Những mảnh đời ghép lại- 3 (Truyện ngắn)

Tháng Mười 22, 2009 at 11:07 sáng 20 comments

Vất vưởng mất một dạo, rồi y cũng kiếm được chỗ trú chân. Căn nhà nho nhỏ y đang ở bây giờ được cất dựng bằng số tiền của mẹ y và lũ con Tư Hói. Y mãn nguyện lắm. Gọi là nhà cho oách, thực ra nó chẳng thể sang hơn cái lán tù y ở trong trại. Với y, thế đã là hết sức may mắn. Trông thiên hạ kia kìa, khối kẻ còn bằng vạn y mà phải chịu cảnh lang thang cơ nhỡ. Y là cái thá đếch gì. Xóm liều y trú ngụ có vài chục nóc nhà cũng rặt loại tàng tàng như của y cả. Mà trong đấy, khối vị lại là cán bộ nhà nước hẳn hoi. Thử hỏi y còn muốn gì hơn. Được cái, nhà của y sát ngay mặt đường, nên việc kiếm sống có phần thuận lợi. Không kể sức khỏe, mấy chục năm trong trại y đã học được vô khối nghề, giờ có điều kiện thi thố, nên miếng ăn thường nhật chẳng phải là điều gì quá khó khăn. Từ ngày ra tù, y đã thử thách nhiều nghề, vào thời điểm câu chuyện này, y đang hành nghề sửa chữa xe đạp, xe máy. Vốn cơ khí, máy móc cũng là thứ y tầm được ở trong trại. Y chẳng phải là người thông minh, xong bù lại y lam làm chịu khó, giá cả phải chăng, nên rất được tín nhiệm. Thuộc loại người có tinh tướng, hình dong dữ dằn, thêm vào cái quá khứ bất hảo, nên mới đầu hàng xóm, láng giềng, kể cả dân anh chị, cũng ngại ngùng khi tiếp xúc với y. Lâu dần người ta nhận thấy y sống hiền lành, thật thà, mọi ứng xử đều trái ngược với vẻ hung tợn bên ngoài của hình thể. Y được mọi người quý mến. Tuy nhiên, tình cảm ấy vẫn bị ngăn một khoảng cách khá lớn bởi tính lầm lỳ, cục cằn thô lỗ của y. Nhưng thôi, điều ấy cũng chẳng sao, y sống được đã là phúc tổ. Trước đây xem, khi chủ nghĩa lý lịch còn nặng nề, bố bảo ai dám chờn vờn, đánh đu với thằng giết người. Cuộc sống của y vậy là tạm ổn định.

Y bốn mươi tuổi. Tuổi ấy lập thân cũng có khí muộn, song vẫn còn tốt chán. Mọi người mong y sớm có một gia đình. Có người thiện ý còn rắp tâm mối lái. Chuyện khác thì y gật, còn chuyện đàn bà… Y lầm bầm chửi tục “Thánh họ…”. Đàn bà y tiếp xúc chưa nhiều, nhưng thế là quá đủ. Y chẳng thèm nhắc đến chuyện cái sẹo trên mặt với mụ đàn bà đầu gấu trong trại. Nội chỉ một cú ăn quả lừa ngày mới ra trại đã đủ cho y kinh hồn táng tởm, khi nghĩ đến đàn bà. Giá kể không có chuyện ấy thì có thể chẳng cần mọi người giục giã, tự y đã quyết định được tổ ấm của mình.

Hôm ấy y vẫn còn nhớ lắm. Đòn đau nhớ đời mà lỵ! Đó là ngày đầu tiên tự do của y. Trong trạng thái hứng khởi, y tạt ngang, tạt ngửa không biết mệt khắp thành phố. Mọi cái với y đều lạ lẫm. Thực ra y đã bao giờ được sống một ngày thực sự đâu. Ở trong tù chẳng nói làm gì, cái xã hội ấy có một thứ trật tự riêng. Ngày nhỏ, ngọn roi của Tư Hơn còn chắc hơn cả bức tường thành ngăn y với thế giới bên ngoài. Y cảm nhận xung quanh hoàn toàn bằng thứ tri thức tạp nham, pha trộn, mót được trong tù. May cho y là người tù thầy giáo đã truyền cho y không ít những hiểu biết về con người, về cuộc sống, về thế thái thân tình. Thấy một người ăn xin, y sốt sắng móc ví đưa hẳn tờ bạc lớn. Ở trong tù do chịu khó lao động, dành dụm, dấn vốn của y cũng kha khá. Y không ngờ hành động nghĩa hiệp ấy đã quyết định không phải số phận cái ví tiền yểu số, mà còn quyết định cả một đoạn ngoặt cuộc đời y. Giá như người khác chắc chả đến nỗi vào tròng bọn lừa đảo. Đằng này đã nói y biết quái gì đâu. Trông y có tướng tinh đấy, nhưng mà cứ ngơ ngơ như bò đội nón lá đi giữa phố, chết là phải. Người dọn bữa tiệc đầu đời cho y là một ả còn rất trẻ. Nói trộm, nếu tốt số y cũng phải có con lớn bằng đấy. Mặt nó trát bự phấn. Y lồi mắt nhìn. Thấy y nhìn, nó cười khinh khích. Tưởng y thích, nó sấn đến. Y lắc mạnh vai, tránh vẫn không kịp. Y nhận thấy một bên vai ấm nóng bởi cả một vùng ngực đồ sộ áp vào. Y đỏ mặt. Ả kia bảo: “Thế nào, anh giai ?”. Người y rợn rạo. Y nuốt khan nhớ lại lần chung đụng duy nhất trong trại cách đã hai chục năm có lẻ. Y hỏi: “Thế nào là thế nào?”.

Ả kia nhỏng nhảnh:

– Là… khéo vẽ. Anh giai chắc mới ở “ấp” ra. Làm một tỵ cho đỡ nhớ đời. Nhé!

Y tặc lưỡi: “Tỵ thì tỵ, sợ đếch”. Lúc ấy trời đã tối quánh. Ả lôi tuột y vào một góc công viên. Y sờ soạng mãi vẫn chưa định được phương hướng. Thánh họ, đèn đóm đâu cả mà tối như hũ nút thế này. Mà con nhóc đâu rồi.

Ả kia lào phào:

– Em đây, – rồi nghiến ngấu siết chặt lấy y.

Bỗng “chát, cộp” mũ cối phang tới tấp, đèn pin loe lóe. Tiếng la hét ỏm tỏi:

– Nó đi với vợ tôi!

– Đánh bỏ mẹ nó đi!

– Đâu, rọi đèn vào mặt thằng cướp vợ! Đánh, đánh đi!

“Chát – cộp – chát”. Y loay hoay tránh đòn, miệng lắp bắp:

– Hượm, hẵng hượm đã, nhầm rồi…

Có tiếng chân chạy huỳnh huỵch. Bọn kia vội túa đi rất nhanh. Bóng hai ba cảnh sát vụt đến. Còn trơ khấc mỗi mình y đứng như tượng tạc. Bỗng y thót tim, cái ví đựng mồ hôi mấy chục năm lao động của y đã không cánh mà bay mất tiêu. Họa vô đơn chí. Tiền mất tật mang, y bị tóm cổ suốt cả đêm hôm ấy. May giấy tờ trại cấp y đã cẩn thận khâu vào lớp áo lót, nên còn giữ được. Y vất vả giải trình mãi mới được tha. Thật nhục, chẳng ai tin y bị lừa. Cái mặt y như thế, có đến thánh cũng chẳng lừa nổi, huống hồ… Sau cú ấy người y sụp hẳn. Đấy, đấy đàn bà đấy, thánh họ nó, hai lần y dính đến đàn bà là cả hai lần y lãnh đủ. Cả hai lần đời y đều suýt đi tong. Giờ thì y cạch. Cạch đến già, có các thêm vàng y cũng chắp tay vái. Tổ ấm, tổ iếc làm gì cho mệt xác. Cứ một mình khỏe chán. Y thu mình vào cái boong – ke của thân phận đơn độc. Sống, sống, sống. Tồn tại cùng y là niềm tủi hổ, mặc cảm vô bờ. Y sẽ tiếp tục sống như thế, nếu không có một chuyện xảy ra sau đấy ít lâu lại làm xoay chuyển cuộc đời y.

*

*    *

Nhà của y nằm kề sát bãi rác. Nguyên đây là vùng hồ ao liên tiếp. Rác thải lấp kín đến đâu liền được phủ đất quy hoạch thành đất đai, vườn tược đến đấy. Dạo y mở hàng sửa chữa xe đạp, trong bãi rác cũng có vài cư dân trường trú. Đấy là qua đứa trẻ y được biết, chứ chả bao giờ y để ý đến đám người suốt ngày hì hụi nhặt nhặt, cóp cóp này. Và cũng chẳng hơi đâu mà để ý, thời gian của y căng ra, quần quật cả ngày, có hở kẽ nào mà để ý, để iếc.

Thoạt đầu đứa bé gái không làm y bận tâm. Nó quãng gần bốn tuổi, bé loắt choắt, tóc cơm cớm và đi chân trần. Thời buổi này ở thành phố trẻ con đi đất ắt hẳn là con nhà cùng tận. Có dễ đến mấy hôm liền nó cứ lảng vảng phía bờ rào. Phải đến hôm vắng khách, y mới biết đến con bé. Nó cũng giông giống vô vàn đứa trẻ ăn xin lang thang rải khắp thành phố. Duy có cặp mắt của con nhóc long lanh sáng là phân biệt được nó khác với đám trẻ kia. Thấy nó xuất hiện nhiều, y đâm để ý. Hay nó định thuổng đồ nghề ? Không, nó quá bé, người thế và mắt đấy không thể ăn cắp được. Vậy thì nó muốn gì? Nghĩ ngợi thế, song y lại quên phắt. Y vốn không thích trẻ con. Loại người không yêu được đàn bà sao có thể yêu được con trẻ. Trẻ con, y lắc đầu. Ngay sát vách nhà y có một cặp, vợ bán tiết canh, lòng lợn, chồng làm nghề buôn thịt chó, còn rất trẻ đã sòn sòn cho ra lò ba đứa con trai kế nhau năm một. Giá có điều kiện chắc y đã bán quách nhà để tránh tai họa ba thằng quỷ sứ phá gia ấy. ban ngày chúng được nhốt trong nhà (chúng được tự do không biết tai họa còn đi đến đâu). Khỏi kể, chỉ nội cái chuyện chúng khoét vách câu chim sang nhà y mà phóng nước khai mù đã đủ làm y điên đầu. Phải con y chắc chúng đã bị bẻ cổ. Lại nói chuyện con bé. Nó vẫn cứ thi thoảng lởn vởn cạnh hàng rào nhà y. Một hôm…

(còn nữa)

Advertisements

Entry filed under: Truyện ngắn.

Sim tặc Những mảnh đời ghép lại- 4 (Truyện ngắn)

20 phản hồi Add your own

  • 1. MuaThuHaNoi  |  Tháng Mười 22, 2009 lúc 1:03 chiều

    Đang đến đoạn hồi hộp thì bác lại cắt dây chuông đành “phựt”…
    Không biết sự kiện sắp tới này sẽ mang lại cho hắn điều gì nữa? May hay rủi? Cái ông này chưa gặp được vận gì hên ngoại việc gặp được người thầy giáo trong tù.
    Suy cho cùng con người sinh ra ai cũng có sẵn tính thiện. Chỉ có điều hoàn cảnh môi trường khắc nghiệt, hoặc bị bạn bè cám dỗ, nên trở thành người xấu thôi.
    Đọc truyện này của bác Tiến làm em nhớ đến một người mà em đã gặp ở ngoài đời. Về cuộc đời cũng phải chịu cảnh tù đày, từ nhỏ mồ côi cha, mẹ đi lấy chồng khác và bị dượng đánh cho khiếp quá, nên bỏ nhà đi lang thang trở thành cướp. Ông ấy ngày xưa chém người như dóc mía. Thế mà bây giờ ra tù trở nên hiền lành lắm, hiện đang mở một xưởng làm về đồ gỗ ở Hóc Môn, chuyên tạc tượng phật. Trên mặt ông ấy cũng có một vết chém… Năm nay tuổi khoảng trên 40.
    Dưới đây là clip ông ấy tự kể về cuộc đời trước đây của mình. Em gửi bác xem tham khảo nhé.

    Phản hồi
    • 2. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười 22, 2009 lúc 2:19 chiều

      May cho tui là bây giờ mới có clip chứ không thì mang tiếng…đạo văn mất. Nhân vật của MTHN hay đấy. Tui sẽ xem và có ý kiến sau. Tui rất thích những nhân vật kiểu này.

      Phản hồi
  • 3. MuaThuHaNoi  |  Tháng Mười 22, 2009 lúc 1:08 chiều

    http://chuahoangphap.com.vn/phapam/#Play,11050

    Nếu bác thấy không tiện thì xóa đi dùm em nhé. Cũng sợ hơi lạc đề bác ạ

    Phản hồi
    • 4. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười 22, 2009 lúc 2:21 chiều

      Không hề lạc đề. Đời là biển khổ mênh mông có trùng lặp cũng là lẽ thường. Đợi tui xem đã nhé.

      Phản hồi
  • 5. huỳnh  |  Tháng Mười 22, 2009 lúc 2:46 chiều

    Mời xem một trang web hay
    http://binhchonthohay.com/Thovan/Trangchu.aspx

    Phản hồi
  • 7. MuaThuHaNoi  |  Tháng Mười 22, 2009 lúc 4:04 chiều

    Cám ơn bác Tiến không chê cái đường link của em gửi. Em nghĩ đã vào nhà ai trước hết mình nên xem nhà của họ. Vào nhà bác thì nên đọc văn của bác và cho lời bình. Em thấy như vậy là tôn trọng chủ nhà. Chứ nếu là người lạ chưa quen biết (hay chưa còm bao giờ) chắc không dám vào nhà bác rồi “quăng” một đường link bảo “mời đọc…”

    Chẳng qua em cũng qua lại nhà bác vài lần rồi, em cũng cậy là Fan của Bọ Lập mới mạo muội gửi đường linhk ngoài lề cho bác xem. Chứ nếu là người lạ em chả dám dư thế. Kính bác

    Phản hồi
    • 8. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười 22, 2009 lúc 4:17 chiều

      Khách sáo quá. Không sao đâu mà như cái còm bên trên mời tui vào trang web của họ xem thơ, có quen biết gì đâu nhưng mà người ta đã mời thì mình vào huống hồ….
      Nhưng cái chùa Hoằng (Hoàng) Pháp đó tui vào ko đọc, ko nghe được phải download hơi bị phức tạp. Đang download dở.

      Phản hồi
  • 9. Dong  |  Tháng Mười 22, 2009 lúc 6:51 chiều

    mấy anh trong Bình chọn thơ chuyên đánh trống bỏ dùi, Mưu đồ thì cao cả, trang web cũng được, nhưng vào trang web mà như chùa bà Đanh, bạn thơ tới nhà bình mấy câu, nửa tháng sau vào lại thấy cái còm của mình mốc xanh mốc đỏ. Tệ !. Tăm tiếng như anh Tiến, Bọ Lập mà còn chịu khó trả lời cho nó phải phép lịch sự. Chả hiểu các anh ấy dịnh làm gì nữa. Chọn thơ đưa lên bình thì hơi bừa bãi, nhiều bài dở quá không nặng lời không được.
    Mất thời gian anh Tiến ơi. Rảnh ngồi viết kịch bản kiếm xu tốt hơn.

    Phản hồi
    • 10. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười 23, 2009 lúc 2:45 sáng

      Tui có đọc cái còm của Dong bên đó và đọc ở một số blog khác thấy cá tính và rất thẳng thắn. Thực ra lập blog là để giao lưu ngoài việc lưu giữ bản thảo. Tui cũng ko có nhiều thời gian dành cho blog nhưng qua mâý lần lập blog nhận thấy đây là một diễn đàn tiếng là ảo nhưng những người đến với mình thật sự gần gũi và rất chân tình. Vậy nên cái việc trao đổi với nhau ngoài lý do blog còn là một khích lệ rất cần cho sáng tác. Bọ Lập thăng hoa và sáng tác nhiều như thời gian vừa rồi là nhờ ở những cái còm của độc giả. Tui cũng vậy, blog hiện chỉ đang là tập hợp những cái cũ nhưng tui cũng đang manh nha định nhờ blog để hoàn thành một số việc dang dở mà vì bận quá cứ lần lữa từ nhiều năm ví như cái Chân dung của ruợu. Blog thực sự quan trọng ở góc độ giao lưu. Nó là cầu nối….

      Phản hồi
  • 11. MuaThuHaNoi  |  Tháng Mười 22, 2009 lúc 7:11 chiều

    To: Anh Dong: Sếp à, Sếp đúng là sếp của em!

    Phản hồi
    • 12. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười 23, 2009 lúc 2:53 sáng

      MTHN, tui xem cái anh chàng phật tử đó kể chuyện rồi, cũng được. Môt sự tỉnh ngộ quy luật nằm trong giáo lý Nhân Quả nhà Phật. Mẫu nhân vật này khá nhiều trong xã hội và cần thiết cho người viết. Tui đi nhiều nơi, gặp gỡ nhiều mẫu người thấy cuộc đời đa dạng và bội phân phức tạp nhưng gạn lọc lại thì sự thiện tâm không phải là thứ gì đó xa xỉ. Và không hề thấy thất vọng khi đang sống giữa vô vàn trái ngang, phi lý….

      Phản hồi
      • 13. MuaThuHaNoi  |  Tháng Mười 23, 2009 lúc 7:15 sáng

        Bác đã nghe xong rồi ạ. Em thì ít đi và ít được tiếp xúc với nhiều mẫu người trong xã hội. Cho nên cái clip về nhân vật ấy em đã thấy quá ấn tượng… Bây giờ anh ấy làm một kinh doanh nhỏ ở nhà, chuyên nhận các em cơ nhỡ ở ngoài xã hội rồi về dạy nghề và cho các em việc làm luôn. Trong đó có một trường hợp thằng cu ở Hà nội suýt móc túi ông ấy ở bến xe, giờ cũng trở thành người làm công cho xưởng của anh ấy rồi.
        Em cũng là phật tử, nhưng xem ra vẫn còn tham sân si. Gì chứ thực hành cái hạnh của Bồ Tát, ban niềm an vui cho mọi người, em còn phải học bác Tiến rồi. Cám ơn bác đã xem clip và chia sẻ.

        Phản hồi
        • 14. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười 23, 2009 lúc 8:17 sáng

          Tui hay viết về những nhân vật dưới đáy là vì vậy. Sự hướng thiện của họ thực sự cần cho cộng đồng. Đám ở tầng lớp trên bây giờ hư hỏng, đạo đức giả không thể tin được. Và sống làm sao nếu ko có niềm tin. Thì hãy tin vào cuộc đời. Cuộc đời là chính họ, những người cần lao. Sau này có điều kiện tui sẽ gặp anh chàng này.

          Phản hồi
  • 15. Thầy đồ  |  Tháng Mười 22, 2009 lúc 10:25 chiều

    Cũng như MTHN, tui đọc đang ngon thì lại bị bưng mất đĩa. Phải thừa nhận là PNT khai thác tâm lý tù tội y như đã ở trong đó dăm năm lận. Cũng như cắt xoạch một cái khi bắt đầu có cao trào mới. Lại đành ôm mắt đợi vậy.Rõ khổ.Hehe…

    Phản hồi
    • 16. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười 23, 2009 lúc 2:55 sáng

      Như người đi buôn ít vốn phải biết dè sẻn với những gì mình có chứ bác Trọc ơi. “Muốn cuộc sống đủ đầy không gì bằng ăn tiêu sẻn nhặt…” tui vung tay lấy gì nữa mà nuôi blog….khe…khe…

      Phản hồi
  • 17. Dong  |  Tháng Mười 23, 2009 lúc 8:40 chiều

    Anh Tiến này nhìn thì “giang hồ”. coi qua “chân dung bạn văn” thì cũng oanh liệt. Rồi rửa tay gác kiếm, rồi tập làm người tu hành…Thế nhưng anh chả phải chăm sóc quá kỹ cái blog này như thế ! Đành rằng các bài đưa lên là phải sạch sẽ , hoàn chỉnh và đều đều để “nuôi” nó, nhưng anh cứ chiều theo bọn em đi, có gì đưa lên luôn, hết thì sang nhà anh em đồng nghiệp làm một cái ” sưu tầm” lấp chỗ trống. Khỏe, khỏi nghe MTHN mè nheo

    Phản hồi
  • 18. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười 23, 2009 lúc 9:02 chiều

    Khe…khe…giục giã thế này thấy sương sướng nhưng mà hết vốn thật đấy. Tính tui ào ào trong mọi thứ đời sống nhưng văn veo thì ngược lại phải chắt lọc, chỉn chu ko phải bạ cái gì cũng post lên. Thêm nữa, tui lại muốn blog của mình chỉ dùng những thứ của mình không dùng của người kiểu như khẩu hiệu dùng hàng nội không dùng hàng ngoại. Thông cảm nghen. Nhưng cũng yên tâm tui đang sản xuất mới nhiều thứ có thể chiều nhau tàm tạm. Chân dung Nguyễn Quang Lập chẳng hạn. Đảm bảo dài nhất trong những chân dung đã viết về y. Hay dở thì đợi mọi người phán xét.

    Phản hồi
  • 19. Thầy đồ  |  Tháng Mười 24, 2009 lúc 1:49 sáng

    Răng giống như suy nghĩ của tui rứa hè, Nhưng tui thấy tâm lý người đọc cũng kỳ,chỉ thích cái mới còn những bài đã cũ thì không màng đến dẫu rằng chẳng nhớ mình đã đọc gì ? Khi mở bài cũ thì lại nghĩ ngay là mình đọc rồi. Cha trời ! Cái trí nhớ ảo đáng sợ !

    Phản hồi
    • 20. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười 25, 2009 lúc 9:01 sáng

      Không nhớ có nghĩa là đọc phải thứ phẩm rồi. Khe…khe….

      Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


Tháng Mười 2009
H B T N S B C
« Th9   Th11 »
 1234
567891011
12131415161718
19202122232425
262728293031  

CHÀO KHÁCH

free counters

%d bloggers like this: