Tàn đen đốm đỏ- 2 (Tiểu thuyết)

Tháng Mười Một 7, 2009 at 9:39 sáng 70 comments

2.

Chỉ thấy nhoằng một lằn chớp xanh lét, khóm lồ ô ken sít dầy đặc đã bị phát gọn ghẽ tầng trên. Cả ba người bị sức ép dúi sạt xuống đất. Chết rồi, pháo giàn cực nhanh 175 li từ Phước Long bắn tọa độ. Không nghe thấy tiếng đề pa. Mặt đất rung bần bật. Thoáng chốc cả vạt rừng mịt mù chìm trong khói. Pháo đã chuyển làn ra xa. Vịnh cụng cựa mình. Hoàn toàn yên ắng. Tay Vịnh quờ quạng, khẩu AK 47 vẫn còn. Cổ nghẹn tắc, Vịnh gượng gọi:

– Phương đâu. Phương đâu?

Có tiếng rên khe khẽ đứt đoạn. Vịnh vùng dậy. Bất ngờ, Vịnh vấp phải khối thịt mềm nhũn. Vịnh ngã sõng sượt. Nghe rõ tiếng lầm rầm run rẩy:

– Giê su ma, lạy chúa!

Vịnh gầm lên:

– Câm ngay, đồ chó!

Cái khối thịt kia đã xon xón bò dậy. Vẫn lầm rầm:

– Chúa lòng lành vô cùng!

Vịnh hét lạc cả giọng:

– Đấy, đấy, chúa của mày sắp ban phước lành ngay bây giờ…

Chưa ngứt lời, những lằn chớp lại nhay nháy xoẹt xuống. Đất rung còn hơn đưa võng. Vịnh ngất đi.

Gió thổi mạnh. Những đụn khói cuối cùng vật vờ rồi tan hẳn để lộ một cảnh tượng hết sức hoang tàn. Vạt rừng lồ ô tươi tốt lúc trước, giờ bị băm vằm nham nhở. Những hố pháo bằng cái nong lớn hoăm hoẳm sít vào nhau. Không biết bao lâu Vịnh mới tỉnh hẳn. Người ê ẩm. Vịnh sờ nắn khắp lượt, nguyên vẹn cả, may thế. Dính vào pháo cực nhanh, chẳng biết đằng nào mà tránh. Giống “vua chiến trường” ác hiểm bắn chà đi, xát lại, đã đụng ít khi toàn vẹn. Vịnh lết trên mặt đất còn khét nóng đến chỗ Phương. Phương bị đất vùi gần kín người. Vịnh bới đất thật nhanh. Đất đỏ loè, Phương lại bị thêm mảnh pháo găm vào đùi. Vịnh xé toạc cuộn băng, ga rô chặt vùng đùi. Mặt Phương nhợt nhạt như giấy bản ngâm nước. Mắt Phương trừng trừng. Mồ hôi vã ra, Phương bấu chặt tay Vịnh:

– Đau quá. Không thoát được đâu. Cho tao nằm ở đây đi.

Vịnh gạt mạnh tay Phương:

– Im! Đừng nói gở. Sắp về đến cứ rồi.

Phương như muốn lắc đầu. Bất thần mi mắt Phương ngược cứng, người nảy lên. Cứ thế từng nhịp đều đặn. Phương đã chìm vào trong cơn co giật toàn thân. Vịnh ôm chặt lấy bạn. Mày chết mất Phương ơi! Có tiếng soạt khẽ. Vịnh quay ngoắt. A thằng chó. Nãy giờ Vịnh quên béng mất nó. Thằng tù binh đã chồm hỗm ngồi đấy từ bao giờ. Quỷ tha, ma bắt sao mảnh pháo ác nghiệt lại không nhằm vào nó. Lạ thật, cả cây thịt phì nộn qua mấy lần pháo dập vẫn chẳng hề hấn gì. Không một sây xước nhỏ. Nhìn mặt nó kìa, bềnh bệch, bềnh bệch. Mắt nó nhắm nghiền. Có tiếng Phương hét cực lớn. Rất lạ, như không phải tiếng người. Hú dài, âm chói rít, sợ lắm. Vịnh giật thót, toàn thân cứng lạnh. Từ miệng Phương phùi ra những bọt bóng mầu. Mắt mở hết cỡ, đồng tử giãn to, lác xệch. Lại một tiếng hú dài. Vịnh sợ hãi chụp lấy khẩu AK lên đạn. Thằng tù bịnh ngã bật ngửa ra phía sau, miệng ú ớ:

– Đừng, đừng. Lạy chúa!

Máu Vịnh sôi lên: “Chúa này”. Chính lúc ấy Vịnh thấy ống quần hắn ướt đầm. Vịnh ném khẩu súng xuống đất:

– Đứng lên!

Nó vẫn nằm bệt, miệng ú ớ gì đấy.

– Đứng lên!

Vịnh quát lớn. Lần này nó lật bật đứng dậy được. Vẫn run. Vịnh vớ một hòn đất ném vào người nó: “Lại đây, nhanh lên”. Thằng tù binh dặt dẹo bước đến. Tay của nó bị Vịnh cột quặt về phía sau lưng nên người chúi về một phía, nom rất tức cười. Không phải lúc cười, Vịnh phóng tia mắt sắc lạnh vào thằng giặc. Nó biết phận cúi gằm gặm. Giọng Vịnh nhẹ không ngờ:

– Nào tiếp tục. Từ giờ tới chiều, phải đi cật lực mới may kịp. Mày định giở trò gì thì cầu chúa ngay từ bây giờ đi. Tao sẽ thay mặt chúa ban phước cho mày ngay.

Vừa nói, Vịnh vừa vỗ vỗ vào cái báng đen bóng của khẩu súng AK. Tên tù binh lí nhí vâng, dạ. Nó biết tình thế của mình. Nó len lén nhìn Vịnh. Chỉ cần một bột phát nhỏ là mạng sống của nó có thể đi tong. Thằng ngụy không còn ý định chạy trốn. Mà trốn làm sao được. Sức nó đã kiệt. Đã mấy ngày nay, cùng hành trình với hai người lính phía bên kia, nó đã nếm trải đầy đủ mọi cực nhọc. Những trận pháo tơi bời, đói, khát. Đằng nào cũng thế, nó không dám oán thán số phận, buộc nó rơi vào tay hai người lính này. Biết đâu đó lại chẳng là cơ may. Thì đấy, tiểu đoàn dù của hắn chẳng bị đánh tan tác ở Bù Đam, Bù Lăng đấy sao. Còn một nhúm tàn quân, sống chết men theo sông Bé chạy về Phước Long. Đã yên đâu, dọc đường còn bị đánh lên, đánh xuống. Ở lại, có thể mạng nó đã tiêu rồi. Còn ở đây, nó biết với một người bị thương phải nằm cáng, nó còn hữu ích cho họ. Nó thừa khôn ngoan để hiểu rằng, chừng nào chưa đến căn cứ, mạng sống của nó còn được đảm bảo. Tòng teng một đầu cáng võng suốt ba ngày, nó cầu mong cho chóng đến đích. Lạy chúa. Nó sẽ được tống vào một trại tù binh. Chắc chắn thế. Giờ đây hắn tin ở chúa. Chúa đỏng đảnh và cao vời nhưng chúa đã nghe thấy lời thỉnh nguyện của hắn.

Đến ven một khúc suối, Vịnh cho dừng chân nghỉ. Vịnh đặt Phương nằm dưới một gốc bằng lăng lớn. Đang mùa hoa. Cả khúc suối tím sặc. Vịnh xách súng lội xuống suối. Mát quá, nước trong vắt. Vịnh khoát tay. Thằng tù binh mắt sáng lấp lánh. Hắn vục hẳn đầu xuống nước. Vịnh đến bên Phương. Máu bết cứng hai bên thành võng. Phương vẫn đang co giật. Vịnh không dám nhìn lâu vào mắt bạn. Vịnh lấy khăn ướt lau cho Phương. Thằng tù binh cũng men đến. Nó bảo:

– Ông để tôi làm đỡ.

Thương Phương quá, Vịnh liền cởi trói cho nó. Cả hai loay hoay một lúc lâu. Thằng ngụy rửa vết thương rất kĩ. Nó chép miệng.

– Vết thương không nặng nhưng mất máu nhiều, không điều trị kịp chắc nguy.

– Mày biết à?

– Dạ, trước khi vô quân dịch tôi là sinh viên Y khoa.

Vịnh nhìn kĩ. Đã tiếp xúc với nhiều tù binh nhưng thằng này có thể tạm tin được. Lòng Vịnh dịu lại, Vịnh ném cho hắn nửa phong lương khô cuối cùng:

– Cố ăn, lấy sức mà đi.

Cả hai trệu trạo nhai nuốt. Cổ họng Vịnh nghẹn đắng. Không thể nuốt nổi. Hình như có cả vị tanh tưởi của máu. Vịnh tu ực một ngụm nước tướng, cố đẩy đám bột sệt quánh trôi vào bụng. Mắt hoa lên, Vịnh thấy gai gai. Bỏ mẹ, bây giờ mà sốt là chết cả nút. Vịnh gác khẩu súng lên đùi:

– Cho mày nghỉ tại chỗ.

Thằng tù binh ngủ ngay lập tức. Khuôn mặt trắng trẻo trẻ trai không gợn một chút gì của tình thế hắn bị lâm vào. Chiến tranh dường như không hiện diện trong giấc ngủ kia. Vịnh thở dài. Mắt Vịnh đậu lại trên mặt thằng tù binh. Nó trẻ quá. Mặt đấy, ai bảo là giặc. Hơn thế, lại là thứ lính dù dữ dằn. Lẽ ra nó đã tiêu rồi. Vịnh và Phương tóm được nó trong một tình huống rất ngẫu nhiên. Hôm ấy Vịnh và Phương vừa bị đánh bật ra khỏi đài quan sát. Không may trong lúc luồn rừng thoát vây, Phương bị thương vào chân. Tuy chỉ phần mềm nhưng vết thương sưng tấy khiến hai người phải khá vất vả trên đường tìm về căn cứ. Vịnh buộc phải vứt đi gần như toàn bộ trang bị cá nhân của hai người để cõng Phương. Suốt một ngày, họ chỉ lết được vài cây số đường rừng. Chiến sự đang lan rộng. Với tốc độ rùa bò này không thể nói trước được điều gì. Đến ngày thứ hai, đang loay hoay định hướng giữa một vạt rừng thưa, chợt hai người chạm trán một tên lính đang đào bới gì đấy bên một khóm dây leo rậm rịt. Khoảng cách khá gần khiến cả hai bên đều bất ngờ, hầu như không kịp phản ứng. Thằng ngụy đứng như trời trồng, mắt lồi ra dưới cặp kính cận nhẹ. Vịnh kịp định thần gạt Phương ngã xuống. Lẽ ra Vịnh đã bóp cò nhưng cặp mắt ngơ ngác của nó đã níu lại ngón tay Vịnh trong vòng cò. Vịnh nhảy chồm đến dí hẳn nòng súng vào giữa trán nó. Thằng giặc không một chút kháng cự. Nó ngoan ngoãn chịu trói. Vịnh đã quyết định đúng. Nếu nổ súng chắc chắn cả hai người sẽ không tránh được cuộc chạm súng chênh lệch. Đơn vị của tên béo nằm ngay sát rìa sông. May hơn cả là nhờ một đầu cáng của nó, họ thoát nhanh ra khỏi vùng tranh chấp nguy hiểm. Căn cứ của đơn vị Vịnh cách đó chỉ hơn hai chục cây số đường rừng nhưng mất đến ba ngày nữa, cả nhóm vẫn chưa tìm về được. Lần mò từng chặng. Đường tắc liên tục, chỗ nào cũng có dấu vết của bọn dù. Chúng đang cố gắng phản kích giành giật lấy hành lang sông Bé. Mỗi giờ khắc lúc này hết sức quý giá. Tính mạng Phương đang ngàn cân treo sợi tóc. Vết thương thối rữa hành hạ, đã khiến Phương chỉ còn là một cái xác thoi thóp. Những cơn co giật kia có thể mang mạng sống của Phương đi bất cứ lúc nào. Nhưng điều lo lắng nhất Vịnh phải đối phó là kiểm soát thằng tù binh. Nhìn hắn, không thấy vẻ hung hãn như ở những tên ngụy khác. Nhưng biết đâu, chỉ một sơ sểnh nhỏ hắn có thể cướp được súng. Và mọi chuyện chắc chắn sẽ được giải quyết chóng vánh. Thần kinh Vịnh căng lên như dây đàn. Lắm lúc quá mệt mỏi, Vịnh thoáng có ý nghĩ giải quyết tên giặc. Thả hoặc bắn hạ nó. Thả thì không thể, với gánh nặng Phương, Vịnh không thể cởi bỏ để thoát được. Còn tiêu diệt? Đơn giản lắm, chỉ một động tác nháy cò súng. Nhưng có một cái gì đó ngăn giữ. Không cắt nghĩa được, rất mơ hồ, tràn ngập trong cơ thể mệt mỏi của Vịnh nỗi xót xa. Xót xa điều gì không lí giải nổi. Vịnh chỉ có thể biết được mỗi điều. Anh không nỡ. Không nỡ ngay cả trong ý nghĩ, khi đối mặt với thằng giặc. Nó trẻ quá và khờ khạo quá. Thậm chí có lúc ý nghĩ dại dột này ùa vào đầu Vịnh. Anh bắt gặp thời trẻ của mình trên khuôn mặt thằng ngụy. Không, không thể, dù Vịnh cũng có một thời sinh viên. Lập tức Vịnh quyết liệt xua đuổi thứ tình cảm uỷ mị vừa nhen nhúm. Nhưng cũng nhiều bận, tính mạng tên giặc bị đe doạ. ấy là vào những lúc Phương lên cơn co giật mạnh. Chạy vòng quanh, không biết làm gì để giúp bạn, máu Vịnh như sôi lên. Bộ dù loang lổ của tên địch như tiếp lửa làm bùng lên cơn giận vô cớ của Vịnh. Những lúc ấy, Vịnh muốn làm một cái gì đó để xả bớt giận dữ. Chẳng hạn, lia lên trời hẳn một băng đạn. Dường như đoán biết được những giằng kéo của Vịnh, tên ngụy cẩn trọng trong từng động tác. Trừ những lúc ngủ, còn thì hắn tỏ ra hết sức biết điều. Hắn lầm lũi bước, không rên rít, oán thán, không một ý định chống cự.

Vịnh đã kiệt sức. Sáng nay, may mắn Vịnh kịp phát hiện, nếu không, Phương và anh đã bị cái chốt dù dã chiến tiêu diệt gọn. Tức thế, cách đơn vị không còn bao xa, chỉ vài thôi rừng. Buộc lòng Vịnh phải đưa Phương vào ẩn trong một hang đá. Trong hang, dơi bám đen đặc. Vịnh trói chặt hai tay tên ngụy. Phương được đặt nằm trên một phiến đá bằng phẳng trong ngách sâu. Phương vẫn co giật mạnh. Ánh sáng trong hang nhờ nhờ càng làm bi đát thêm tình thế nguy ngập của cả bọn. Giữa những cơn co giật, Phương vẫn tỉnh. Giọng phều phào của người sắp đứt hơi nghe rất tội. Thường là những đòi hỏi tối thiểu:

– Nước … nước… Vịnh ơi… nước.

Song cũng có khi là những nài nỉ.

– Vịnh ơi. Thương tao với. Đau quá…

Vịnh im lặng. Cũng chẳng còn hơi sức đâu mà trả lời. Đã hai ngày nay, chẳng có cái gì ra hồn nhét vào bụng. Mà lạ, Vịnh cũng không còn cảm giác đói. Chỉ thấy bụng cồn cào và khát. Vịnh sai thằng ngụy sục vào các ngách hang tìm nước. Đào đâu ra, hang khô khốc. Đến mầm rêu, bói cũng không ra. Tên tù binh cũng đã lả đi. Mất nước, người hắn quắt nhanh chóng. Vịnh rũ ra như chiếc chiếu rách. Không dám nằm, người gai gai lạnh, Vịnh biết cơn sốt mang án tử hình của thần chết đang từ từ bò đến. Phải gắng gượng chống lại đến phút cuối cùng. Vịnh lần mò ra cửa hang. Địch lố nhố vạt rừng phía trước. Không nhẽ chịu chết. Thiếu chút nữa, Vịnh đã điên máu gầm lên, nhào ra khỏi hang và xả súng vào lũ giặc. Giá không nghĩ đến Phương, chắc Vịnh đã làm thế. Dù biết làm thế chắc chết mười mươi nhưng còn hơn ngồi đợi cái chết gậm nhấm dần dần. Không nhẽ chịu chết? Câu hỏi ấy cứ xoay đi, trở lại. Còn có cách nào? Để Phương nằm lại cùng tên tù binh chắc cơ may thoát sẽ có. Địa hình vùng này Vịnh quá thông thạo. Nhưng làm sao Vịnh dám bỏ Phương ở lại. Đầu óc rối bời Vịnh nghiến răng vận hết sức lực để chống lại ý nghĩ trốn chạy. Chống lại cả cơn sốt đã bấu vào lạnh buốt hai chân. Khát quá. Môi Vịnh nứt toác. Vịnh ngồi sát bên Phương. Vịnh đã quên hẳn tên ngụy. Bây giờ nó cũng đang vật vã và tuyệt vọng. Vịnh vuốt tóc bạn. Cứng cộm. Cả đầu Phương cũng bết máu. Thế là hết, Phương ơi. Tao với mày đã đi với nhau mấy mùa chiến dịch. A trinh sát, giờ thêm hai đứa mình thành năm. Năm thằng trai lực lưỡng. Hết rồi, đành chịu chết trong hang này. Người Vịnh hầm hập nóng. Cơn sốt đã khai hoả. Còn có cách nào khác. Chẳng nhẽ tao bỏ mày ở lại. Vẫn biết đằng nào mày cũng chết. Vịnh cắn chặt răng. Không giữ nổi, răng lập cập đánh vào nhau. Hang tối ngòm ngòm. Khát, khát quá và lạnh. Từ xương cốt, hơi lạnh ngùn ngụt toả ra bò vào từng kẽ máu li ti. Cái hang tối này sẽ là chiếc áo quan dành cho cả ba người. Vịnh lại đặt tay lên mặt bạn. Không hiểu sao lúc ấy, Vịnh chợt loé một ý nghĩ. Chừng nào Phương còn sống thì khả năng chết của cả nhóm vẫn còn.

– Khát… Khát… nước … nước.

Phương lại tỉnh và phều phào đòi nước uống. Khát quá, lấy đâu ra nước bây giờ. Cổ họng Vịnh nghẹt lại, đông sệt. Chết mất. Chợt có tiếng choeng choéc. Vịnh giật bắn mình. Một con chuột núi to phải bằng bắp vế nhảy phon phót. Nó vồ rất tài. Con dơi núi bám chặt thế ở vách đá, không kịp giãy giụa. Nó nghiến rau ráu con dơi to mập. Vịnh rùng mình khi thấy một vệt máu nâu sậm chảy ra từ xác con dơi. Máu. Dòng nước đậm đặc vô tình kia làm bùng lên, cháy thành ngọn cơn khát đã đông thành khối trong cơ thể. Không kịp nghĩ ngợi, Vịnh nhảy lên chộp. Con dơi to, chật cả bàn tay. Rất nhanh, Vịnh rút dao. Động tác chính xác lạ thường. Từ cái cổ hêu hếu rịn ra những giọt máu nhỏ lấp lánh. Vịnh đút ngay cái vòi nước có một không hai vào miệng Phương.

– Nước… nước… ngọt quá.

Phương mút chùn chụt. Thêm một con nữa, con nữa, cái hốc miệng ngòm ngòm dường như đã thoả thuê. Từ kẽ răng, khoé miệng, máu thừa thãi tứa ra đỏ loè. Bụng Vịnh thốc lên cơn đau quặn. Anh nhắm mắt đưa con dơi đã chặt cổ lên miệng. Mặn, ngọt, tanh, vị giác hoà lẫn vào nhau không phân biệt nổi. Khối đặc ở cổ, ở mọi chỗ trong cơ thể tan dần. Nhưng bắt đầu những luồng phụt mạnh. Bụng tiếp tục quặn. Hơi cuộn thành xoáy, thốc lên phào qua họng. Vịnh ngã sấp xuống. Trận nôn hơi chưa từng biết, vật Vịnh muốn chết ngất. óc lộng ra, long chân lăn phào phạo trong đầu. Cả người Vịnh tựa hồ như cái vỏ thùng rỗng dần lăn đi, lăn đi…

Nãy giờ thằng tù binh chứng kiến tất cả. Mặt nó xám ngoét. Thì, còn máu đâu mà hồng đỏ. Nó hực lên như người bị chọc tiết. Nó đứng giữa cơn khát điên cuồng và cảm giác kinh sợ tột độ. Khát quá, nó vồ đại lấy một con, lặp động tác của Vịnh. Hú, nó hú. Không hiểu sức ở đâu vét ra để nó hú hét được như vậy. Nó vẫn gọi chúa. Hình phạt chúa bầy ra cho con người thưởng ngoạn hết mực nhân từ. Ôi, thật báng bổ đức tin của nó. Thằng ngụy xông đến. Dây trói đã bị tuột hết. Vịnh choàng tỉnh. Khẩu AK lăm lăm trên tay. Mắt thằng lính đờ dại.

Nó quỳ thụp trước Vịnh:

– Giải thoát cho tôi. Hãy thả tôi hoặc cho tôi một viên đạn. Lạy chúa. Đừng bắt tôi phải chịu cực hình nhận cái chết từ từ thế này.

– Im ngay, đồ chó.

– Bắn đi. Bắn đi. Bắn tao đi!

Tuyệt vọng bao giờ cũng tạo nên những sức mạnh điên dại. Tên ngụy hoảng loạn chồm tới. Vịnh quật mạnh khẩu súng. Nó ngã vật ra giãy đành đạch. Vịnh gầm gào:

– Thích chết, cho mày chết.

Nhưng không, chỉ phút sau, Vịnh lại nghe thấy tiếng rên rỉ của nó:

– Chúa ơi, ông ơi, cho con được giải thoát.

Vịnh giương súng. Người Vịnh, thịt da chuyển rần rật. Mắt Vịnh hoa lên. Đầu óc như sắp vỡ tung. Vịnh cho tay vào vòng cò. Cứng ngắc. Tên địch đã ngất xỉu. Bỗng Vịnh nghe tiếng Phương gọi rõ lắm:

– Vịnh, Vịnh đâu rồi.

Vịnh ghé sát xuống mặt bạn, thấy mắt Phương đang ngoi ngóp hiện những đợt sáng tàn vét.

– Vịnh ơi. Người tao khác lắm. Sung sướng quá. Mày sẽ đến nhà tao chứ. Hứa đi…

Vịnh gật đầu. Phương nấc nhẹ, người giật khẽ, hơi phào ra. Vịnh chụp tay vào mắt bạn. Vĩnh biệt Phương. Có tiếng lao xao phía cửa hang. Vịnh rạp ngay người xuống.

– Ê, có cái hang, mày.

– Đù mẹ, chịu thôi. Bớ rớ ăn mìn thiệt mạng. Mà cũng chẳng đào đâu ra nước.

– Ừa, có lệnh rút quân rồi. Ráng chịu.

Tên ngụy đang ngất xỉu, nhạy thế nhỏm ngay dậy. Vịnh ấn hẳn nòng súng vào giữa mặt nó. Đã qua cơn hoảng loạn, mặt nó bây giờ phìu ra, ngây độn. Phía ngoài hang mấy thằng lính đã bỏ đi. Vịnh dằn từng tiếng:

– Lẽ ra tao phải giết mày. Bạn tao vừa tắt thở. Thôi để mày sống.

Vịnh cúi xuống bên Phương. Bỗng Vịnh giật nảy mình. Phương vẫn thoi thóp thở. Toàn thân Phương giật nhè nhẹ, nhè nhẹ. Miệng mấp máy gì đó. Phương chưa chết. Vịnh lảo đảo khuỵu xuống. Trái tim vỡ ra. Thoáng chốc Vịnh thấy cả cái hang rực lên một mầu lửa đỏ. Nóng rát. Lửa bén vào da thịt nóng ngụt, Vịnh chụp lấy khẩu súng chĩa vào tên ngụy.

– Đi. Cút đi. Nhanh lên. Cút đi, đồ chó. Cút. Cút!

Tên ngụy lùi dần. Họng súng ngòm ngòm vẫn hướng thẳng vào ngực nó. Vừa lùi, nó vừa lắp bắp:

– Lạy chúa…

Nó cực độ hoảng hốt khi thấy mắt người lính sáng quắc. Sáng lắm. Mắt như có lửa ủ bên trong. Như tất cả tinh lực của cơ thể đều dồn tụ vào đôi mắt ấy.

– Cút nhanh. Tao nổ súng ngay bây giờ đây này.

Ranh giới mỏng manh giữa sống và chết. Thằng lính xấu số quên hết cả mọi sự cùng kiệt. Bản năng sống khiến nó lùi nhanh với tốc độ không ngờ. Nó hẫng chân vượt khỏi miệng hang. Mấy vòng lăn, thân thể bầm dập, đau điếng đánh thức lí trí nó. Tên ngụy bật dậy vùng chạy. Sống rồi. Bỗng nó thấy một tiếng hét khủng khiếp từ trong hang vọng ra. Cả tràng đạn AK chát chúa. Nó dừng phắt lại. Hay là ông ấy tự sát. Yên lặng. Tên ngụy ngẫm nghĩ. Có lẽ thế thật. Nó ngần ngừ định quay lại. Chả gì, người lính ấy cũng là ân nhân của nó. Lại một loạt đạn nữa. Thôi chết, không phải. Nó vùng chạy. Đã cách thật xa cái hang, nó vẫn nghe thấy tiếng súng vang động. Nó ngã nhào vào một vạt le lúp xúp. Lạy chúa. Đủ rồi, đau khổ – thiên đường của Người.

(còn nữa)

Advertisements

Entry filed under: Tiểu thuyết.

Tàn đen đốm đỏ- 1 (Tiểu thuyết) Tàn đen đốm đỏ- 3 (Tiểu thuyết)

70 phản hồi Add your own

  • 1. Em là Cún  |  Tháng Mười Một 7, 2009 lúc 11:47 sáng

    TEM trước rồi em đọc sau. Hôm nay bác Tiến không đi đâu lại chăm chút cho blog.

    Phản hồi
    • 2. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 7, 2009 lúc 12:00 chiều

      Đang ốm nằm dài cổ ở nhà đây. Tui ốm thì lại khó chịu khi nằm nhà. Với lại có tật xấu ốm thì…ăn luôn mồm, bệnh lại cấm ăn nhiều. Đang tính đi đâu chơi nhưng phải đeo khẩu trang thì có khác gì cún lớn bị đeo rọ mõm. Khó quá….khe…khe….

      Phản hồi
  • 3. meogia  |  Tháng Mười Một 7, 2009 lúc 12:07 chiều

    Anh Tien mau khoe nhe. Cai vu hom qua em nhat gan qua nen lam kinh dong moi nguoi. Thay ai cung bao”chuyen nho nhu con tho” lam em lai yen tam.

    Phản hồi
    • 4. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 7, 2009 lúc 12:26 chiều

      Cảm ơn meogia đỡ nhiều rồi. Đang tính thả bộ đi chơi cho nó khỏe đây. Tui hay lang thang như bụi đời sục vào các ngóc ngách, kiếm được khối chuyện.
      Chuyện to nhỏ thế nào biết giải quyết thì ok hết ấy mà. Chúc cuối tuần mọi sự hanh thông nhé.

      Phản hồi
      • 5. meogia  |  Tháng Mười Một 7, 2009 lúc 2:45 chiều

        Em dang doc “1981”.

        Phản hồi
        • 6. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 7, 2009 lúc 2:53 chiều

          Gừ…gừ…gừ…

          Phản hồi
          • 7. meogia  |  Tháng Mười Một 8, 2009 lúc 11:37 sáng

            “1981”, tiểu thuyết có cái tên đặc biệt được viết bởi 1 người trẻ thế hệ 81 làm MG tui hơi tò mò. Nhìn ảnh thấy Trang rất đẹp, mà tuổi trẻ đã là xinh rồi! Buổi trưa đi ăn cơm xong, vào nhà sách đứng đọc “cọp” một lúc, thấy cuốn hút quá, nên quyết định bỏ ra 52 K để mua. Hihihi, tuy tui cũng keo kiệt nhưng khá chịu khó mua sách. Nhưng sách tác giả trẻ hả, hãy đợi đấy!
            Một buổi tối, xung quanh toàn cảnh lợn kêu, con khóc… mà MG cũng quyết đọc xong, và xong thật.
            Trong khuôn khổ của một cái “còm” bên nhà anh Tiến (người đã có vai trò quan trọng đối với nghiệp viết của tác giả những ngày đầu) MG chỉ muốn nói lên vài cảm nhận của mình.
            Trước hết, MG chả thấy chuyện “đồng tính” ở truyện này có gì là đáng tranh cãi, đáng gây tò mò và chắc cũng đã nhiều người nói về sự đa dạng trong cách viết của Trang khi thể hiện nhân vật Quỳnh, hay Nhi…MG không vỗ tay khen vào nữa.
            Cũng là nỗi cô đơn của 8x, nhưng nỗi cô đơn của Quỳnh không phải là nỗi “cô đơn trên mạng” như của nhiều 8x khác, cố tình rúc vào một xó, không muốn sẻ chia và nhưng chỉ muốn để cho cả thế giới biết rằng tôi đang cô đơn, đôi khi rất phù phiếm của thế hệ @. Quỳnh không hề tuyệt vọng, không hề oán trách người đi trước, mặc dù có những lúc Quỳnh có thể làm như vậy, khi Quỳnh gần như chạm đáy của tuyệt vọng. Tình yêu thương của Quỳnh đối với cha (không phải là cha ruột) mẹ, nhất là đối với Bin và cả những người xung quanh đầy sự vị tha, nó vượt qua hạn chế về tuổi tác và sự trải nghiệm cuộc sống. Trong cái hình tứ giác: cha (ông Tô)- mẹ- Quỳnh- Bin , MG nghĩ tới tiếng chim hót trong bụi mận gai, mặc dù mọi sự so sánh đều khập khiễng. Quỳnh giống Giaxmina (quên viết như thế nào rồi)- con gái của Mergie và Luke. Bin phảng phất Dane, con trai của Mergie và Ralph. Dane cũng như Bin, như một thiên thần, như một đốm sáng lung linh, lúc còn sống đã lấy trọn vẹn tình yêu thương và hi vọng của mẹ, của chị, và rồi cuối cùng mảng phao cứu rỗi ấy cũng đột nhiên rời bỏ cuộc sống một cách tức tưởi, mang theo mình tất cả những hy vọng về một ngày mai của những người còn sống. Đọc đến lúc Bin chết, MG không thể kìm được lòng mình và nhớ tới Mergie khi Dane chết đuối: – Ta đã cướp Dane từ tay Chúa trời, và đến lúc này thì Chúa Trời lấy lại …
            Những dòng viết về ông Tô, cha của Quỳnh cũng thấm đẫm tình yêu thương và đầy sự biết ơn, cảm thông. Cuộc đời của ông Tô, người đã giơ tay cưu mang mẹ con Quỳnh, dành cho Quỳnh tình yêu tận đáy lòng, suốt đời chỉ mong nhận lại một nụ cười từ người đàn bà mà ông đã từng say đắm, quả thật là bi kịch (tất nhiên trừ cái kết tưởng chừng sáng sủa khi ông trở thành một doanh nhân – cái kết ấy không có chỗ cho mẹ con Quỳnh). Hơn ai hết, hơn cả mẹ, người đàn bà sống với người mà mình gọi là chồng bao nhiêu năm vẫn chỉ như một cái bóng (giống Fiona trong Tiếng Chim hót..), Quỳnh xót xa khi thấy cuộc sống khắc nghiệt và đầy xảo trá đã lấy đi mất của cô, của em trai những ngày bình yên, lấy mất đi hình ảnh một ông bố mẫu mực, chỉ còn 1 người đàn ông nát rượu, phẫn chí sau khi ra tù …
            MG đặc biệt thích những trang viết về tuổi thơ của Quỳnh, về cái thời “3 tháng lĩnh 25 lon sữa bò”, về cái thời những người vi phạm kỷ luật được cho đi làm bảo mẫu, về cái áo cũ sửa lại, hết rộng rồi lại thành chật mà con vẫn phải mặc. Khủng khiếp, cái thời ấy nghĩ lại vẫn thấy “tim đập chân run”.
            Mong được đọc thêm nhiều tác phẩm mới của Nguyễn Quỳnh Trang. Tiến lên đi bé!

          • 8. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 8, 2009 lúc 11:44 sáng

            Trang à, chỉ cần 1 người đọc thế này là đủ có lãi công viết cuốn sách rồi. Khe…khe…

        • 9. Em là Cún  |  Tháng Mười Một 7, 2009 lúc 11:37 chiều

          Thứ 7, CN là chị MG ở nhà đọc sách à? Hôm nào đi uống cà phê ta bàn về cái vụ cá độ ấy chị nhé, mình mời cả anh Dong, HC, chị Flan đi. Tháng 12 chắc nhiều event lắm đó chị à… hiii vui thật, vậy nên mình phải chuẩn bị
          Oh em mượn nhà bác Tiến tí nhé

          Phản hồi
          • 10. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 8, 2009 lúc 9:15 sáng

            Nghe hẹn hò thấy mình như bị tra tấn. Cái máu ham chơi lại trỗi dậy đâm ra buồn.
            Tui kể này trước đây khi tui chưa ốm. Đám nhậu Sè goòng buổi chiều gầy nhậu. Có người nhắc đến tui rồi gọi điện. Lúc đó quãng 4h chiều. Tui ra sân bay luôn bay chuyến 5h. Đúng 7h30 có mặt tại đám nhậu. Vụ cá độ Tiến có vào không khiến cho anh chàng gọi tui thắng lớn. 9h tui lại bay ra. Quãng gần 12h đêm về đến nhà. Bảo là vừa nhậu SG ra, cả nhà bảo bố say rôi, nồng nặc hơi ruợu nói linh tinh.

          • 11. Lưu Giao  |  Tháng Mười Một 8, 2009 lúc 11:36 chiều

            to@cún nhỡ :Sao không mượn nhà tui mà cứ mượn của PNT hoài dzậy ? Đã thế , lại giễu luôn chủ nhà : Các em mời nhau gặp mặt đây này,hổng có mời anh đâu nghen. Hihiii cho chết thèm luôn!
            Người đâu sao quá đáng, tui tức thay cho bạn và một phần cho mình. Cay !

          • 12. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 9, 2009 lúc 12:51 sáng

            Biết cay là còn nhựa sống.

  • 13. Dong  |  Tháng Mười Một 7, 2009 lúc 2:00 chiều

    Bắt đầu căng đây. Tự sự thế này khó làm phim anh Tiến nhỉ. Không lẽ phải cho thằng lính ngồi kể lại cho bạn nó sau khi thóat về ?

    Phản hồi
    • 14. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 7, 2009 lúc 2:58 chiều

      Cho nó thoát thì còn chuyện gì nữa. Khe…khe…À, tui vừa đọc Dong viết cho cậu bé H, có tình lắm.

      Phản hồi
  • 15. Em là Cún  |  Tháng Mười Một 7, 2009 lúc 11:44 chiều

    Phần 2 này chưa thấy đoạn nào liên quan đến nguyên nhân làm cho điếu thuốc cứ tắt dở chừng mà bác viết ở phần 1 nhỉ? Vậy là em phải chờ đợi phần 3 rồi để biết rồi…
    Đọc văn của bác em học được nhiều từ lắm nhé. Ví dụ như đoạn này “thấy mắt Phương đang ngoi ngóp hiện những đợt sáng tàn vét.”
    Lần đầu tiên em biết đến hình ảnh “đợt sáng tàn vét”, đọc xong là tưởng tượng ra, như là xem phim ấy bác ạ

    Phản hồi
    • 16. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 8, 2009 lúc 9:19 sáng

      Hai tuyến nhân vật khác nhau mà. Còn một tuyến vong hồn nữa.
      Tui tiếp xúc với người chết nhiều. Những người sắp chết bao giờ tinh lực cũng dồn tụ trỗi dậy. Nó tựa như ngọn đèn dầu sắp cạn bùng lên rồi lịm. Và đôi mắt thể hiện rõ điều ấy.

      Phản hồi
  • 17. Nguyễn Quỳnh Trang  |  Tháng Mười Một 8, 2009 lúc 4:58 chiều

    Cảm ơn bố và chị Mèo già

    Phản hồi
    • 18. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 8, 2009 lúc 9:34 chiều

      Meogia này, Trang còn cuốn mới hơn là Nhiều cách sống. Cuốn tiểu thuyết này chồng cô bé là nhà phê bình văn học kiêm dịch giả Cao Việt Dũng khen là hay gấp đôi 1981. Mèo khen mèo dài đuôi, tui bực mình cóc thèm đọc. Meogia không phải là tui nên không bực mình thử đọc cuốn đó xem sao. Khe…khe….

      Phản hồi
  • 19. meogia  |  Tháng Mười Một 8, 2009 lúc 9:38 chiều

    Hieu sach Fahasa chi co cuon 1981 la cua be Trang thoi.

    Hehehe, lam sao dinh luong hay gap doi hay la gap ruoi nhi?

    Phản hồi
  • 20. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 8, 2009 lúc 9:49 chiều

    Đã nói mèo khen mèo dài đuôi mà. Nhờ meogia phân xử hộ vậy. Mai tui hỏi xem có sách ở đâu. Xa quá muốn gửi cũng cho cũng ngại.

    Phản hồi
    • 21. Lưu Giao  |  Tháng Mười Một 8, 2009 lúc 11:28 chiều

      Đề nghị MG chơi tiếng Việt đi, làm sao tôi luận được :”..Gap doi hay la gap ruoi…” Lúc đầu tôi nghĩ, quái thật ! Tự nhiên đang chuyện sách vở lại viết :” …Gặp dòi hay là gặp ruồi..”Thật dở khóc dở mếu với MG.
      Lại nói, vừa hỏi Hoa tử huyền : Có chăng sự nhầm lẫn ngôn từ khi gọi là Phê bình văn học ? Với tư cách nào để bạn có quyền phê bình người khác ? Theo tui thì phải là Bình luận văn học mới đúng. Đã thế,vào nhà ông Phỗng T lại thấy ngay dòng : ”..nhà phê bình văn học kiêm dịch giả Cao Việt Dũng..”. Cái này chỉ dành cho vợ yêu (Trang) thì đúng 100%. Hehee..

      Phản hồi
      • 22. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 9, 2009 lúc 12:50 sáng

        Cái tên Phỗng làm tui bồi hồi nhớ lại mấy năm trước tui bệ vệ như phỗng thật. 74 kí lô phải chơi đâu.
        Bình luận không dấu của meogia thì đúng đứt đuôi con nòng nọc còn phê bình hay bình luận văn học thì để các nhà lý luận trả lời. Tui gọi theo cách gọi vẫn dùng thôi.

        Phản hồi
      • 23. meogia  |  Tháng Mười Một 9, 2009 lúc 8:50 sáng

        Tại máy ở nhà không gõ được dấu tiếng Việt thôi, hihihi. Hôm nào chăm chỉ thì gõ ra word, rồi dán vào, mất công 1 tý nhưng đỡ hiểu lầm : “Gấp đôi hay là gấp rưỡi” thành gặp dòi hay gặp ruồi, hehe!

        Phản hồi
        • 24. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 9, 2009 lúc 9:36 sáng

          Thầy đồ nhiễu sự thế thôi, tay này còn nặng duyên nợ lắm. Có mà tết công gô không thoát nổi…tục.

          Phản hồi
  • 25. xuân hoà  |  Tháng Mười Một 9, 2009 lúc 7:13 sáng

    chúc mừng nhà văn PNT vừa trải qua 1 tuần đầy khó khăn với sim tặc-cúm tặc và blogger tặc!
    chúc tất cả mọi người 1 tuần mới không tặc và vui vẻ!

    Phản hồi
    • 26. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 9, 2009 lúc 8:42 sáng

      Mọi thứ tặc sau những phiền toái đều cho ta nhận lại được một chút gì đó rất cần thiết. Những chuyện này tôi đã khá quen, chưa tu tập được đến mức bình thản vì mình vẫn còn xúc động, vẫn còn đó chình ình một quả tim phòm phọp đập nên còn rạch ròi được yêu ghét, bởi vậy không mấy quá xáo trộn bản thân mình.
      Dẫu sao không có tặc gì thì vẫn hơn. Nhưng có một thứ tặc cần phải cầu chúc.
      Tuần này chúc các người đẹp của chúng ta gặp phải một “tặc” trong lốt quý ông hoặc quý anh gây phiền nhiễu. Tất nhiên là vừa phải thôi. Khe…khe…

      Phản hồi
  • 27. Dong  |  Tháng Mười Một 9, 2009 lúc 7:44 sáng

    Chúc cả tuần vui vẻ. Anh Tiến và mọi người.
    Xuan Hoa ơi : Tuần trước Sim tặc-blogger tặc thì đúng.
    Cúm mà tặc thì khó nói lên lời, khó lắm, cúm thôi đủ rồi.
    Còn tuần này mà Xuân hoa chúc một tuần : Không tặc nữa thì ngủm củ tỏi. Nó bắt máy bay bay sang Phi châu còn đỡ, có cho lao vào tháp đơn tháp đôi thì “Ôi xương tan máu rơi….” còn gì. Thôi, tui không dám đi máy bay tuần nay đâu.

    Phản hồi
    • 28. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 9, 2009 lúc 8:45 sáng

      Cái vố không có tặc này viết tắt thành không tặc nghe kinh quá. Thôi, có việc gì chẳng nên máy bay tàu bò làm chi cho nó hao tổn thần kinh. Ở nhà cho nó lành.

      Phản hồi
  • 29. xuân hoà  |  Tháng Mười Một 9, 2009 lúc 9:01 sáng

    to@adong: khổ quá em nói né đi thế-huỵt toẹt ra nó mà vô nhà em rủ em đi đấu võ(sau anh) thì em chít a?
    cái ngữ em,trói gà ko chặt-nó mà rủ thì…em có nước bỏ nhà!

    Phản hồi
    • 30. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 9, 2009 lúc 9:38 sáng

      Bao giờ bỏ nhà ới tui nghen. Khe…khe….

      Phản hồi
      • 31. Lưu Giao  |  Tháng Mười Một 9, 2009 lúc 11:37 chiều

        Ôí em ơi ! Đừng ới Ông Phỗng nghe em ! Tàn đen đốm đỏ mới sang phần 3 mà em ới một cái là thiên hạ thiệt đủ đường đó.

        Phản hồi
  • 33. meogia  |  Tháng Mười Một 9, 2009 lúc 10:09 sáng

    Nhà Bọ thì tuyền đàn ông, lâu lâu mới có bóng chị em đi qua đi lại cho các anh dừng mồm tranh luận ngó theo 1 tý.

    Còn nhà PNT, tuyền chị em. Ấy quên, HC, Dong, Giao lâu lâu cũng cất tiếng e hèm, e hèm.

    CHÚC MỌI NGƯỜI 1 TUẦN LÀM VIỆC HĂNG SAY VÀ VUI VẺ!

    Phản hồi
    • 34. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 9, 2009 lúc 10:21 sáng

      Của tui ít nhưng mà tinh. Tinh liền bà tinh…tướng. Khe…khe…

      Phản hồi
  • 35. xuân hoà  |  Tháng Mười Một 9, 2009 lúc 1:46 chiều

    anh tiến ơi,em đang ở hà nội-offline nhé?

    Phản hồi
    • 36. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 9, 2009 lúc 2:33 chiều

      Vậy hả? Khừ…khừ….ốm quá….

      Phản hồi
      • 37. meogia  |  Tháng Mười Một 9, 2009 lúc 2:59 chiều

        Biết ngay mà! Anh Tiến ơi, nếu anh không ốm chắc cũng không gặp mấy em, sợ bị cào phải không?

        Phản hồi
        • 38. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 9, 2009 lúc 3:02 chiều

          Biết ngay là….nhầm. Ốm cũng gặp, mai tui đeo ba tầng rọ mõm, thoải mái cào. Khe…khe…

          Phản hồi
  • 39. Dong  |  Tháng Mười Một 9, 2009 lúc 2:07 chiều

    Chẹp chẹp, giá như mình cũng ở Hà Nội.
    Sao Hà Nội cái gì cũng sướng. Chẹp chẹp. Làm cái thằng Saigon, chả off cà phê, cơm trưa gì cho hay, vô vị quá phải hẹn off Boxing với hằng cu cháu, buồn thế.

    Phản hồi
  • 40. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 9, 2009 lúc 2:35 chiều

    Úi giời ôi, bớ nhà Dong, nhường tuốt suất Hà Nội cho Dong đấy. Nhường tất. Tất tần tật. Khe…khe….

    Phản hồi
    • 41. Lưu Giao  |  Tháng Mười Một 9, 2009 lúc 11:45 chiều

      Người đâu thương thế ! Nhường mà tất tần tật là không nhường : Tất dưới chân, nhường ai ai chịu
      Tần cho mềm, ai móm mà ăn
      Tật nguyền chả ai mong mà nhận
      Rõ anh tham chỉ giỏi chữ NHƯỜNG.

      Phản hồi
  • 42. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 9, 2009 lúc 11:48 chiều

    Có người hiểu tui thế. Khe…khe….

    Phản hồi
  • 43. Small  |  Tháng Mười Một 10, 2009 lúc 3:19 chiều

    Chú Tiến và Xuanhoa offline chưa vậy kìa? hôm nay small mới biết tin này, ko biết Xuanhoa còn ở đây ko?

    Phản hồi
  • 44. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 10, 2009 lúc 3:39 chiều

    Xuanhoa nói đùa đấy. Định hù dọa chú. Khe…khe…

    Phản hồi
  • 45. meogia  |  Tháng Mười Một 10, 2009 lúc 4:41 chiều

    @Small: Không vào mục “Tin nhắn nhanh” ngày 5/11 có meogia họa thơ với Small đấy, hihihi!

    Phản hồi
    • 46. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 10, 2009 lúc 5:14 chiều

      Trạm liên lạc của tui giờ hệt như hòm thư quân bưu. Khe…khe…

      Phản hồi
      • 47. Lưu Giao  |  Tháng Mười Một 11, 2009 lúc 4:16 sáng

        Tuyệt cú mèo, cái trạm liên lạc này nhiều người mong mà chả được đấy. Heheee…

        Phản hồi
  • 49. Hà Tĩnh  |  Tháng Mười Hai 25, 2009 lúc 11:51 chiều

    báo cáo anh em đọc đến phần này rồi, vẫn chưa thấy bị cuốn hút lắm…

    Phản hồi
    • 50. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 25, 2009 lúc 11:57 chiều

      Không cuốn hút thì chịu rồi. Khe…khe….

      Phản hồi
      • 51. Hà Tĩnh  |  Tháng Mười Hai 26, 2009 lúc 12:06 sáng

        hi hi chắc càng phải đọc thêm và kỹ hơn khi đã bắt được mạch kể chuyện thì sẽ cuốn hút hơn anh ạ.
        E nói là chưa bị cuốn hút chứ e không nói là” không bị cuốn hút”- 2 cái này khác hẳn nhau nhá nhà văn. Thường thì bao giờ cũng phải đọc kỹ và sâu hơn thì mới nắm bắt được cốt chuyện và mạch phát triển của nhân vật mà khe khe khe..

        Phản hồi
        • 52. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 26, 2009 lúc 12:09 sáng

          Tui lại đọc theo cảm giác. Mấy trang đầu ko cuốn là bỏ. Có lẽ bị sót nhiều tác phẩm vì thế chăng?

          Phản hồi
  • 53. Dong  |  Tháng Mười Hai 26, 2009 lúc 12:04 sáng

    Cái truyện này đúng như anh Tiến từng nói hà Tĩnh ạ, đó là chẳng theo lớp lang thắt mở gì cả. Một kiểu hồi ức dàn trải. Cái cuốn hút nó nằm ngay trong từng chương, từng mảng miếng cảnh lớp.
    Đọc xong chương này lại sốt ruột chờ chương tới, thế là cuốn hút đó !

    Phản hồi
  • 57. Hà Tĩnh  |  Tháng Mười Hai 26, 2009 lúc 12:29 sáng

    Không hiểu sao lúc ấy, Vịnh chợt loé một ý nghĩ. Chừng nào Phương còn sống thì khả năng chết của cả nhóm vẫn còn.
    ——————
    Có một mật mã gì ở đây anh Tiến nhỉ? Vịnh đang đấu tranh giưuax sự sống và cái chết…e đoán chắc là có cái gì đó trong câu chuyện về sau liên quan đến chi tiết này

    Phản hồi
    • 58. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 26, 2009 lúc 1:01 sáng

      Đơn giản mà, hoặc là Vịnh chết cùng cả nhóm hoặc là Vịnh phải sống. Câu chuyện này được bày ra trước hết tất cả.

      Phản hồi
      • 59. Hà Tĩnh  |  Tháng Mười Hai 26, 2009 lúc 8:36 sáng

        E thì lại thấy không đơn giản đâu vì trong Vịnh đang có cuộc đấu tranh để chọn cái có lợi hơn, cái bản năng hơn cho V. Anh muốn sống..nhưng rõ ràng là Phương còn đó, nếu Phương k chết thì khả năng sống của V rất nhỏ? và vấn đề ở chỗ là phải làm sao để Phương chết.Đã qua mấy ngày V nhẫn nại cõng Phương, chăm sóc Phương, ban đầu là tình người-tình đồng đội, giờ đây những cái tình đó vẫn còn nhưng thu gọn hơn cho bản năng muốn sống của V. V đã đuổi thằng ngụy đi. Ở đây nhà văn không viết tiếp diễn biến tâm trạng của V, nhưng người đọc có thể tự suy diễn những gì diễn ra trong đầu V những khoảng khắc đó..Vì thế e kết luận miêu tả tâm lý chỗ này rất tinh tế, rất con người…
        Là một người lính đã trải qua trận mạc, hơn ai hết những người như anh sẽ hiểu về lính nhất! vì thế hãy viết về họ ở góc độ con người nhất nhà văn nhé. Con người nhất và rất lính..

        Phản hồi
        • 60. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 26, 2009 lúc 8:46 sáng

          Đương nhiên là không đơn giản. Giữa lằn ranh mỏng manh ấy mọi suy tính, cảm tính chồng chéo và đôi khi bản năng thắng lý trí. Ở đây là bản năng sống. Và vì thế với tình trạng của Vịnh và Phương lúc đó việc Vịnh rời khỏi hang là hoàn toàn có thể. Nhưng nếu Vịnh cố tình bỏ bạn chạy lấy thân thì lại là vấn đề khác. Khó thế đấy.

          Phản hồi
          • 61. Hà Tĩnh  |  Tháng Mười Hai 26, 2009 lúc 8:59 sáng

            Chời ơi, nhà văn khi thì bảo đơn giản thôi, khi thì bảo ” đương nhiên k đơn giản!” hu hu bạn đọc ở giữa đầu óc chao đảo…
            E thì khẳng định là k đơn giản thế cho nên đọc đâm ra hay mới chít he he
            Chúc nhà văn cuối tuần vui!
            E thì phải nghiền ngẫm cái TDDO này của nhà văn đây…

          • 62. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 26, 2009 lúc 9:08 sáng

            Hai cái “đơn giản” khác nhau. Một cái đơn giản ở chỗ là câu chuyện ko có gì bí mật cả, thậm chí là thông báo trước kết cục. Một cái không đơn giản ở lằn ranh tranh đấu giữa vinh nhục, chết sống, được mất, giữa lý trí và bản năng….Trong câu chuyện này Vịnh nằm giữa tất cả những điều ấy trong trạng thái gần như tuyệt vọng đẩy đến vô thức. Mà thôi, có gì thì nó đã nằm trong câu chữ. Ko chạm đến được chủ đích của người viết thì có nghĩa là tác giả kém cỏi. Thế thôi. Chúc vui.

          • 63. Hà Tĩnh  |  Tháng Mười Hai 26, 2009 lúc 9:35 sáng

            ôi e xin lỗi nếu gây ra sự khó chịu cho anh nhé. E thì đang say sưa trong thế giới nội tâm của nhân vật Vịnh và nghĩ về cái kết cục của Vịnh.
            E vừa mới đọc được 3 chương, vì thế chắc chắn e chưa thể chạm đến cái chủ đích của người viết.
            Vâng e sẽ thôi không lanh chanh nữa, sẽ ngồi bình lặng đọc hết, và sau đó có nói gì thì nói sau ạ.

          • 64. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 26, 2009 lúc 9:48 sáng

            Khe…khe…sao lại khó chịu được. Càng đâu cần phải xin lỗi. Tui cũng đang thích lanh chanh đây. Lâu, không bình…loạn văn chương giờ có người chích chòe với mình thấy khoai khoái. Tự nhiên thấy thèm viết kinh khủng. Kẹt nỗi cuối năm dồn việc và mời mọc nhậu nhiều quá. Thân này ví xẻ làm…khươm…được. Khe…khe….

  • 65. Dong  |  Tháng Mười Hai 26, 2009 lúc 12:33 sáng

    Thôi chào hai vị, em hai xoa ba đập đây ! Mai em quay lại.

    Phản hồi
  • 67. Hà Tĩnh  |  Tháng Mười Hai 26, 2009 lúc 10:26 sáng

    “…Thằng tù binh ngủ ngay lập tức. Khuôn mặt trắng trẻo trẻ trai không gợn một chút gì của tình thế hắn bị lâm vào. Chiến tranh dường như không hiện diện trong giấc ngủ kia. Vịnh thở dài. Mắt Vịnh đậu lại trên mặt thằng tù binh. Nó trẻ quá. Mặt đấy, ai bảo là giặc. Hơn thế, lại là thứ lính dù dữ dằn..”.
    ————-
    “…Còn tiêu diệt? Đơn giản lắm, chỉ một động tác nháy cò súng. Nhưng có một cái gì đó ngăn giữ. Không cắt nghĩa được, rất mơ hồ, tràn ngập trong cơ thể mệt mỏi của Vịnh nỗi xót xa. Xót xa điều gì không lí giải nổi. Vịnh chỉ có thể biết được mỗi điều. Anh không nỡ. Không nỡ ngay cả trong ý nghĩ, khi đối mặt với thằng giặc. Nó trẻ quá và khờ khạo quá…”
    ————————————-

    Những phân đoạn miêu tả ý nghĩ của Vịnh về người lính bên kia chiến tuyến đem lại những khoảng khắc xót xa cho chính cả người đọc. Cuộc chiến ngốn vào nó tuổi thanh xuân của con người của cả 2 bên chiến tuyến. Bên nào cũng vậy, đều có những người phải gia nhập vào đội quân cầm súng. Có ai muốn giã từ cuộc sống bình thường để ra trận..thế nhưng họ phải ra đi với những lí do buộc họ phải chấp nhận dấn thân cho dù nói điều đó là sẵn sàng hay không. Anh lính ngụy kia hẳn cũng đã mơ ước ngày học xong, khoác áo blu trắng đi khám chữa bệnh cho người. Cũng như Vịnh cũng đã có những ngày tháng sinh viên mộng mơ..Trước khi là lính họ cũng là những con người bình thường,chỉ khi vào chiến trận họ bị phân ra là kẻ thù của nhau. Chiến tranh là nhân duyên tạo cho họ cuộc gặp gỡ trên chiến trường. Cả 2 đều tận mắt nhìn sự tàn khốc của chiến tranh hiển hiện trên những vết thương đang hành hạ người bạn, đồng đội của Vịnh. Anh lính ngụy tù binh ghé vai ở một đầu cáng để khiêng anh lính miền Bắc về căn cứ…Khi đó chỉ là mối quan hệ đồng loại…
    —————————-
    “…Toàn thân Phương giật nhè nhẹ, nhè nhẹ. Miệng mấp máy gì đó. Phương chưa chết. Vịnh lảo đảo khuỵu xuống. Trái tim vỡ ra. Thoáng chốc Vịnh thấy cả cái hang rực lên một mầu lửa đỏ. Nóng rát. Lửa bén vào da thịt nóng ngụt, Vịnh chụp lấy khẩu súng chĩa vào tên ngụy….”

    Cuộc đấu tranh giữa bản năng và lý trí của Vịnh đã lên đến đỉnh điểm. Khao khát sống đã chiến thắng. Không còn nhiều thơi fgian cho V để tiếp tục suy nghĩ nữa…

    Phản hồi
  • 69. Hà Tĩnh  |  Tháng Mười Hai 26, 2009 lúc 2:51 chiều

    Đọc về diễn biến tâm lý của Vịnh, e chợt nhớ ra cách đây lâu lâu đọc một bài báo ngắn trên báo nào đó kể về một người mẹ đã phải tự tay làm cái việc đau đớn nhất là lấy đi mạng sống đứa con trai nhỏ của mình để bảo toàn tính mạng cho dân làng đang cùng trú ẩn trong hang đá để tránh 1 cuộc càn quét của phía quân Mỹ- ngụy. Bà mẹ đã phát điên suốt bao nhiêu năm nay kể từ ngày đó.
    Thật sự khi đọc bài báo đó cũng như đọc một cái tin, ừ thì biết là đau khổ và chiến tranh là nơi nhiều khi không có sự lựa chọn. Nhưng đọc trường đoạn này về VỊnh đã dẫn dắt sự liên hệ đến sự kiện đó, e thực sự k cầm nổi nước mắt. Vì em là người mẹ, cuộc sống của em, niềm vui, hạnh phúc hay buồn bã, hy vọng hay thất vọng giờ đây đều xoay quanh đứa con. Nhưng e có được cái quyền nhìn con em lớn lên, chăm sóc nó mỗi ngày. Và một cách bản năng nhất e không cho phép ai làm đau con mình. Thế mà cách đây mấy chục năm về trước, có những bà mẹ đã phải tự tay mình tước đi sự sống của những đứa con của mình.
    Hãy tưởng tượng trong hang đá lạnh lẽo, bao nhiêu con người cố gắng thu mình lại, cố gắng hạn chế tối đa những vận động bản năng nhất của con người nhằm hy vọng bản thân sẽ được sống. Thế rồi có tiếng trẻ con khóc, mà ngay phía ngoài hang không xa là kẻ thù, nếu chúng phát hiện ra có người thì điều gì sẽ xảy ra? mạng sống của bản thân sẽ chấm dứt. Không ai chấp nhận kết cục đó. Và cũng như Vịnh, ban đầu sẽ là sự cảm thông, mọi người sẽ xúm lại giúp bà mẹ dỗ dành em bé..Nhưng rồi ngày lại ngày qua: đói khát, tuyệt vọng dần làm cho họ mệt mỏi.Họ hiểu rằng nếu có những đứa bé khóc tức là sự sống của họ bị đe dọa. Đứa bé lại khóc, bà mẹ cố gắng trong tuyệt vọng dỗ dành con mình, nhưng hang đá chật chội, kẻ thù thì gần, mạng sống dân làng bị đe dọa..Ngay lúc đó có thể sẽ k còn những ánh mắt cảm thông, dịu nhẹ nữa mà những ánh mắt thúc giục” cô làm gì đi chứ, bé khóc thế,tính mạng của chúng tôi bị đe dọa thế mà cô không chịu làm gì đi à?!”.. người mẹ đã cố gắng che chở đứa con, chắc đã cầu mong một phép màu nào đó xảy ra..và có thể một sự cô độc chiếm lấy tâm hồn người mẹ vì ai cũng khao khát sống, k ai có thể làm gì hơn cho mẹ…chỉ những ánh mắt như hình dấu hỏi bủa vây…NHìn xuống đứa con ngây thơ, vô tội…lòng đau đớn cùng cực…vậy mà mẹ, chính tay mẹ đã phải tước đi quyền sống của con mình để cho dân làng được sống…Có nỗi đau nào hơn là nỗi đau đó, có hành động nào anh hùng hơn hành động đó…Khi run rẩy làm việc đó chắc hẳn mẹ đã nhớ lại nhũng ngày tháng mang nặng đẻ đau, đến những nụ cười thơ dại đầu tiên, những cái quẫy đạp rất đỗi đáng yêu của con…Chắc hẳn mẹ đã phải cố gằng lắm lắm…Đứa bé ngước đôi mắt ngây thơ nhìn mẹ tìm sữa, tìm sự vỗ về, nhưng mẹ đã phải làm trái với điều bé mong muốn..
    Những bà mẹ đó là những anh hùng đúng nghĩa. E tin là thế.Thế nhưng sau chiến tranh có ai biết về họ không?
    Một bài báo như một bản tin nho nhỏ trên một tờ báo, nhưng ẩn sâu trong đó là nỗi đau sâu thẳm đến hêt cả một kiếp làm người sống trong cuộc chiến, là sự tàn bạo đến như phi nhân của chiến tranh…
    E không biết rằng có một ngày em đọc văn anh viết và bài báo về người mẹ lại tái hiện đầy cảm xúc thế này. Bởi vì nhờ có những dòng anh viết về tâm trạng của Vịnh và cuộc “chiến” về tâm lý diễn ra trong đầu óc của Vịnh đã giúp em hiểu hơn về những gì xảy ra phía sau sự lạnh lùng của một sự kiện.
    E cảm thấy ngay chính bản thân mình cũng mang nợ những bà mẹ như thế…

    Phản hồi
    • 70. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 26, 2009 lúc 5:03 chiều

      Anh đọc và rưng rưng lan truyền cảm xúc của em, một người anh không hề biết mặt. Cảm xúc của một người mẹ. Một người mẹ, chỉ thế là anh tin vào những giọt nước mắt ấy. Anh không nghĩ ở vào thời điểm này, ở blog, anh lại có thể nhận được cảm xúc đặc biệt thế này. Lập tức anh nghĩ đến mẹ. Mẹ anh đã ngoài 90 tuổi. Bà cũng đã từng lo lắng cho anh dạo chiến tranh và cả trong hòa bình. Bà cũng đã từng khóc vì bặt tin con mình.
      Người mẹ, anh biết cảm ơn ai đây. Em là một người mẹ và khóc vì một bà mẹ. Cảm ơn các bà mẹ.
      Chúng ta đều nợ những bà mẹ…

      Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


Tháng Mười Một 2009
H B T N S B C
« Th10   Th12 »
 1
2345678
9101112131415
16171819202122
23242526272829
30  

CHÀO KHÁCH

free counters

%d bloggers like this: