Vọng thanh

Tháng Bảy 24, 2009 at 8:29 sáng 72 comments

  Cuối cùng thì Vinh cũng tìm ra được nguồn cơn sự mất ngủ triền miên của mình. Đó là chuột. Nói một cách chính xác đó là tiếng kêu của chúng. Những âm thanh “chin chít” mảnh và lạnh được phát ra giữa đêm hôm khuya khoắt. Vinh phát hiện ra điều này hoàn toàn vô tình. Bởi đã từ lâu, loài chuột từng được yên ổn trong căn phòng 14 mét vuông này, chúng đã phạm sai lầm lớn là đi quá giới hạn.

 Hôm ấy Vinh quyết định không tắt đèn. Bóng đêm thường đồng lõa, thậm chí hơn thế, kích thích sự mất ngủ, bằng những tưởng tượng siêu hình. Chưa hết, thập cẩm những loại âm thanh, làm phong phú thêm trí tưởng tượng rồ dại kia. Không thể tránh khỏi những trằn trọc vô lối. Đèn sáng. Bắt buộc sự tưởng tượng phải lẩn khuất. Song lại bày ra những hình ảnh thật. Điều này khó có thể chối cãi. Căn phòng quá bề bộn. Thứ bề bộn, hệ quả của việc thiếu bàn tay người đàn bà. Vợ Vinh đã rời bỏ vĩnh viễn ngôi nhà này. Chuyện cũng mới xảy ra vài tháng trước. Không có gì quan trọng cả. Hôn nhân là thứ trang sức giả cho những cặp lấy nhau vì tình yêu, nhưng không chịu đựng nổi vị đắng cay của nó. Nghèo là một tố chất cơ bản tạo nên vị đắng kia. Chuyện sẽ nói sau.

 Đèn sáng. Những con chuột lùi lũi không một chút e dè. Trong mắt chuột hình như ánh sáng không tồn tại. Có lẽ thế, Vinh không ngờ họ hàng nhà chuột lại nhiều đến vậy. Đông kinh khủng. Chúng làm đủ mọi trò. Dội lại những âm thanh đã quen thuộc, nhàm chán. Chỉ khi con lật đật Vinh mang về từ nước Nga xa xôi dạo trước, rơi xuống nền nhà gãy đôi, cổ rời thân, phát ra tiếng “kinh coong” lìm lịm xen vào tiếng “chin chít” của đôi chuột đang vờn nhau, thì Vinh bừng tỉnh. Đây rồi, chính nó, thứ âm thanh lạnh sắc ma quái khoan vào óc Vinh đêm đêm, hóa ra lại nảy từ vũ điệu đực cái kia.

 Không chỉ một đôi, chúng nhảy múa trên cả mặt con lật đật tội nghiệp. Đôi mắt lố xanh lẹt vô hồn của nó chợt ánh lên những tia căm hờn. Con lật đật này được dự định dành cho đứa con sẽ ra đời, nhưng điều ấy chưa kịp thực hiện. Liệu đó có phải là may mắn? “Chin chít”, “Chin chít” . Những đôi chuột phon phót nhảy múa, thật quá quắt. Sự vi phạm quá ngưỡng này đã trở thành nỗi lăng mạ không thể tha thứ. Lũ chuột mông muội chẳng hề biết rằng, với chúng hòa bình đã chấm dứt.

 

 Sáng hôm sau, mặt Vinh bệch còn hơn tờ giấy bản đã no nước. Dự định trả thù làm Vinh khoan khoái, bất chấp một đêm trắng đằng đẵng trôi. Vinh phóng xe đến cơ quan với bộ mặt hơn hớn đáng ngờ. Gần chục nhân mạng của phòng vốn đã quen với cái vẻ quàu quạu của Vinh, đều nhất loạt sửng sốt. Hay thằng cha này vớ được đám nào rồi? Có, thế nên mới nhởn nhơ nhường kia. Được thế thì tốt quá. Kiếp người, cọc cạch một mình, sống chất chưởng lắm. Nhưng không một ai dám gạn hỏi nguyên cớ. Kệ xác hắn!

 Trước đây, Lương, vợ Vinh, cũng là thành viên của phòng. Một phòng nghiên cứu về sản lượng của viện cây trồng. Hai người từng có một thời hạnh phúc. Yêu nhau đến sáu bảy năm, kiên trì đợi đến lúc được phân phối ngôi nhà mới tổ chức đám cưới. Ngôi nhà tuy có chật, lại ở một khu hoang hút, tít mãi tận ngoại ô, nhưng của đáng tội ở vào hoàn cảnh của họ, cũng đã tươm chán. Tươm chứ, hai vợ chồng son, cũng cơ quan nhà cửa đàng hoàng, lại hiểu nhau tận chân tơ, kẽ tóc, đòi gì hơn nữa. Ấy vậy mà tan. Lạ thế. Cũng chẳng có gì to tát, chui vào cái hom gia đình tất phát sinh nhiều vấn đề ngoài phạm vi tình cảm. Đấy, cứ nói phét, tình yêu mà đã xong à, còn khối thứ cộng vào mới thành tổ ấm được. Đoạn này, có lẽ các nhà tâm lý học cũng phải vái chào, gọi bằng cụ. Riêng trường hợp Vinh thôi đấy nhé, kẻo xã hội lại lo phát cuồng. Mâu thuẫn thế nào cũng không ai biết tường tận. Roạch một cái họ đâm đơn ra tòa. Đàn bà như vợ Vinh, kể cũng đáng mặt. Bỏ là bỏ hết. Xin chuyển công tác ngay tức khắc. Có ai ái ngại hỏi, Vinh rất sẵn lòng trả lời. Mỗi từ cụt ngủn:

 -Tiền!

 

 Thành thử đến tuổi băm bỗng dưng Vinh thành kẻ tay trắng. Lại một mình một bóng với ngôi nhà chật. Buồn ! Việc mất ngủ kia hẳn còn là nhẹ. Mất vợ, khối thằng còn phát điên, phát rồ. Nhưng đấy lại là chuyện khác. Mất vợ cũng có năm bảy đường mất. Mất vợ vì cái từ cụt lủn kia kể cũng hận thật. Thế, nên bọn chuột mới chết. Rõ là oan!

Trưa hôm ấy, Vinh lễ mễ khuân về nhà vô số bẫy chuột mua ở chợ. Kinh nghiệm dân gian có gì để diệt chuột, Vinh vận hết. Lại chắc ăn mua thêm cả bả ở mấy hàng thuốc rong. Mồi thật ngon, phen này chúng mày tiêu bằng hết. Đáng kiếp nhé!

Buổi chiều, khề khà ở quán bia hơi, tự thưởng vài ba vại, Vinh khấp khởi mở cửa xô vào nhà. Trời ạ, tịch lặng như tờ. Không một con chuột nào mắc nạn. Chả nhẽ chúng nó khôn đến thế? Ừ thì khôn không chui vào bẫy còn chấp nhận được. Nhưng mồi tẩm bả đảm bảo không mùi độc tố, thơm lựng vẫn còn nguyên vẹn thì khiếp quá. Chúng nó thành tinh chắc. Đến giống người kia kìa, khối kẻ tinh khôn còn bị chết vì đầu độc. Sau thì Vinh vỡ lẽ, lũ chuột quen rồi, chúng chỉ trú ngụ ở nhà Vinh thôi. Đồ ăn, thức uống phải tìm nơi khác. Thì kiếm đếch gì ở cái thằng ngày này, ngày khác rặt dùng cơm bụi.

Được. Sẽ có cách! Đêm ấy, Vinh tìm ra một phương sách mới.

 

 

Con mèo lông đen mượt, mặt cọp, tai vểnh, mắt xanh sáng, đuôi dài, gấp khúc phía cuối. Đuôi chìa khóa, tướng rất quý. Đấy là người bán hàng bảo thế. Thì biết thế, chứ có bao giờ Vinh để ý đến những loài mèo, chó này.

-Liệu nó có biết bắt chuột không?

Người bán hàng túm gáy con vật lôi ra khỏi lồng. Nó co rúm người, đuôi quắp lên bụng.

-Đấy! Ngữ này bao nhiêu chuột cũng ít!

-Được!

-Mèo lớn, phải nhốt thật lâu mới quen nhà. Nhớ nhé!

Vinh xích nó bằng một sợi dây điện, cột chặt vào giá sách. Không quen cũng phải quen. Con mèo lồng lộn, gầm gừ mất một ngày thì chịu. Hôm đầu, bọn chuột có vẻ sợ. Nhưng chúng nhạy lắm. Thập thò, thăm dò vài lần, chúng đã biết tỏng cái thứ mèo buộc chẳng làm nên tích sự gì. Bởi thế đâm nhờn. Có con còn dám lảng vảng ngay trước mũi con mèo. Tất nhiên ngoài tầm sợi dây điện chằng buộc. Con mèo lại lồng lộn. Nhưng rồi cũng quen dần. Hóa ra giống nào cũng thích nghi hoàn cảnh rất nhanh. Con mèo lừ đừ nằm. Mặt không tỏ thái độ gì. Thế này mãi chắc chúng nó quên giống nòi mình, muôn đời là kẻ thù truyền kiếp.

Vinh ngắm nghía theo dõi thái độ con mèo. Có trời mà biết trong cặp mắt lim dim của nó chứa đựng những gì. Đừng phụ tao, mèo nhé. Vinh chăm chút nó rất cẩn thận, cung phụng thịt thà đầy đủ. Đã dụng ý, Vinh nuôi nó theo kiểu của mình. Giã tòan thịt. Chuyển dần từ chín sang tái. Rồi từ tái sang thịt sống. Những ngày sau Vinh còn rưới tiết tươi vào thịt. Phải cho nó quen dần với mùi máu. Có thế mới hăng. Lòng Vinh khoan khoái nghĩ đến ngày con mèo được tự do. Mới chỉ tưởng tượng lũ chuột bị trừng phạt, sự mệt mỏi của những cơn mất ngủ kéo dài đã vợi đi rất nhiều. Vinh hứng khởi lắm, dù đêm đêm tiếng “ chin chít” kia vẫn không thôi hành hạ. Lũ chuột vô tình không hề biết tai họa sắp giáng xuống, vẫn vui vẻ hết mình. Dạo này Vinh toàn ngủ đèn. Sáng tối cũng vậy, có ngủ được quái đâu. Trằn trọc, Vinh nghĩ đủ mọi thứ chuyện trên đời. Nhiều nhất vẫn là ý nghĩ về Lương. Sau khi ly hôn cô ta chuyển vào cơ quan đại diện phía Nam. Tiếng là cùng viện, nhưng thăm thẳm hai đầu trời. Thế lại hay, không sống cùng với nhau nữa, mặt chạm mặt chắc là chối lắm. Nghĩ về Lương đôi thoảng Vinh vẫn giật thót người, mồ hôi lạnh vã ra như nhập cảm. Vinh giấu biệt chuyện chia tay của hai vợ chồng. Nói ra nhục nhã để đâu cho hết. Cưới nhau được một năm, dù Vinh mong mỏi thế nào, nhất quyết Lương không chịu đẻ. Chí của cô ấy vững như đá tảng, lay thế nào cũng không chuyển.

-Thân ngắc ngoải chưa xong. Đẻ lấy gì cho nó tọng?

Lặp mãi câu nói ấy khiến Vinh ứa tràn nước mắt. Lương hai vợ chồng son rỗi, tùng tiệm cũng tạm đủ. Có con chắc vất vả hơn, nhưng nếu vin thế để thoái thác nghĩa vụ sinh tồn thì thiên hạ có mà tịt hết. Cuộc sống vợ chồng vì mâu thuẫn đó cứ căng như dây đàn. Đến một dạo, Lương vùng vẫy thế nào được một người bạn cũ đảm bảo cho một suất đi Đông Âu buôn bán. Đi thế tất phải bỏ nghề. Nửa đời người ăn học, làm lụng giờ rũ tuột hết. Có là bố giời cũng phải tức.

Vậy mà không, mặt Lương cứ lạnh tanh, giọng mềm oặt như đinh sắt đóng vào đất thịt:

-Em quyết rồi. Đi vài năm, rểnh rang kiếm ít vốn!

Ghê không, cứ như đi mót lúa ngoài đồng. Ừ, cứ cho rằng, tiền kiếm không dễ đi chăng nữa, thì cũng phải nể mặt cái thằng đàn ông đang làm chồng đây này. Mặt Vinh phừng phừng, khí bốc ngùn ngụt trong đầu, giọng Vinh nghẹn đi:

-Cô quyết, nhưng tôi không quyết. Tôi thôi làm chồng cô từ bao giờ đây?

-Cái gì?

Câu hỏi lại này như một liều thuốc kích thích cực nhanh khiến Vinh vốn rất nín chịu vẫn phải nhảy thách lên:

-Tôi cấm!

-Cái gì?

Nói chung, trong những tình huống thế này đàn ông bao giờ cũng kém tỉnh táo. Vinh gầm lên:
-Tôi cấm cô không được đi đâu cả. Tôi không cần tiền!

Hình như đã đợi sẵn câu nói này, Lương cười rất tươi:
-Rốt cục anh cũng phải thú nhận anh sợ nhất cái gì. Nói thực nhé, tôi cũng không cần tiền đâu. Nhưng tôi cần sống. Sống! Anh hiểu chưa? Sống tử tế, đàng hoàng, chứ không phải chui rúc như lũ chuột thế này!

Hai bước nhún, Vinh giáng một cát tát trời giáng vào khuôn mặt anh từng nâng niu bao ngày. Cuộc chiến tranh lạnh kết thúc. Lương trả lời cái tát bằng một tờ đơn. Điều đó thật hợp lý. Cả hai ký vào đơn trong một cảm giác bị xúc phạm ghê gớm. Song người đàn bà kia đã từ bỏ chuyến xuất ngoại. Điều này hơi khó hiểu, đến bây giờ Vinh vẫn coi đấy là một điều sỉ nhục.

 

Con mèo gần như phát điên khi bị Vinh bỏ đói đến ba ngày. Nó vật vã, giằng kéo tưởng đứt tung sợi dây điện giam cầm. Vinh hả hê nhìn luồng mắt xanh lẹt của con mèo căm hờn rẹt vào lũ chuột. Hết hôm nay thôi, mày sẽ được tự do. Tự do của mày sẽ là nỗi bất hạnh khủng khiếp của bọn vô lại kia. Chờ xem!

Quả thế, con mèo đã hành động vượt quá sự trông mong của Vinh. Vinh thả nó vào lúc đầu đêm. Thoạt đầu, con mèo không tin sự tự do của mình. Nó vươn vai, chân di đi, di lại, thậm chí còn quay lại gảy gảy sợi dây buộc. Đến lúc ấy nó mới dám tin không còn gì ràng giữ nó nữa. Con mèo nhảy phóc phóc, điệu bộ như người khởi động giãn gân cốt sau một giấc ngủ vùi. Bất chợt con mèo quật đuôi ngoào lên một tiếng, đến cả Vinh cũng phải giật mình. Tiếng ngoào chứa đầy khao khát, khảm vào đêm. Cảm giác tuồng như mọi thứ trong căn nhà đều chung chiêng trước tiếng kêu ma quái ấy. Con mèo vót thẳng vào góc nhà, nơi xếp lủng củng tỷ thứ bà dằn. Chỗ ấy là nơi bọn chuột trú ngụ.

Nhanh còn hơn điện, con chuột đen bóng, to bằng cỡ chuôi dao đã lả oặt trong cái miệng gừ rừ của con mèo. Vinh vội vã tắt đèn.

Dù rất sung sướng, nhưng Vinh không dám chứng kiến cảnh con mèo giết thịt tù binh của mình. Không biết đó có phải là con chuột đã bẻ gãy cổ con lật đật của Vinh? Con nào cũng vậy thôi, tiếng rau ráu lập tức vang lên. Con mèo đói, nhai một cách không từ tốn chút nào. Đêm đó, quả thực Vinh có thiếp đi được. Giấc ngủ chập chờn trong tiếng nghiền rào rạo của răng và xương.

Đến sáng, một cảnh tượng kinh hoàng bày ra trước mắt Vinh. Những miếng da deo dúm đeo đám lông dờ dật. Vũng máu đã sẫm đặc. Vài cẳng chân xiu xíu. Mấy cái xương trắng ởn không còn tẹo thịt nào.

Ghế nhất là hai cái đầu chuột bé quắt. Hãi quá, mắt những con chuột xấu số vẫn mở như lúc còn sống. Có lẽ chúng chết khi chưa biết mình chết. Hoặc giả loài chuột chết vẫn mở mắt. Cạnh đó con mèo xoải chân ngủ, bụng phưỡn ra nom rất tự đắc. Nó ngủ ngay trên sợi dây điện vẫn buộc nó. Suýt nữa thì Vinh nôn thốc nôn tháo vì ghê tởm. Phải bịt mũi loay hoay mất một lúc, Vinh mới dọn xong bãi chiến trường. Dù sao Vinh cũng thỏa lòng.

Liền tù tì vài đêm, nhà Vinh đã sạch chuột. Có điều giấc ngủ của Vinh vẫn chập chờn. Tiếng nghiền rào rạo kia không thôi theo Vinh vào giấc ngủ. Rồi sẽ quen, Vinh tự nhủ. Cả cái việc thu dọn kia nữa. Kinh lắm. Nhà Vinh bây giờ ngập ngụa mùi tử khí. Thì có cái gì đời cho không đâu, phải trả giá, hiểu không?

Đêm thứ mấy không biết nữa, cứ sập tối là con mèo phót đi. Nó phi rất tài qua lỗ thoát gió phía trên cửa sổ. Và đêm, cả khu tập thể yên ắng chợt vang những tiếng ngoào rền rĩ. Tiếng ngoào khác nhau thành điệu nghe rất ai oán như tiếng trẻ bị ngạt mũi khóc. Vinh không mấy hiểu về những tiếng ngoào ấy. Mãi khi nghe tiếng người đàn bà ở tầng trên rủa vọng xuống thì Vinh mới hiểu. Tiếng rủa nghiệt lắm:
-Tiên nhân bọn rửng mỡ đi hoang.

Thì ra đó là những tiếng ngoào đực cái!

 

Tai họa bắt đầu ập xuống. Từ chính nỗi hân hoan chiến thắng kia. Con mèo quá say mồi, đêm nào cũng tha về nhà chiến lợi phẩm. Lại tiếp tục vũ điệu dọn dẹp. Bỗng dưng, Vinh bị sa vào tình thế tiến thoái lưỡng nan. Lỗi không phải tất cả ở con mèo. Chính Vinh dạy dỗ nó. Nhiều vô kể, đêm nào bét nhất nó cũng phải tha về một con. Hình như ngoài món chuột, con mèo chả thèm ăn một thứ gì khác.

Đến hôm đi công tác ba ngày về thì Vinh hết chịu nổi. Phải cố gắng lắm, Vinh mới dọn dẹp hết được hậu quả. Có lẽ nó đã tiêu diệt vãn chuột của cả khu nhà này. Chính người đàn bà ở tầng trên, người thường xuống nhắc Vinh khóa vòi để nước lên tầng, bảo:

-Gớm, thì ra con mèo nhà chú. Hay chuột thật, nhưng cứ động cỡn, kinh bỏ bố. Nghe sốt ruột lắm.

Vinh quyết định tống khứ con mèo!

 

Không chuột, không mèo, không còn những âm thanh quen thuộc kia, giấc ngủ cũng chẳng đến dễ dàng. Hóa ra sự vô thanh càng khiến trí óc rối mù của Vinh thêm mệt mỏi. Bằng những cú đá quyết liệt, cộng với miếng tôn bịt hẳn lỗ thoát gió, Vinh mới xua được con mèo. Nó thích nghi rất nhanh với cuộc sống hoang. Điều này rõ ràng là con người thua đứt.

Đêm đêm cùng với chúng bạn, nó vẫn ngoào lên những tiếng kêu rền rĩ. Ai oán như tiếng trẻ bị ngạt mũi khóc.

Vinh vẫn tiếp tục những đêm trằn trọc.

Đến một hôm. Mất nước liền tù tì mấy ngày, bất chợt nước xối xả tuôn vào lúc hết chương trình vô tuyến. Chuyện mất nước quá bình thường ở cái thành phố nghẹt dân này. Vinh tắm táp rất kỹ. Có tiếng gõ cửa. Lại người đàn bà ở tầng trên. Chị ta hơn Vinh khoảng dăm tuổi. Chồng giữ một chức vụ gì đấy, ở miết nước ngoài. Nhà, khỏi phải kể, cái gì cũng dư thừa.

-Này chú, có một mình, dùng in ít thôi.

Vinh lẳng lặng khóa vòi nước. Người đàn bà không về ngay, lần đầu tiên Vinh nhìn kỹ người đàn bà. Một thân hình phốp pháp lồ lộ trong làn lụa mượt mà. Lập tức Vinh bắt gặp thứ mùi là lạ, nồng nồng, lan tỏa.

-Con mèo của chú…

Người đàn bà chưa nói hết câu, Vinh đã rùng mình sởn gai ốc. Vinh vừa bắt gặp cái nhìn của chị ta. Ánh mắt lẹt xanh, hệt như mắt của con mèo rẹt vào mũi chuột.

Bây giờ thì Vinh biết người đàn bà xuống nhà Vinh hoàn toàn không phải vì chuyện khóa vòi nước.

Đêm đó Vinh vẫn không tài nào ngủ được. Cứ trằn trọc hoài dù đầu óc rỗng không, tịnh chẳng một chút nghĩ ngợi. Tắt đèn rồi lại bật đèn. Quãng nửa đêm có tiếng sột soạt khe khẽ. Người Vinh run lên. Một con chuột bé chỉ bằng ngón chân cái lấp ló giữa hai chồng sách. Cũng chính lúc ấy tiếng ngoào của con mèo vẳng vào, con chuột sợ sệt nép vào gáy những cuốn sách. Bất giác Vinh mỉm cười. Vinh thiếp đi trong tiếng chin chít mơ hồ của con chuột và tiếng vọng ai oán đầy khao khát, tiếc nuối của con mèo.

Vinh qua một giấc ngủ ngon lành không thể ngờ. Một điều lạ lùng đã xảy ra trong giấc ngủ miên mải. Lần đầu tiên, kể từ ngày vợ bỏ đi, Vinh mơ thấy nằm với một người đàn bà.

Hết

 

 

 

 

Advertisements

Entry filed under: Truyện ngắn.

Tự cảm Người mẫu

72 phản hồi Add your own

  • 1. van  |  Tháng Tám 11, 2009 lúc 12:52 chiều

    Truyen nay hay qua Bac PNT oi!

    Phản hồi
  • 3. van  |  Tháng Tám 11, 2009 lúc 1:08 chiều

    Em doc kha nhieu truyen ve meo cua nhieu tac gia, tu cac bac cao thu nhu Duong Tuong, Vu Bao cho den cac cay viet tre va khong tre nhu Que Huong, Phong DIep, Vu Ngoc Tien, Nguyen Dinh Bon … deu co truyen ve meo do! Moi “meo” mot kieu, nhung “meo” Pham Ngoc Tien kha doc dao. Thanks.

    Phản hồi
    • 4. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Tám 11, 2009 lúc 2:06 chiều

      Vậy hả? Mèo thì tui quá rành nhà có 1 mèo vợ, 2 mèo con ẩn tuổi nhau. Khe…khe….

      Phản hồi
  • 5. van  |  Tháng Tám 11, 2009 lúc 8:52 chiều

    Vào Blog của bác cũng khá nhiều mèo, mèo già, mèo trẻ, mèo bự, mèo còi, mèo mun, mèo tam thể, đủ các loại mèo đó!

    Phản hồi
  • 7. Small  |  Tháng Tám 11, 2009 lúc 9:00 chiều

    Nhà chú nhiều tuổi mèo thế :), hèn gì bác thích mèo là phải rồi. Chú ơi, thế kết thúc mở ở đây là ” Vinh mơ thấy nằm với một người đàn bà” có phải với người đàn bà ấy ko ạ?

    Phản hồi
    • 8. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Tám 11, 2009 lúc 10:24 chiều

      Người đàn bà ấy nếu Vinh muốn thì cần gì phải mơ. Tóm lại là đàn bà nào ko quan trọng. Quan trọng là Vinh đã ngủ được và không còn căm hận.

      Phản hồi
  • 9. Lưu Giao  |  Tháng Mười Một 1, 2009 lúc 6:19 chiều

    Đọc xong và nhận ra rằng :Con mèo của PNT rất…. PNT. Cái cuộc chiến đấu để giành dật giấc ngủ khi bị mất đi người đàn bà mà ta thương yêu một thời ấy rốt cục vẫn phải trường kỳ trong mộng thôi. Khi chạy trốn nỗi bất hạnh này thì lại phải chấp nhận sự bất hạnh khác. Vinh có tỉnh giấc trong bẽ bàng không nhỉ ?

    Phản hồi
  • 10. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 1, 2009 lúc 10:20 chiều

    Khi mất ngủ thì cái cần nhất là ngủ đã. Ngủ được rồi thì tính tiếp bác Trọc ơi. Mà nó là cái gì thì quan trọng chi. Cứ sống, mặc xác bẽ bàng thậm chí bất hạnh. Quan trọng nhất là Sống. Còn sống thế nào thì lại là một phạm trù khác.

    Phản hồi
  • 11. Lưu Giao  |  Tháng Mười Một 2, 2009 lúc 2:38 sáng

    Nhưng theo mình thì Sống với Tồn tại khác nhau lắm. Đa phần nhân loại Tồn tại chứ không Sống! Một đề tài hay đấy, PNT khai thác đi.

    Phản hồi
    • 12. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 2, 2009 lúc 9:17 sáng

      Tui hay tính ngược. Tồn tại đúng nghĩa tức là sống. Sống nhưng chưa chắc đã tồn tại. Khe…khe….

      Phản hồi
  • 13. xuân hoà  |  Tháng Mười Một 2, 2009 lúc 7:50 sáng

    rút lại cái nhân vật vinh này kết thúc có hậu-ngủ được và lại mơ đc về đàn bà hehehe.
    nói thật với bác em cũng muốn đc làm..mèo khi vô nhà bác lắm, buồn nỗi trình độ vi tính hạn hẹp-ko sao hạ đc cái mặt mình xuống cho cái mặt mèo vô bác ạ.

    Phản hồi
    • 14. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 2, 2009 lúc 9:20 sáng

      Có cái mặt xinh như thế hạ xuống là có tội trước hết với mình đấy. Không gì bằng đeo cái mặt của chính mình. Mèo phải thật là mèo chứ. Xuanhoa 69 là Dậu cơ mà, a dua với đám mèo làm gì.

      Phản hồi
  • 15. meogia  |  Tháng Mười Một 2, 2009 lúc 8:00 sáng

    xuanhoa phải tìm gắn cái mặt “gà” chứ sao mèo được!
    Meo meo meo!

    Phản hồi
  • 17. Small  |  Tháng Mười Một 2, 2009 lúc 9:20 sáng

    Chào meogia, chào xuanhoa, small trở lại với blog rồi nè! xin lỗi vì tự nhiên “biến mất” một thời gian lặng lẽ như thế :).

    Phản hồi
    • 18. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 2, 2009 lúc 9:21 sáng

      Chú nhận được Đợi mặt trời rồi. Cảm ơn Small.

      Phản hồi
      • 19. Small  |  Tháng Mười Một 2, 2009 lúc 9:28 sáng

        Cháu rất vui vì cũng hỗ trợ được chú một phần nhỏ nào đó để xây dựng blog PNT trở thành “thư viện” nơi lưu trữ những tác phẩm của chú để ko chỉ cho cháu mà còn rất nhiều người nữa và cả thế hệ mai sau thưởng thức miễn phí “thư viện sách online” của chú.
        Mỗi lần post “Đợi Mặt Trời”, chú post 2-3 trang thôi chú nhé, vậy post xong quyển ấy chắc phải 25 phần rồi. Chuyện đọc xúc động lắm. Cháu rất thích.

        Phản hồi
        • 20. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 2, 2009 lúc 9:37 sáng

          Tính chú không ky cóp được. Thôi thì cứ mỗi chương post một lần. Hết thì viết mới lo gì. Nhà giồng được mà. Nói vậy nhưng cũng phải chi tiêu dè sẻn đúng không, Small.

          Phản hồi
    • 21. meogia  |  Tháng Mười Một 2, 2009 lúc 9:31 sáng

      Welcome back, Small! MG vào nhà bé nhưng cũng thấy bé ít có recòm bà con. Bé đi đâu lâu thế!

      À hình như Small cũng là gà như xuanhoa, nhưng là gà con.

      Phản hồi
      • 22. Small  |  Tháng Mười Một 2, 2009 lúc 9:49 sáng

        Đúng rồi, small là gà con, Xuanhoa cũng là gà, hơn small đúng 1 giáp. Small vừa vào blog xuanhoa đọc bài “offline 3 người”, ko thấy có meogia mà chỉ có van. Hoá ra meogia ko phải là chị van sao? vậy mà small và chắc chú PNT vẫn nghĩ chị van là meogia đấy.
        Thời gian vừa rồi ít dùng internet, cv toàn ra ngoài, tối về lại mệt, thế là ko online nhiều. Với lại hứa với chú PNT một việc mà mãi vẫn chưa hoàn thành nên ko dám xuất hiện nữa nhưng lúc nào cũng thấy nhớ meogia và xuanhoa lắm đó 🙂

        Phản hồi
      • 23. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 2, 2009 lúc 10:08 sáng

        Khe…khe….gà con. Nghe ngộ quá chừng. Gà giò hình như là gọi gà đàn ông không thôi thì phải. Hay là gọi chung gà choaii?

        Phản hồi
  • 24. Small  |  Tháng Mười Một 2, 2009 lúc 9:54 sáng

    Ngoài lề 1 tý: Chỉ mới biết xuanhoa và meogia qua blog, có đọc blog của xuanhoa thì small cảm nhận xuanhoa và chú PNT đều có tính trẻ trung và vui vẻ, dí dõm, thoải mái. Rất dể gần.
    Thấy meogia đằm thắm, tình cảm, chu đáo và tốt 🙂
    Ko biết có khi nào cảm nhận sai ko hè? he he

    Phản hồi
  • 25. meogia  |  Tháng Mười Một 2, 2009 lúc 10:07 sáng

    To Small (tức Mỹ Linh, tức Gà Con 81): “Thấy meogia đằm thắm, tình cảm, chu đáo và tốt”
    Theo MG, cảm nhận đó là đúng, rất đúng! Cám ơn Gà Con! Hehe, tội gì không dũng cảm nhận cái hay, cái tốt về mình!

    Phản hồi
    • 26. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 2, 2009 lúc 10:44 sáng

      Cảm nhận của Small về meogia cực chính xác. Một người tốt cực và có nỗi niềm.

      Phản hồi
  • 27. xuân hoà  |  Tháng Mười Một 2, 2009 lúc 10:10 sáng

    thế hả smal?chả biết bác tiến đã đọc cuộc offline 3 người của em chưa nhỉ?

    Phản hồi
    • 28. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 2, 2009 lúc 10:28 sáng

      Đọc và để còm bên đó rồi. Còn biết là trong khi nhậu có nhắc đến tui. Khe…khe…

      Phản hồi
  • 29. meogia  |  Tháng Mười Một 2, 2009 lúc 10:30 sáng

    Yên tâm đi Xuanhoa ơi! Với kinh nghiệm trên 50 năm thì bác PNT dư sức biết “who’s who”. Bác biết rồi.

    Tớ chỉ bịt mắt bắt dê với gà con thôi. Kệ, Gà Con muốn tưởng ai là ai cũng được. Cho vui.

    Hôm trước cũng một người hỏi tớ có phải ở QT, nhà báo? Hehe, đúng 50%, báo đời…

    Phản hồi
    • 30. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 2, 2009 lúc 10:43 sáng

      Tui càng già càng ngu. Dựa vào kinh nghiệm càng ngu nữa. Khe…khe….

      Phản hồi
  • 31. meogia  |  Tháng Mười Một 2, 2009 lúc 11:03 sáng

    CHÚC MỪNG PNT VỚI PAPERVIEW 20.002!
    Có 2 bác nào đang ăn vạ, tiếc quá!

    Phản hồi
    • 32. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 2, 2009 lúc 11:17 sáng

      Tui cũng xem lúc đó toàn số 2, linh cảm meogia cũng có mặt. Quả nhiên. Khe…khe…

      Phản hồi
  • 33. meogia  |  Tháng Mười Một 2, 2009 lúc 11:22 sáng

    hêhê, thế ra 2 tên say là bác với em, em thì không uống được, chỉ cổ vũ uống thôi.

    À, sao bảo bác được lệnh của chị Mèo phải kiêng rượu rồi mà!

    Phản hồi
  • 34. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 2, 2009 lúc 11:29 sáng

    Được phép kiêng 80%. còn 20 % để sử dụng lúc gặp bạn quý và đặng chẳng đừng. Quỹ rượu của tui cũng kha khá đấy chứ. Mách nhỏ: tui ko uống rượu nhạt hoét!

    Phản hồi
  • 35. xuân hoà  |  Tháng Mười Một 2, 2009 lúc 1:01 chiều

    em chả biết gì về cái vụ 20002 này.bác tiến có đt của MTHN rồi à? bác bán đấu giá đi nhá,bên balan họ mua cao lắm đấy!

    Phản hồi
    • 36. Lưu Giao  |  Tháng Mười Một 4, 2009 lúc 12:03 sáng

      Chắc là giá cao, mà sao Xuân hòa giỏi bói thế hả trời ? ” Số cô không giàu thì nghèo. Đến 30 tết…. có khi số ĐT của Xuân hòa cao giá hơn cũng nên. Heheee

      Phản hồi
  • 37. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 2, 2009 lúc 1:22 chiều

    Đấu giá thế nào được. Thuộc về bí mật an ninh quốc gia. Tội phản quốc đấy. Tui thà chết quyết không khai cán bộ nằm trong trong đống rơm. Khe…khe….

    Phản hồi
  • 38. Dong  |  Tháng Mười Một 2, 2009 lúc 2:29 chiều

    Chưa có time đọc các còm, không rõ có ai nói xấu gì tui không anh Tiến nhỉ ? À, có tin hay :
    Anh Tiến chuyến ni khỏi thuê !
    Mách mối cho anh nhé ?
    Có người giật mình !
    Cafe thôi, thương lượng được, “giật mình” ơi !
    Số đt anh “giật mình” biết rồi mà.
    Đừng hỏi ý kiến anh. Anh duyệt !

    Phản hồi
  • 39. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 2, 2009 lúc 2:42 chiều

    Chỉ thấy khen Dong thôi. Cả bọ Lập.
    Cái tin này hay đâu chưa biết, thừa nhận hấp dẫn nhưng tui chắc chết đến nơi rồi. Tai mắt quanh tui nhiều như lá mùa thu. Huhu….

    Phản hồi
  • 40. meogia  |  Tháng Mười Một 2, 2009 lúc 2:47 chiều

    Anh Tiến ơi, anh bảo “nhiều như lá mùa thu” ý anh là lá trên cây hay lá dưới gốc?
    Nếu như lá mùa thu trên cây thì có gì mà lo! Mà có sao đâu, bọn em “bảo kê” cái vụ này.

    Phản hồi
  • 41. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 2, 2009 lúc 2:53 chiều

    Lá rụng đã đủ nhiều. Giời ạ, lạy mợ. Tui chết vụ này rồi. Đã bảo tai mắt…khe…khe…

    Phản hồi
    • 42. MuaThuHaNoi  |  Tháng Mười Một 2, 2009 lúc 11:49 chiều

      Lạy cậu lạy mợ
      Cho cháu về quê
      Cho dê đi học…

      Phản hồi
      • 43. Dong  |  Tháng Mười Một 2, 2009 lúc 11:57 chiều

        Ơ, em đấy à ! Khổ, đã bảo chờ ngoài kia, có tin gì hay anh nhá máy thì vào, mà có ai bảo là phải giả ngây thơ đâu, ông ấy nhà văn, tinh như cáo ấy, mình giả là lộ âm mưu ngay. Trời ạ, hỏng hết việc nhớn !

        Phản hồi
      • 44. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 3, 2009 lúc 12:38 sáng

        Ủa…………………………………………………………………………………..

        Phản hồi
  • 46. Small  |  Tháng Mười Một 2, 2009 lúc 4:27 chiều

    To meogia: “Tớ chỉ bịt mắt bắt dê với gà con thôi. Kệ, Gà Con muốn tưởng ai là ai cũng được. Cho vui.”-> vậy thì small cũng mặc kệ luôn, bây giờ chỉ cần biết meogia là đủ rồi.
    Biết nhau qua internet vui là ở điểm ấy, gây tò mò và hồi hộp…:)

    Phản hồi
  • 48. meogia  |  Tháng Mười Một 2, 2009 lúc 4:40 chiều

    @ Gà Con: Công nhận Gà Con “ngố” một cách đáng yêu!

    Phản hồi
  • 49. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 2, 2009 lúc 4:41 chiều

    Ngố một cách hồn nhiên!

    Phản hồi
    • 50. Small  |  Tháng Mười Một 2, 2009 lúc 4:52 chiều

      Được khen “đáng yêu” và “hồn nhiên” thế này thì thích quá cơ 🙂

      Phản hồi
      • 51. meogia  |  Tháng Mười Một 2, 2009 lúc 5:41 chiều

        @Gà Con: Bây giờ ở tuổi MG mà bác PNT hay ai đó khen cho 1 câu “ngố một cách hồn nhiên” thì khóc lặng luôn!

        Đâu có phải dễ! Cho nên Gà Con phải tận hưởng cảm giác thú vị của một người trẻ khi được nghe câu ấy.

        Phản hồi
        • 52. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 2, 2009 lúc 7:49 chiều

          Meogia tỏ ra mình trải đời đàn chị…cũng hồn nhiên.

          Phản hồi
        • 53. meogia  |  Tháng Mười Một 3, 2009 lúc 10:00 sáng

          Em lạy bác, đúng ra là Mèo già tỏ ra mình “đàn cô ” rất hồn nhiên!

          Phản hồi
  • 54. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 2, 2009 lúc 4:55 chiều

    Cái mặt cười này chưa đủ đâu Small ui.

    Phản hồi
  • 55. MuaThuHaNoi  |  Tháng Mười Một 2, 2009 lúc 10:49 chiều

    Vào nhà bác Tiến thấy dân tình bắn pháo hoa đầy trời !!!

    Phản hồi
  • 56. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 2, 2009 lúc 11:01 chiều

    …bắn pháo hoa đầy trời. Khoái quá, khoái phải biết. Thánh họ…

    Phản hồi
  • 57. Lưu Giao  |  Tháng Mười Một 3, 2009 lúc 12:59 sáng

    Bắn pháo hoa để đấu giá số ĐT của MTHN à ? Chuyện này bí hiểm quá trời ! Sao không đấu giá số ĐT của MG và Xuân hòa nhỉ ? CHuyến này PNT phất to đây. Mà Small là quân sư của PNT hay sao ây, cứ xui PNT bắn pháo hoa đầy trời vậy ( Hai cô con gái của mình đều tên Linh : 85,90 mà. Mình phải gọi là chị Lớn và chị Bé đấy)

    Phản hồi
    • 58. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 3, 2009 lúc 1:17 sáng

      Bảo tui phất to có khác gì giật nụ xòe lựu đạn. Giời ạ…

      Phản hồi
    • 59. Small  |  Tháng Mười Một 3, 2009 lúc 9:41 sáng

      Lưu Giao hỏi câu khó quá, làm sao small dám làm quân sư của PNT được chứ? huhu.
      Phải công nhận chú PNT có sức hút chị em thật đấy :). Pháo hoa nổ tưng bừng, rộn rã…nhưng tiếc thay, meogia, xuanhoa và MTHN đều đang ở SG hết à! mà thực ra ở đây bắn pháo hoa nghĩa là gì thì Gà con chưa hiểu lắm, hihi.
      Lưu Giao có 2 cô con gái đều tên Linh, thích thật, chứng tỏ tên Linh rất đẹp, sướng quá cơ!!!!

      Phản hồi
      • 60. meogia  |  Tháng Mười Một 3, 2009 lúc 10:02 sáng

        @Gà Con: Tên Linh đã đẹp, Mỹ Linh còn đẹp hơn, nhỉ!

        Phản hồi
        • 61. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 3, 2009 lúc 6:08 chiều

          Tên con tui là Ngọc Linh.

          Phản hồi
          • 62. Lưu Giao  |  Tháng Mười Một 3, 2009 lúc 11:21 chiều

            Cái dịch đặt tên ở VN nó hay lắm, theo thời theo cuộc hẳn hoi nhá! Tui đặt tên con gái đầu là Thùy Linh : Một nửa sự linh thiêng. Cô con gái thứ hai , bị bạn bè lừa là con trai khi đi công tác Saì gòn về, tức quá đặt luôn là Hoài Linh : Nhớ sự linh thiêng cũng được, mà phí cả sự linh thiêng cũng được,đến giờ chị bé nhà tui vẫn giận tui đó. May bị vợ bỏ, nếu không đứa tiếp theo tui sẽ đặt tên là Linh tinh ! Heheeee.

      • 63. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 3, 2009 lúc 6:04 chiều

        Hút cái con khỉ. Ốm quặt ốm quẹo đi đến nơi rồi, may mà Văn Điển giờ cấm hung táng. Khe…khe…

        Phản hồi
        • 64. Lưu Giao  |  Tháng Mười Một 3, 2009 lúc 11:13 chiều

          TRời ơi ! Đang chuyện tên Linh đẹp, bỗng dưng chuyển sang đề tài hút xách thì nghe sao đặng ? Chyện Văn Điển cấm táng…tận lương tâm thì tui có bài ”Viếng mộ ” rùi. Hehe…

          Phản hồi
          • 65. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 4, 2009 lúc 1:49 chiều

            Là vì Small bảo tui hút đàn bà. Nên phải cải táng à quên cải chính. Khe…khe…

  • 66. xuân hoà  |  Tháng Mười Một 3, 2009 lúc 10:57 sáng

    ơ?thế cuộc chiến đấu vẫn còn tiếp diễn à?dai dẳng nhỉ?bác giao ơi số đt của em và meogia đem qua balan đấu giá rồi lại…đem về a?

    Phản hồi
    • 67. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 3, 2009 lúc 6:06 chiều

      Gặp ông đồ Trọc này thì chưa biết thế nào. Khe…khe…

      Phản hồi
      • 68. Lưu Giao  |  Tháng Mười Một 3, 2009 lúc 11:26 chiều

        Tui không có thông tin về vụ ni, chắc PNT giấu nhẹm đi nên ở Balan không thấy gọi đấu giá. Tui mà biết thì….trời sập! Heheee…

        Phản hồi
        • 69. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 4, 2009 lúc 1:50 chiều

          Chắc phải giấu thôi. Đàn ông ích kỷ mới mạnh được. Khe…khe….

          Phản hồi
    • 70. Lưu Giao  |  Tháng Mười Một 3, 2009 lúc 11:27 chiều

      Rủ luôn MTHN gửi lại sang đây tui cho đấu giá luôn thể. Hehe…

      Phản hồi
  • 71. meogia  |  Tháng Mười Một 3, 2009 lúc 11:22 sáng

    Số DT của meogia bị ế! Mang về!

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


Tháng Bảy 2009
H B T N S B C
    Th8 »
 12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
2728293031  

CHÀO KHÁCH

free counters

%d bloggers like this: