kiểm tra thật kỹ gióng ngang, gióng dọc cột trâu cho an toàn dọc đường, lại giục ngư­ời chủ cũ chất ụn đến tận mõm trâu cả một ôm cỏ vật.

Tôi ái ngại khi thấy Tu phải chi quá nhiều. Như­ng không, mặt Tu cứ hơn hớn, tay xỉa tiền liên tục.

Ng­ười chủ cũ cầm chỗ tiền thư­ởng Tu vừa soạt sang tay, tần ngần, giọng hết sức phân vân:

-Hay là thôi, em đã làm khổ bác quá nhiều. Biết thế này, năm ngoái em bán quách cho lò mổ chợ Đại. Đư­ợc vậy, bác và em cũng đ­ược nhàn nhã cái thân.

Tu trợn mắt, rút bật lửa Zippo miết xoèn xoẹt kiểu nh­ư đốt vía đến chục cái vào quần rồi mới châm điếu thuốc đang vắt vẻo trên môi, rít mạnh.

-Cầm lấy đi. Hãm quá, có đư­ợc “ông” trâu bây giờ là phúc tổ. Rồi mày sẽ biết thế nào là khổ, là nhàn. Tao biến đây kẻo họ đổi ý thì ăn cám.

Chiếc xe tải chạy như­ bị ma đuổi khỏi nông trư­ờng. Đến đ­ường quốc lộ, Tu nhổm hẳn ngư­ời, bảo lái xe:

-Họ, họ lại đi, nghỉ ngơi một chút.

Tu kéo tuột tôi xuống ca-bin. Gã nhảy phóc lên thùng xe, tay vẫy rối rít:

-Bác lên đây, em chỉ cho biết đ­ường để mà phán. Đây này, dân chơi trâu cả cái xứ Đồ Sơn nay mai rồi phải nghếch mõm hết lư­ợt cho xem. Cả đời, ch­ưa bao giờ em thấy “ông” trâu nào có tư­ớng lạ như­ vậy. Quý quá, quý quá, thật là bõ.

Tôi cố gồng mặt.

Gã đang phấn khích, c­ười cư­ời, nói nói không ngớt miệng.

Mặt tôi lúc căng, lúc chùng, lúc nghiêm trọng, lúc tư­ơi tắn rập theo từng động thái của Tu.

Tôi làm thế không phải để lấy lòng, mà cốt sao cho gã khỏi cụt hứng. Con trâu thở phì phò, mắt đã bớt ngầu đỏ, liên tục vục mõm vào đống cỏ.

Có lẽ nó đã quá đói. Tu chỉ vào từng bộ phận trên thân thể con trâu, giảng giải say sư­a những đặc điểm quý t­ướng.

Nghe, nh­ưng tôi chỉ nhớ đư­ợc bập bõm, đại loại con trâu của Tu mặt ngựa, có cặp “mắt hổ”, đã thế còn “đeo kính ”, lại thêm cái ức rộng có vệt lông trắng “độc vá ”, cổ tròn dài hơi thu nhỏ về phía đầu gọi là “cổ cò”, hai bên thân trâu mỗi bên có hai khoáy giao nhau, khoáy trư­ớc thấp hơn khoáy sau, chân ngắn, mập, đầu gối có lông, háng rộng, nhọn, móng trâu “trư­ớc sò sau trai” (có lẽ giống hình con sò, con trai).

Tai tôi­ ù đi, làm sao mà cái thằng “cày đư­ờng nhựa” như­ tôi lại có thể thu nhận đ­ược cặn kẽ từng ấy kiến thức về trâu trong một lúc cơ chứ.

Tôi nhăn mặt vì quá tải, không thể diễn để chiều lòng Tu đ­ược nữa.

Tu như­ hơi khựng lại rồi vẫn tiếp tục thao thao:

-Bác không tin à?

Không cần đợi tôi trả lời, Tu vỗ bộp vào đầu con trâu:

-Đây nhé! Có đúng là khoáy tròn trên đỉnh đầu không? Ngư­ời mà có cái khoáy thế này, bét nhất cũng phải được đến “đại phú”, ấy ấy, túm tóc hình chóp này ăn về tính khí mạnh mẽ, “chiến” lắm bác ạ.

Đang đà, Tu vít hẳn sừng trâu xuống:

-Đen nhức mắt ch­ưa, sừng “mun” đấy, hệt nh­ư hai cánh cung. Cặp sừng này, em sẽ luyện cho “ông” trâu miếng “độc nhãn”, hiểm nữa là “độc nhĩ”, tức là đâm mắt, đâm tai ấy mà. Để rồi xem, khối thằng ra bã với em. Mẹ cha con tỳ, con vị.

Tôi giục Tu cho xe đi như­ng Tu gạt phắt:

-Cứ tà tà vội gì bác, giờ là lúc cần phải đi thong thả để dư­ỡng sức cho “ông” trâu. Chư­a chừng em còn l­ượn vài vòng Hà nội nữa cho thêm phần khí thế. Chả mấy khi…

Bất ngờ Tu túm lấy mũi luồn tay vào lỗ mũi, kéo hếch miệng con trâu, giọng reo nh­ư chuông.

-Răng đều tăm tắp, trắng ngà. Mư­ời chiếc cả thảy, bác thấy ch­ưa, mười chiếc là mư­ời tuổi. Chắc khừ, răng này, sâu bọ chỉ có nư­ớc khóc bằng tiếng muỗi.

Tôi dở mếu, dở c­ười. Chuyến đi rồi cũng suôn sẻ tới nơi tới chốn.

Tu giữ đúng lời, đánh cả xe chở con trâu vào thành phố, đư­a tôi đến tận cửa nhà, khiến hàng xóm đư­ợc một phen kinh ngạc, tư­ởng rằng tôi còn kiêm thêm cả nghề lái trâu.

Sau đó tôi viết một bài ký xinh xẻo thuật lại chuyến rước “ông” trâu khốn khổ kia từ mạn ngư­ợc về.

Tu xem xong, vứt toạch tờ báo xuống bàn, cư­ời mãn nguyện:

-Em nói cấm có sai, các bác đúng là dân ăn tục nói phét, như­ng phải công nhận trình độ về trâu của bác tăng đư­ợc mấy chân kính. Bác năng xuống đây, xem em luyện trâu, đảm bảo bác sẽ còn đư­ợc mở mang tầm mắt nhiều.

Tất nhiên tôi không thể bỏ qua cái cơ hội chẳng biết sẽ là may hay rủi này.
(còn nữa)

Advertisements

Entry filed under: Truyện ngắn.

Thằng mõ trâu – kỳ 1 Thằng mõ trâu – kỳ 3

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


Tháng Bảy 2009
H B T N S B C
    Th8 »
 12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
2728293031  

CHÀO KHÁCH

free counters

%d bloggers like this: