Điếu văn cho người sống- 1 (Truyện ngắn)

Tháng Mười 30, 2009 at 2:31 chiều 20 comments

Chiều ấy y thấy thật buồn. Trạng thái tinh thần này ít khi đến với y. Không phải y là người vô cảm. Trái lại là đằng khác, y đa cảm đến độ yếu đuối. Nhờ trời, cái yếu đuối ấy lại được ẩn giấu dưới vẻ bề ngoài mạnh mẽ của một sự nghiệp đã thành đạt cao vòi vọi. Cuộc đời y luôn may mắn. Mới bốn ba tuổi đã làm giám đốc một xí nghiệp lớn được vài bốn năm. Song đích thị chiều nay y buồn. Và thèm khát. Và căm hờn. Thèm khát điều gì, căm hờn điều gì y lơ mơ không hiểu. Bởi vậy chuông báo hết giờ reng inh ỏi, y vẫn lỳ trên ghế làm việc. Mồm nhàn nhạt, y châm hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác. Không phải để hút mà để phả những bụi khói mù mịt như thể vì thế y xả vợi được những nỗi niềm cắc cớ kia. Có tiếng gõ cửa. Y chồm người chỉnh lại tư thế. Địa vị y cần phải đàng hoàng. Cú chồm người là phản xạ quen thuộc.

– Thưa giám đốc, đã hết giờ giám đốc chưa về ạ.

Đó là chị Lịch lao công, một người đàn bà to đùng. To quá cỡ. Đã thế còn oang oang như lệnh vỡ, được cái tốt tính và lam làm. Chị dọn dẹp cơ quan sau giờ làm việc. Nghe nói đời tư của chị uẩn khúc, lận đận. Hồi trẻ chị cưu mang một người đàn ông cơ nhỡ, sau nên vợ, nên chồng. Hắn kia họ mạc, gia đình thất tán, sống lang thang may gặp nơi, gặp chốn thành người. Vậy mà đùng một cái gã bỏ vợ, bỏ con, cuỗm hết tiền bạc, tếch theo một ả gái non, biệt xứ mất tăm. Thương con chị ta gắng công lần tìm nhưng vô vọng đành nuốt hận làm ngơ.

Y không trả lời. Y lơ đễnh nhìn người đàn bà. Cũng có đến nỗi nào đâu nhỉ mà thằng chồng mất dạy bỏ mụ đi biền biệt – Y chạnh nghĩ – Thằng đàn ông đến ngu. Người lừng lững thế kia, thô một tý, đen một tý, xấu một tý, đã sao đâu, bù lại là khuôn mặt đầy đặn, phúc hậu. Người phúc hậu là người cam chịu. Thống trị cả một tài sản thế không muốn. Y chép miệng. Y thấy thương hại người đàn bà. Y buông một câu không chủ định:

– Chị Lịch năm nay đúng tuổi bao nhiêu nhỉ?

Người đàn bà ngỡ ngàng. Chị thật sự lúng túng trước câu hỏi thân tình của vị giám đốc uy quyền. Mãi sau chị vẫn chưa thốt được thành lời. Dường như hiểu tâm trạng của người đàn bà, y rời khỏi bàn làm việc, tay đặt nhẹ lên vai chị:

– Là tôi hỏi chị đúng bao nhiêu tuổi?

Người đàn bà run rẩy từng đợt, từng đợt như thể người chị đang tiếp nhận một dòng điện cực mạnh phát ra từ bàn tay đặt hậm hờ trên vai chị. Bao nhiêu tuổi? Chị vẫn còn trẻ lắm. Ngoài ba mươi tuổi chứ mấy. Nỗi vất vả ám ảnh của một quãng đời bất hạnh đè nặng, có bao giờ chị lại nghĩ đến tuổi tác. Vậy mà ông ấy quan tâm đến. Tai chị ù đi. Kìa ông ấy lại hỏi gì nữa: “Độ này chị sống ra sao?”. Ôi chao ông giám đốc. Ông ấy tốt quá. Vậy mà chị đã nghĩ sai về ông. Quan tâm đến sự sống của người khác đó là nhân cách lớn. Sao chị không hiểu. Chị thấy giận mình. Có một lần vì chuyện mất mát gì đấy, ông giám đốc đã thử chị. Bằng cách để một chồng tiền lớn trên chặn sợi tóc, để qua đêm trong ngăn kéo nhỏ. Chị định sắp xếp lại và đóng ngăn kéo thì phát hiện ra sợi tóc. Chị đau đớn. Chị dằn vặt. Ông ấy thử chị. Ông ấy giăng bẫy chị. Chị nghèo. Song những cái không phải của mình chị chưa bao giờ hám. Lần ấy chị đổ vỡ vì ông. Chị câm lặng làm việc, cắn răng chịu đựng nỗi nhục bị ngờ vực coi nó như nỗi bất hạnh lớn trong đời, ngang hàng với việc chị bị chồng phản bội. Trời ạ, không phải thế. Ông ấy không thế! Sợi tóc là vô tình. Chị nén tiếng thở dài. Người chị càng run rẩy. Chị mơ hồ thấy có cả một cái gì đấy nghèn nghẹn dâng lên. Cảm giác không lạ lẫm nhưng mãnh liệt đòi hỏi. Đã lâu, kể từ ngày chồng bỏ đi chị chưa hề gần gũi một người đàn ông nào khác. Bàn tay đặt trên vai vô tình đánh thức những gì đã ngủ yên trong chị. Chị sắp òa khóc. Đúng là chị sẽ khóc thật sự vì hối hận, vì cảm động và vì cả cái cảm giác mơ hồ kia nữa. Nhưng thật may, đúng lúc ấy ông giám đốc đã trở về bàn làm việc và phán lạnh lùng:

– Tôi bận. Chị xuống nói hộ với lái xe chiều nay tôi tự về. Thế!

Chị lao công lật đật quay trở ra. Căn phòng trở lại yên ắng. Y lại châm thuốc hút. Lại buồn. Y cuốn tờ báo. Y thoáng thấy nụ cười tươi tắn của chính y trên tấm chân dung in báo méo xệch đi. Tờ báo y đã hân hoan đón đợi nó, vậy mà khi nó đến, khi đã đọc kỹ từng chữ, từng dòng, thay cho sự hân hoan là trạng thái buồn nản ập đến. Đó là tờ báo lớn nhất của thành phố in bài về xí nghiệp y. Không, về y thì đúng hơn. Bản thân y dù chỉ mới ngoài bốn mươi tuổi đã được mô tả như một điển hình của mẫu người lãnh đạo mới, có tri thức, có uy tín, đóng góp nhiều cho xã hội. Bài báo trang trọng đăng kèm ảnh y. Có thể coi bài báo như một bản tóm lược cuộc đời y. Tiếng tăm sẽ cồn lên nữa. Giữa thời buổi thông tin quảng cáo này, bài báo có một tác dụng không nhỏ đối với bản thân và xí nghiệp y. Y sẽ có thêm nhiều thuận lợi trên con đường tiến bước. Vậy mà lạ lùng khi cầm bài báo trên tay y lại buồn đến thế. Y xem đồng hồ và nảy một ý định. Mấy phút sau y nhấc điện thoại. Từ đầu dây bên kia vợ y cấm cẳn: “Sao, mỗi việc ấy thôi à. Anh nói hết chưa?”. Không hiểu sao giọng y vẫn nhỏ nhẹ: “Anh buồn…”. Tiếng cười cắt ngang của vợ y khùng khục rung cả máy: “Anh sắp bị cách chức à?”. Y thở hồng hộc sập mạnh điện thoại. Vợ y bao giờ cũng điểm trúng tim y, nhưng lần này cô ta quả là ngu ngốc. Y cầm tờ báo đã cuộn tròn, kiểm lại ví tiền rồi quày quả bước đi.

*

*     *

Đã lâu y không đi bộ ra đường. Quen tiếp cận với xã hội qua kính xe hơi nên bây giờ y thấy lạ lẫm. Cái gì cũng lạ lẫm. Người đâu mà đông đúc thế. Quá giờ tan tầm mà vẫn kìn kịt những người là người.Y chậm rãi bước. Không chậm cũng chẳng thể nào nhanh được giữa biển người ồn ã. Trời mùa đông sập tối rất nhanh. Y chỉ định đi dạo một lát để xua đuổi cái cảm giác yếu ớt đáng sợ kia, nhưng tiếng cười mỉa mai của vợ đã làm y thay đổi quyết định. Cứ đi rồi sẽ tìm đến nhà một người bạn nào đó tá túc qua đêm. Sống một đêm không phải của mình cũng tốt. Y nghĩ – Ý nghĩ ấy phần nào hâm nóng sự hăm hở thường nhật của y. Loanh quanh một lúc y thấy thấm mệt muốn nghỉ chân, kiếm cái gì man mát để uống. Đập vào mắt y là cảnh tượng náo nhiệt của một quán bia hơi vỉa hè. Những khuôn mặt nhầy nhẫy dưới ánh đèn nhấp nhoáng. Y định tạt vào nhưng thấy một mình lại thôi. Y ao ước bất chợt gặp một người quen nào đó để có thể quên mình chốc lát trong vại bia ngầu bọt. Y đang sẵn tiền. Vả lại y uống được. Hồi còn là nhân viên y cũng thích bù khú kiểu dân dã thế này. Sau vì thể diện chức vụ y phải dẹp cái thích thú thị dân kia để thay vào đó là những buổi liên hoan, tiệc tùng vương giả. Ngẫm cho cùng, thích nghi cũng là thứ quyền sống chính đáng tạo hóa dành cho con người.

Y vòng xa tránh hàng bia vỉa hè một cách cẩn trọng. Đến một quán kín đáo y lách mình bước vào. Đầu đêm chưa có khách, chỉ thấy vài ba nhân viên nhà hàng uể oải son phấn. Một ả tre trẻ, trời lạnh mà chỉ phong phanh độc mỗi tấm áo len hở ngực tiến ra, nhác trông thấy bộ dạng y, hỏi chẳng mấy mặn mòi:

– Anh dùng gì?

– Băm ba – Y sẵng giọng. Kiểu gọi trịch thượng của y lại làm ả phấn chấn. Ả nhỏn nhảnh: “Vâng, có ngay”. Y nhấm nháp từng ngụm nhỏ. Thật nhỏ. Y quen kiểu uống nhấm nháp như vậy. Cuốc dạo phố vừa rồi phần nào làm y vợi đi cảm giác hồi chiều giờ nó lại bùng đầy như cũ. Y thấy điên tiết. Y mở tờ báo đăm đắm nhìn chân dung mình. Những con chữ nhảy múa mời mọc y. Y nhắm mắt. Chẳng cần đọc y đã thuộc lòng bài báo bởi đó chính là cuộc đời y. Y nhấc lon bia ực một ngụm to tướng.

Giám đốc Trần Vũ là một con người nhiều nghị lực dũng cảm vươn lên từ những hoàn cảnh nghiệt ngã nhất để kiến tạo xí nghiệp của mình”.

Sự nghiệp, cái đó thì y công nhận. Cái đó có thật. Cũng như hoàn cảnh. Đúng. Nhưng không phải hoàn cảnh nào cũng nghiệt ngã và cũng cần dũng cảm. Còn nghị lực thì trừu tượng quá. Nghị lực là cái gì?

Năm mười bảy tuổi, còn học kỳ hai là kết thúc đời học sinh phổ thông, y vẫn bé loắt choắt. Tạng người y thế. Bạn bè gọi y là “Vũ choắt”. Bởi y bé một phần. Phần nữa vì y tinh khôn và ranh như chuột nhắt. Tuy vậy y học dốt. Bấy giờ chiến tranh phá hoại đã lan đến thành phố của y. Chính vào dịp này toàn trường chuẩn bị chuyển về quê sơ tán thì y nảy một quyết định táo bạo. Làm đơn tình nguyện đi bộ đội. Phải nói đó là quyết định hết sức sáng suốt. Còn học kỳ nữa là thi tốt nghiệp, sức học thế làm sao y vượt qua được. Và điều này mới là quan trọng, lúc ấy đủ mười tám tuổi, muốn hay không y cũng phải nhập ngũ. Cùng lúc y đạt nhiều cái được. Y được đặc cách tốt nghiệp, đặc cách kết nạp Đoàn, được gắn tên trong bảng vàng của trường, trở thành tấm gương sáng về tinh thần yêu nước. Ngay cách thức tình nguyện của y cũng khác. Đám học sinh cùng lứa quá hăng hái xoẹt thẳng lưỡi lam vào ngón tay để lấy máu ký đơn. Còn y, y có cách riêng của mình. Vốn nhát lại sợ đau, chỉ nội chuyện cầm dao, y đã sợ đến tê tái cả da thịt nói gì đến cứa với cắt. Y tắm rửa thật sạch sẽ, kỳ cọ cánh tay đến trắng hồng, da dẻ mỏng tang mới thôi. Đợi đúng sẩm tối, giờ lũ muỗi háu đói sớn sác kiếm ăn, y xoa thêm ít rượu vào tay thơm lừng rồi buông màn, nín thở chìa cánh tay ra ngoài. Bầy muỗi nhao đến rất nhanh, bám đen đặc vào cánh tay. Y như mê đi vì căm giận và sung sướng. Hút đi, máu người đấy, thơm lắm. Hút đi. Hút thỏa thê bữa tiệc cuối đời rồi hóa thành kiếp khác, hỡi bầy quỷ ghê tởm. Y vận sức chuyển căng các thớ thịt. Những con muỗi lép xẹp mê mải ăn hút đang chín dần, căng mọng. Mạch máu y rần rật chuyển cương cứng bắp tay. Đến lúc ấy lũ muỗi ngu dốt mới cảm thấy tai họa, đập cánh loạn xạ hòng bay thoát nhưng đã muộn. Vòi của chúng đã bị giữ chặt trong da thịt y. Y hả hê vặt cánh từng con thả vào đĩa. Chốc lát cái đĩa đã lổn nhổn cơ man nào là muỗi chín ngòm. Như một đao phủ chuyên nghiệp y thong thả lấy bút sắt dằm từng con một. Máu, máu người chuyển hóa qua xác muỗi ánh lên sắc tươi đến lạ lùng. Chữ ký tờ đơn của y hồng nhất, đẹp nhất trong số tất cả các lá đơn tình nguyện lần ấy.

Sự nghiệp của đời y khởi đầu thế đấy. Vào bộ đội ở đơn vị huấn luyện y rất được chú ý. Biết vậy nên y gồng mình để sống. Thời đó mỗi khóa huấn luyện chỉ cấp tốc trong vài ba tháng để kịp bổ sung quân số cho chiến trường. Y tích cực rèn luyện. Tối tối đơn vị tập hành quân đeo đá để rèn sức, tuy yếu nhưng sọt đá của y bao giờ cũng nặng cân nhất. Vào cuối khóa huấn luyện, vì đeo đá quá sức một lần y bị trượt ngã. Ngã thật chứ không phải kịch cợp, vờ vịt. Đá văng làm ngón tay y dập nát. Nằm điều trị ở quân y viện đến tháng trời, lúc y trở về khung huấn luyện đã đón lớp tân binh mới. Nghiễm nhiên y trở thành cán bộ khung. Y nhiệt tình công tác lại tỏ ra tháo vát, có năng lực nên dù chẳng phải đánh đấm trận nào y vẫn vù vù tiến. Y được kết nạp Đảng. Thành tích của y xứng đáng. Sau ba năm phục vụ y buộc phải xuất ngũ vì lý do yếu sức khỏe. Đận ấy y lên tận chính uỷ đoàn huấn luyện xin ở lại phục vụ quân đội nhưng không được chấp nhận. Y hăng hái đến mức lúc ra quân tấm gương y vẫn còn được đơn vị nhắc mãi. Y chuyển ngành về một xí nghiệp lắp máy công nghiệp. Lúc đó chiến tranh đang ác liệt, mác cán bộ đã qua quân đội như y thật hiếm. Và cứ thế y tiến. Dạo mới chuyển ngành, xí nghiệp quan tâm cho y đi học để tạo nguồn cán bộ về sau. Y nhường suất ấy cho người khác. Y còn nhường nhịn những việc tương tự. Bằng những hành động ấy dần dà tạo nên cho y đức tính tốt đẹp sống vì người khác. Đấy là mọi người đánh giá. Còn với bản thân, y đã có chủ định. Y biết sức mình. Ham chữ húc đầu vào thi cử, với y quá là húc đầu vào đá. Y lặng lẽ làm việc. Khi y đã đảm nhiệm một chức vụ kha khá thì tổ chức buộc phải điều hòa cử y đi dự một lớp chuyên tu. Sau vài năm vừa học vừa công tác, y giật được mảnh bằng đại học ngon xoét. Chuyên tu, tại chức hay tập trung chính quy, bằng nào chả thế. Cái chính là con người sử dụng nó. Họa có điên mới so sánh bằng này bằng nọ. Thực tình bằng cấp y cũng chẳng mấy ham, song cái nghiệp lãnh đạo, học vấn chẳng ra gì thì đừng hòng thăng tiến. Không riêng gì y, khối vị làm đến cấp Bộ cũng phải đào tạo theo kiểu cân xứng ấy. Từ lúc giật được mảnh bằng, ở y đã hội tụ đầy đủ điều kiện quý giá của một cán bộ lãnh đạo. Hơn nữa y lại trẻ, rất trẻ. Y được cấp trên đánh giá cao. Khi được cử làm giám đốc xí nghiệp lắp máy này y chưa đầy bốn mươi tuổi.

Đây là sự nghiệp đấy. Bảo y biết vượt hoàn cảnh vươn lên quá đúng. Còn nghị lực… Suýt nữa y bật cười thành tiếng.

*

*     *

Trái với lệ thường, y tu bia ừng ực. Nốc nhiều quá bụng y bắt đầu sôi òng ọc. Phải độn cái gì thêm mới được. Y phẩy tay. Vẫn ả ban nãy giọng mượt mà như nhung:

– Anh cần gì nữa ạ?

– Có cái gì ăn? – Y hách dịch.

– Ở đây chúng em phục vụ toàn năng, cái gì cũng có – Ả cúi thấp gần như để lộ toàn bộ phần ngực trần núc níu – Chất tươi cũng có!

Một loạt tiếng cười rộ lên. Những âm thanh man dại, Y thảng thốt nhìn quanh. Vài ba đôi gắn vào nhau, ăn uống nhả nhớt. Thôi chết trúng vào “ổ” rồi. Y nghe nói nhiều đến quán hàng kiểu này, bây giờ mới tường. Y lúng túng định rút. Đúng lúc ấy một ả khác tiến ra. Đèn nhập nhoạng nhưng y vẫn tức thì nhận ra ả. Đó là thư ký cũ của y.

– Xin chào giám đốc. Vui mừng được đón ông ở chốn này.

– Xin lỗi. Tôi vô tình. Cô làm gì ở đây?

– Thì ông bảo em còn làm gì khác. Cuộc sống mà. Nói ông đừng giận. Ông thật lòng một hôm đi. Em sẽ chiều ông. Ở đây chẳng gì phải giữ gìn. Em là chủ đấy. Em quyết hết. Mà ông thì quá biết tính em rồi. Em chơi đẹp.

Ả cười vô tư. Răng lấp lóa. Sau bốn năm vẫn nụ cười ma quái, cám dỗ. Trời ạ, sao sắc đẹp của ả bền lâu đến vậy. Ả thuộc loại người mài sắc để sống vậy mà chẳng thay đổi gì cả. Tạo hóa quá bất công.

(còn nữa)

Advertisements

Entry filed under: Truyện ngắn.

Gió làng Kình tập 15 đến tập 24 (Hết) Điếu văn cho người sống- 2 (Truyện ngắn)

20 phản hồi Add your own

  • 1. Thầy đồ trọc  |  Tháng Mười 30, 2009 lúc 8:07 chiều

    Chưa kịp đọc nhưng cứ TEM đã nhé! Tối về đọc sau vậy. Hehee…

    Phản hồi
  • 2. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười 31, 2009 lúc 7:15 sáng

    Khe…khe…

    Phản hồi
  • 3. MuaThuHaNoi  |  Tháng Mười 31, 2009 lúc 8:32 sáng

    Cái chuyện “bắt muỗi làm mực” này có làm được ngoài đời không bác Tiến ?

    Phản hồi
  • 4. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười 31, 2009 lúc 12:57 chiều

    Tui bắt chứ ai. Vào miệt miền Tây nhiều muỗi, bắt được cả ký vặt chân ấy chứ. Khe…khe….

    Phản hồi
  • 5. Thầy đồ trọc  |  Tháng Mười 31, 2009 lúc 2:30 chiều

    ” Ả thuộc loại người mài sắc để sống “. Nghe hơi rờn rợn, làm người đọc tò mò . Tui đợi đọc tiếp đã.

    Phản hồi
  • 6. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười 31, 2009 lúc 4:02 chiều

    Như mài sừng tê giác ấy…khe…khe…

    Phản hồi
  • 7. Dong  |  Tháng Mười Một 1, 2009 lúc 8:57 sáng

    Đang bảo các nữ đồng chí khi nào anh Tiến vào SGN tổ chức đi “bắt muỗi” đấy. Cà Mau anh nhỉ, muỗi thì mình bẫy, không cho nó rút kim bay đi, còn mình bị bẫy, cũng không rút được kim mà bay đi. He he.
    Đọc truyện của anh, thấy hình như anh cũng thuộc típ phá phách và tò mò, biết toàn những chuyện độc quyền.
    Đoạn anh tả tâm lý chị lao công khi biết mình bị thử rất hay. Vâng, có nhiều khi, riêng chuyện mang người ta ra “thử” cũng đã là xúc phạm nặng nề.
    Hy vọng một ngày nào đó, chưa biết được. 5, 10 năm hoặc lâu hơn nữa, sẽ theo chân anh Tiến “đẻ ” truyện ngắn, đẻ thật mà không cần thuê.

    Phản hồi
    • 8. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 1, 2009 lúc 12:46 chiều

      Vào SG tui và Dong đi bắt muỗi nghen. Ngon lành!
      Mới đọc cái còm của Dong bên nhà bọ Lập bài Tư cách nhà văn và một số còm khác thấy đó là tư duy và tư chất của dân văn xuôi thực thụ. Tui ko biết ve vuốt ai đâu kể cả đàn bà đẹp. Có điều những người theo nghiệp văn đều là bị giời đày cả đấy. Xem mạng mình có bị đày không? Nếu có thì coi như khỏi bàn.
      Còn nữa, có một thứ thử không hề xúc phạm. Khe…khe…

      Phản hồi
  • 9. xuân hoà  |  Tháng Mười Một 1, 2009 lúc 9:05 sáng

    hình như bác tiến đi cà mau rồi-bác mới tả về muỗi ngon lành thế adong à?
    bác tiến ơi các mèo mong bác lăm.MTHN em gặp rồi ,đúng là xinh ..thơm…và rất ngọt ngào đấy ạ.

    Phản hồi
  • 10. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 1, 2009 lúc 12:51 chiều

    Cà Mau tui đi nhiều lần, nếu muốn bây giờ vào đó ở hẳn vẫn có mấy cơ sở chứa chấp… cách mạng.
    Còn cái vụ mèo. Một mèo mong thì vào luôn chứ các mèo đợi thì vào để ăn vả, ăn vuốt, ăn móng à. Thế có khác gì món chuột Đồng Tháp…béo nần nẫn biếu các mợ. Chả dại. Khe…khe….
    Mà hinh như các mợ mèo này chưa đọc cái truyện Vọng thanh của tui rồi. Chuyện về mèo hơi bị chuẩn đấy (trong thư mục).

    Phản hồi
  • 11. Hà Tĩnh  |  Tháng Mười Hai 23, 2009 lúc 2:20 chiều

    Không hiểu sao giọng y vẫn nhỏ nhẹ: “Anh buồn…”. Tiếng cười cắt ngang của vợ y khùng khục rung cả máy: “Anh sắp bị cách chức à?”. …
    ———-
    đọc đoạn này e ấn tượng với chỗ này nhất, và thương nhân vật Y nhất ở chồ này. Khi Y thổ lộ ra cái điều thấm kín nhất là nỗi buồn vô cớ, buồn nhưng k biết vì sao buồn..và cần được chia sẻ nhất thì người vợ lại lạnh lùng như thế, chỉ hiểu nỗi buồn ở khía cạnh vật chất nhất..mà không nghĩ đến hay k còn đủ những lay động sâu xa trong tâm hồn để nghĩ đến một khoảng trống phía sau những tiền tài,của cải, địa vị….của con người…Nỗi buồn của Y là nỗi cô độc của con người khi đã thành công sau những mồ hôi, nước mắt vất vả nhọc nhằn tạo dựng ..cảm giác Y đứng đơn độc trên một đỉnh cao nhìn xuống sự cô đơn trong hình hài con người của mình..có một cái gì đó cần để nhập vào hình hài đó làm cho nó thật sự sống…

    Phản hồi
    • 12. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 23, 2009 lúc 3:26 chiều

      Cảm ơn đã đồng cảm. Đúng thế y đứng trên cái đỉnh cao của cô đơn con người mình và tìm kiếm….

      Phản hồi
      • 13. Hà Tĩnh  |  Tháng Mười Hai 23, 2009 lúc 7:37 chiều

        Chúc anh Tiến Giáng sinh vui vẻ!
        E đang tập làm quen với các tác phẩm của anh!

        Phản hồi
        • 14. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 23, 2009 lúc 9:32 chiều

          Chúc vui vẻ Giáng sinh cả năm mới nữa nhé!

          Phản hồi
          • 15. Hà Tĩnh  |  Tháng Mười Hai 24, 2009 lúc 6:09 sáng

            E cám ơn anh ạ!

          • 16. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 24, 2009 lúc 8:56 sáng

            Cám ơn đi cám ơn lại cái này thì gọi là gì nhỉ? Khe…khe…

          • 17. Hà Tĩnh  |  Tháng Mười Hai 24, 2009 lúc 10:25 sáng

            Cái này gọi là” niềm vui nhân đôi, nỗi buồn sẻ nửa” đó anh à!

          • 18. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 24, 2009 lúc 10:38 sáng

            Nhất trí cao!

  • 19. van  |  Tháng Mười Hai 23, 2009 lúc 3:57 chiều

    XIN CHÚC GIÁNG SINH VUI VẺ ĐẾN NHÀ VĂN PHẠM NGỌC TIẾN VÀ CÁC BẠN CÒM THƯỜNG XUYÊN VÀ KHÔNG THƯỜNG XUYÊN CỦA BLOG NÀY NHÉ!

    MERRY XMAS!

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


Tháng Mười 2009
H B T N S B C
« Th9   Th11 »
 1234
567891011
12131415161718
19202122232425
262728293031  

CHÀO KHÁCH

free counters

%d bloggers like this: