Tàn đen đốm đỏ- 7 (Tiểu thuyết)

Tháng Mười Một 18, 2009 at 2:19 chiều 48 comments

7.

Không biết gã đã miên mải bao nhiêu ngày, đêm trong kí ức của đời gã. Bàn chân đi đến bật máu trên những vùng chiến trường vừa quen, vừa lạ. Tiềm thức như vũng bùn nhão nhoẹt, gã mầy mò lần bước đi trong đó. Cũng có lúc, đầu óc tăm tối vụt loé sáng, gã dần ý thức được tình cảnh của mình. Vào những lúc ấy, ý nghĩ đầu tiên ùa đến với gã chính là cái hang hun hút bám đầy dơi. Thằng Phương. Thằng Phương nằm trong đó. Hình hài co quắp. Nó vẫn sống. Thằng Phương vẫn sống. Vịnh ơi, mày đã bỏ nó. Chính mày giết nó. Ngay lập tức gã lại rơi vào hoảng loạn. Trí óc gã chìm sâu trong màn đen tăm tối. Và gã tiếp tục miên mải. Không ít lần, gã thoát chết. Thoát rất tình cờ và vô cùng may mắn. Sau này, không biết bao nhiêu lần, gã nguyền rủa số phận không để gã chết quách cho rồi. Một cái chết u mê, hẳn vô cùng nhẹ nhõm. Cái chết như thế, hơn biết bao nhiêu lần kiếp sống nhục nhã, gã phải è lưng gánh chịu. Thật chẳng tử tế chút nào, khi tạo hoá phú cho con người bản năng sống quá mạnh. Gã thoát chết, phần nhiều nhờ vào sức mạnh ấy. Có một lần, gã chợt nhận ra trước mặt mình điểm cao 517. Thực ra đó là một sự nhầm lẫn tai hại. Ở miền Đông này, biết bao đồi núi nhấp nhô. Gã dở dại thế, sao dám liều lĩnh quả quyết. Phải lên với chúng nó một lát. Ba thằng bạn gã nằm ở đấy. Chính tay gã chôn, nhầm sao được. Quanh quẩn đến gần tối gã mới mò lên. Đâu được lưng chừng dốc, mệt quá gã nằm gục. Gã mang máng thấy những ụ đất. Đây rồi chăng? Gã bò đến. Mộ thằng Đinh nằm bên phải. Gã sờ soạng. Tay gã chợt lạnh ngắc. Bàn tay gã nắm gọn chiếc càng đế khẩu cối. Cách đó mươi thước, trong đêm tối nhờ nhịt gã vẫn nhận ra đám pháo thủ ngụy đang quây tròn ăn uống. Nhầm rồi. Gã nín thở bò lùi. Quá nén, gã làm bật ra tiếng ho khô khốc. Cả đám ngụy rùng rùng đứng dậy. Không một tấc sắt trong tay. Nguy thế. Yếu sức gã vẫn bổ xuống rất nhanh. Đám ngụy vội vã nằm rạp. Gã lăn chí chết. Không biết bao nhiêu vòng. Đằng sau gã, lửa nhoáng nhoàng. Các loại súng bắn như đổ đạn. Lăn đến vùng đất bằng, gã biết mình còn sống. Tất nhiên gã dông thẳng một mạch. Gã đinh ninh rằng chính bọn thằng Đinh đã cứu gã. Một lần khác, gã lạc vào hậu cứ một trung đoàn bộ binh của ta. Với gã, ta, địch bây giờ đều nguy như nhau cả. Gã bị tóm sống. Không moi được tẹo gì ở gã. Mảnh quân phục tơi tả, hoá lại là bằng chứng nhận chính xác hàng ngũ đứng của gã. Cánh bộ binh cho gã chén một bữa đã đời. Cơm gạo thường thôi nhưng với gã, còn quý hơn thần dược. Gã hồi rất nhanh. Và gã chuồn êm trước khi cánh kia giải giải về đơn vị chính sách Miền. Nhiều lần đụng độ nữa, gã đều thoát lọt. Vì sao thoát, đến gã cũng chịu, không thể giải thích được.

Đến cái lần bị mối đùn suýt chết thì sức gã kiệt hẳn. Mối mới xông chạm lần da, nhưng thế cũng đủ thành tật. Gã hầu như phải bò lết. Chân không thể đi được nữa, đau nhức, rát bỏng. Giống mối cực kì nguy hiểm. Có người bị sốt bất chợt, nằm gục ven đường giao liên. Mối tưởng xác chết đùn ngay. Biết, nhưng yếu không dậy được, đành nằm chịu chết, chỉ một đêm đã thành gò lùm lùm. Hôm sau đơn vị quay lại tìm, thấy súng ống vương vãi mới biết đồng đội mình chết. Moi ra, đã chẳng còn rõ hình hài, tội lắm. Lết mãi, bất ngờ gã choài được vào một bãi rau muống xanh um. Quý giá quá, chẳng cần tay, gã ngoạm lấy, ngoạm để những ngọn rau non bời bời. Làm một bụng cứng. Đã quá. Gã vật ngửa nhìn trời. Trời xanh ngăn ngắt diễu qua mắt gã. Bầu trời quê gã cũng xanh như thế. Mây nữa, bồng bềnh trắng. Hồi chưa vào đại học gã khoẻ như một con trâu mộng. Dù được chiều chuộng, công việc đồng áng gã vẫn thành thạo. Thi thoảng cao hứng gã đánh trâu ra đồng. Gã cày rất mểu. Rãnh cứ tăm tắp. Đất mới, lật ngả mầu son nâu, toả thứ hương nồng nồng làm nao hết cả gan ruột. Quần con trâu đến lử lả gã mới giải phóng nó. Gã nằm nghỉ, đầu ghếch bờ cỏ mềm mại, nuột êm như cánh tay trần con gái. Mồ hôi ướt rượt lúc trước, gặp gió mơn man lan ra, khô dần. Gã rút một nõn cỏ ngái chát, ngậm đến tan ra mới thôi. Gã lơ đễnh thả mắt ngút vào bầu trời. Cảm giác hồn gã tuồng như tan ra. Gã hiu hiu ngủ. Gã choàng tỉnh, khi thấy tất cả lòa sáng. Nắng đấy mà. Nắng bắt vào mây, bắt vào đất, bắt vào cỏ. Người gã ran lên. Vị cỏ ngái chát. Hương đất nồng nồng. Bất giác gã buột ra lời hát tình, trai làng thời gã thường hát vụng lúc tụ đám với nhau:

… áo nâu em giọt nắng đậu ngọt ngào

Mắt xanh em trời cao thả gió

Bờ môi em vương vấn hồn anh…

Bây giờ, cặp môi vệu vạo nứt toác của gã cũng mấp máy. Dáng chừng gã muốn hát bản tình ca cũ. Nhưng không thành tiếng. Còn hơi sức đâu nữa mà hát với hò. Chợt mắt gã sầm tối. Đám mây đen kịt nhô ra, trĩu xuống. Nắng tụ cả vào đấy. Đám mây rừng rực đỏ. Lửa từ đám mây phun ra tưới đẫm mặt đất. Gã cuống cuồng. Lửa ngụt bốn phía không còn đường nào chạy. Gã tấp mặt xuống đất. Đến cả đất cũng có lửa phun. Lửa chạy vào trong thân, cháy ngụt. Nóng quá. Rát quá. Chết mất, chắc chắn chết. Hang dơi ở đâu lại ngòm ngòm hiện ra. Cả nó nữa, cũng đầy một miệng lửa.

*

*     *

Thiên nhiên ưu đãi phú cho nơi đây cảnh tượng đẹp như trong mộng. Khúc suối nhỏ nhưng nước sâu và trong vắt. Trong đến mức nhìn kiệt đáy, rõ cả những hạt cát mịn vàng, óng ả. Bờ suối thoải, trải kín sỏi ngà. Đủ mọi hình thù rất ngộ. Đám sỏi này, trẻ con đồng bằng ngoài kia vớ được, cứ gọi là thích hạng nhất. Chơi gì cũng tiện. Sỏi tròn chơi ô ăn quan, đánh chắt, đánh chuyền được cả. Chơi đồ hàng nữa. Nhiều thứ lắm. Đấy là con gái. Con trai, nội chỉ chuyện xây cất vườn tược, thành quách, bày trận giả đủ đủ hết ngày chưa chán. Ở đây, tụi con gái làm điệu, gánh sỏi đổ vào nền lán, tiện vô cùng, đi chân trần, sạch bong lại mát mẻ. Rừng, rặt loại cây dẻ gai ngắn choằn, thân to, tán rộng kết thành vòm, làm chỗ trú quân cực tốt. Mới năm ngoái, nơi đây còn tấp nập như hội. Quân sang Đông, tạt Tây đều ngụ chốn này cả. Lại gần trục đường hành lang, mọi bề tiện lợi. Thành thử, không quy định nhưng ai cũng coi đây là bãi khách phụ, có dịp đều ghé vào nghỉ ngơi. Nhưng bây giờ thì khác. Chiến trường lan xa. Điều kiện cũng hơn những năm trước, cơ giới nhiều nên dần dần “trại khách” bị lãng quên. Nguyên đây là hậu cứ của một đơn vị bộ binh từng tham gia tổng tấn công dịp 68 và 72. Sau thành khu tăng gia. Bây giờ đường vận chuyển thông suốt, nhiệm vụ tăng gia không còn mấy quan trọng, quân số hút vào chiến đấu hết. Trông coi cơ ngơi này, giờ vẻn vẹn có ba chiến sĩ nữ. Chủ yếu họ trông giữ các di sản liệt sĩ. Một gian kho bằng gỗ, đựng những thứ các liệt sĩ để lại. Mỗi người một bọc gọn ghẽ, đánh số theo thứ tự thời gian hi sinh, đã niêm phong, chờ gửi cho chính sách.

Ba chiến sĩ nữ đều quê miền ngoài. Cũng mới cả, Sương người Nam Định, Thu Thanh Hoá, cả hai thuộc lớp lính sau hiệp định, vào đây từ năm ngoái. Lanh, quê Vĩnh Phú, già dặn hơn. Có mặt ở chiến trường năm 70, dạo chiến tranh cực kì ác liệt. Từng nếm cả bom B52, trải qua không còn thiếu món gì của chiến trường. Hai ba tuổi nhưng sốt nhiều, người quắt như cá lóc khô, tóc bợt bạt rụng gần hết, mặt vàng võ, già phải tính đến hơn chục tuổi. Càng già, khi khu trại này có cơ bị lãng quên thật sự. Đến cả tháng nay, không có một người lính nào lai vãng đến. Cái Thu táo tợn nhất bọn vẫn hay ca cẩm (đùa thôi nhưng là ca cẩm thật):

– Có họ. Bọn đàn ông ấy mà. Mình chỉ cần chút hơi hướng, người cũng đỡ quắt. Đây này, chị nhìn xem.

Nó phăm phăm lột áo. Cởi cả áo con, lộ ra bộ ngực trần lúc lỉu. Trắng quá. Trắng rợn cả mắt. Để nguyên thế nó chạy ào xuống suối. Con bé đến là buồn cười. Hai mươi tuổi, nhí nhảnh còn hơn con trẻ. Nó có thói quen rất khó chịu. Cứ tắt nắng là tắm. Nhồng nhộng ngâm dưới suối. Cấm bao giờ bận lấy một mảnh vải gọi là. Thật, không coi trời đất cao, thấp gì nữa. Bảo, nó nhe hàm răng đều tắp như hạt na sắp hàng, chống chế:

– Chị cứ vẽ. Em thế này quen rồi. Dân sông Mã mà, chị biết không? Cả làng em, con gái đứa nào cũng thế. Nhờ vậy nên da dẻ mịn màng. Em so với gái làng đã nước non gì. Chưa chừng, không có chiến tranh, lại chả ế chỏng. Làng em, chị biết không, hồi bom đánh Hàm Rồng, cá chết nổi trắng sông, trai làng đi trận hết, còn toàn con gái túa ra vớt. Em còn nhỏ, ngồi trên bờ xem các chị lớn bơi, thích lắm. Bộ đội phòng không trên đồi, chĩa ống nhòm xuống, lại reo hò cổ vũ. Vừa dứt bom xong, khói còn mù mịt vậy mà vui như làng có hội. Sau, có một chị lấy chồng là lính pháo. Đêm tân hôn anh kia đùa:

– Đằng ấy có cái nốt ruồi rõ to ở ngực. Chẳng biết mầu gì, đen hay đỏ? Cho xem nào.

Thót người vì ngượng. Sao lão ta lại biết. Thẹn quá, quẫn lên không biết làm sao, bèn khóc. Anh kia dỗ dành mãi không nguôi. Sau mới ngã ngửa, hoá ra anh ta dọi ống nhòm nhìn mồn một. Mê người từ đấy, thành ra chồng vợ.

– Nỡm ạ, cắt phim đi. Bịa!

Chuyện của con bé Thu chả biết thật, giả thế nào. Nó kể hết ngày này, ngày khác không biết chán. Vô tư lắm. Nó diễn mãi trò tắm tiên kia, lâu thành quen, không còn khó chịu. Phải công nhận, người nó đẹp. Ngâm dưới suối nhìn như người của cõi tiên giáng thế. Chả trách đàn ông bâu vào còn hơn kiến gặp mồi cửa tổ. Trong ba chị em, cái Thu mạnh mẽ, băm bổ nhưng duyên may nhất. Người yêu nó là lính xe ở đoàn vận tải Miền. Chả tháng nào, không dong xe về thăm vài lượt. Cu cậu mết nó còn hơn điếu đổ. Chuyện tình của nó, mang đọ khắp chiến trường, chắc chả ai hơn. Cũng là do nó kể. Hôm ấy Thu về từ tuyến một. Dọc đường, xe đơn vị hỏng chữa mãi không được, lái xe bàn:

– Để tôi vẫy xe, Thu về trước.

Việc vẫy xe dễ như trở bàn tay. Chính là xe của anh chàng kia. Thọat đầu, Thu thấy ớn tỉ hắn. Người đâu to vật vã. Râu bò xanh rì nửa mặt. Cái mắt mới khiếp chứ. Nhìn chằm chặp như muốn nuốt chửng người ta. Lúc chuyển gói bọc sang xe, hắn hỏi:

– Hàng gì đấy?

– Di vật liệt sĩ.

Vừa bồng, vừa ba lô có chừng chục cái. Hắn xoa cằm, buông một câu lạnh phát tởm:

– Nể người đẹp đấy nhá. Bằng không, xe này còn lâu mới chở thứ đồ âm ấy. Xui lắm!

Giận đến sôi máu, Thu đã ngần ngại không muốn đi. Tay lái xe đơn vị phải động viên:

– Kệ hắn. Dân xế bỗ bã, báo hại miệng ấy mà. Không có gì đâu. Tay này tôi biết, lì một cây. Không bị họa mồm miệng, chắc đã anh hùng từ năm trước.

Tạm nén để yên tâm đi, dọc đường Thu không thôi ác cảm với hắn. Mặt cứ lạnh băng như sông gặp sương muối, nửa câu cũng không buồn thốt. Hắn có vẻ chẳng mấy để ý đến thái độ Thu. Bâng quơ dăm ba câu không ăn nhập gì, đến lượt hắn phớt ăng lê. Chuyển sang huýt sáo môi. Sôi nổi lắm, toàn bài hành khúc. Huýt mãi, hơi không thấy hụt. Đã thế mặt cứ ngâng ngâng, cằm phướn ra nom rất tức cười. Mấy lần kìm được. May đấy, phì cười thì chẳng ra làm sao. Dần dần cái bực cũng lắng đi. Nhưng vẫn chưa có một thiện cảm với hắn.

Đột nhiên trời đổ mưa. Mưa rất to. Nước trắng xoá, chịu không nhìn thấy đường. Hắn táp xe vào dưới một gốc cây. Bảo:

– Lên thùng kiểm tra lại đồ. Kẻo ướt tội nghiệp.

Cả hai hì hụi kê kê, đậy đậy. Ổn thoả công việc thì ướt như chuột lụt. Thu hài lòng, thầm cảm ơn hắn có chút nghĩa với đồng đội đã khuất. Thầm thế thôi, chứ cũng chẳng nói gì. Trời tạnh. Hắn cười, đánh hẳn mặt sang cạnh:

– Tiếc nhỉ. Mưa đến sáng mai phải tốt hơn không. Rõ, ông trời vô duyên.

Mặt hắn bỗng đuỗn ra, không quay lại được. Mắt hắn đậu ở ngực Thu. Hoảng hồn, Thu liếc xuống. Trời ạ, mưa ướt, quân phục dán sát vào người. Đồ vi ni lon gặp nước mỏng tang. Bộ ngực trời đánh không giấu vào đâu được, trồi ra, thây lẩy dưới lần áo. Hắn không huýt sáo được nữa. Mắt đánh sang liên tục. Thấy hắn thở dài sườn sượt, Thu ran hết cả mặt. Nghĩ vẩn vơ. Trăm tội đều ở bộ ngực mà ra cả. Một lần, hồi mới vào chiến trường, lúc trại còn đông khách ra vào, Thu đợi sẩm tối mới dám tắm. Vẫn cẩn thận lội ra giữa dòng, khuất vào mấy kè đá. Thế mà vẫn bị mai phục. May, xuôi chiều gió nên phát hiện được. Nghe giọng, biết là đám lính mới toe, chân ướt, chân ráo vừa vào. Phiễu phão rất tục:

– Trời, đã quá, như tiên giáng.

– Ngon quá ta.

– Mày bảo, nàng ngon nhất cái gì?

– Nước da. Tối thế kia vẫn trắng ngời ngợi. Ngon thật.

– Ngu. Chưa ai khen da người ngon cả. Trắng, mài ra ăn được chắc.

– Thế cái gì ngon?

– Mù à. Ngực kia, úp mặt vào đấy, đánh một giấc đã đời, chết cũng đáng.

– Con xin bố. Bố chỉ nói phét. Cho úp lại chả chạy són đái. Chết, có mà chết lỗ mồm.

– Đồ ngu. Mày nói to thế. Lộ bem bây giờ. Chả mấy khi vớ được dịp bẫm…

Vừa ngượng, vừa tức, lại vừa sợ nữa, không biết tính sao Thu bèn đứng phắt dậy:

– Quân trộm cắp. Thích chết, ra đây được chết.

Liều, định nói quấy quá, không ngờ hiệu quả. Đám kia cười rinh rích bỏ chạy thục mạng. Nhìn trộm, xưa nay ở đâu cũng bị coi là một thứ tội.

Xe chuệnh choạng. Hắn đánh mắt mau hơn. Thằng cha này có vẻ liều, phải xem chừng. Nghĩ thế, Thu chặn trước:

– Nhìn gì mà khiếp thế?

Hắn không trả lời. Thấy mắt hắn dại hẳn đi. Xe từ từ táp vào lề. Thu hoảng hốt:

– Làm trò gì thế, điên à?

Hắn vẫn không nói. Nhoài hẳn người, đổ sang ghế phụ. Thu luýnh quýnh quờ tay tìm khẩu súng. Khoang xe chật chội không quay được người. Nguy mất. Vùng vẫy thế nào, mặt hắn gục gọn vào giữa ngực Thu. Thoáng rất nhanh một cảm giác nóng sực, ran hết lồng ngực. Thu nghẹn hơi, giáng cái tát rõ mạnh vào mặt hắn. Thấy hầm hập, hình như hắn lên cơn sốt thật. Chỉ có thế, xe lại bon đi. Thu khóc thút thít. Khóc mãi vẫn không hiểu mình khóc vì lẽ gì. Tuyệt nhiên không thấy giận hắn. Lạ thế.

Xe về đến trại thì trời tối. Hắn quày quả đi ngay. Lanh và Sương giữ thế nào cũng không được. Sáng ra mới phát hiện xe hắn đỗ ngay rìa trại. Hắn nghỉ đêm ngay dưới tán dẻ gai. Không thể hiểu nổi. Từ lúc “kia” hắn không nói một tiếng. Đến cả lời xin lỗi cũng không.

Một tuần sau, hắn xộc xe vào giữa sân. Cười toe toét đến ghét. Lại có quà cho tất cả. Thu làm mặt giận, lánh không tiếp. Đến bữa, hắn cứ thơn thớn ngồi ăn, coi như không có chuyện gì. Qua lại vài ba lần, thân thiết như người nhà. Tên tuổi, quê quán tường cả rồi, hắn mới giở chuyện cũ thưa lại. Cáo đến thế thì thôi.

Lúc Thu nhận lời ngỏ, hắn mới thú thật. Hắn xoa xuýt, vần vò, lại rúc rúc cái cằm đầy râu vào đấy, rên rỉ:

– Anh đến chết vì hai quả thủ pháo này thôi. ối giời ôi! – Mặt hắn đẫn đờ như người ngây. – Chết thật đấy. Có chết cũng không quên được.

– Dễ không có nó thì không thèm người ta chắc?

Đang cơn say, hắn đáp phứa.

– Chứ không. Hôm ấy mệt bữ bã, không có hai ông thiên lôi này, sức mấy người ta để ý.

Người đâu thật chán mớ đời. Tức ít thôi nhưng Thu vằng mạnh, hắt đầu hắn ra. Cố tình thế để doạ. Xem tinh tướng đến đâu. Thấy mặt hắn ngơ ngơ, miệng cứ lắp bắp “ơ… ơ”. Thì ra gan cũng chỉ bằng thỏ nhốt. Lại thương, kéo đầu hắn vào. Hắn bảo:

– Anh không đợi hết chiến tranh được đâu. Để báo đơn vị tổ chức.

Kể đến đoạn này cả Lanh và Sương đều thốt:

– Ừ, gật phắt cho xong. Nghe thế đủ biết thằng này cáo. Nó mết cặp vú của mày, chứng tỏ nó đã sờ nẫu thiên hạ. Lính xế mà. Phải cẩn thận!

Cái Thu cười khanh khách:

– Sợ gì. Bảo bối của em đủ giam giữ hắn cả đời. Có mà chạy đằng trời.

Tội nghiệp thế, sau này hai người Lanh và Sương đã phải quay mặt, không đủ sức chứng kiến nỗi đau đớn của người lính lái xe. Anh vật vã ấp mặt mình vào nấm mộ phủ đầy sỏi của người yêu. Thu ơi, thi thể của em không còn nguyên vẹn, khuyết mất nửa bầu ngực trinh nữ. Mãi mãi, ước vọng giam giữ cuộc đời người em yêu, không thành được nữa. Nhưng nó còn vẹn nguyên nơi đây. Người lính kia đã giành lấy ước vọng đấy. Anh mang theo đến trận cuối cùng. Người lính hi sinh cuối tháng tư năm bẩy nhăm, khi lái xe cảm tử nghi binh thu hút hoả lực địch, để đại quân vượt sông Vàm Cỏ đánh vào Sài Gòn. Bằng nửa bầu ngực trinh nữ còn lại, Người lính đã ra đi thanh thản.

*

*     *

Ảo giác lửa thiêu là nguyên căn của cơn sốt ác tính. Chắc chắn gã đã đi tong, nếu không may mắn bị quật ngã ngay giữa vạt rau muống của ba cô gái. Thu là người phát hiện. Bữa tắm của Thu hôm ấy kéo dài bởi cô gặp một hoàng hôn rất lạ. Mặt trời dùng dằng mãi không chịu khuất dạng. Cứ ôi ối đỏ phát rợn người. Linh tính như mách bảo một điều gì đó. Thường những lúc thế này, Thu tắm táp rất kĩ. Cô chăm chút tỉ mỉ thân thể mình. Thu có thể ngâm hàng giờ dưới suối. Nhưng hôm ấy khác lắm. Chân tay cứ líu ríu như có người kéo. Chả thiết gì, đến cả nhìn ngắm cũng không. Cứ đứng chết trân một chỗ. Dùng dằng mãi chưa dứt khỏi mặt nước trong buốt. Lạ thật. Đến lúc cả khúc suối nhuộm hồng rực thì Thu hết chịu nổi. Quái, lão mặt trời đánh chén ở đâu về say sưa hay sao mà khề khà đến vậy. Không biến đi cho người ta nhờ. Đã thế cóc thèm tắm nữa. Chưa kịp mặc quần áo, đã phát hiện thấy thằng người khòng khoeo giữa vạt rau. Hoảng quá, Thu không kịp một tẹo phản ứng, đứng chết ngay đơ. Đến phút sau mới hoàn hồn. May, đó chỉ là một xác chết. Vớ vội đống áo xống, Thu phi một mạch về lán khiến Lanh và Sương ngạc nhiên trợn cả mắt.

Ba người xách súng đi xuống. Chả biết ta hay địch, người hay ma. Lanh nâng đầu anh ta lên:

– Vẫn sống. Người sốt hầm hập. Nào các em giúp chị một tay.

Gã được khênh lên trên lán. Nhìn gã bây giờ hãi lắm. Chỉ còn da bọc xương. Mắt hoắm tụt tận đáy hốc. Lưỡng quyền nhô nhọn hoắt. Thay quần áo cho gã còn kinh hơn nữa. Xương sườn đếm được, không thiếu một dẻ. Gã nằm nom như đứa trẻ con lên mười. Nên nhớ gã từng là đô vật đấy nhé. Cái Sương hiến bộ quần áo cũ. Người nó nhỏ hin hin, khoác vào gã kia vẫn còn rộng. Loay hoay một lúc, người pha sữa, người cậy răng, người bón, gã cũng liếm láp được chừng nửa cốc. Gã sốt đùng đùng. Ngấm sữa thì chân tay bắt đầu đụng cựa. Cái Sương hỏi:

– Làm sao đây chị?

– Còn sao nữa – Thu hấp tấp – phải phục cho hắn gượng lại sức. Có người, ta gửi hắn đi quân y.

Thật may phúc, ấm ớ thế, mà gã thoát chết. Ngẫm ra mệnh hệ con người ta thật chẳng biết nói thế nào. Ví thử, cái Thu không có bệnh tắm chắc gã xong rồi. Ví thử, mặt trời hôm ấy không giở chứng? Nhiều cái ví thử lắm. Tóm lại, một lần nữa gã tuột khỏi tay tử thần.

Được ba ngày thì gã tỉnh. Sốt cũng đã giảm. Lại thêm một điều may cho gã. Ba chị em thay nhau đi tít cuối rừng để đón xe chở gã đi nhưng chả thấy ma nào lai vãng. Thành thử, ba chị em lại phải tiếp tục nuôi báo cô gã. Cũng tạm yên tâm, khi mang máng đoán, gã không phải người của phía bên kia. Cung cách người cộng với manh vải rách đeo trên thân kia, chắc đến bẩy chục phần trăm người đàng mình. Cùng lắm là dân tụt tạt. Thôi, cho gã ở ké đây mươi hôm cũng không sao. Lanh đùa:

– Cho có tí hơi hướng đàn ông Thu nhỉ?

Cái Thu tỉnh bơ.

– Phải đấy. Em quản thằng hộ pháp là đủ rồi. Cái Sương cũng có nơi có chốn. Xem ra chỉ mình chị chơ vơ. Ráng phục cho hắn sống. Chị đeo vào, biết đâu lại chả tươm nhất hội.

Lanh giãy nảy:

– Con nỡm.

Không ai nói gì thêm. Chẳng ngờ câu nói của Thu sau này ứng nghiệm. Âu cũng là cái duyên tiền kiếp. Câu đùa có phần nghiệt của Thu xét ra đúng cả. Tay lái xe kia chẳng nói làm gì. Dính vào cô nàng Thu, còn hơn sam biển chơi trò chồng vợ. Cái Sương cũng vậy. Vừa chân ướt chân ráo về trại, loạng quạng thế nào, lại vớ ngay được cậu bạn cùng phố, học với nhau từ hồi phổ thông. Cậu kia trước đã có tình ý. Song, cũng chỉ dám trèo đến mức hí hoáy ghi ghi, chép chép nhật kí. Lại làm thơ nữa, để tặng người trong mộng. Chẳng phải nhát mà phong trào lúc ấy thế. Đất nước ùng ùng bom đạn, ba tuổi ranh xí xớn yêu đương, ai người ta chấp nhận. Cậu kia đi trước. Vào đây, nhận ra nhau cứ mừng mừng, tủi tủi. Mọi người hỏi cũng chỉ bảo: “Người cùng phố”. Mà thế thật. Dùng dằng mãi, cậu kia đưa ra quyển sổ, nói hụt cả hơi, mặt lựng còn hơn gấc nẫu trên giàn:

– Sương đọc ngay nhé. Sớm mai mình đi, cho xin lại.

Hôm sau, Sương mang quyển sổ trả. Cậu kia vồ ngay lấy. Thấp thỏm cả đêm, nào có ngủ được, mắt quầng như đeo kính. Giở sổ, thấy trang viết dở, điền thêm chữ của Sương. Trần sì có hai chữ to tướng, tô đậm: Đồ ngốc! Dưới còn nguệch ngoạc hình vẽ đôi chim bồ câu và chữ kí rất mềm của Sương. Cậu kia thở hộc lên, bỏ võng đấy đuổi theo Sương. Cả hai, mặt đều tái, tay đan vào tay, xoắn chặt, mồm cấm thốt được tiếng nào. Cứ đứng như thế, đến lúc đơn vị rục rịch đi, cậu kia mới lắp bắp được:

– Sương chờ mình nhé!

Câu nói vừa dứt, tự nhiên hai người đổ vào nhau, môi tìm môi, mặt áp mặt. Thanh thiên bạch nhật, lại giữa chốn ba quân nhốn nháo, hai người đứng cứ như không. Cái hôn kéo dài dằng dặc. Họ, như thể đã thuộc về nhau từ lâu lắm, chứ không phải mới bắt đầu. Đám lính tráng, mọi khi táo tợn và dạn mồm, giờ lặng lẽ quay mặt hết lượt. Về sau cái Thu tô toa:

– Tiên nhân con đượi, nó hôn mới khiếp chứ. Chục phút chứ không ít. Mình thử theo nó, ngạt sặc cả cơm lên mũi. Suýt chết. Gớm, cảnh ấy mà đưa được lên phim cứ gọi là hết ý. Cả đoàn quân phăng phắc, đánh mặt. Anh nào, anh nấy mặt mũi chùng cả xuống.

Mối tình của Sương ngoài những bức thư chỉ duy nhất có một chiếc hôn ấy. Cậu kia đi biền biệt. Đến đầu bẩy nhăm thì bẵng thư. Sau nhận được tin, cậu mất lúc đơn vị tràn vào giải phóng Phước Long.

Còn Lanh? Lúc nghe cái Thu tếu táo, giãy nảy thế nhưng Lanh buồn vô hạn. Buồn chứ. Công bằng, về sắc, Lanh kém xa hai đứa. Cái Thu trội hơn Sương chút ít nhưng bù lại cái Sương duyên mặn mòi hơn. Đám khách nào đến trại, cũng chỉ bâu vào hai đứa. Mặc nhiên, Lanh phải khoác vai trò bà già chủ nhà. Chả có ma nào hỏi han đến. Thậm chí có đứa, tuổi hơn đứt Lanh, vẫn chị chị, em em ngọt xớt. Lanh biết, mình chỉ là cái cớ để họ xáp đến hai đứa em của mình. Thường, những cuộc vậy, Lanh lẳng lặng rút.

Nhưng không phải buồn vì thế. Lanh lén lấy gương ra rìa suối soi. Mới hai ba tuổi. “Xem ra chỉ mình chị chơ vơ.”. Có lẽ đời mình thế thật. Biết là cái Thu vô tình nhưng nỗi buồn cứ man mác lan toả. Từ kẽ nhỏ tâm hồn, từ li ti mạch máu, nỗi buồn thấm đượm. Gần năm năm trời ở chiến trường, chẳng tâm trí đâu để bận tâm đến chuyện “ấy”, nhưng không tránh khỏi những lúc vẩn vơ. Hồi mới vào, tuổi con gái mới lớn tuy chẳng bằng ai nhưng cũng có da, có thịt. Dạo ấy chiến trường ác liệt quá, chẳng ai lại nghĩ đến chuyện riêng tư, trong khi phải lo ti tỉ thứ bà rằn. Cũng không phải không có dịp bắt gặp. Quên thì thôi, chứ cứ nghĩ đến đoạn này, Lanh càng buồn. Dạo hiệp định vừa kí, có một người đến tìm hiểu Lanh, đặt vấn đề nghiêm chỉnh. Anh ta phải mỗi tội, tuổi khí cứng, hơn Lanh tròn một giáp. Đâu như đi bộ đội đợt nghĩa vụ đầu hoà bình. Tuổi cứng cũng chẳng sao. Mọi người ủng hộ lắm, ai cũng vun vào. Lúc đến với Lanh, anh đã là cán bộ tiểu đoàn. Gốc gác con nhà nghèo thuộc thành phần cơ bản nên chọn lựa rất kĩ. Soi lí lịch Lanh còn hơn dò tìm địch tình. Cũng không sao, xin cứ việc “bới lông, tìm vết”, thành phần Lanh còn cơ bản hơn cả anh ta. Nghèo thì đã đành, còn mồ côi cha mẹ nữa. Chế độ mới không còn cụm từ “đi ở” nên chả thể gọi đoạn đời thuở nhỏ của Lanh bằng gì. Tiếng là ở với họ hàng nhưng làm quần quật, cực còn hơn cả con ở thời trước. Cực quá, lớn lên bà con dân làng phải gồng gánh cưu mang mới dựng nổi cho nếp nhà gianh nho nhỏ. Mọi việc rồi đâu cũng vào đấy, ổn thoả cả. Tưởng đã yên thân, có một tấm chồng cho xong, nào ngờ kết cục lại chẳng ra gì. Anh kia, sau khi gật mọi tiêu chuẩn bèn gặp Lanh lần cuối để quyết định công việc. Buổi gặp có cả thủ trưởng đơn vị Lanh. Cứ nghĩ gặp để bàn chuyện tổ chức, ai dè anh ta còn xoáy một câu rất phũ:

– Chả nói cô cũng biết, chuyện vợ chồng là hệ trọng. Với tôi, hình thức thế nào cũng được. Nhưng những chuyện khác cần phải kĩ. Chiến trường xa xôi, không tìm hiểu được, trước thủ trưởng đơn vị đây, cô thông cảm cho biết động cơ vào chiến trường. Sau đó ta sẽ bàn tiếp.

Suýt nữa thì Lanh bật khóc. ừ thì mẽ Lanh có kém người một chút, đã sao. Chuyện chồng vợ mà như khẩu cung trước toà. Đầu tiên đã thế này, sau ăn ở còn đến đâu. Vừa tủi, vừa ức Lanh vùng chạy. Coi như bỏ cuộc, chồng chả có thì đừng. Mọi dàn xếp đều thành vô ích. Sau đó, cũng có một vài đám nhắn nhe, Lanh mặc cảm chuyện cũ, lại tủi phận mình nên cũng chả đến đâu. Bây giờ, trải mấy năm sốt rừng, người rạc hẳn, móc cả quân trang chưa đầy bốn chục kí, người thế còn ai thiết, chơ vơ là phải.

Mải nghĩ, Lanh đến bên người lạ mặt tự lúc nào không hay. Anh ta đang ngủ. Mới mấy hôm nhưng nom người đã chuyển lắm rồi. Da thịt đã bắt đầu hồi. Cũng may cơn sốt giảm rất nhanh. Người ăn được nên cũng chóng lại sức. Ngữ này, chắc chỉ mươi hôm nữa là bình phục. Không hiểu gã thuộc đơn vị nào. Lúc mê, cả lúc tỉnh gã cứ lảm nhảm những điều chẳng ai hiểu nổi. Chỉ mang máng biết, gã từng chiến đấu ở vùng này. Kệ xác gã, tỉnh hẳn hẵng hay. Lanh se sẽ kéo lại tấm dù hoa đắp trên người gã bị tụt, chợt gã mở mắt, rên khe khẽ:

– Nước, nước…

Lanh bón cho gã. Cứ thun thút như chim con hớp mồi. Được một lát, mắt gã mở rộng hẳn. Vẫn dài dại. Lanh đã định bỏ đi chợt thấy bàn tay gã nguều ra, run run. Môi gã mấp máy không thành tiếng. Bàn tay vẫn run run. Lanh cầm lấy tay gã. Bàn tay ấm nóng vì sốt. Lanh rùng mình, chợt nhớ đến lời của Thu: “Chị đeo vào biết đâu lại chả tươm nhất hội.”. Không cầm được, Lanh thấy mắt mình rưng rưng. Kìa, gã nhoẻn cười. Nụ cười ngô nghê, méo mó. Tủi quá, Lanh oà lên, chạy ra khỏi lán.

(còn nữa)

Advertisements

Entry filed under: Tiểu thuyết.

Tàn đen đốm đỏ- 6 (Tiểu thuyết) Tàn đen đốm đỏ- 8 (Tiểu thuyết)

48 phản hồi Add your own

  • 1. Small  |  Tháng Mười Một 18, 2009 lúc 4:13 chiều

    Đuợc bóc tem, he he

    Phản hồi
  • 2. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 18, 2009 lúc 4:27 chiều

    Khe…khe…khe…

    Phản hồi
    • 3. Thầy đồ trọc  |  Tháng Mười Một 18, 2009 lúc 11:23 chiều

      Đọc đi đọc lại vài lần và nhận ra rằng : PNT có rất nhiều kinh nghiệm với phái yếu. Nếu không thì làm sao mà viết hay thế?

      Phản hồi
      • 4. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 18, 2009 lúc 11:28 chiều

        Bác cứ quá khen rồi. Tui là Mít Đặc chính hiệu. Khe…khe…

        Phản hồi
      • 5. Em là Cún  |  Tháng Mười Một 19, 2009 lúc 7:25 sáng

        Có được kinh nghiệm này là nhờ chăm chỉ ngồi nhậu với các liền anh đấy anh Giao ạ.

        Phản hồi
        • 6. Small  |  Tháng Mười Một 19, 2009 lúc 8:34 sáng

          “Đọc đi đọc lại vài lần và nhận ra rằng : PNT có rất nhiều kinh nghiệm với phái yếu. Nếu không thì làm sao mà viết hay thế?”
          Kinh nghiệm hay ko thì Small ko biết nhưng chú Tiến có duyên với phái yếu thì phải công nhận.
          Small vinh dự gặp chú 1 lần rồi, nói chuyện được hơn 10 phút thôi nhưng chú Tiến thật sự dể gần, trẻ trung 🙂

          Phản hồi
          • 7. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 19, 2009 lúc 2:06 chiều

            Nứt nẻ cả mũi ra đây này Small à. Khoái quá là khoái.

          • 8. MuaThuHaNoi  |  Tháng Mười Một 19, 2009 lúc 2:18 chiều

            Úi trời! khen bác Tiến có duyên với phái yếu thì cũng giống như khen mèo biết bắt chuột. Cái này không phải chỉ là ý kiến của cá nhân tôi, mà Bọ Lập cũng công nhận luôn!

          • 9. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 19, 2009 lúc 2:50 chiều

            Nói thế còn tàm tạm được. Cả đời chả có tài cán gì có mỗi cái tài này bị dập vùi thì ai mà cam chịu. Khe…khe…

        • 10. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 19, 2009 lúc 2:09 chiều

          Hóa ra tui chỉ ngồi hóng hớt thôi à? Ứ phải, kinh nghiệm của tui đấy. Nói thế cho oai. Khe…khe…

          Phản hồi
  • 11. Thầy đồ trọc  |  Tháng Mười Một 18, 2009 lúc 11:08 chiều

    Small là Sóc Hay sao ấy, mình chậm tay nên nghỉ T……….em.
    Chịu vậy, nhưng đọc đã.

    Phản hồi
    • 12. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 18, 2009 lúc 11:29 chiều

      Đồng hương của bác đấy. Lanh lắm.

      Phản hồi
      • 13. Small  |  Tháng Mười Một 19, 2009 lúc 8:37 sáng

        Chầu chực mấy tháng nay rồi mà chưa có cơ hội bóc tem, hôm qua may quá, he he. Cái may thứ nhất: Thầy đồ trọc chậm tay bấm chữ enter hơn Small.
        Cái may thứ 2: Meogia đi đâu vắng nhà mấy bữa nay
        Cái may thứ 3: Xuanhoa và các đọc giả khác chắc đang ngủ hoặc bận việc gì đó đúng lúc chú Tiến post bài mới lên.
        Thế là Small có cơ hội bóc “TEM” 🙂

        Phản hồi
        • 14. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 19, 2009 lúc 2:08 chiều

          Hồn nhiên cả với cái tem. Cô này sẽ ăn về hậu vận.

          Phản hồi
          • 15. Thầy đồ trọc  |  Tháng Mười Một 19, 2009 lúc 10:22 chiều

            Theo tui thì không hồn nhiên mà là già trước tuổi
            Mỗi cái tem mà đi gạch đầu dòng 1,2,3….thì phải là người cẩn thận suy tính lắm ! Anh nào mà lấy cô này thì ít nhất cũng phải là cựu quân nhân. Heheee…Để xếp chăn màn cho gọn sau khi ngủ dậy,nếu không thì nghỉ ăn sáng.

        • 16. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 19, 2009 lúc 10:35 chiều

          Tui với bác lại ngược nhau vụ này. Bác mện Kim tui Hỏa. Khe…khe…

          Phản hồi
  • 17. xuân hoà  |  Tháng Mười Một 19, 2009 lúc 2:30 chiều

    ơ?thế là mối cũng đánh cả người hả bác?em tưởng nó nó chỉ ăn gỗ -nghe ghê,hồi ở quê nhà em mối vô kể.
    to@smal-mèo già hoá cáo rồi,qui luật của mèo mà-đừng buồn nghe bé

    Phản hồi
    • 18. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 19, 2009 lúc 2:53 chiều

      Mối nó đùn người chứ. Có những ngôi mộ mối to vật. Thường những cái mả ấy đều kèm theo một tích gì đấy và thành cồn, gò rất thiêng.
      Meogia hóa cáo số lượng rất ít. Đa phần là bị nấu giả cầy cho dân nhậu. Khe…khe…

      Phản hồi
      • 19. Thầy đồ trọc  |  Tháng Mười Một 19, 2009 lúc 10:17 chiều

        ”Đa phần là bị nấu giả cầy cho dân nhậu”. Trời ! tui chưa được nếm món này bao giờ. Nhưng mèo bao tử ướp cà ry nướng thì nghiện… Hehee……

        Phản hồi
  • 20. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 19, 2009 lúc 10:33 chiều

    Nghe kinh khiếp. Tui ăn đủ thứ nhưng ko bao giờ dám đụng vào thịt mèo và chuột.

    Phản hồi
  • 21. xuân hoà  |  Tháng Mười Một 20, 2009 lúc 7:33 sáng

    hic!meogia nhà bác tiến,ông nhậu nào định làm giả cầy-thì chửa biết ai làm giả cầy ai?
    còn vụ ăn thú thì em giống bác tiến.sợ ăn mèo,chuột,rắn,lươn..ngay cả em là cún(món nhiều người ăn)em cũng hết dám ăn lâu rôi.đồ rằng hồi ở bắc dám ăn cẩu vì đói quá mà thôi……….hehehe

    Phản hồi
  • 22. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 20, 2009 lúc 8:30 sáng

    Thịt chó dạo đói nhiều người thèm. Giờ thì ít người ăn hơn. Đúng như vậy.

    Phản hồi
  • 23. Thầy đồ trọc  |  Tháng Mười Một 20, 2009 lúc 1:15 chiều

    Bên này thì các loại chó,mèo không những không ăn mà còn đau khổ khi con thú yêu bị chết. Mệnh Kim dễ thành sư hơn Mệnh Hỏa nên cũng không xài ba thứ đó. Heheee….Tui rứa mà giỏi ra phết ! Tự nhiên biết nhóm Mèo kiêng cả lươn,chạch….(Lâu lâu tui lại tự khen mình tý vì thiên hạ kiệm lời, đợi họ khen thì lâu lắm.Hehee..)

    Phản hồi
    • 24. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 20, 2009 lúc 3:40 chiều

      Không những khen mà họ còn có âm mưu tốt cho bác Trọc đấy. Tui ủng hộ. Vậy nên lời khen thì làm gì. Đừng nghe họ nói hãy nhìn họ làm (mượn ý này)

      Phản hồi
  • 26. Small  |  Tháng Mười Một 20, 2009 lúc 1:57 chiều

    ” Anh nào mà lấy cô này thì ít nhất cũng phải là cựu quân nhân. Heheee…Để xếp chăn màn cho gọn sau khi ngủ dậy,nếu không thì nghỉ ăn sáng.”
    @ Thầy đồ trọc: Thầy nói sai hoàn toàn :). Ngược lại thì đúng hơn, phu quân của Small suốt ngày la rầy Small lười, ko gọn gàng đó. Phu quân chỉnh cho Small từng chi tiết, vì Small ko phải người miền Bắc mà. Phu quân nói “từ ngày về với chồng chưa bao giờ nấu cho chồng 1 bữa sáng”, he he. Tối nào, Small cũng thủ thỉ xin hứa rằng sáng mai vợ sẽ dậy sớm, chuẩn bị bữa sáng cho chồng, thế mới là vợ đảm đang chứ”. Vậy mà sáng cứ ngủ 1 mạch đến lúc đi làm là bật dậy. Chồng cứ cười nói “xấu hổ quá!”:)

    Phản hồi
    • 27. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 20, 2009 lúc 3:43 chiều

      Small cãi làm gì bác Trọc. Bác ấy bây giờ còn trẻ hơn cả Small đấy. Khe..khe…

      Phản hồi
    • 28. Thầy đồ trọc  |  Tháng Mười Một 20, 2009 lúc 10:59 chiều

      Cho hay trăm sự lỗi tại Chồng !

      Phản hồi
  • 29. Dong  |  Tháng Mười Một 20, 2009 lúc 2:44 chiều

    Đoạn có con gái này la phải cẩn thận, bình lơ mơ là bị cười vào mũi ngay. Từ từ bác Tiến nhé. Phe ta có em, bác với bác Giao trọc. Họ thì đông.

    Phản hồi
    • 30. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 20, 2009 lúc 3:50 chiều

      Sợ gì họ. Ngoài đời tui trọng thậm chí là sợ họ nhưng trong văn tui cho họ lên đoạn đầu đài hết trọi. Khe…khe…

      Phản hồi
      • 31. Dong  |  Tháng Mười Một 20, 2009 lúc 4:16 chiều

        Em có cái ngắn truyện bên nhà. Anh đọc và chỉ cho em những chỗ chưa được nhé. Em chưa vừa ý nhưng nghĩ mãi không biết nên sửa thế nào.

        Phản hồi
      • 32. Thầy đồ trọc  |  Tháng Mười Một 20, 2009 lúc 10:56 chiều

        Chất rùi! PNT lỡ lời rùi. Phải theo Dong thôi,họ đông mà lại bảo là cho lên đoạn đầu đài thì khác chi bảo mình tử thủ? Mà chết rồi thì còn thủ nỗi gì ta?

        Phản hồi
        • 33. Small  |  Tháng Mười Một 21, 2009 lúc 9:52 sáng

          “Họ thì đông” nhưng vẫn chưa thấy ai lên tiếng gì hết nè. Small hiểu phe ta lắm, đang giả vờ im lặng, hội ý, đợi thời cơ đến để phản công :). Đánh “du kích” mà 🙂

          Phản hồi
        • 34. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 21, 2009 lúc 12:57 chiều

          Chết cũng chơi sợ gì. Khe…khe….

          Phản hồi
      • 35. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 21, 2009 lúc 12:59 chiều

        Hội ý hội báo gì cũng cân hết nhé. Khe…khe….

        Phản hồi
  • 36. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 20, 2009 lúc 5:55 chiều

    Ok, tui đi nhậu rồi đêm đọc (nếu chưa say). Khe…khe…

    Phản hồi
    • 37. Thầy đồ trọc  |  Tháng Mười Một 22, 2009 lúc 5:27 chiều

      Kiểu này là say hơi lâu đây, có khi say em nào mới lâu thế chứ?

      Phản hồi
  • 39. Cún  |  Tháng Mười Một 22, 2009 lúc 8:12 chiều

    Chẵn 2 ngày rồi mà bác Tít vẫn chưa tỉnh… Chắc bác đang bận viết bản kiểm điểm với họ nhà mèo rồi.

    Phản hồi
  • 41. Hà Tĩnh  |  Tháng Mười Hai 27, 2009 lúc 10:47 chiều

    Có người bị sốt bất chợt, nằm gục ven đường giao liên. Mối tưởng xác chết đùn ngay. Biết, nhưng yếu không dậy được, đành nằm chịu chết, chỉ một đêm đã thành gò lùm lùm. Hôm sau đơn vị quay lại tìm, thấy súng ống vương vãi mới biết đồng đội mình chết……….
    —————-

    Ôi trời, khủng khiếp quá những cái chết đến thế này anh Tiến à.Chết vì bom đạn đã đành, chết vì bị mối đùn…là người ta buộc phải lặng im nhìn cái chết đến từ từ với mình trong tuyệt vọng…
    Những cái chết thế này khi báo tử thì sẽ nói nguyên nhân thế nào?

    Phản hồi
    • 42. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 27, 2009 lúc 11:01 chiều

      Ai mà nói kỹ thế được. Chỉ báo là hy sinh tại mặt trận….

      Phản hồi
      • 43. Hà Tĩnh  |  Tháng Mười Hai 27, 2009 lúc 11:05 chiều

        vâng thì thế cho nên em nghĩ lại càng đau xót hơn! chi tiết này thì lần đầu tiên em đọc qua tác phẩm của anh.

        Phản hồi
        • 44. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 27, 2009 lúc 11:06 chiều

          Nhiều người viết rồi, Hà Tĩnh à. Mối đùn tươi ko phải là cá biệt đâu.

          Phản hồi
  • 45. Hà Tĩnh  |  Tháng Mười Hai 27, 2009 lúc 11:10 chiều

    thế à anh Tiến, e không biết cho đến tối hôm nay đó khi ngồi đọc TDDD. cái chết này gây ấn tượng mạnh nhất, chua xót nhất với e trong tác phẩm này cho dù chỉ có mấy dòng trong cả cuốn sách với bao nhiêu cái chết khác.

    Phản hồi
    • 46. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 27, 2009 lúc 11:56 chiều

      Nhiều kiểu chết lắm. Có người mắc võng ngủ rồi sốt chết ko ai biết. Cây cứ cao dần lên và nâng võng lên cao tít. Rồi một ngày phát hiện ra, võng ni lon thành cái túi chứa xương cốt….

      Phản hồi
      • 47. Thầy đồ trọc  |  Tháng Mười Hai 28, 2009 lúc 1:32 sáng

        Khiếp cho anh em nhà này! Suốt ngày chỉ bàn chuyện chết nghe ghê người. Nhưng tui cũng sẵn sàng chết vì……sướng! Heheee….

        Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


Tháng Mười Một 2009
H B T N S B C
« Th10   Th12 »
 1
2345678
9101112131415
16171819202122
23242526272829
30  

CHÀO KHÁCH

free counters

%d bloggers like this: