Tàn đen đốm đỏ- 8 (Tiểu thuyết)

Tháng Mười Một 23, 2009 at 1:24 chiều 34 comments

8.

Phải rất lâu sau mới thấy hình hài cô gái hiện lên. Thoát khỏi đau đớn trần tục, cô trở lại dáng vẻ mảnh mai. Trẻ quá, tôi đồ rằng cô chỉ bằng em gái tôi. Như không tin sự thoát xác của mình, cô lùi vào góc hang, mắt canh chừng chúng tôi. Hẳn trong cô còn nguyên vẹn sự hãi hùng. Ông già chín năm tiến lại bên cô. Chưa kịp vỗ về an ủi thì cô gái đã tọt vào một ngách hang. Cô hét lên, giọng nhọn sắc như kim châm:

– Không… không!

Ông già trở về phiến đá của mình. Thấy tay ông ôm đầu. Lát sau ông vẫy tôi:

– Vào với em con đi. Nó đang cần được che chở. Mà thôi, lát nữa.

Quay sang thằng nguỵ, ông bảo:

– Còn mày. Đi đâu đó một lát. Bộ dù vằn của mày không làm nó chết lần nữa đâu, mà sẽ ngược lại. Đi đi.

Thằng ngụy lại lồi mắt. Sao nhiều thứ nó không hiểu thế. Tội nghiệp, hạng lính như nó chết thật không oan uổng. Song nó vẫn đi ra ngoài. Bộ điệu thiểu não. Nó bị cuốn vào một cợ sốc cực mạnh. Chả gì, nó cũng đã năm thứ hai y khoa. Chắc hẳn ở trường học, không một thầy giáo nào lại dạy nó cách giết người man rợ đến thế. Ít nhất cũng không một vị thầy tài giỏi nào lại có thể tiên lượng cho học trò của mình. Một bác sĩ tương lai sẽ được tiếp thu một phương pháp hành hạ con người tối ưu đến vậy. Dẫu mới chỉ ít ngày ở giảng đường để học cách cứu rỗi phần xác con người, hẳn thằng lính kia cũng đã đủ sức gom góp ý thức nghề nghiệp, để thấy rằng đó là tội ác. Bất chấp lũ người kia là đồng minh của nó. Hiển nhiên, sự tự thú là chính đáng. Chiến thắng không bao giờ thuộc về những kẻ tàn bạo.

Thằng lính bệt ở cửa hang. Có lẽ nó không đủ sức đi tiếp nữa. Nhác thấy tôi, nó nhắc lại:

– Các ông sẽ chiến thắng!

Điều ấy không có gì lạ. Tôi không còn tâm trí đâu để cò kéo với nó nữa. Dù sao, tự nó cũng tìm được chân lí. Nó tiếp tục lải nhải:

– Khủng khiếp quá. Chưa bao giờ tôi hình dung ra cảnh này. Tại sao cứ phải có chiến tranh? Nói ông đừng giận. Chúng ta chỉ khác nhau có vài ba chục năm lịch sử, còn thì cùng một gốc hết. Cũng bốn nghìn năm ấy. Đất nước mình nhỏ nhoi vậy, sao cứ chiến tranh hoài?

Không cần biết tôi có nghe hay không, nó đều đều tuôn ra những ý nghĩ vơ vẩn, rời rạc. Chắc nó đang ngẫm ngợi thân phận nó với cuộc chiến mà nó từng tham dự.

– Nó thật với ông, bây giờ tôi yên tâm với cái chết của mình. Ông nói đúng. Đằng nào cũng thế. Cái chết dành cho tôi chỉ là một. – Nó gào lên. – Nhưng ông không biết được rằng, với tôi cái sống và cái chết cũng chỉ là một, bây giờ!

May, nếu nó còn ở kiếp trần với mớ bòng bong loạn tưởng kia, chắc chắn nó sẽ phát điên lên mất. Từ hôm ấy nó nín bặt. Họa hoằn mới lên tiếng. Mặc xác nó.

Tôi quay vào hang. Cô gái vẫn co ro trong ngách. Ông già chín năm chưa tọa được như cũ ở phiến đá ngất ngư. Ông gục gặc đầu, rũ trong bờ vai của mình. Chợt, tôi thấy tóc ông bạc trắng. Mặt vẫn trẻ thế không còn một sợi tóc đen nào. Tóc của chàng trai hai nhăm tuổi trắng tuyết như tóc người già cổ tích. Tôi không nỡ nói cho ông biết. Nghịch lí này chắc sẽ làm ông buồn. Ông vốn tin vào kiếp sống vong hồn.

Không biết bắt đầu với cô gái như thế nào, tôi lúng túng mãi ngoài cửa ngách. Có lẽ điệu bộ rụt rè ấy, cộng thêm với bộ quân phục tôi mặc trên người, dần làm cô gái bình tâm lại. Cô nhìn tôi không chớp mắt. Giống em gái tôi thật. Có già dặn hơn chút ít. Hồi tôi, đi, em gái tôi đang học lớp 8. Người đã lớn vổng. Hai đuôi tóc sam dài, nhún nhảnh. Nó dẫn một lô, mộc lốc bạn gái tiễn tôi đi ở sân nhà hát lớn. Không động viên, không dặn dò, chỉ bảo:

– Anh Phương. Anh chấm đi. Thích đứa nào cứ chấm. Em ở nhà giữ giùm cho. Hết chiến tranh chỉ việc cưới, không phải lọ mọ tìm.

Đám kia cười hết lượt. Lại bảo:

– Bọn em bàn rồi. Hai năm nữa học xong, nếu chưa hoà bình, bọn em sẽ tình nguyện đi vào trong đó.

Chưa kịp nói gì đã thấy một đứa, tôi nhớ mãi hai lúm đồng tiền tròn lủng trên bầu má trắng mịn của nó, nói rất bạo:

– Trai tráng đi hết rồi. Có vào trong đó cũng chỉ để kiếm tấm chồng cho đáng thôi, hí hí…

Thùm thụp đấm vào vai nhau, cười rinh rích rất vui. Bây giờ đã hơn hai năm. Biết đâu em gái tôi và đám bạn của nó đã chả tình nguyện đi thật. Cô bé lúm đồng tiền kia nữa. Rất có thể các em đang ở một cánh rừng, một con suối nào đó ở chiến trường. Cũng rất có thể cô gái trong ngách hang kia là một trong số bạn của em tôi. Tim thắt lại, tôi trân trối nhìn vào mặt cô gái. Đột nhiên, tôi buột ra tiếng gọi:

– Em ơi!

Tiếng gọi, hẳn phải da diết lắm, mới khiến cô gái rũ bỏ mọi nghi ngại. Cô từ từ bước ra, tiến lại gần tôi. Bàn tay cô chìa ra tin cậy. Không thể nắm được tay nhau nhưng thế là đủ. Khuôn mặt cô thanh mảnh. Mái tóc cô đen nhánh, gợn vồng những lọn búp xoăn. Cặp mắt cô trong văn vắt, không có gì cả. Không một chút đau đớn của giày vò lúc trước, không một tẻo teo bóng dáng chiến tranh. Không có gì cả. Trước mặt tôi là một cô gái trẻ. Trẻ lắm. Bất giác tôi lại buột ra lần nữa tiếng gọi:

– Em ơi!

Cô gái bỗng mỉm cười. Có hai lúm đồng tiền thật. Tiếng cô mảnh như gió:

– Bao nhiêu tuổi?

– Hai mươi.

– Kin thế, dám xưng anh, liều thật.

– Thế đằng ấy?

– Mười chín cộng một.

– Bịa.

– Không tin, tuỳ. Nhưng cấm chỉ gọi bằng em.

Không phải bạn của em gái tôi. Thì đã sao. Cô gái lại hỏi:

– Đơn vị nào?

– Đoàn 77.

– À, lính kiểng…

– Không kiểng đâu – tôi chống chế – còn đằng ấy?

– Giao liên G.

Cứ nhấm nhẳng thế, chỉ một lát chúng tôi đã như người quen thân từ lâu. Cô xấp xỉ tuổi tôi, vào chiến trường cùng đợt. Cùng quê với thằng Đinh. Lí do vào đây rất đơn giản. Cô kể:

“Làng tớ, trai tráng ra trận không sót một mống. Nhà nào cũng có người đi. Chính vì thế mà bố tớ buồn. Ông đẻ toàn vịt giời mà. Chiến tranh, đành chẳng phải riêng của nhà mình nhưng làng nước thế không suy nghĩ sao được. Mẹ tớ bảo:

– Ông cứ vớ vẩn. Mình có trốn tránh đâu mà ngại Một cái chân của ông là đủ rồi.

Chả là bố tớ hồi đánh Điện Biên đi dân công hoả tuyến, trúng bom cụt mất một chân, được công nhận thương binh. Bố tớ quắc mắt:

– Biết thế nào là đủ. Nhà cụ cả Doạch, cả con lẫn cháu bẩy người. Bét dem nhất làng này là mõ Tình, con trai lớn, hồi ở nhà mắt đánh ba vành, cũng vừa được phong dũng sĩ. Đấy, mở mắt mà nhìn.

Vô lí thế. Đấy là bố tớ cay cú đẻ toàn con gái. Làng tớ hẻo, cách thị xã đến hai chục cây số nên lạc hậu lắm. Nếu thời bình cũng chẳng nhằm nhè gì. Đằng này thời chiến, cả nước sôi sục, cả làng sôi sục, mỗi nhà mình, bình chân như vại, bố tớ buồn là phải. Tớ là út. Ba chị đã lấy chồng. Chồng lại cũng đi cả. Vị chi có ba rể là lính. Bố tớ không vừa lòng:

– Con rể là con người ta. Ai tính ngược, ăn vào đằng vợ. Các cụ đã định thế rồi…

Ông tránh dần việc làng xã, ru rú ở nhà, buồn cười thế. Có đợt tuyển quân, tớ liều lên xã, vật nài xin đi. Nài nhiều, ông uỷ ban cáu:

– Làng này, trai đinh chưa phải đã hết để đến lượt cô.

Ức thế, tới rủ thêm mấy đứa cùng chi đoàn, đấu quan điểm hẳn hoi:

– Cứ bảo nam, nữ bình đẳng. Nào, bình đẳng ở đâu?

Dùng dằng mãi, mấy ông xã phải chịu. Đợt ấy làng tớ sáu, bẩy đứa được đi. Bố tớ lọc cọc nạng gỗ đi tiễn. Mặt không ra vui, ra buồn, chỉ bảo:

– Bố không ép, nhưng con làm thế là phải. Thời loạn, gái, trai là một. Con đi nhá. Cố phấn đấu bằng anh, bằng em.

Tớ biết ông thương con đứt ruột nhưng cố bấm bụng. Con gái vào chỗ nước sôi, lửa bỏng, bố mẹ nào không xót. Trước khi vào đây, tớ được về phép dăm hôm. Ông bắt tớ quân phục tề chỉnh, đi chào làng xóm hết lượt. Có ông đi cùng. áo mũ xênh xang cứ như là con đỗ trạng vinh quy. Cười, bảo ông thế. Ông mắng:

– Chứ không. Mày làm vinh cho cả nhà. Còn bằng mấy trạng. Trạng thì nước non gì.

Mẹ tớ sụt sịt:

– Con nó đi, hòn tên, mũi đạn đã biết thế nào. Ông nói làm gì chuyện vinh, nhục.

Phải mọi khi xem, ông đã nổi đoá. Lần này thì không, cứ mân mê chiếc nạng gỗ.

Tớ chết, phận mình chẳng có gì đáng nói. Chỉ lo mỗi điều, liệu đơn vị có biết đường báo tử. Có chuyện gì xảy ra, chắc bố tớ không sống nổi. Cả mẹ tớ nữa…”.

Đang kể, cô dừng lại, ngắc ngứ. Tôi nhìn ra. Thảo nào, thằng ngụy dật dờ đi vào. Nó không dám nhìn vào mặt cô. Chuyện kia vẫn ám nó. Cô gái đứng phắt dậy. Thằng ngụy hốt hoảng giật lùi. Cứ thế, một người tiến, một người lùi. Sau cùng, thằng ngụy đứng lại. Nó đã hết đường. Mắt cô gái sáng rực. Có cảm giác, bao đau đớn lúc trước tạm lắng, giờ hồi lại nguyên vẹn. Tôi vội vã chen vào giữa hai người. Định nói một câu gì đó nhưng chưa nghĩ kịp. Thằng ngụy là người lên tiếng trước. Chắc nó đã hết chịu nổi cái nhìn của cô gái. Khó cắt nghĩa cái nhìn ấy lắm. Vừa căm thù, vừa đau đớn, vừa khinh bỉ, lại có cả xót xa. Tiếng thằng ngụy phều phào, dứt quãng:

– Không… không phải lỗi của tôi.

Chỉ đợi có thế, cơn giận dữ của cô gái lập tức bùng phát. Chẳng nhẽ cô quên mất, mình đang ở một thế giới hoàn toàn khác hay sao? Cô nhào vào thằng lính. Vẫn biết vong hồn chẳng chạm được vào nhau nhưng tôi vẫn chắn cô lại. Chưa biết sẽ ra sao, nếu ông già chín năm không ra kịp. Ông bảo:

– Không cần thiết phải thế, con?

– Ông là ai?

– Ta là thế hệ trước của con. Hãy tin ta. Không chỉ mình con đau đớn đâu. Nỗi đau ấy chung cho tất cả.

– Nhưng…

– Ta biết. Thằng ngụy này không được quyền chia sẻ nỗi đau của chúng ta. Nhưng sẽ không công bằng nếu trút mọi thứ lên đầu nó. Ở hang Dơi này, chiến tranh đã kết thúc rồi. Cần phải biết tha thứ con ạ.

– Để làm gì hả ông?

– Để khép lại một trang đời. Để ít nhất nỗi đau của chúng ta được khoả trong thanh thản. Và hi vọng…

– Hi vọng?

– Đúng. Gần ba mươi năm nay ta vẫn hi vọng. Một ngày nào đó, ta sẽ được ra khỏi nơi này. Dẫu cái chết của ta vô danh, tên tuổi của ta không còn, nhưng hồn ta sẽ được phiêu diêu trên mặt đất này. Ta sẽ trở về quê hương gặp lại những người thân của mình. Vết thương của chúng ta không bao giờ lành. Đừng quên điều ấy, nhưng cần phải biết tha thứ. Tha thứ để hi vọng. Vẫn biết là mỏng manh nhưng ta tin. Tin vô cùng. Đơn vị ta ngày ấy hi sinh và thất lạc hết cả. Chỉ mình ta nằm đây. Các con, hi vọng của các con lớn hơn nhiều. Đừng đánh mất nó. Hãy tin ta. Đất nước không bao giờ quên chúng ta đâu. Nào, hãy nghe ta, tạm gạt sang bên nỗi đau trần thế…

Bất chợt một dây sét rạch toác không trung. Chuỗi tiếng nổ ầm ầm rền động. Không phải sét. Nhằng nhịt rạch chớp của đạn pháo tầm xa tọa độ. Hang Dơi rung bần bật. Ngàn, vạn con dơi choàng tỉnh, đập cánh chấp chới. Mặt cô gái biến đổi nhanh chóng. Mắt cô vẫn sáng rực nhưng miệng cô thầm thì rất đỗi âu yếm:

– Con sẽ về. Con sẽ về…

Nét mừng vui hiện trên mặt cô. Nãy giờ, thằng ngụy ngây người, hớp lấy từng tiếng của ông già. Nó chợt quỳ xuống làm dấu thánh giá:

– Chúa ơi! Chúa lòng lành… tha tội cho con.

Nó nấc lên, nước mắt tuôn thành dòng. Chúa của nó nghẹn ngào mắc nơi đầu môi. Chẳng biết nó có được bao nhiêu hi vọng. Nó vút ra khỏi hang. Bóng nó chập chờn trong khói pháo đen sặc. Thằng ngụy lao xuống vực. Hẳn nó muốn kiểm tra lại xương cốt của mình.

*

*      *

Cô gái hay rủ tôi đi dạo mỗi chiều. Thú vui này tôi không thể quen. Từ tấm bé, chưa bao giờ tôi lại sống những ngày nhàn tản đến thế. Hồi nằm viện, dứt sốt chờ ngày về đơn vị, cũng nhàn nhưng rặt thằng ốm yếu, quặt quẹo nên chỉ nằm khan, tán gẫu. Bây giờ được chơi, lại kề cận bên một cô gái không xinh lắm nhưng giữa chiến trường ùng oàng bom đạn, hẳn đó phải là điều không chê vào đâu được. Có đi thế này mới biết, dẫu cô đã trải vài năm ác liệt nhưng tính tình vẫn hệt như con trẻ. Nhiều lúc, tôi tưởng cô chỉ là đứa lên mười. Nghịch lắm. Cô bệt hẳn xuống đất, gom lại ngồi hàng giờ với những chiếc lá vàng. Chắc là cô thương chúng, những chiếc lá con rời khỏi cây mẹ. Phụ nữ, nói chung giầu lòng trắc ẩn. Cô loay hoay mãi để cứu một con ong sa trong lưới của loại nhện xám. Thứ nhện rất độc, đến lính tráng cũng phải khiếp. Không cứu được, cô cứ rấm rứt mãi. Em gái tôi ngày trước cũng thế. Đến một con kiến cũng không nỡ đánh. Ôi, em gái bé nhỏ của tôi. Em ngây thơ tin rằng, trong hình hài kiến, chứa những linh hồn tiền kiếp đang chu du trong sự dịch chuyển luân hồi. Bây giờ thì tôi tin, con chim liếu điếu đã chết thật, vẫn cất cao được giọng hót. Con chim chỉ hót được trong tình yêu của em tôi đối với anh mình. Và bây giờ nữa, tôi hiểu vì sao em tôi với đám bạn nghịch ngợm của nó dám rời bỏ tất cả để vào chiến trường. Không đùa đâu, chúng nó vào thật đấy, dù rằng chúng không nỡ đánh đến cả con kiến.

Cô gái vạch hình vẽ tưởng tượng trên đất, rủ tôi chơi lò cò. Thằng trai thành phố như tôi đâu biết thứ trò chơi ấy. Cô đành chơi một mình. Dáng vẻ rất buồn cười. Thấm mệt, cô nằm bệt trên đám cỏ mật. Thứ cỏ thân mập, lá dầy xanh mướt, lúc nào cũng toả thứ mùi ngai ngái. Lúc cô dậy rồi, nệm cỏ mượt ẹp xuống xoắn hình hài cô. Cô tung tăng trong rừng, thảnh thơi như không hề có chuyện gì xảy ra. Như đứa trẻ đến trường. Như thôn nữ cầm đon mạ cấy. Nhìn cô lúc này, tự nhiên tôi lại nghĩ đến cái đêm khủng khiếp hôm nọ. Mình cô đứng giữa bầy quỷ, tự mình chọn cái chết đau đớn. Đơn giản quá, sự thảnh thơi nhường kia, sao có thể quỳ xuống được, để cầu mạng sống.

Có một lần, cô đi dạo một mình. Chiều muộn không thấy cô về. Tôi bổ đi tìm. Tìm mãi. Chợt thấy cô nép sau một thân săng lẻ thắng tắp. Cô đưa tay lên môi ra hiệu cho tôi im lặng. Tôi ren rén lại chỗ gốc cây. Phía trước, ngập cả cánh rừng lính tráng, xe pháo đủ loại. Ngay bên này cây săng lẻ, có một đôi trai gái đang ôm nhau tưởng đến ngẹt thở. Tôi đành bắt chước cô gái, làm cái trò rình mò chẳng mấy hay hớm. Những nụ hôn hấp tấp, vội vã. Thi thoảng họ mới trao gửi bằng lời, lúc nghỉ giữa hai đợt hôn. Cô gái vểnh tai lên nghe.

– Ôi, em nhớ anh quá.

– Dễ anh thì không. Còn nhớ bằng mấy.

– Sao anh gan thế. Đến năm nay, chẳng thư từ gì.

– Hì… hì…

Lại hôn.

– Em vào bằng gì?

– Hỏi dớ dẩn. Đường thông hết rồi. Xe nườm nượp cứ như trẩy hội. Vui lắm. Em đi xe của ban tôn giáo. Theo hướng này, vào tiếp quản Tây Ninh.

– Ghê nhảy. Con nhớn bằng ngần nào rồi?

– Gặp, anh không nhận ra đâu. Vổng lắm. Phải sắm cho chị chàng quần áo con. À, biết mẹ vào, nó gửi cho bố quà. Đây này… chút… chút.

– Hí… hí…

– Thôi em đi đây, kẻo xe đợi. Họ trêu phải biết.

– Có mà trêu cây sêu cổng đình. À, liên lạc thế nào nhỉ?

– Cứ viết thư về nhà vậy. Có hòm thư cố định đâu. Di chuyển liên tục. Thôi em đi nhá.

– ối, ngạt quá. Tham thế.

– Hí… hí… truy lĩnh mà lại. Chào. Hẹn hoà bình. Không lâu đâu.

Tiếng dép xa dần, cô gái vẫn đứng lặng, bất động. Mặt cô thẫn thờ. Không biết cô nghĩ gì. Động lòng trước cảnh trùng phùng của cặp uyên ương trận mạc? Thèm muốn hạnh phúc lứa đôi? Nhớ nhà? Hay cô tủi phận mình? Không biết nữa. Giọng cô lạc hẳn đi:

– Sắp hoà bình rồi đằng ấy ạ.

– Ừ, sắp hoà bình.

Tôi nhắc lại như cái máy. Hoà bình, lẽ tất nhiên, có gì lạ. Thấy mắt cô nhấp nhánh:

– Bố mẹ tớ đang mong lắm…

Ôi, tôi chưa biết tình yêu là gì. Giá có thể được, hẳn tôi sẽ choàng ôm lấy cô. Tôi sẽ đặt lên môi cô nụ hôn thanh xuân của tôi. Nụ hôn của thằng trai hai mươi tuổi. Không phải nụ hôn đầu đời mà là nụ hôn tích tụ của cả cuộc đời hai mươi năm. Nụ hôn ấy sẽ mang vị gì nhỉ? Ngọt ngào, đắng chát, gì, gì nữa, mặc kệ. Miễn là nụ hôn của tôi, trắng trong, tinh khiết. Tôi sẽ dâng cho em. Chúng tôi sẽ nhận từ nhau năm tháng của đời mình. Cả những gì còn lại…

Cõi hồn cuộn xoáy, ánh mắt tôi và ánh mắt cô gái chập thành một, giao nhau, quyện vào nhau quấn quýt. Chúng tôi cứ đứng mãi như thế. Không còn làm gì hơn được. Không thể ngã vào lòng nhau. Không thể tỏ bầy như triệu triệu cặp tình nhân khác vẫn làm. Chúng tôi, hai sinh linh bé bỏng bên nhau, thấu cảm nhau bằng quá khứ, bằng hiện tại, bằng tương lai, bằng nỗi ước vọng và cả niềm đau đớn. Tôi chưa gặp tình yêu, chưa biết tình yêu nhưng bây giờ tôi đã gặp, đã biết. Tình yêu ấy là em. Mong manh như tia nắng cuối chiều. Mỏng mảnh như sợi gió đầu mai. Tình yêu của tôi là cõi hồn em thanh khiết. Tay tôi và tay em vịn vào thân cây săng lẻ trắng ngà. Cây ơi, hãy chứng cho tình yêu chúng tôi.

– Hoà bình, tôi sẽ đưa em về. Đưa em về. Nhất định thế.

Tiếng của tôi thầm thì. Không phải tiếng của tôi. Tiếng của gió? Không phải tiếng của gió. Tiếng của cây? Không phải tiếng của cây! Hình như tiếng của con chim liếu điếu? Đúng rồi, tiếng hót lảnh lót. Đúng tiếng hót hôm chết bom, nó cất lên an ủi em gái tôi. Bây giờ, tiếng hót của con chim liếu điếu vượt hai ngàn cây số vào đây, để chúc mừng tình yêu của tôi.

– Hoà bình, tôi sẽ đưa em về. Đưa em về. Nhất định thế.

Em khẽ gật. Mắt long lanh như cười. Cả khu rừng vang rộn rã.

Ông già chín năm đến bên chúng tôi tự bao giờ. Ông có vẻ xúc động mạnh. Hai tay dang ra rất rộng:

– Các con. Các con…

Ông chỉ nói được có thế. Phía sau ông, thằng ngụy đang quỳ xuống làm dấu thánh giá. Chắc ông già chín năm dẫn nó đi tìm chúng tôi. Nó cầu nguyện gì dài lắm. Phập phõm:

– Lạy đức mẹ đồng trinh… Chúa hài đồng sinh từ máng cỏ…

Tất cả im lặng. Cứ để nó yên với đức tin của nó. Tiếng nguyện rền rĩ tan vào đêm. Đêm đặc sẫm vốn nhân từ, chưa từ chối bất cứ điều gì bao giờ.

(còn nữa)

Advertisements

Entry filed under: Tiểu thuyết.

Tàn đen đốm đỏ- 7 (Tiểu thuyết) Tàn đen đốm đỏ- 9 ( Tiểu thuyết )

34 phản hồi Add your own

  • 1. xuân hoà  |  Tháng Mười Một 23, 2009 lúc 7:15 chiều

    ơ?em hên nhể?
    ….”không phải nụ hôn đầu đời mà là nụ hôn tích tụ 20 năm”….cuộc đời!
    hay,lạ-bác tiến ơi

    Phản hồi
    • 2. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 24, 2009 lúc 12:19 sáng

      20 năm mới được hôn một cái…tưởng tượng. Lạ thì có nhưng hay thì….

      Phản hồi
  • 3. Em là Cún  |  Tháng Mười Một 23, 2009 lúc 7:24 chiều

    Thấy phần 8 post lên là biết anh Tiến viết xong bản kiểm điểm với bầy Mèo rồi nhỉ. Cái đoạn này lãng mạng, toàn tình yêu: tình yêu của người sống, tình yêu của người chết…

    Phản hồi
    • 4. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 24, 2009 lúc 12:20 sáng

      Tui biết thân biết phận ôm nguyên cái…tranh mèo đi ngủ. Khe…khe…

      Phản hồi
  • 5. Dong  |  Tháng Mười Một 23, 2009 lúc 9:06 chiều

    Dạ thưa. Em xin nhường micro cho các chị.
    Các chị cứ phát biểu thoải mái !
    Anh Tiến ơi. Toàn là “Phe họ” cả.
    Tiên hạ thủ vi cường.
    Nhưng cũng có câu : Ai là người dọn các xác chết.
    Em nợ anh 800 chữ cho 7 và 8.

    Phản hồi
    • 6. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 24, 2009 lúc 12:23 sáng

      Không có “phe họ” thì “phe ta” vô nghĩa Dong à. Tui không có chi phải giấu diếm, cứ dựa vào đàn bà mà…sống. Khe…khe…

      Phản hồi
      • 7. Small  |  Tháng Mười Một 24, 2009 lúc 4:06 chiều

        Đúng, một câu nói “thẳng thắn và chân thật” 🙂

        Phản hồi
        • 8. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 24, 2009 lúc 4:16 chiều

          Trước đàn bà thì sự thẳng thắn của đàn ông lại là…khiếm nhã. Khe…khe…

          Phản hồi
  • 9. Sông Hương  |  Tháng Mười Một 23, 2009 lúc 11:20 chiều

    Chào anh !
    Trang VHNT của gia chủ đây thật ấn tượng. Mong được làm khách thường xuyên nhà anh.
    Chúc nghệ sĩ vui và sáng tác khoẻ, đều.
    SH

    Phản hồi
    • 10. Thầy đồ trọc  |  Tháng Mười Một 24, 2009 lúc 12:17 sáng

      Xin hỗn phép gia chủ : Xin mời ! Xin mời ! Nhưng…..Sông Hương có xinh không và có dịu dàng như gái Huế không đó ?Heheee….

      Phản hồi
      • 11. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 24, 2009 lúc 12:26 sáng

        Cảnh giác đó bác Trọc ơi. Sông Hương gọi sông Hồng. sông Hồng nghe rõ trả lời. Vô tuyến 2W dạo chiến tranh gọi như thế đó. Lưu ý mật khẩu. Khe…khe….

        Phản hồi
    • 12. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 24, 2009 lúc 12:24 sáng

      Nghe cái giọng Sông Hương này thấy…quen quen.

      Phản hồi
    • 13. Small  |  Tháng Mười Một 24, 2009 lúc 4:09 chiều

      Chú Tiến cho phép Small chào đón Sông Hương chút nhe! blog chú Tiến như một ngôi nhà ấm áp, vui vẻ. Ở đây, Small thấy rất vui và thoải mái. Tuy là blog, là TG ảo nhưng cũng tình cảm, chân thật ko khác gì ngoài đời. Nếu có thêm những đọc giả như Sông Hương cùng tham gia ngôi nhà này nữa thì càng vui hơn, càng ấm cúng hơn, chú Tiến nhỉ? 🙂

      Phản hồi
      • 14. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 24, 2009 lúc 4:17 chiều

        Nhà tui không có cửa mà. Gió lạnh lắm vậy nên ai vô cũng được mà. Xin mời.

        Phản hồi
  • 15. Thầy đồ trọc  |  Tháng Mười Một 24, 2009 lúc 12:23 sáng

    Cám ơn PNT ! Đó không phải là câu chuyện về những hồn ma. Đó là những ký ức buồn trong một thế giới vượt ra khỏi sự phán xét.
    Tui lại lang thang !

    Phản hồi
    • 16. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 24, 2009 lúc 12:28 sáng

      Lang thang trong ký ức của người mới sợ bác Trọc à. Còn của mình thì nên!

      Phản hồi
  • 17. xuân hoà  |  Tháng Mười Một 24, 2009 lúc 7:24 sáng

    hehe sông hương này là chị gái sông hồng-sông hồng hoà dòng chảy cùng sông lô.
    bác thầy đồ coi chừng.
    to@ bác tiến,sao bác tiến ko ôm luôn mèo ngủ mà lại ôm tranh mèo-xin lỗi em théc méc quá?

    Phản hồi
    • 18. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 24, 2009 lúc 8:09 sáng

      Khướt cò bợ thì đến…tranh nó cũng chả chịu được. Khe…khe….

      Phản hồi
  • 19. Dong  |  Tháng Mười Một 25, 2009 lúc 12:54 chiều

    Cứ tằng tằng như anh Tiến mà lại hay. Bọ Lập xuôi tay rồi, nghĩ tội cho ông lão độc thủ đại hiệp mà múa Vịnh Xuân quyền, mộc nhân nó khua cho ngã chổng vó anh Tiến nhỉ. He he.

    Phản hồi
    • 20. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 25, 2009 lúc 1:06 chiều

      Vĩnh Xuân quyền đụng mộc nhân còn là tươm. Không may gặp người lại là loại tiểu khí nó chơi võ đểu thì còn mệt nữa. Sức bọ yếu kham được thế là quá giỏi rồi. Khâm phục!

      Phản hồi
  • 21. xuân hoà  |  Tháng Mười Một 25, 2009 lúc 2:45 chiều

    và mong gặp hai bác nhà văn NGUYỄN QUANG LẬP và PHẠM NGỌC TIẾN tại sài gòn một ngày gần nhất.
    chúc hai bác sức khoẻ

    Phản hồi
    • 22. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 25, 2009 lúc 4:43 chiều

      Gặp thì dễ ợt ấy mà. Cần gì phải mong. Khe…khe….

      Phản hồi
      • 23. Thầy đồ trọc  |  Tháng Mười Một 26, 2009 lúc 12:30 sáng

        Tui không được mời nhưng đợi tui về ta đi SG luôn thể, ba người vẫn mạnh hơn. Heheeee..

        Phản hồi
        • 24. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 26, 2009 lúc 2:51 sáng

          Thần giao cách cảm! Tui nói với cô cháu sẽ có dịp dẫn cậu Giao vào Sè Goòng đấy. Cô cháu giơ tay cái rụp. Khe…khe….

          Phản hồi
        • 25. Cún  |  Tháng Mười Một 26, 2009 lúc 8:32 chiều

          Vậy thì bác Giao chuẩn bị trổ tài nấu nướng chiêu đãi bà con Sàigòn nhé. Tụi em sẽ chuẩn bị bụng…

          Phản hồi
  • 26. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 26, 2009 lúc 11:39 chiều

    Ông Giao nấu nướng thì có Hổ ăn. Mang bụng đi thì hố to rồi Cún ơi. Khe…khe…

    Phản hồi
    • 27. Thầy đồ trọc  |  Tháng Mười Một 27, 2009 lúc 12:00 sáng

      Bác T ơi ! Văn thơ không bằng no bụng, Bác nói thế thì chết tui rồi. Mèo là Tiểu Hổ, ăn ít nhưng sành. Để tui học cấp tốc một khóa nấu ăn vậy. Bác giữ bí mật nha. Heheee…..

      Phản hồi
      • 28. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 27, 2009 lúc 12:21 sáng

        Chết được như thế tui chết đời được. Quá là sướng. Khe…khe….

        Phản hồi
  • 29. Hà Tĩnh  |  Tháng Mười Hai 27, 2009 lúc 10:32 chiều

    Cuộc sống của những vong hồn nối dài thêm nỗi đau bất tận của chiên tranh. E nghĩ đây là một cách kể chuyện độc đáo.
    Ông già chín năm, anh lính ngụy, anh lính miền Bắc tụ họp nhau lại nơi hang Dơi để cùng đau khổ chứng kiễn sự tàn bạo, hèn hạ tột cùng của mấy tên lính ngụy với cô gái giao liên cách mạng..và họ cùng đón vong hồn của cô đã bay qua nỗi đau đớn cả thể xác và tâm hồn.
    Cái chết hình như xóa nhòa phía ta và phía địch. Địch hay ta khi chết đi cũng để lại nhưunxg nỗi đau khôn nguôi cho những người ở lại. Ông già chín năm như là chỗ dựa tình thần, là điểm hòa hợp cho những vong hồn đến từ 2 chiến tuyến…

    Phản hồi
  • 30. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 27, 2009 lúc 10:34 chiều

    Ai mà hay vậy ta. Sao hiểu tui thế?

    Phản hồi
    • 31. Thầy đồ trọc  |  Tháng Mười Hai 27, 2009 lúc 10:38 chiều

      Thôi, tối nay làm vài cút, nhấm nháp qua đêm mà sướng nha! Hehee… Tui nghĩ không thôi đã thấy sướng rồi.

      Phản hồi
  • 33. Hà Tĩnh  |  Tháng Mười Hai 27, 2009 lúc 10:40 chiều

    E nói thật, e thấy sau lưng e” có vấn đề “vì đọc cái đoạn bọn Ngụy hành hạ cô gái đó. Cái kiểu hành hạ đó chưa đọc được ở đâu hết!

    Bà má của anh lính ngụy, bà mẹ của Phượng đều mất con..và có ai có thể đong đếm được là ai đau khổ hơn ai không?

    Phản hồi
    • 34. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 27, 2009 lúc 10:58 chiều

      Dạo viết tui thiếu công bằng chỗ hai bà mẹ. Giờ thì thấy đúng là không thể đong đếm được ai đau khổ hơn ai.
      Cái đoạn hành hạ cô gái giờ thấy đó là đoạn dở nhất. Ko cần đến mức ấy.

      Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


Tháng Mười Một 2009
H B T N S B C
« Th10   Th12 »
 1
2345678
9101112131415
16171819202122
23242526272829
30  

CHÀO KHÁCH

free counters

%d bloggers like this: