Những mảnh đời ghép lại- 4 (Truyện ngắn)

Tháng Mười 23, 2009 at 9:35 chiều 7 comments

Một hôm, mới đầu sáng, y đã vớ được món bở, vá liền lúc ba miếng săm xe máy bị đinh xiên chồng. Một ngày tốt. Thoáng thấy con bé, y hứng khởi vẫy nó vào. Nó giương to mắt thô lố nhìn y. Nhìn kìa, nó ngập ngừng. Nửa muốn vào, nửa như nó muốn chạy. Y đứng lên. Nó ù chạy thật. Chỉ ba bước chân y tóm được nó. Con bé vùng vẫy sợ hãi. Y dịu dàng vuốt tóc nó: “Đừng sợ, vào đây. Tao cho mày tiền ăn quà.”. Y rút tờ bạc năm trăm. Nó lắc. Mắt nó ngân ngấn. Y dúi tờ bạc vào tay nó: “Nhà mày ở đâu?”. Nó mếu máo không nói được thành tiếng. Ngán ngẩm, y thả nó ra con bé vù chạy vào bãi rác. Ra nhà nó ở đấy, thánh họ!

Sau lần ấy, con bé có phần dạn hơn. Nó đã dám mon men sát chỗ y làm. Thấy nó tha thẩn chơi, y mặc kệ. Dần dần con bé quen mui, không có hôm nào nó lại không đến cửa hàng y để nghịch. Hôm thì nó xếp xếp cờ-lê. Hôm thì nó xoay xoay mỏ lết. Có hôm nó bắt chước y nhún nhún chiếc bơm đạp chân. Y vẫn không thích nó. Nghe nó bập bõm kể, y biết nó ở với mẹ trong bãi rác. Từ nhà y, kiễng chân qua tường rào là nhìn thấy cái lều được quây bằng ni-lông, bằng chiếu rách và vô vàn các vật liệu khác. Mẹ nó thì y không biết. Chỉ thấy tụp hụp một thân hình không biết già hay trẻ suốt ngày lụi cụi chọc chọc, bới bới trong bãi rác. Người ấy mặt mũi bịt khăn kín mít, áo quần chằng đụp. Giá không biết đứa trẻ là con, y đã đoàn đấy phải là một bà lão. Ờ, có thể thật. Con cũng dăm bảy đường con, biết đâu đứa bé lại chẳng là con rơi, con nhặt. Mà thây kệ, đếch phải quan tâm gì. Tuy vậy, giữa y và con bé dần dần hình thành một quan hệ mà từ phía y rõ ràng ngày càng tăng mối thiện cảm. Đã nói con bé có cặp mắt sáng long lanh. Khuôn mặt nó nếu được rửa ráy sạch sẽ còn sáng sủa hơn nhiều. Không những thế, nó còn hết sức láu lỉnh. Y nhớ có lần nó nghịch quá làm đổ của y chai nhựa vá săm, bực mình y quát:

– Tao cấu đầu mày cho gà ăn bây giờ. Xéo!

Con bé xoe xoe mắt hỏi lại:

– Gà ăn được đầu trẻ con hả bác?

– Ăn tốt!

Nó thừ người ra ngẫm ngợi giây lát, rồi vụt reo lên:

– Ứ  phải! Chỉ có trẻ con ăn thịt gà thôi. Mẹ bảo thế. Hôm qua mẹ vừa cho Thơm ăn thịt gà – Rồi nó lại tiếp: – Mẹ không ăn thịt gà. Mẹ bảo người lớn không ăn được thịt gà, chỉ trẻ con ăn thôi. Thế gà có ăn được đầu mẹ không?

Y hứ hự. Y lắc đầu, bật cười. Rõ thật là trẻ con! Cứ thế, thời gian trôi, y chẳng nhớ là bao nhiêu tháng, bao nhiêu ngày, đứa trẻ với những trò nghịch vớ vẩn, những câu nói ngây thơ, láu lỉnh dần dần đưa y hòa nhập vào cái thế giới riêng của nó. Một thế giới y đã từng sống, nhưng chưa được biết. Có một lúc nhìn con bé, y đã nao nao lòng. Cứ nghĩ loại người như y đã chai cứng, tưởng chẳng có thể xúc cảm, trái tim đã băng lạnh, thậm chí không có cả cái gọi là tâm hồn nữa. Không, y vẫn có tất cả. Từ đáy sâu tâm can y, cứ mỗi ngày lại dâng lên thêm một chút ít nỗi niềm vừa xa xăm, vừa mơ hồ và hết sức buồn bã. Y cảm thấy mình đơn độc và bé nhỏ trước cuộc đời rộng lớn. Bấy lâu nay y đã sống một cuộc sống hết sức đơn giản, chẳng cần phải nghĩ suy, còn bây giờ con bé con bốn tuổi xuất hiện trước cuộc đời y bỗng dưng đào xới những gì còn tiềm ẩn, những gì đã xếp lặng trong y. Chao ôi, y nhận thấy mình chẳng có gì cả. Gia đình lớn của y từ lâu đã hoàn toàn tan vỡ. Y không có lấy một người thân, một mái ấm gia đình. Y thấy thèm khát ghê gớm, thèm khát điều gì, y cũng không cắt nghĩa được. Y chỉ biết được mang máng rằng hôm nào có đứa trẻ, nỗi trống vắng trong y phần nào được khỏa lấp và ngày ấy là một ngày làm việc với tâm trạng không đến nỗi buồn tẻ. Giữa y và đứa bé con hình thành một quan hệ không rõ ràng, nhưng mật thiết. Rất tự nhiên, y coi đứa trẻ như người thân duy nhất của mình. Đúng vậy, ngoài nó, y có còn ai thân thích nữa đâu. Y đặt phần mình phải có trách nhiệm với nó. Đã vài lần y sắm sửa đôi dép, bộ quần áo, thứ đồ chơi, song lần nào cũng vậy, chỉ được một lát con bé quày sang trả lại y tất cả. Lần thì nó bảo: “Trả bác, mẹ mắng Thơm hư, nhận quà không xin phép.”. Nói thế nhưng ánh mắt nó cứ dán vào thứ đồ chơi vừa phải gửi trả lại. Lần khác nó thủ thỉ: “Mẹ bảo thương Thơm lắm. Cũng muốn Thơm được đẹp, được chơi, nhưng bây giờ thì chưa được. Bác Thiện cất đi, giữ hộ Thơm nhé!”. Nghe nó nói mà y rầu cả ruột. Thương con bé, y đâm ghét người đàn bà là mẹ nó, người y chưa từng giáp mặt. Thánh họ, mụ có mất mát cái gì đâu, sao mụ gàn dở nỡ cấm đoán nó, trẻ con mới nứt mắt sao đã bị đày ải. Y chạnh nhớ đến tuổi thơ của mình. Ngày ấy có ma nào để ý đến y, ngó ngàng đến y. Được, y định bụng hôm nào rảnh phải vào nói cho mụ một trận, đồ độc ác, hành hạ con bé, vớ vẩn y sẽ cho biết tay. Định thế, song công việc thường nhật cứ làm y lần lữa mãi chưa đi được.

Bẵng đến hai hôm nay không thấy con bé sang, y cảm thấy bồn chồn. Đến ngày thứ ba y thực sự thấy lòng mình có lửa đốt. Hay là con bé làm sao? Nắng nôi thế này, lại giữa bãi rác hôi hám thế, đích thị là con bé ốm. Y buồn bã chân tay, chả thiết làm gì. Y kiễng chân về phía cái lều. Bãi rác lặng phắc. Vẫn thấy mẹ nó hí húi bới nhặt. Con bé đâu? Lóe trong y một tia giận dữ. Hay là mụ cấm không cho nó sang với y? Có thể lắm, y định lồng sang ngay, nhưng kìm được. Hẵng hượm, để đến chiều. Chạng vạng tối, y mò mẫm sang. Khá vất vả y mới đến sát được bên cái lều con sau khi vượt qua được vô số chướng ngại vật bẩn thỉu. Y thót tim khi thấy con bé đang i ỉ khóc. Hình như cả mẹ nó cũng khóc. Y thấy loáng thoáng bóng con bé in thu lu ở góc lều. Tiếng nó nấc đứt quãng trong nước mắt “Ứ, ứ, bắt đền mẹ… cho con sang bác Thiện.”. Một giọng phụ nữ tre trẻ, nghẹn ngào: “Con thương mẹ, ở đây với mẹ đừng đi chơi đâu.”. Rồi vẫn giọng nghẹn ngào ấy, như không phải nói với con bé. “Tội nghiệp con. Làm sao con hiểu được, mai ngày lớn lên, con ạ…” Y định sấn ngay vào. À con mụ này, ai làm gì con mụ? Chẳng qua y thấy thích con bé, thương nó vật vờ, khổ sở thế thôi. Y bỗng nhiên thốt lên thành tiếng. Y vừa kịp nhận trong thứ ánh sáng xám xịt của ráng chiều chạng vạng khuôn mặt người đàn bà là mẹ đứa bé. Thì ra đấy là một thiếu phụ còn trẻ. Không nhìn rõ lắm, song y lờ mờ cảm thấy đó là người đàn bà đẹp, tuổi cùng lắm chỉ đến ba mươi. Người đàn bà hoảng hốt vơ vội tấm khăn chụp mặt. Y đứng sững mấy giây, rồi định thần khom người chui vào lều:

– Cô đừng sợ, tôi tưởng con bé ốm, không thấy nó sang, nên sốt ruột đến xem binh tình thế nào.

Con bé thấy y, nó mừng quá bật dậy nhao ngay đến. Y ôm nó vào lòng. Trời sập tối hẳn. Chả đèn đóm gì, căn lều ngòm ngòm đen đến phát sợ. Ắng đi một lúc, người đàn bà mới lên tiếng:

– Mẹ con em cám ơn bác. Bác đã có lòng thương, xin bác hiểu giùm phận cháu… Vâng, không có nhà cửa, mời bác ngồi tạm.

*

*    *

Ra thế, số phận con người ta khác nhau và nỗi khổ cũng vậy. Y vẫn tưởng mình là tận cùng trong cái bể đầy cực nhọc. Nhưng không, chỉ so với số phận mẹ con người đàn bà nhặt rác này thì nỗi khổ của y chưa là cái gì.

(còn nữa)

Advertisements

Entry filed under: Truyện ngắn.

Những mảnh đời ghép lại- 3 (Truyện ngắn) Những mảnh đời ghép lại- 5 (Truyện ngắn)

7 phản hồi Add your own

  • 1. Dong  |  Tháng Mười 24, 2009 lúc 1:30 sáng

    Có nàng thiếu phụ quấn khăn
    Có anh Thiện (Tiến) muốn “ăn” còn vờ
    “Tui sang thăm cháu thôi mờ”
    Đâu hay cột đã dựng cờ bên trong.

    Phản hồi
  • 3. Thầy đồ  |  Tháng Mười 24, 2009 lúc 1:41 sáng

    Khúc ni hay,cảm động và rất tình. Mai có khúc khải hoàn thứ 5 chưa để tui ở nhà đọc tiếp?

    Phản hồi
    • 4. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười 25, 2009 lúc 8:40 sáng

      Cái truyện ni trong tập Vũ hội trăng dạo sang Ba Lan tui tưởng đã tặng rồi chứ nhỉ.

      Phản hồi
  • 5. Dong  |  Tháng Mười 25, 2009 lúc 6:36 sáng

    Anh Tiến cũng theo trào lưu Hiện thực đen tối ?
    Chẳng thấy vai trò dẫn dắt nhân dân…
    Xóa đói giảm nghèo….
    Họ đâu ?
    Chỉ thấy lam lũ, bí bách bế tắc. Cả khi xuất kiện một đứa trẻ hồn nhiên và khá láu…như thế cũng chẳng làm bức tranh sáng lên một tí nào. Sao anh không cho nó cái ti vi cũ vỡ vỏ, nó còn coi Bông hoa nhỏ…? Sao anh không cho nó líu lo vài câu, lại còn bắt nó làm văn vần cho anh : Hôm thì nó xoay xoay mỏ lết, Hôm thì nó xếp xếp cờ-lê…trong khi nó là con gái !
    Còn mẹ nó, sao thấy anh thì sợ, phải giấu mặt. Không lẽ cô ta từng nổi tiếng…. Mà, những người nổi tiếng dù bất cứ về điều gì, thì cũng ít khi có những cú rơi theo chiều thẳng đứng như vậy.

    Nhưng đọc văn anh lại vẫn chưa thể xếp anh vào tip : Nhà văn của cần lao.
    Đúng là anh hay miêu tả chi tiết cử chỉ, hành động (cách viết này mệt hơn ) nhưng đoạn này thì khá là tự sự, cũng hợp lý và sâu, có những lúc đã chạm đáy.
    Rồi nhé, anh cho xem tiếp đi chứ.

    Phản hồi
    • 6. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười 25, 2009 lúc 8:57 sáng

      Còm mấy lượt cái ni mạng đều cho rớt. Ko có duyên trả lời. Khe…khe….

      Phản hồi
      • 7. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười 25, 2009 lúc 8:58 sáng

        Nhà văn của cần lao? Của ai…tui nghĩ giản dị thế này thôi: trước hết phải thật là mình. Giản dị thế nhưng làm được lại không phải dễ Dong à.

        Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


Tháng Mười 2009
H B T N S B C
« Th9   Th11 »
 1234
567891011
12131415161718
19202122232425
262728293031  

CHÀO KHÁCH

free counters

%d bloggers like this: