Những mảnh đời ghép lại- 2 (Truyện ngắn)

Tháng Mười 19, 2009 at 10:17 sáng 29 comments

Y nghiến răng lao cả cái thân hình mười sáu tuổi sắp được thời gian hoàn thiện toàn bộ vào cái hình hài như một con nộm nang ăm ắp mỡ của Tư Hói. “Trong ấy có một phần mỡ của tao.”, y chỉ kịp nghĩ được có vậy Tư Hói đã giãy đành đạch. Mẹ y lượt xượt từ trong nhà ra hãi quá ngất xỉu. Y không có ý niệm sợ. Sợ cái gì mới được chứ? Nỗi sợ hãi ám ảnh duy nhất đã nằm đấy rồi. Y nhìn người đàn bà từng đẻ ra y bằng một cái nhìn dửng dưng, lạnh lẽo. Cái gì đến, đã đến. Sự giận dữ trong y kết thúc.

*

*    *

Đoạn đời trong tù cũng chẳng có gì đọng lại nhiều trong trí não của y. Cái án giết người trong tuổi vị thành niên đã buộc y phải “tiêu” một quãng thời gian dài trong trại cải tạo ở một tỉnh mạn ngược. Trại nằm trong một thung lũng bằng phẳng và rộng rãi. Trong tù ngục của Tư Hói, tầm mắt của y bị giới hạn bởi những bức tường và đống công việc ngập đầu, ngập cổ, giờ được giải phóng, y thấy mãn nguyện và sung sướng.

Những ngày đầu y bị bọn ‘anh chị’ trong trại tẩn cho vô hồi kỳ trận. Song y cóc sợ. Những trận đòn tù kể cũng đau thật, nhưng bì sao được với đòn thù của Tư Hói quất xuống y. Vả lại để bù vào đòn roi, y tạo được cho mình sự vững chãi và lì lợm gấp bội. Cứ như thế, tháng năm trôi, y lừng lững lớn, lừng lững sống. Ở trong tù chỉ có hai sự kiện đóng cọc vào đời y, hằn sâu đến mức không bao giờ y có thể quên được cái ký ức vừa đau buồn, vừa may mắn ấy.

Sự kiện thứ nhất xảy ra quãng vài bốn năm sau khi vào trại. Năm ấy y hai mươi tuổi. Việc dính đến một người đàn bà. Chính người này đã đưa y từ một gã trai tơ mít đặc thành một người đàn ông thực thụ. Dạo ấy, do tính chăm chỉ và cũng có phần ngoan ngoãn cải tạo, y được cán bộ trại phân công ở nhóm tù tự giác, lại được làm nhà bếp mới béo chứ. Xin thưa, tù tự giác trong xã hội trại cũng nhàn hạ và bổng lộc chẳng khác gì các vị có chức sắc ở xã hội người đời. Tất nhiên, cái béo bở ở đây quy về miếng ăn cũng chỉ là miếng cháy, củ khoai thêm thắt. Quy về nhàn hạ cũng chỉ là bớt đi phần nào công việc cải tạo. Y được phân đảm nhiệm củi đốt cho nhà bếp. Rừng đấy, củi sẵn như rơm rạ ở đồng bằng, vơ đâu chả được. Công việc tuy có nặng, song y thừa sức khỏe, và y lại có điều kiện lang thang, vơ vẩn. Một hôm y lấy củi ở gần khu trại nữ. Giữa trưa, y nghỉ dưới một gốc đại thụ bên rừng. Bữa ấy, mẹ y gửi đồ tiếp tế, nên y dùng bữa có dềnh dàng một chút. Bỗng có một người đàn bà đường đột xuất hiện. Y giật thót mình. Nội quy trại khá nghiêm ngặt trong việc tiếp xúc giữa tù nhân khác giới. Cặp mắt người đàn bà dớn dác đảo bốn phía, rồi đắm đuối nhìn y. Y chẳng có cảm xúc gì, mặc dù đó là người đàn bà đứng tuổi, song có lẽ đẹp. Thánh họ, đàn bà là cái đếch gì, y chưa từng biết đến đàn bà, nên y dửng dưng là phải. Thấy ả nhìn mình chằm chặm, y lúng túng đưa chiếc bánh mỳ ăn dở còn đến phân nửa cho ả. Nào ngờ ả kia trừng mắt rít lên: “Thằng chíp con, tao bẻ gãy cổ mày bây giờ. Mày không biết tao à, nhìn đây !”. Ả tốc ngược áo lên đến tận cổ. Y chỉ kịp nhìn thấy hêu hếu một khoảng lùng nhùng trắng như bụng lợn cạo, thì ả kia đã sấn đến. Thấy y ngây người, giọng ả dịu lại, đứt quãng: “Chị là Lan, trưa mai lại đây nhé.”. Y ầm ào. Mai thì mai, sợ quái gì, y chẳng phải loại hèn. Hôm sau, y mò đến cùng với toàn bộ số đồ ăn mẹ y vừa tiếp tế. Rất nhanh, chỉ sau ít thời gian vụng trộm, y đã trở thành người đàn ông chính cống. Y tặng ả cả gói đồ không hề nuối tiếc. Cảm giác lạ lùng khiến y ngây ngất mãi. Sau trận đó y phát ốm đến mấy ngày liền. Ra thế, đời đâu phải chỉ toàn cực nhọc, y sung sướng nghĩ. Sau đó y không còn cơ hội nào để gặp lại người đàn bà ấy nữa. Nghe nói ả là một đầu gấu ở trại nữ. Ở ngoài đời, ả là một quái nhân lửa đảo chuyên nghiệp. Lại là thứ lừa đảo bằng thân xác đã đưa ối đấng mày râu vào tròng. Chết là phải, y chép miệng hà hít lại cái cảm giác tuyệt diệu lần đầu tiên y được biết. Niềm sung sướng ấy y nhấm nháp chẳng được bao lâu, thì tai họa ập đến. Cái sẹo lớn trên mặt y bây giờ là tặng phẩm lưu giữ của tai họa ấy. Thánh họ, có nhắm mắt y cũng không thể quên được khuôn mặt thằng đàn ông đã tạc tặng phẩm ấy lên mặt y. Đó là thằng Bình chột, nổi tiếng toàn trại bởi những thành tích bất hảo. Chẳng biết hắn gây án những gì, nhưng số tuổi đời hắn hiện có cũng chưa đủ để so với thời gian đã định cho hắn ngồi bóc lịch trong tù. Chết nỗi hắn lại si mê người đàn bà mà y vừa biết đến, mà lại si mê từ ngoài đời mới ác. Hôm ấy y ngủ trưa ngay tại nhà bếp. Thằng Bình chột chẳng biết bằng cách nào lọt được từ khu trọng án sang khu tự giác. Cũng chẳng biết bằng cách nào, hắn lại biết tường tận chuyện của y. Rách việc thế, giá như người khác, y đã gục ngay từ phát chém đầu tiên. Nhờ trời y có sức khỏe bật dậy ngay được. Máu phun từ mặt làm nhân lên cái vốn sức lực tàng trữ trong cơ thể y. Rất nhanh, y giằng được con dao. Cũng rất nhanh, không kịp nghĩ ngợi, y xả chéo lưỡi dao vào giữa mặt kẻ tử thù. Cái án giết người cũ chưa kịp xóa, y lại lĩnh thêm cái án giết người mới.

Y bị tống sang khu trọng án. Chẳng cần hiểu biết nhiều, y cũng đã nhận thấy đời y thế là hết. Hết phương cứu chữa. Song y đã gặp may. Cái may này liên quan đến cái chết của một người tù nguyên là thầy giáo phạm tội giết vợ. Đó là sự kiện thứ hai cách sự kiện thứ nhất gần hai chục năm trời. Sau này khi đã được tự do yên ổn sống, y càng thấm thía và biết ơn người thầy – tù bất hạnh. Đó là một người đàn ông gày gò, song bù lại ông có một khuôn mặt hết sức thánh thiện, cao đạo. Khu tù trọng án tập trung toàn tù mang án nặng. Vậy mà đám anh chị ấy hết sức kính nể người tù gầy yếu. Ở ông toát ra sức mạnh chinh phục. Riêng với y, ông hết sức tận tình dạy dỗ, chỉ bảo. Y được học chữ, điều mà trong tù ngục của Tư Hói y không dám mơ tưởng đến. Lẽ ra ông đã được tự do cùng với y, song số phận cao xanh định trước cho từng thân phận con người đã không thể cho ông điều ấy. Đấy là y chiêm nghiệm thế. Chứ không à, tại sao ông lại tự cứa ven mình, đúng vào ngày được tha để chịu chết, chứ nhất quyết không chịu trở về sống với đời? Lúc y phát hiện ra, ông đã đang hấp hối. Ông bảo danh dự buộc ông phải làm thế. Y hét ầm lên, danh dự là cái thứ gì mà ông phải khổ sở cả đời vì nó. Ừ, thì trước đây vì danh dự ông đã hành động giết chết con vợ phản bội thì y công nhận. Y thương ông lắm. Ông từng có một gia đình hạnh phúc. Đang dạy học, ông tình nguyện vào chiến trường đánh giặc. Vậy mà một gã Sở Khanh đã quyến rũ vợ ông. Biết chuyện ấy, ông buồn lắm, song ông đã tha thứ. Rồi ông trở về. Chị vợ chẳng chút ăn năn còn xúc phạm nhiều đến danh dự của ông. Ông vẫn nén chịu. Đấy là ông, chứ vào tay y xem, y đã cho phăng teo hết. Y nghe chuyện mà máu sôi sùng sục. Nhưng thầy y thì khác. Người tốt mới chịu nhiều thua thiệt. Tốt thế thì y đếch thèm. Y nhớ có lần một gã tù liều mạng nẫng của thầy trò y gói bánh mỳ khô dự trữ. Y tức lắm, song thầy y bảo: “Người ta cần mới hèn hạ thế, thôi quên đi.”. Nể thầy, y vâng dạ, song y đã định tâm phải tìm ra thủ phạm. Y đã giành lại được gói bánh, sau khi cho gã kia văng mất hai răng cửa. Từ hôm ấy, thầy không bao giờ đụng vào thứ gì y mang đến. Mãi sau y mới dàn xếp được chuyện ấy.

Lại nói đến chuyện cũ của thầy. Một đêm mưa gió, người vợ bạc tình nhẫn tâm đẩy thầy ra đường. Cũng chính trong đêm ấy việc những con thú đang quằn quại hoan lạc trên giường nệm của chính thầy đã thúc đẩy thầy hành động. Trước tòa, thầy nói: “Tôi hành động vì danh dự và lý trí kiểm soát. Tôi đáng tội chết, song tôi chết còn hơn là tôi phải sống hèn để chứng kiến bọn thú người kia tồn tại bất chấp đạo lý.”. Y vuốt mãi mắt thầy, dù thầy yên nghỉ thanh thản. Thế là thầy mãn nguyện. Trước khi quyết định chết, thầy còn cải tên cho y. Cán bộ trại đã chấp nhận. Từ đây y mang tên Vũ Thành Thiện. Chắc đó là ý nguyện của thầy. Y nhủ thầm sẽ gắng sống đúng ý nguyện ấy.

Cái chết của người bạn tù gây chấn động trong y. Y hiểu rằng những người như thầy mình không thể chấp nhận sống khi danh dự bị tổn thương. Giản đơn hơn, y hiểu cái chết ấy là sự trừng phạt, không tha thứ tội lỗi của chính mình. Tội lỗi, y rùng mình. Dù sao cũng qua rồi cái đoạn đời khốn khổ ấy, y đã bước vào cuộc đời mới với một cái tên hoàn toàn mới. Thành Thiện, có thể lắm chứ, y được ra tù và y có cả một quãng thời gian dài để gột rửa tội lỗi của mình. Còn bây giờ y phải sống, phải sống ra trò để bù lại những tháng năm uổng phí. Vĩnh biệt núi rừng. Y nhắm mắt. Một cuộc sống y chưa từng được sống đã sẵn sàng đón đợi y nhập cuộc.

Gia đình y đã tan tác hết cả. Y không nhận nổi ngôi nhà mà Tư Hói đã giam cầm y suốt tuổi thiếu niên khốn khổ. Mấy đứa con Tư Hói đã chia nhau cát cứ từng khoảnh của ngôi nhà cũ. Chúng xây lên từ đấy, những ngôi nhà khác nhau tuỳ theo khả năng của mỗi đứa. Sau khi Tư Hói chết, mẹ y lại tái giá với một người đàn ông khác. Cuộc hôn nhân ấy nghe nói sau cũng tan vỡ. Bây giờ mẹ y phiêu bạt đâu đâu, chả ai được biết. Lẽ ra, y chẳng về đấy làm gì. Nhưng thủ tục nhập hộ bắt buộc y không thể làm khác. Đầu tiên y cũng sờ sợ chúng trả thù. Y đã quá cẩn thận. Lũ con Tư Hói không mảy may nhắc lại chuyện cũ. Y có cảm giác hình như chúng quên mất chính y là người đã giết Tư Hói. Thậm chí chúng còn sốt sắng và có phần tử tế với y. Mãi sau này y mới vỡ lẽ, chẳng phải chúng tử tế gì, mà vì chúng sợ. Ra thế, nòi giống nhừ Tư Hói giỏi làm tiền. Chúng nó đều giàu có cả. Bởi vậy, chúng sợ kẻ tứ cố vô thân như y là phải. Tiền có sức mạnh riêng của nó khiến thù cha cũng chỉ là bèo bọt. Y chẳng lấy đó làm mừng, trái lại tràn ngập trong y là một cảm giác tủi hờn xen lẫn. Chao ôi, giá chúng chửi y vài câu, giá chúng đánh đập y vài trận, thì chí ít y cũng cảm thấy thanh thoát và ít nhiều trả được một phần nợ Tư Hói. Nhưng thôi, mặc mẹ đời, chúng thế thì y cũng chẳng cần phải day dứt. Mẹ y những năm tháng trước thi thoảng, có gửi đồ vào thăm nuôi y. Chẳng biết mẹ y có thương xót gì y không, nhưng trước khi đi xa, bà còn gửi lại lũ con Tư Hói cho y một số tiền. Lũ con Tư Hói làm một tiệc rượu mời y và trao lại toàn bộ số tiền ấy. Chúng bảo: “Việc đời trước cho qua. Còn bây giờ ai lo phận người nấy. Mày với chúng tao chẳng có máu mủ ruột rà. Uống đi, đặt cốc là chấm hết. Sau đây coi như không quen biết nhau. Vì tình xưa của mẹ mày, chúng tao trả đủ tiền gửi, còn gom thêm cho mày một ít làm vốn. Thế nhé, nào trăm phần trăm !”.

Uống thì uống, bữa ấy y nghiêng ngửa cùng chúng. Hay thật, coi như giữa y và chúng sòng phẳng nợ nần.

(còn nữa)

Advertisements

Entry filed under: Truyện ngắn.

Gió làng kình- 14 Sim tặc

29 phản hồi Add your own

  • 1. MuaThuHaNoi  |  Tháng Mười 19, 2009 lúc 1:28 chiều

    “Y nghiến răng lao cả cái thân hình mười sáu tuổi sắp được thời gian hoàn thiện toàn bộ vào cái hình hài như một con nộm nang ăm ắp mỡ của Tư Hói. “Trong ấy có một phần mỡ của tao.”, y chỉ kịp nghĩ được có vậy Tư Hói đã giãy đành đạch”

    Với những hình ảnh như thế này thì đúng là đọc truyện sẽ thấy hay hơn là xem phim bác Tiến nhỉ. Phần 2 của chuyện em ấn tượng nhất là đoạn này. Ấn tượng về cách viết văn của bác “thân hình mười sáu tuổi sắp được thời gian hoàn thiện…”, Hình ảnh một đứa con trai chưa “hoàn thiện” về suy nghĩ, mà lại dư sức khỏe…

    Phản hồi
  • 2. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười 19, 2009 lúc 1:57 chiều

    Không so sánh thế được đâu, tùy mỗi người thích. Tui thì xem phim cũng thích, đọc truyện cũng mê. Quan trongk là phải hay.
    Viết đoạn này là nhớ lại dạo tui 16 tuổi, ngộc nghệch và non nớt nhưng ăn khỏe cực kỳ và cũng cực khỏe về sức, đánh lộn tùm lum. Thoắt cái giờ đã thành ông già rồi. Huhu…

    Phản hồi
  • 3. meogia  |  Tháng Mười 19, 2009 lúc 2:24 chiều

    ông già nào vậy?

    Phản hồi
  • 4. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười 19, 2009 lúc 2:42 chiều

    Ông già tui chứ còn ai nữa. Cóc đế rồi.

    Phản hồi
  • 5. MuaThuHaNoi  |  Tháng Mười 19, 2009 lúc 3:44 chiều

    Bác Tiến nói già cóc đế làm chị em “rầu” hết cả ruột. Trên mạng cứ xưng em với bác Tiến thôi, chứ biết đâu gặp tụi em ở ngoài có khi là “chị” của “cóc đế” không chừng. Hu hu ngày 20/10 mà nhận được câu như thế lày, không rầu sao được!

    Phản hồi
  • 6. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười 19, 2009 lúc 4:06 chiều

    Thì nhân ngày Chị Em làm chị một ngày cũng được. coi như quà mừng nghen. Khe…khe….

    Phản hồi
  • 7. meogia  |  Tháng Mười 19, 2009 lúc 4:55 chiều

    Chúc anh già vui vẻ nhân ngày chị em nhé! Anh già nghe sướng hơn ông già, anh Tiến ơi!

    Tối nay chắc anh dẫn mẹ con chị mèo nhà anh đi ăn quán rồi! Đỡ phải rửa bát anh ạ.

    Phản hồi
  • 8. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười 19, 2009 lúc 5:11 chiều

    Anh già! Chuẩn! Nhất trí.
    Ba cái vụ phụ nữ phụ niếc này tui ko rành lắm. Nhà tui chỉ trọng ngày sinh, ngày giỗ thôi.

    Phản hồi
  • 9. meogia  |  Tháng Mười 19, 2009 lúc 5:57 chiều

    Phụ nữ còn phụ niếc nữa, đàn ông đàn ang gì mà….

    Truyện này của anh dữ dội quá, tàn khốc quá, không dành cho người yếu tim thì phải.

    Phản hồi
    • 10. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười 20, 2009 lúc 1:26 sáng

      Đàn ang mới thiệt là đàn ông.
      Có mỗi người viết bị bệnh tim thôi. Khe…khe…

      Phản hồi
  • 11. Lưu Giao  |  Tháng Mười 19, 2009 lúc 11:13 chiều

    Ôi trời ơi ! Sao cái ông Thầy trong tù giống Trọc tôi thế . PNT giễu tôi vừa thôi chứ vì ở Balan thì khác gì tù giam lỏng.
    Hehe…
    Nhưng phải thừa nhận là dữ dằn quá trời ( y chang khuôn mặt người viết: Ngoài dữ trong lành)

    Phản hồi
  • 13. meogia  |  Tháng Mười 20, 2009 lúc 8:00 sáng

    Mới hôm trước lỡ khen “mặt dữ văn hiền”, hôm nay chữa lại “mặt dữ văn cũng dữ” anh Tiến ạ!

    Phản hồi
  • 14. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười 20, 2009 lúc 8:23 sáng

    Nhầm rồi, mặt tui bây giờ biến đổi hiền khô. Nhưng tính tình thì lại…dữ. Khe….khe….

    Phản hồi
  • 15. meogia  |  Tháng Mười 20, 2009 lúc 10:31 sáng

    Anh Giao nói ở Ba Lan khác gì tù giam lỏng, vô lý, vô lý hết sức! “Em ơi Ba Lan mùa tuyết tan/đường bạch dương sương trắng nắng tràn” thì làm sao mà giam lỏng anh được? Còn nếu ý anh là có những sự giam lỏng ngọt ngào và những người tù tình nguyện thì… hehe, miễn bàn, chúc mừng anh và những người nào đang bị giam lỏng.

    Phản hồi
  • 17. xuân hoà  |  Tháng Mười 20, 2009 lúc 2:05 chiều

    trời ạ!mấy ngày nay mạng nhà em hư-ko vô bác đc nhớ bác quá. chúc bác ngày 20.10 vì bác có khuôn mặt(hiền khô)như con gái.
    to@meogia:chị nhắn với a.GIAO đừng giận em nha.mà cũng đừng sợ,em vĩnh phúc chứ ko phải phú thọ đâu,cách hà nội có 40km thôi hehehe

    Phản hồi
    • 18. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười 20, 2009 lúc 2:58 chiều

      Từ bé đến giờ mới nhận được một lời chúc oai đến thế. Vậy nên tôi cũng làm một việc phá lệ là chúc toàn thể chị em có một ngày tùy ước. Khe…khe…

      Phản hồi
  • 19. Lưu Giao  |  Tháng Mười 20, 2009 lúc 9:16 chiều

    Mình đợi ”Những mảnh đời ghép lại – phần 3” thì PNT cho nếm cái ”Sim tặc”. Đã thế, cái nhà chị Xuân Hòa lại chả thèm vào nhà mình mà lại nhờ MG nhắn tin ra ý ”chả thèm bắt nhời”. Số mình rõ khổ,cứ mấy cô Trung du Rừng cọ đồi chè là mình lép xẹp như gián.
    Lại thêm bị ông Tố Hữu lừa : Bên này mà đã có sương trắng là lạnh,lạnh bỏng mặt bỏng tay chứ lấy đâu ra nắng nữa mà tràn !!!
    Thế cũng nên được gọi là tù giam lỏng. Còn ”giam lỏng ngọt ngào” thì phải đợi xem có cô nào gọi về VN không đã. Hehe…

    Phản hồi
  • 20. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười 20, 2009 lúc 10:38 chiều

    Chả thèm bắt nhời….mới là hay đấy bác Trọc ạ. Cứ như tui hôm nay đựoc tin tặc bắt nhời cả ngày rõ là họa.Mong được ngọt ngào thì nguy to rồi. Chí nguy. Đại nguy.

    Phản hồi
  • 21. MuaThuHaNoi  |  Tháng Mười 20, 2009 lúc 10:55 chiều

    Chả thèm bắt nhời… mới là hay??? Bác Tiến nói thế hóa ra khuyến khích bác Giao “tự giam mình…”

    Phản hồi
  • 22. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười 20, 2009 lúc 11:21 chiều

    Khuyến khích thì không nhưng xui khôn xui dại thì có đấy. Tùy hiểu mà…khe….khe….

    Phản hồi
  • 23. xuân hoà  |  Tháng Mười 21, 2009 lúc 2:15 chiều

    khổ,may có bác tiến đỡ nhời.tại thấy ở nhà bác tiến xôm tụ-sẵn miệng nói luôn chứ ý tứ gì như bác giao trọc nói hở giời!

    Phản hồi
  • 24. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười 21, 2009 lúc 2:20 chiều

    Thầy đồ hay vân vi mà. Nhưng mà tui thấy thầy đồ…mong được vân vi. Khách quan đấy nhé! Cái này gọi theo xuân hòa là đỡ nhời! Khe…khe…

    Phản hồi
  • 25. Thầy đồ  |  Tháng Mười 22, 2009 lúc 3:20 sáng

    Dưng mà nhà em chả dám vân vi đâu ạ ! Em nhỡ một lần rùi xin chừa tới kiếp sau,nên mới có thơ rằng ;
    Nhỡ dại một lần trèo cây cọ
    Hãi hùng chi đến đầu trọc,răng rơi
    Cố quên cái thủa vân vi ấy
    Sợ tán xòe,lá nhọn,cành gai.
    Hehe…PNT mà khai thác chuyện của mấy cái Sim không tặc
    thì Mạng Internet tắc tị là cái chắc.

    Phản hồi
    • 26. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười 22, 2009 lúc 8:27 sáng

      Thấy bác Trọc không dám vân vi mà sầu. Tui thì khác, chiến đấu đến hơi thở cuối cùng: dẫu cho đầu trọc răng rơi, hồn lìa khỏi xác về nơi chín tầng…vẫn nhào dô táp tới. Khe…khe….

      Phản hồi
      • 27. meogia  |  Tháng Mười 22, 2009 lúc 1:11 chiều

        Thế mới là bản lĩnh đàn ông chứ, anh Tiến nhỉ!
        Em nghĩ anh Giao nói thế mà không phải thế đâu.
        Gần cuối tuần, có chuyện vui hầu mọi người.

        Trong một cuộc họp, một ông bảo: – À, chiều hôm nay tôi kẹt không họp được, tôi phải đi kiểm tra bắn súng (ông ấy là quan chức bự nên được phát súng riêng, nghe nói thế). Không biết bắn có đạt không, nếu không lại phải đi bữa nữa.

        Một thằng Tây bảo:- Theo tao, mày muốn bắn trúng thì dán hình vợ lên, bắn chắc trúng.

        Thằng khác:- Tao không nghĩ thế, tao mà treo ảnh vợ lên, tao run quá, chỉ có nước bắn trật.

        Hehehe, các ông bôi bác vợ quá, anh Giao sợ nên vẫn tự giam lỏng là phải.

        Phản hồi
        • 28. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười 22, 2009 lúc 2:25 chiều

          Tui cũng không rành chuyện bác Trọc lắm nhưng qua tiếp xúc vài lượt và khẩu khí trong blog xem ra bác này sợ…đàn bà. Không ổn, không ổn. Có khúc mắc chi, có lầm lỡ chi, có tai họa chi cũng chỉ là việc của quá khứ mà thôi. Đề nghị cộng đồng mèo giúp bác Trọc can đảm.

          Phản hồi
  • 29. Thầy đồ  |  Tháng Mười 22, 2009 lúc 10:06 chiều

    Khiếp quá ! PNT thế mà ngấm khẩu hiệu CNCS ghê quá ! Chiiens đấu mà đến ” hơi thở cuối cùng ” thì chiến đấu để làm gì hả trời ? Tui muốn sống thêm tý. Hihii…
    Còn chuyện của MG thì tui không rành, nhưng tui có lẽ là người sợ vợ , như PNT nói : Sợ quá phải chạy sang Ba lươn luôn. Hehe…

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


Tháng Mười 2009
H B T N S B C
« Th9   Th11 »
 1234
567891011
12131415161718
19202122232425
262728293031  

CHÀO KHÁCH

free counters

%d bloggers like this: