Chuyện bố con ông “vua chó” làm thơ

Tháng Tám 15, 2009 at 10:16 chiều 48 comments

Dạo này có cái mốt, các nhà văn giữ chuyên mục ở báo hay mời nhau viết bài. Âu cũng là cách hay để thi thoảng luyện bút, vuốt chữ. Thì đây, một bài chừng hai ngàn từ. Về cái gì? Gì cũng được, đề tài mở nhưng tốt nhất là một cái gì đó gắn với đô thị, về những tiếng rao phố, những chuyện vỉa hè chẳng hạn. Trời ạ, đô thị thì ti tỉ thứ viết nhất là vào đúng thời kỳ người ta mang nhập làng vào phố, Hà Nội bây giờ là đô thị lớn vào hàng nhất nhì thế giới, tiếng rao đã thành hoài niệm kia phỏng nước non gì mà viết với chả lách. Cái làm nên Hà Nội xưa và nay phải là chủ nhân của chúng, người Hà Nội. Nghĩ đại như thế bỗng thấy phấn chấn. Bảo Sinh, phải rồi, một người Hà Nội chẳng giống ai. Bố của Bảo Sinh nữa. Thì viết. Chuyện hai cha con Bảo Sinh làm thơ có vô khối thứ để kể. Nhà thơ  Bảo Sinh

Thực sự tôi biết đến Bảo Sinh là nhờ đọc Nguyễn Huy Thiệp viết về thơ Bảo Sinh. Hơn thế, trong truyện ngắn của nhà văn tài danh này luôn trích dẫn những câu thơ dí dỏm đậm chất dân gian, có chút thiền, có chút đời, có chút đạo, có chút tình, có chút tục, có chút dâm, có chút ngang chút ngạnh, nửa thơ, nửa vè của cái ông Bảo Sinh nổi danh vì nuôi chó nuôi mèo kia. Trời đất phải sinh ra ta/Nếu không sao được gọi là hóa công/Vào ra trời đất mênh mông/Thân ta là chỗ hóa công ở nhờ. Không riêng gì tôi, nhiều người yêu thích thơ Bảo Sinh đã lọ mọ mò đến cái hotel chó mèo ở số 30 ngõ 167 Trương Định làm quen với chủ nhân. Thơ khác người đã đành, cái cách dựng nghiệp, dưỡng nghiệp của ông càng khác. Bảo Sinh nuôi chó mèo, chữa bệnh cho chó mèo, làm quản trang cho chó mèo. Khuôn viên 5000m2 đất ở Trương Định thời đất đai đắt đỏ hơn vàng này được làm khách sạn kiêm nghĩa trang cho chó mèo quả thật là một điều đáng kinh ngạc. Giầu trí tưởng tượng đến mấy tôi cũng không tài nào hình dung ra nổi cơ ngơi của ông lại phong phú, lại độc đáo đến vậy. Chuồng trại nuôi đã đành, những ngôi mộ chó mèo có bia mộ hẳn hoi đã đành, thơ phú được khắc, được chạm trên bia trên đá như bày binh bố trận khắp đường đi lối lại, góc vườn, tường nhà…cũng đã đành. Sự độc đáo ở chỗ ông  cho xây một cái hồ, trong hồ có đủ rong rêu cua cá, trên mặt hồ dựng cơ man nào là tượng. Tượng Bồ tát, Tiên đồng, Ngọc nữ, tượng Đường Tăng thỉnh kinh thì nhiều người làm rồi, đằng này Bảo Sinh tự tay đắp chính tượng…mình chắp tay A-di-đà nhập vào dàn tượng kia mới thật là độc đáo và bội phần ngông ngạo. Ông còn xây cả Cửu trùng đài, đắp tượng 18 vị La hán xếp thành hàng bên tường rào, trước mỗi vị là một bát hương. Sự bài trí hài hòa giữa người-vật, thơ-họa, sinh-tử…khiến cơ ngơi của ông nói không ngoa như một cuộc trình diễn của hội họa sắp đặt vừa mang tính hiện đại vừa trĩu nặng tâm linh.

Bảo Sinh là ai?

Khi tập tọe lập blog theo đuôi blog đang hot của nhà văn Nguyễn Quang Lập, tôi rất hay treo thơ Bảo Sinh trên blast của mình.

-Cuối cùng tất cả chúng ta/Đều lên nóc tủ ngắm gà khỏa thân.

-Lạc trong đời đạo dắt ra/Lạc trong đạo sẽ có ma dắt vào.

-Suốt đời chỉ yêu một người/Bệnh ấy còn nặng gấp mười ung thư…

Thơ Bảo Sinh là thế, đơn giản như một câu nói có vần điệu bỗng dưng buột ra. Đơn giản, cực kỳ đơn giản không cần ngẫm cũng đã thấy lồ lộ cái gọi là chân lý vì ý tứ đúng một cách không thể đúng hơn. Rất nhiều blogger nắc nỏm khen thơ Bảo Sinh mà lơ béng đi cái phần lẽ ra họ vào blog để đọc là những truyện ngắn tôi post lên trong các entry. Kỳ lạ thay cho sức sống của những vần thơ dân giã. Cho đến hôm rồi, vừa mới đây, một blogger thân quen vốn là một nữ tiến sĩ khảo cổ gặp tôi trong quán nhậu cứ tủm tỉm cười nhạo về sự chậm trễ của tôi trong việc biết thương hiệu Bảo Sinh: “Thấy anh treo thơ Bảo Sinh mà tức cười. Dân blog đã quá quen thuộc với món đó rồi. Anh thật lạc hậu.”. Món Bảo Sinh? Chao ôi cái sự đời, một người làm thơ được coi là “món” ví như một vị nhắm thử hỏi có vinh dự nào hơn. Mà cái người làm thơ này chẳng phải hội viên hội nghề nghiệp nào, cũng chẳng in báo in sách, thơ chỉ được phát tán bằng truyền khẩu, giờ thì được lưu thông bằng blog, bằng bản phô tô, thậm chí còn bị tam sao thất bản nhầm lẫn lung tung cả. Lạ là kể cả những dị bản này vẫn đúng, vẫn hay.

Bảo Sinh là ai? Biệt danh vua chó bắt nguồn từ ngày ông khởi nghiệp nuôi chó cách nay đã lâu vẫn đeo đẳng ông đến tận bây giờ. Nhưng ông bảo nghiệp “chó” vận vào ông từ nhỏ. Bằng chứng là trên mặt Bảo Sinh vẫn còn dấu tích hai vết sẹo của một vố bị chó đẻ tớp cho một nhát khi ông còn là một chú bé con chui vào gầm giường định cho chó ăn. “Nói về chó thì vô hồi kỳ trận, tôi có thể kể triền miên qua ngày.”. Bảo Sinh cười cười phô chiếc răng cửa sứt khiến khuôn mặt ông rất trẻ rất duyên bảo vậy. Đã có nhiều bài báo viết về cái sự nuôi chó, “nghiệp chó” của Bảo Sinh, ông giầu lên là nhờ chính vào những chú cẩu ở cả phương diện nuôi, chữa bệnh và mai táng chúng nhưng có lẽ ít người biết từ nuôi chó, làm thơ đến vẽ vời đắp tượng với Bảo Sinh đều là có nòi, nghĩa là không phải ngẫu nhiên mà đích thực là gia truyền.

Bảo Sinh kể:

-Tôi sinh năm 1940, là con thứ 3, con duy nhất thừa hưởng thú mê thơ kỳ lạ từ cha tôi…

Kể về người cha mới khuất núi được 3 năm, ông già sắp chạm đến ngưỡng thất thập cổ lai hy Bảo Sinh không giấu được niềm kiêu hãnh và tự hào. Cụ Nguyễn Hữu Mão ( cụ đặt bút danh là Xuân Phong vì thần tượng Hồ Xuân Hương) sinh năm 1911 mất năm 2006. Cụ có nghề thú y, vẽ truyền thần nhưng đặc biệt là người mê thơ có thể liệt vào bậc kỳ lạ xưa nay hiếm. Nghề thú y của cụ thôi không bàn vì chí ít ông con trai đã thừa hưởng xuất sắc bằng cái nghiệp nuôi dưỡng chó mèo. Bảo Sinh cùng anh trai Nguyễn Bảo Nguyên là cặp bài trùng về truyền thần có hạng của Hà Nội. Hiện ông vẫn còn ‘suất” ở cửa hàng truyền thần nổi tiếng 51 Hàng Đào. Tiếng thế nhưng không thể sánh được với cụ Mão. Nội chỉ bức chân dung “Nàng tiên nữ” cụ vẽ người yêu treo ở trong nhà suốt cuộc đời đã khiến mọi người vì nể. Năm 17 tuổi, cụ Mão sống cùng ông chú làm tuần phủ Lạng Sơn. Mối tình đầu của cụ với cô Sơn nữ thật say đắm và thê thảm. Cô Sơn nữ bị một thanh niên cùng bản ghen và đẩy xuống vực thẳm mấy ngày sau mới tìm thấy xác. Quá đau đớn cụ truyền thần bức chân dung cô Sơn nữ và làm bài thơ khóc mối tình đầu: “…Thôi đành ôm giấc tàn mơ/Ôm thiên trường hận để chờ kiếp sau…”. Hàng ngày cụ ngâm nga bài thơ từ sáng đến tối khiến tất cả người ghét thơ trong nhà đều phải thuộc lòng. Mà nhà Bảo Sinh thì chỉ có ông là mê thơ giống cha còn thì tất tần tật đều…ghét cay ghét đắng.

Cụ Mão có thói quen hàng tuần sáng tác thơ rồi gửi bưu điện từ nơi cụ ở số 7 Ô Quan Chưởng về quê gốc Tương Mai cho Bảo Sinh. Tôi đã không giấu được sự xúc động thán phục khi được đọc những bức thư thơ này. Có một chuyện thật mà như bịa. Anh trai thứ hai của Bảo Sinh đến nhà em chơi thấy trên bàn để mấy bài thơ liếc qua và cười nhếch mép:

-Xuân Phong là thằng cha nào mà làm thơ thối như cứt thế?

Bảo Sinh vội đỡ lời:

-Đấy là thơ của bố đấy.

Anh kia nghệt mặt ra không thốt nổi một lời. Cũng hàng tuần cụ đến thăm Bảo Sinh tha thiết yêu cầu được tâm sự chia sẻ cảm hứng thi ca. Một lần cụ ốm nặng gần đất xa trời bèn gọi Bảo Sinh tới bên giường hỏi như trăng trối:

-Có người bảo thơ tôi hay hơn thơ anh, có người bảo thơ anh hay hơn thơ tôi, anh thấy thế nào?

Bảo Sinh cầm tay bố:

-Thơ bố hay hơn là cái chắc!

Cụ bật dậy cầm tay con:

-Thế là anh đã báo hiếu cho tôi rồi, từ nay mọi sai lầm của anh tôi cho qua hết.

Sau đó cụ khỏi bệnh. Ngoài 90 tuổi, cụ vẫn thường ra Bờ Hồ tập trung những bà thích thơ rồi đọc cho nghe những sáng tác mới nhất. Số người này rất quý cụ, biết tin cụ ốm, họ đến tận nhà để thăm và nghe thơ cụ. Như thường lệ đọc xong cụ lại rút tiền thưởng cho mọi người gọi là tiền nhuận tai. Lúc này cả nhà mới biết vì sao cụ không có nhu cầu gì mà lại tiêu khá nhiều tiền xưa nay. Đến khi cụ mất, gia đình tìm thấy một cuốn sổ ghi tiền chi trả nhuận tai đến mấy trăm triệu đồng. Trước khi mất, cụ làm hai câu thơ tặng vợ: “Bẩy ba năm có là gì/Coi như giấc mộng xuân thì mà thôi.”

Đó là cụ tặng 73 năm chung sống với cụ bà. Lúc đó cụ không cầm bút được nữa chỉ thều thào đọc cho con cháu chép. Đọc xong hoàn chỉnh hai câu thơ thì cụ nhắm mắt ra đi.

Bảo Sinh nói:

-Tôi được thừa kế độc quyền toàn bộ thơ của cha, tài sản tâm linh này nhà tôi chẳng có ai tranh chấp.

Rút cục thì tôi cũng đã viết gần hết số chữ quy định của khuôn khổ một bài báo mà vẫn chưa nói rõ được Bảo Sinh là ai. Hai lần nhập ngũ với gần chục năm phục vụ Quân đội dạo sau hòa bình và chiến tranh chống Mỹ, từng học sư phạm văn, nuôi chó, vẽ truyền thần, làm thơ, từng mở cả lò dạy võ. Nhiều, nhiều lắm vẫn chỉ là một Bảo Sinh cần cù trong hotel và nghĩa trang chó mèo của mình.

Biết tôi viết về Bảo Sinh, một bạn lính của tôi giờ công tác cựu chiến binh phường chép miệng than thở:

-Bảo Sinh à, gay quá, ông ấy làm thơ hay lắm nhưng bảo mấy lần vẫn chưa tìm đủ giấy tờ xác nhận để làm chế độ chính sách quân ngũ. Rõ là thiệt!

Tôi không bình luận chỉ đọc cho bạn tôi nghe mấy câu thơ của Bảo Sinh: “Cùng chung một chuyến đò ngang/Kẻ thì sang bến người đang trở về/Lái đò lái mãi thành mê/Sang về chẳng biết mình về hay sang.” PNT

Thơ Bảo Sinh( trích):

Ra đường sợ nhất công nông
Về nhà sợ nhất vợ không mặc gì!

Vợ là cơm nguội nhà ta
Lại là phở tái của cha láng giềng

Ai cũng làm được nhà thơ
Ai cũng có thể “sù cơ” của mình

Muốn đuổi khách ra khỏi nhà
Đọc thơ được giải họ ra tức thì

Muốn cho trộm chẳng đến nhà
Đề vào trước cửa: Đây là nhà thơ

Đi đái thì đứng giữa đường
Hôn nhau lại đứng sau tường để che

Ghế thì ít, đít thì nhiều
Cho nên đấu đá là điều tất nhiên
Ba lạng ở chốn động tiên
Thừa chỗ đủ để cưỡi lên vạn người

Im lặng vợ bảo giận gì
Tươi cười vợ bảo chắc đi với bồ

Vợ là thánh chỉ vua ban
Có sao dùng vậy miễn bàn đúng sai

Mình ngu nhiều kẻ ngu hơn
Cho nên được gọi là khôn hơn người
Em xinh đâu bởi nụ cười
Em xinh là bởi nhiều người xấu hơn

Muốn so thơ dở thơ hay
So bồ của họ biết ngay thôi mà…

Bảo Sinh

Advertisements

Entry filed under: Chân dung.

Hõm nước cây si Gió làng Kình-Tập 1

48 phản hồi Add your own

  • 1. gpsvn  |  Tháng Tám 16, 2009 lúc 1:02 sáng

    Có mấy câu thơ em cứ tưởng là ca dao thời mới, thì ra là thơ của bác Bảo Sinh.

    Cám ơn bác Tiến đã giới thiệu.

    Phản hồi
  • 3. Small  |  Tháng Tám 16, 2009 lúc 9:25 sáng

    “Vợ là thánh chỉ vua ban
    Có sao dùng vậy miễn bàn đúng sai”
    Hai câu này của nhà thơ Bảo Sinh sao? hô hô, thỉnh thoảng chồng cháu lại đọc lên 2 câu này để trêu cháu đó. Nhất là mỗi khi vợ nũng nĩu ” chồng ơi, chồng thấy vợ thế nào” :)…

    Phản hồi
    • 4. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Tám 16, 2009 lúc 12:51 chiều

      Thơ Bảo Sinh tràn ngập đời sống. Đó là một nhà thơ đúng nghĩa.

      Phản hồi
  • 5. Meogia  |  Tháng Tám 16, 2009 lúc 9:55 sáng

    Ông này độc đáo quá. Em đọc báo có biết cái vụ “nghĩa trang chó mèo”, không ngờ BS còn làm thơ, những câu thơ quen thuộc đến nỗi tưởng là vh dân gian.

    Em thích mấy câu như: “Cuối cùng tất cả chúng ta/Đều lên nóc tủ ngắm gà khỏa thân.” Tếu thật!

    Phản hồi
    • 6. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Tám 16, 2009 lúc 12:53 chiều

      Bác Bảo Sinh cũng rất mến khách. Bác còn đấm bốc, cúng vong hồn chó mèo…Nhiều trò lắm. Mèo già rồi thì thi thoảng nên ghé qua đấy nhờ BS thăm bệnh. Tui giới thiệu miễn phí cho. Khe…khe….

      Phản hồi
  • 7. Meogia  |  Tháng Tám 16, 2009 lúc 2:40 chiều

    Bác BSinh lại dành sẵn cho 1 chỗ ở nghĩa trang chó mèo thì … sợ quá!
    Mấy hôm nay em đọc “Chuyện xưa kết đi, được chưa?” mới xb của Bảo Ninh. Nghe tên truyện đã thấy như một “tuyên ngôn” đoạn tuyệt với chuyện xưa.

    Phản hồi
    • 8. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Tám 16, 2009 lúc 5:59 chiều

      Viết cái dòng 1 suất ở đó rồi lại xóa đi. Khe…khe…Lão BN chẳng trần đời chẳng tuyên ngôn gì đâu. Tạng cái truyện đó nó vậy nên đặt tên vậy thôi.

      Phản hồi
  • 9. Small  |  Tháng Tám 16, 2009 lúc 3:37 chiều

    “Đi đái thì đứng giữa đường
    Hôn nhau lại đứng sau tường để che”
    he he, hai câu này phản ứng thực tế cuộc sống thật, ngược hẳn với phương Tây chú hè? bên Tây, họ hôn nhau ngoài đường, hôn trước mặt người khác, khi đi vệ sinh thì họ rất kín đáo 🙂

    Phản hồi
  • 11. xuanhoa30869  |  Tháng Tám 16, 2009 lúc 4:27 chiều

    Thơ bác BẢO SINH sao em thấy gần gũi với thơ bác BÚT TRE quê em quá.
    Còn cái khoản thơ sơvơ thì chứng tỏ ai cũng SƠVơ ,chả cứ gì bác TIẾN.VẬY MÀ BỌ lập VIẾT CẢ truyện ngắn nói xấu bác TIẾN-chán thật

    Phản hồi
    • 12. Small  |  Tháng Tám 16, 2009 lúc 5:25 chiều

      Hihi, XuanHoa nói thế mất tình đoàn kết tình bạn vàng của bọ Lập và chú Tiến :). Đúng là đa số đàn ông đều sợ vợ nhưng có lẽ trường hợp chú Tiến thì đặc biệt nên bị bọ Lập cho thành truyện ngắn luôn, ha ha. Đọc chuyện một người đẻ thuê thì hiểu rõ nguyên nhân nhất, chú Tiến sợ vì nể phục vụ, sợ bởi tính bao dung, vị tha của ba xã đấy mà. Chiêu này chắc lúc nào chị em ta phải mang gạo cơm đến học phu nhân của chú Tiến thôi. Làm sao để các ông chồng sợ vợ theo kiểu tôn trọng, khâm phục một cách tử tế, chân thành chứ ko phải sợ hãi, sợ kiểu ghét, sợ vì lép vế đấy nhỉ?

      Phản hồi
      • 13. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Tám 16, 2009 lúc 6:10 chiều

        Rất hiểu, rất tinh. Đúng đấy nên học cái chiêu đó. Đàn bà chỉ mạnh thực sự khi hiểu và quản được chồng. Tui tâm phục khẩu phục bả. Khe…khe…

        Phản hồi
    • 14. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Tám 16, 2009 lúc 6:07 chiều

      Hai bác đó cùng tài cả. Bút Tre thì nhất rồi. Tui hãnh diện vì sợ vợ đó. Đàn ông mà ko Biết sợ vợ thì chả có gì đặc biệt cả. Khe…khe…

      Phản hồi
  • 15. meogia  |  Tháng Tám 17, 2009 lúc 8:25 sáng

    Hôm nào Meogia phải làm quen với đ/c Mèo nhà anh PNT để tìm hiểu bí quyết làm cho chồng sợ.

    Phản hồi
    • 16. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Tám 17, 2009 lúc 9:23 sáng

      Mỗi mèo mỗi vương quốc, mỗi mánh mung săn bắt chồng. Không nên học và cũng không học được. Khe…khe…

      Phản hồi
  • 17. xuanhoa30869  |  Tháng Tám 17, 2009 lúc 9:19 sáng

    Vậy thì(cháu họ)BÚT TRE xin tặng anh Tiến thơ sau:
    Làng văn có bác PHẠM NGỌC
    TIẾN ta sợ vợ đã thành gia thoai!(giai thoại)

    Phản hồi
  • 18. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Tám 17, 2009 lúc 9:26 sáng

    SO VO LA NHAT. KHE…KHE…

    Phản hồi
  • 19. maitrn  |  Tháng Tám 17, 2009 lúc 10:06 sáng

    Thơ bảo sinh mộc mạc , mà hay …

    Phản hồi
  • 21. meogia  |  Tháng Tám 17, 2009 lúc 10:42 sáng

    Đây cũng là thơ Bảo Sinh này:

    Vợ là cửa cái / Bạn gái là cửa sổ / Càng nhiều cửa sổ càng sang / Cửa cái anh vẫn đàng hoàng vào ra / Vợ là cửa cái nhà ta / Lại là cửa sổ thằng cha láng giềng” .

    Phản hồi
  • 22. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Tám 17, 2009 lúc 12:56 chiều

    Nghe bi quan quá ới ông Bảo Sinh ơi.

    Phản hồi
  • 23. cafeden  |  Tháng Tám 17, 2009 lúc 2:18 chiều

    Lấy cái gì để chứng minh rằng cái này do chính ôgn Sinh “chó” sáng tác?

    Phản hồi
  • 25. meogia  |  Tháng Tám 17, 2009 lúc 2:46 chiều

    Cafeden ơi, tui thấy mấy câu này ở trên báo, thấy ngồ ngộ thì bốc vào đây “còm” cho vui. Bác hỏi thế gay cho tui quá, vì tui không có dịp thẩm định, huhuhu!

    http://vietnamnet.vn/vanhoa/tintuc/2006/09/610034/

    Tui nghĩ chắc do thơ của bác BS “dân gian” quá, sau này lại càng có nhiều “khảo dị” nên nhiều người có thể đặt dấu hỏi. Nhưng tui cũng tin chắc là bác BS có bằng chứng để nói đó là thơ của mình rùi!

    Phản hồi
    • 26. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Tám 17, 2009 lúc 3:07 chiều

      Đó là thơ Bảo Sinh. Tui có bản tự in tác giả tặng. Chắc chắn thế.

      Phản hồi
  • 27. meogia  |  Tháng Tám 17, 2009 lúc 3:14 chiều

    Bản tự in là bản gì, anh Tiến? Thắc mắc wá, khekhekhe!

    Phản hồi
  • 28. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Tám 17, 2009 lúc 4:31 chiều

    Ông Bảo Sinh tự in lấy thơ của mình đóng thành những tập mỏng và phân phát cho mọi người. Tức là in ko qua hệ thống xuất bản. Đấy cũng là nét độc đáo của nhà thơ này.

    Phản hồi
  • 29. Meocon  |  Tháng Tám 17, 2009 lúc 9:57 chiều

    Mèo con cũng rất thích thơ Bảo Sinh, nghe nói Phạm Ngọc Tiến “khởi nghiệp” bằng thơ đúng hông?

    Phản hồi
    • 30. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Tám 17, 2009 lúc 10:05 chiều

      Từng viết trường ca năm 18 tuổi. Thơ lẻ thì ko tính xuể nhưng may mắn là nhận biết được thơ mình đến đâu nên từ bỏ. Nói chung các cây bút văn xuôi đa số khởi nghiệp bằng thơ. Lúc nào rảnh rỗi tôi lựa vài bài post lên cho thấy nó dở thế nào. Khe…khe…

      Phản hồi
      • 31. Mèo con  |  Tháng Tám 18, 2009 lúc 9:34 chiều

        Ha ha, à quên meo meo, chào lều thơ Phạm Ngọc Tiến

        Phản hồi
  • 33. Khuếnh  |  Tháng Tám 17, 2009 lúc 9:58 chiều

    Vấn đề sợ vợ, tui nghĩ bác Tiến nói thế thôi chứ tạng bác thì hông biết sợ ai đâu

    Phản hồi
    • 34. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Tám 17, 2009 lúc 10:08 chiều

      Đúng là hông biết sợ ai nhưng sợ vợ mới tài chứ. Khe…khe…Phàm đã là cái giống bất kham, ngang ngược ko biết sợ gì nhưng đã sợ thì lại sợ bết bát luôn. Không tin Khuếnh cứ làm một điều tra xung quanh xem. Đảm bảo trúng phóc.

      Phản hồi
      • 35. Khuếnh  |  Tháng Tám 18, 2009 lúc 9:33 chiều

        Đã âm thầm điều tra rùi, thấy bác Tiến sợ trên phát ngôn thôi

        Phản hồi
        • 36. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Tám 18, 2009 lúc 10:19 chiều

          Điều tra thế này nghiệp vụ quá kém. Oan tui đấy. Sợ một cách toàn diện và vững chắc!

          Phản hồi
  • 37. meogia  |  Tháng Tám 17, 2009 lúc 10:25 chiều

    Blog bác Tiiến nhiều mèo quá! Meogia, Mèo con, Mèo Bự…

    Phản hồi
  • 38. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Tám 17, 2009 lúc 10:40 chiều

    Thì cũng cùng là mèo cả. Mèo là loài tui thích vì bản tính không khuất phục. Nó là con vật duy nhất ở với người nhưng không chịu sự sai khiến của người. Đố ai sai mèo làm được việc gì đấy. Đến voi, hổ, trăn rắn, gấu, khỉ… còn phải oằn lưng ra rạp xiếc trình diễn đổi lấy miếng ăn. Mèo thì khác. Đừng hòng.
    Gần người mà chẳng tanh hôi mùi người ấy là mèo vậy. Tôi mê mèo đến mức trong nhà đặt một họa sĩ vẽ bức sơn dầu 3 con mèo đang vờn một con cá bơi ngửa trong chậu (là cái thân tui)biểu tượng của 1 mèo mẹ và 2 mèo con nhà tui. Khe…khe…

    Phản hồi
  • 39. meogia  |  Tháng Tám 18, 2009 lúc 8:39 sáng

    Khakhakha, buồn cười đứt ruột mèo quá! Mèo vờn cá hả bác, sao không vẽ chuột, em tưởng tượng ra 1 con chuột dúm dó trước 3 con mèo…

    Bác thấy PV ở Mỹ tăng nhanh không, MG cũng góp công quảng bá Blog này đó nhé!

    Phản hồi
    • 40. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Tám 18, 2009 lúc 2:42 chiều

      Vẽ cá bơi ngửa trong chậu là đủ ý nghĩa không nhẽ vẽ khỉ đúng tinh tui. Tăng nhanh rồi kể công thì cũng được đấy. Vậy thì cảm ơn bằng một mồi…bả. Khe…khe…

      Phản hồi
  • 41. meogia  |  Tháng Tám 18, 2009 lúc 3:10 chiều

    Hic, thân meogia này mà bị bác cho 1 mồi bả thì thành con gì nữa không biết. Độc giả trung thành mà còn bị dọa đánh bả, khổ quá! Mê blog quá cũng mệt xác quá. Ngày hôm qua thì lê la bên Bọ, Trần Nhương và Lê Thiếu Nhơn, xem vụ bác Gió và cô Ngát…

    Bà con thích cái bài “đẻ thuê” của bác, hỏi địa chỉ bác nhưng em không biết, đành chịu. Khakhakha!

    Phản hồi
  • 42. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Tám 18, 2009 lúc 3:17 chiều

    Địa chỉ dễ ợt có khó gì.

    Phản hồi
  • 43. meogia  |  Tháng Tám 19, 2009 lúc 7:54 sáng

    Bác không ngại có fan cuồng ngày nào cũng ôm hoa đến chỗ bác à?

    Phản hồi
    • 44. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Tám 19, 2009 lúc 9:19 sáng

      Tui cuồng điên nhất quả đất rồi còn biết sợ ai nữa. Khe…khe…

      Phản hồi
  • 45. meogia  |  Tháng Tám 19, 2009 lúc 9:28 sáng

    Sợ vợ, quên à?

    Phản hồi
  • 47. meogia  |  Tháng Tám 19, 2009 lúc 10:27 sáng

    Thế nhé, cả làng làm chứng nhé, anh Tiến đồng ý rồi, phần trên tui đang nói là bà con sau khi đọc “đẻ thuê” thì nhao nhao xin địa chỉ anh Tiến… khakhakha!

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


Tháng Tám 2009
H B T N S B C
« Th7   Th9 »
 12
3456789
10111213141516
17181920212223
24252627282930
31  

CHÀO KHÁCH

free counters

%d bloggers like this: