Tàn đen đốm đỏ- 12 (Tiểu thuyết)

Tháng Mười Hai 14, 2009 at 3:07 chiều 44 comments

12.

Thắng vịt tọt vào lều nhanh còn hơn thỏ. ục ịch, vụng về nhưng ở những trường hợp đặc biệt nó lanh lẹ không kém một ai. Cường choắt vác súng sục kĩ các bụi cây. Tối mò mò, bốn bề đen như hũ nút. Bấm đèn đến mỏi tay cũng chả thấy dấu vết gì khả nghi. Nó chĩa súng lên trời “phạch” một cái lầu bầu:

– Ông con thần hồn nát thần tính, có cóc khô gì đâu.

Long tẩu đang chết dở vì bị nấc, ợ khan:

– Tao bảo rồi mà. Thằng này cứ nốc nhiều bao giờ chả sinh chuyện.

Thắng vịt cáu:

– Suýt nữa nó xơi tái tao. Rõ ràng, tao ngã đè lên người nó. Thấy chạy về phía nhà con bé.

Bình ních bật ngay dậy:

– Thế hả? Thế thì đúng rồi. Đúng là bố con bé kia. Thằng này đáng ngờ lắm. Sáng mai phải xộc vào thật sớm.

– Chắc gì, – Cường choắt vẫn lầu bầu, – tin thế nào được thằng bệu. Bao nhiêu lần rồi.

Bình ních quả quyết:

– Thằng Thắng vịt chỉ bạo về đường âm còn thì nhát như cáy. Nó không bịa đâu. Kia kìa, ông con vẫn đang còn run như dẽ mắc lưới.

Run thật. Thắng vịt xưa nay vốn chẳng mạnh mẽ gì. Ngang tắt, đêm hôm nó thuộc loại đầu bảng, từng ngủ ngon lành cạnh xác chết. Nhưng khoản va chạm dương thế, nói công bằng, nó cũng khí kém thật. Ấy vậy mà mấy lần gây ra chiến tích, lại nhờ vào chỗ kém người này.

Một lần đi với đại đội 57 li, Thắng vịt ngủ đêm cùng cánh lính pháo. Cửa nhà bạt thông với hầm pháo. Buổi tối, chả biết trà lá thế nào, đêm cứ dậy tiểu soành soạch. Quãng nửa đêm, ông con mót cứng bụng lần ra. Mấy lần trước còn trăng, nên chịu khó ra xa. Lần này trăng tắt, trời tối nhờ nhờ nên ông con hốt. Có người gác thật nhưng nói dại chỉ vài thằng thám báo phục ngoài, loạng quạng bị nó chịt cổ có mà giời cứu. Nghĩ thế, Thắng vịt nhìn trước, sau, đứng ngay cửa lều tương xuống. Ngày mai, có khai một tí cũng biết đếch thằng nào. Đang roè roè chợt thấy cục kịch phía dưới. Mắt nhắm, mắt mở vẫn nhận ra ngòm ngòm ngay dưới chân một đống vằn vện. Chết cha rồi, có người. Đúng là người. Cái đống kia ú a, ú ớ. Thắng vịt cũng ú ớ, sợ đến tụt lưỡi vào họng. Ông con ngã đổ vật xuống như bị trúng gió độc. Thằng người phía dưới ướt lép nhép, mềm nhũn. Thấy động, đám lính pháo túa dậy tóm sống không phải một mà hai thằng rằn ri hẳn hoi. Hai thằng kia, gần như chết lả, người khai mù, khai mịt. Hóa ra, đó là hai thằng tàn quân, đói quá liều mò vào kiếm đồ ăn. Bắt được hai thằng tù binh (dù chúng tay trơn không có vũ khí) cũng là một chiến công không nhỏ. Tất nhiên Thắng vịt giấu tịt đoạn tương bậy. Cú ngã sấp cũng được dệt lại tử tế. Thành thử, đận ấy Thắng vịt ăn đủ. Cũng không dám ăn già, gạt đi chuyện đề nghị khen thưởng, chỉ moi của bọn pháo cây thuốc lá “quân tiếp vụ” làm quà cho bọn ở nhà.

Đấy, ấm ớ thế mà vừa được tiếng lẫn miếng, ngon xoét. Tóm lại, Thắng vịt chúa nhát, run thế kia ắt chuyện chạm người là có thật. Nhưng nếu là bố con bé thì lão rình mò nhằm mục đích gì?

Vẫn là Bình ních:

– Không thể bỏ qua chuyện này. Con bé lái đò, rõ ràng lần đầu gặp nó vậy mà mặt nó cứ nhang nhác quen.

Lần này không thấy đứa nào phản đối, hưởng ứng cũng không. Giọng thằng Biên khê đặc như bị nghẹt họng:

– Mấy giờ rồi nhỉ, ngủ đi.

– Hai giờ. Lạ cho thằng này thật. Dễ đây là công trình năm trăm của mày chắc. Thích thì ăn uống, xà xẻo thoải mái. Thích nữa, lúc no cơm, ấm cật thì ngủ. Mấy chục năm trường mới có một đêm ngồi với nhau. Ngủ, lúc nào ngủ chả được. Ngủ, cứ ôm riết con vợ trẻ của mày tha hồ mà ngủ. Ngủ như cú ngủ.

Đấy là Ngọc khợp kê. Thằng Biên lấy vợ muộn nhất hội. Mới cưới năm ngoái. Cô vợ trẻ, kém Biên ta gần hai chục tuổi. Phải mọi khi xem, nó đã khùng ngay. Đụng vào đề tài vợ con với nó, không khác gì trêu phải ong mất mùa hoa. Đâu xa, Cường choắt chứ ai, đã một lần bị thằng Biên đập tan một cốc bia trên mặt bàn, khi hai thằng đang cốc thù, cốc tạc. Sau đấy phải đến hai tháng nó không nhìn mặt Cường choắt. Dàn hòa mãi, Cường choắt phải biện một chầu uống xả láng cho cả bọn mới xong. Mà cũng có gì to tát đâu. Hai thằng đang uống ngà ngà, chợt thằng Biên cáo lui về đón vợ, Cường choắt chọc mỗi câu: “Vợ trẻ, sướng thì có sướng nhưng phải hầu hạ, nhục!”.

Hôm nay thằng Biên không thèm chấp. Nó ngáp:

– Đã thế, ông đếch thèm ngủ.

Nói hết câu, đã thấy đầu nó ngật xuống, ngáy kho kho.

Thắng vịt gạ:

– Ừ, hay là chợp mắt một lát vậy.

Long tẩu bảo:

– Mày muốn thì ra ngoài kia mà nằm.

Hồi chiều đã mắc một loạt võng ngoài bụi cây. Nói thế ngang bằng đánh đố. Có các tiền “đô” Thắng vịt cũng chả dám. Ông con rụt tịt cổ, lưỡi thè lè rất hề:

– Là nói thế, ngủ nghê gì. Với lại, lâu không nằm, võng viếc đau lưng lắm.

– Ừ nhỉ. Đời cũng nhiều cái trái khoáy. – Ngọc khợp triết lí. – Ngẫm ra đời người toàn dựa vào thói quen cả. Chết ở chỗ ấy. Hồi ra quân, tao không tài nào quen được nằm giường. Cứ như nằm trên đá, mình mẩy như bị giần. Đành phải treo võng. Chúng mày bảo, nhà bằng lỗ mũi, vắt vẻo cái võng, bố ai chịu được. Chướng lắm. Thế mà mọi người chịu. Chắc cả nhà tặc lưỡi, nó mới ở nơi hòn tên, mũi đạn về, chiều chuộng một tẹo vậy. Đến hôm mẹ tao lụi cụi ban đêm, vấp phải võng ngã, tao cạch hẳn. Giường phản ê ẩm độ một tuần thì quen.

Cường choắt “xì” rõ dài:

– Tưởng bố trẻ phát hiện ra cái gì mới. Thế mà cũng đòi. Cái đấy người ta gọi là thích nghi. – Nó vỗ bồm bộp vào bụng. – Đây, vô tư như cái dạ dày của tao, hồi bẩy hai suốt tháng trời không có miếng mều (thịt) nào vào bụng, đến lúc được ăn, tương miếng đầu tiên, bụng cứ réo òng ọc, đau quặn cả tóc. Thì ra, anh dạ dày quen đồ chay rồi, thịt vào không chịu nên phản ứng. Đồ vô tri, ngu thế không biết, mày không quen nhưng tao quen. Thịt, miếng nào, miếng nấy to vật vã, hơi hôi hổi bốc, đau cũng phải diệt. Bí bích mất một ngày thì chịu hẳn. Đấy…

Long tẩu cắt ngang:

– Gớm, người ta bảo: “đói nói chuyện ăn, khát nói chuyện uống, no nói chuyện… ịt” đằng này các bố đói khát gì nữa mà bàn chuyện ấy. Hết chuyện rồi à?

– Mày đừng có ti toe, – Cường choắt hăng hẳn lên. – Tưởng “no” rồi đấy hả? Giám đốc đã là cái đinh gì. Ừ, cứ cho là bây giờ no đủ đi, cũng phải nhớ đến đói khát ngày xưa. Đến viên đường phên cũng thèm rỏ dãi.

Cả bọn phì cười. Chuyện đường phên này dính dáng đến thằng Biên. Hồi ấy không hiểu sao, thằng nào cũng háo ngọt ghê gớm. Sau mới vỡ nhẽ vì thiếu chất. Mặt xanh bủng, vớ được đường ngọt, táp còn hơn lợn táp cám. Bằng cớ là bây giờ đố đứa nào nhón đến một cái kẹo. Họa hoằn, tết nhất vì xã giao phải ăn, không khác gì bị tra tấn. Đêm ấy, sau một ngày dài hành quân, cả bọn ngủ vùi không biết trời, đất là gì. Long tẩu mắc võng cạnh thằng Biên. Đang mê mệt, Long tẩu nghe thấy tiếng chóp chép. Chắc là nằm mơ, Long tẩu bụng bảo dạ thế. Vẫn thấy chập chờn tiếng chóp chép. Lần này thì tỉnh hẳn, không ngủ được nữa. Nó hé mắt nhìn. Hôm ấy có trăng. Thấy võng thằng Biên rung nhẹ. Tiếng chóp chép phát ra từ đấy. Thêm cả tiếng soạt soạt của ni lon. Cố lắng tai nghe, xem có nhầm không. Đúng rồi, không thể nhầm được. Long tẩu dắng:

– Biên. Mày ăn cái gì đấy?

Tiếng chóp chép bặt ngay tắp lự. Võng cũng im. Thêm cả tiếng ngáy khò khò. Biết mười mươi ông bạn vàng rặn ngáy nhưng Long tẩu khôn lắm, cũng nằm im xem sao. Quả nhiên, chỉ một lát tiếng chóp chép lại vang lên. Rõ mồn một võng động đậy. Lần này, tiếng chóp chép nhẹ và thưa hơn, giọng Long tẩu tỉnh như sáo sậu:

– Mày nhai cái gì hả Biên?

Chẳng ngờ, giọng thằng Biên cũng tỉnh không kém:

– Tao nhai lưỡi.

– Cái gì?

– Không ngủ được, tao nhai lưỡi cho đỡ buồn.

Không có lí để bắt bẻ, mồm Long tẩu cứng ngắc. Bây giờ thằng Biên không cần giữ ý nữa, nó thoải mái chóp chép. Nó còn cố tình nhai rõ to để trêu ngươi. Long tẩu vật mình hết sang phải, lại sang trái, vẫn không tài nào đoán được thằng Biên nhai gì. Thằng này có nhiều đồ dự trữ bí mật lắm. Dứt khoát nó đang nhai một thứ gì đó. Lưỡi gì mà lưỡi. Lưỡi thì nhai thế chó nào được. Giọng Long tẩu hạ rất dịu:

– Biên ơi!

– Chóp chép… chóp chép…

– Biên ơi, mày ăn gì đấy?

– Ngủ đi. Hỏi đéo gì. Đã bảo lưỡi còn cố.

Long tẩu ức nghẹn cổ. Tiếng chóp chép khoan vào tai nó. Long tẩu thu mình nằm im, ghé mũi sát mép màn hít thật sâu. Người Long tẩu run lên. Hình như có mùi đường mật. Nó lại hít. Lần này không riêng gì mũi, đến lỗ chân lông cũng ngạt mùi đường. Sư thằng ăn mảnh, Long tẩu nhổm hẳn người lật màn thằng Biên ra:

– Tao không tin. Mày nhè lưỡi tao xem.

Thằng Biên chủ quan, tưởng đá viên đường cứng xuống gầm lưỡi là ổn, bèn há miệng rõ to. Trăng sáng, lưỡi thằng Biên lại nhỏ, thòi hẳn một góc viên đường phên. Vả lại, lưỡi nó bây giờ như được tráng mật nâu sậm.

– Giời ơi, thế này mà dám bảo là nhai lưỡi.

Chạm nọc, thằng Biên đá hẳn viên đường lên, nhai công khai. Nuốt, má nó phồng bạch:

– Ừ, không phải lưỡi đấy. Đường của tao. Tao ăn. Cắc cớ gì đến mày.

Đúng thế thật. Long tẩu không lường đến tình huống này, mặt đuỗn ra. Miếng ăn ngay trước mặt. Long tẩu run lên vì thèm. Nước miếng tứa ra chật cả mồm. Ba mươi sáu chước Trư, chước năn nỉ là thượng sách. Long tẩu mở miệng, nước miếng vãi cả ra võng:

– Biên ơi! Cho tao ăn với.

Chừng như hả hê, thằng Biên hỏi lại rất hách:

– Cái gì?

Giọng Long tẩu xuống đến kịch bậc:

– Tao thèm quá! Cho tao xin mấy viên.

Tay thằng Biên lục sục rồi tuồn sang mấy viên. Long tẩu vứt cả vào miệng, nhai rào rạo. Khoái quá. Đã quá.

– Cho mấy viên nữa đi.

Long tẩu nói ông ổng. Mấy cái võng lục đục liền lúc. Ngọc khợp nhảy xuống. Kế đến là Thắng vịt. A trinh sát dậy không sót thằng nào. Biên ta, mặt cứ ngẩn ngơ mãi, tay vân vê cái túi ni lon rỗng không. Nhanh quá, chỉ một loáng đi tong cả bịch kí đường phên, thằng đồng hương cùng phố, ngoài Bắc mới vào, vừa cho ban sáng.

Ngày hôm sau cả C trợ chiến cứ khúc khích cười suốt. Anh nào, anh nấy lưỡi cứ chóp cha, chóp chép, đá lên, đá xuống đến vui. Trò đời, vui quá hoá rồ, quá mù ra mưa, trên ra lệnh hành quân, dưới cả đại đội nhai lưỡi, C trưởng An nổi quạu:

– Từ giờ thằng nào còn chơi trò này, bắt được tao bắn bỏ.

Tất nhiên chẳng có ai bị bắn. Chỉ mỗi mình thằng Vịnh nhận đủ cơn sấm sét của ông cạp lửa.

Cường choắt khơi ra chuyện đường phên, cả bọn khoái trá lắm. Cười khành khạch cả lũ. Thằng Biên đang ngủ ngồi, bị tiếng cười giật choàng dậy. Mắt tròn, mắt dẹt:

– Chúng mày cười gì?

Không ai bảo ai, thằng nào cũng chóp chép rõ to. Nhưng đầu nó đã lại ngật xuống. Bình ních cười phì phì:

– Ông con ngấm đòn rồi. Nó phải làm đến chục lon không ít. – Bình ních chép miệng. – Buồn cười ngày ấy, vụ nhai lưỡi, chung quy chỉ thằng Vịnh là lõm nhất: – Nó chỉ vào thằng Biên. – Ông con này mát lòng, mát ruột, hả hê ra mặt.

Có gì đâu, C trưởng An vừa dứt lời thì thằng Vịnh đã “chép” luôn một tiếng rõ to. Đen quá, thằng Vịnh đứng ngay đầu hàng quân nên không thể thoát được. Không phải nhờn mà vì nhỡ mồm. Thật đúng “tai họa từ miệng ra”, các cụ nhà mình nói, cấm có sai câu nào. Thấy mắt C trưởng An trợn cứng, đầu gắc về phía sau, yết hầu chạy lên, chạy xuống. Không ai lạ gì tính ông cạp lửa. Phen này nguy mất, thằng Vịnh ra bã rồi. C trưởng An gầm lên một tiếng, tưởng rách tọac họng:

– Đù mẹ. Mày…

Một tay xoắn ngực áo thằng Vịnh. Tay kia lăm lăm khẩu Côn 9 li. Cả đại đội xanh xám. Đến cả C viên Thuỷ chân tay cũng luýnh quýnh. Vẫn túm ngực áo, An lôi xềnh xệch thằng Vịnh lên trước hàng quân.

– Đù mẹ. Mày nhạo tao. Có tù, tao cũng ăn thua đủ với mày.

Chưa bao giờ C trưởng An cáu đến mức ấy. Người như có sóng dềnh. Đến độ không còn giữ quân phong, quân kỉ là biết rồi. Cả đại đội ngần ấy người như bị chôn sống. Họng súng khẩu Côn đen ngòm ngòm, day đi, day lại trên mặt thằng Vịnh, ghê quá. Sẩy tay một cái là rồi đời cả hai. Thằng Vịnh sợ, mồ hôi toát ra đầm đìa, áo quần ướt bết bệt. C trưởng An cũng thế. Con người ta giận còn kinh hơn sợ rất nhiều. Cằm C trưởng An bành ra. Anh nói mà răng vẫn cắn chặt:

– Tao đã nói… là giữ lời.

Ai đó đụng đậy. C phó Thạnh định nhào ra can. C viên Thuỷ vội giữ lại. Can lúc này, quá bằng hắt lửa vào xăng. Phải đến hàng phút. Mặt thằng Vịnh vàng như xát nghệ. Đấy là mặt của người chết. Không thể chịu đựng được thêm, C phó Thạnh vằng tay C viên Thuỷ, nhào ra. Nhưng cũng chính thời khắc đó, C trưởng An vứt khẩu súng xuống đất, tay kia buông ngực áo thằng Vịnh, người lả xuống. Cơn giận dữ đã vắt kiệt sức anh. Bàn tay vừa vứt súng huơ lên, quào chút tàn lực cuối cùng bật vào mặt thằng Vịnh. Cái tát không mạnh, cũng đủ ghi dấu những ngón tay hằn trên má. Thằng Vịnh đứng chết trân. Người ngay đơ như Từ Hải. Mặt đổi mầu từ nghệ xát sang bầm tím như gà toi. Răng nó cắn chặt vào môi dưới. Cái tát trước hàng quân cũng chẳng khác gì viên đạn xổ ra từ khẩu súng Côn kia. Hàng quân vẫn phăng phắc. Nhẽ ra, mọi người đã có thể thở phào sau khi khẩu súng được vứt xuống đất. Nhưng cái tát đã ngăn lại tất cả. Chưa bao giờ những người lính phải chứng kiến cảnh tượng này. Thằng Vịnh cắn môi đến bật máu. C trưởng An lòng khòng trước mặt nó, nom rất tội. Chả gì thằng Vịnh cũng là trí thức. Dù nó mới là sinh viên và mang hàm lính trơn. Thành phần trí thức, xưa nay vẫn bị mang tiếng là hèn. Nhưng đấy là trí thức khác. Ở đây, thằng Vịnh là lính. Đừng có đùa với trí thức cầm súng. Như đoán biết được điều gì sẽ xảy đến và tường tận về vai trò của mình, C viên Thuỷ lúc này mới tiến ra. Anh đã bình tĩnh lại. Dù sao, điều lo sợ nhất cũng đã qua. Thuỷ tin chắc mình sẽ dẹp được vụ này. Bất quá, thằng Vịnh sẽ khùng lên. Cũng đến như ông cạp lửa là cùng chứ gì. Được, sẽ có cách.

Nhưng không cần đến sự ra tay của người nắm sinh mệnh chính trị đơn vị, sự việc vẫn ổn thoả, đâu vào đấy. Lại vẫn C trưởng An. Cũng hệt như lần trước, đúng vào đỉnh điểm của kịch tính, An đặt cả hai tay mình lên vai thằng Vịnh. Đoạn, anh xoay người nó về phía đơn vị. Khuôn mặt An lộ vẻ đau đớn chân thành:

– Tánh qua thế nào, mấy em hiểu cả. Bỏ lỗi cho qua nghen. Chiến tranh còn dài dài, mấy em…

Ngày thường băm bổ thế, bây giờ lời nghẹn ngào không diễn đạt nổi. Mặt thằng Vịnh lập tức hồng lên. Ai cũng nhẹ nhõm, kể cả thằng Biên, nguồn gốc của cái sự động trời này. Sau đấy, cả C trợ chiến không thằng nào nỡ diễn lại cái trò nhai lưỡi.

Chợt Bình ních “à” lên một tiếng. Trán nhíu lại, làm như có chuyện gì suy nghĩ lung lắm. Nó chất ít cành khô vào cái bếp đang tàn rạc chỉ còn chút than âm ỉ ngậm lửa. Điệu bộ của nó rất quan trọng. Đợi cho lửa bập lên, nó mới cà rà:

– Nhân nói chuyện thằng Vịnh, cái con bé lái đò này, cứ bảo sao thấy nhang nhác, tao ngờ rằng nó có quan hệ chi đấy với thằng Vịnh. Vóc hình thì không phải. Nhưng khuôn mặt ấy, nhất là đôi mắt. Đúng rồi, đôi mắt. Ngợ lắm, hay là…

Phát kiến của Bình ních quả là bất ngờ, khiến tất cả, trừ thằng Biên đang “gừ rừ, gừ rừ” rung cả lán, đều bật nhổm. Quái quỷ, cái thằng này nghĩ ngợi gì lạ thế. Ừ, từ lúc đến đây, quả có mấy điều khó hiểu thật nhưng làm sao lại liên quan đến thằng Vịnh được. Từ ngày mất tích, hai chục năm rồi, tịnh không một tẹo tăm hơi, nó “tiêu” là cái chắc. Còn con bé kia, cứ cho là nhang nhác giống thằng Vịnh đi, thiên hạ thiếu gì người giống nhau. Suy diễn kiểu thằng Bình, vô lí. Long tẩu thận trọng:

– Ý mày là…

– Tao đồ rằng, con bé lái đò rất nhiều khả năng có quan hệ ruột thịt với thằng Vịnh. Cháu chắt, biết đâu con nó thì sao.

Thắng vịt bật ra:

– Vô lí. Không thể được!

– Hượm, để tao nói. Ngay bây giờ, tao vẫn cảm giác có người đang rình rập cái lều này. Trộm cắp, tất nhiên không. Thằng ngu nhất cũng thừa biết chả ăn bạc thước gì ở tụi mình. Bố con bé tránh mặt – Nồi cháo cá – Rồi thằng người ban nãy. Con bé nữa, chúng mày có để ý thái độ của nó? Khác hẳn với hồi chiều trên đò. Nhìn mặt nó, tao biết không phải người câm. Chúng mày thấy không, ai hơi đâu mà rình mò chúng mình.

Lí lẽ của thằng Bình nghe cũng được. Nhưng nếu là thằng Vịnh, sao nó không về nhà? Phân vân quá, vẫn Long tẩu:

– Cũng tại thằng cả đuỗn Thắng vịt. Ban nãy, nó túm chặt lấy thằng kia, có phải mọi chuyện rành rành rồi không. Ngu quá là ngu!

– Bố láo! Mày bảo ai ngu. Ra đấy mà túm. Nó khoẻ như trâu ấy, mới hẩy khẽ đã ngã bổ chửng.

– Hả? – Bình ních hấp hoảng. – Mày bảo cái gì?

– Thằng kia khoẻ lắm. Người tao vẫn ê ẩm.

– Thằng Vịnh ngày còn ở nhà là đô vật!

Bình ních kết luận chắc nịch. Không đứa nào nói gì thêm. Mãi sau Ngọc khợp mới thẽ thọt: “Mới đây, tiện công tác tao có ghé vào nhà thằng Vịnh. Mẹ nó giờ yếu lắm. Khổ, cứ níu lấy tao, mếu mếu, khóc khóc. Tao mới bảo:

– Thôi mẹ ạ, hai mươi năm rồi, phận trai của nó thế là xong. Mẹ có thương thằng Vịnh cũng để trong lòng, gắng giữ gìn sức khoẻ, để thỉnh thoảng tụi con còn về.

Mẹ nó oà lên:

– Khốn nạn, anh bảo thương nó không để trong lòng, mẹ biết để đâu bây giờ. Con người ta, chết thì xanh cỏ, sống thì đỏ ngực, không nghĩ thì thôi, nghĩ là đứt từng khúc ruột. Con mình…

Tao lại phải lựa lời an ủi:

– Chiến tranh, chả biết thế nào được mẹ ạ. Con người ta có số. Cái số thằng Vịnh thế, khác làm sao được. Nó chết vì dân, vì nước, nằm đâu chả là nhà. Mẹ đừng nghĩ ngợi nhiều.

– Anh thương mẹ, anh nói thế. Mẹ biết lắm. Biết cả cái nghĩa đồng đội, các anh đối với nhau. Nhưng anh không làm mẹ, không hiểu được. Người mẹ…

Khốn khổ, rầm rĩ hết cả nhà lên. Mãi, bà cụ mới nguôi ngoai. Lại bảo:

– Anh đừng cho mẹ lẩn thẩn. Mẹ thấy khác trong lòng lắm. Thằng Vịnh từ ngày đi, biệt luôn. Trong làng này, thiếu gì đứa chết trận. Tết nhất, giỗ chạp chúng nó về cả. Cứ như là chúng nó quanh quẩn đâu đây. Còn thằng Vịnh, từ ngày ấy, mẹ không một lần gặp nó. Đẻ con, biết tính con, thằng Vịnh không thế đâu. Ngày ở nhà, nó hiếu nghĩa lắm, lại quấn mẹ. Không thể nó không về. Mẹ ngờ có chuyện chi khúc mắc đây. Nói khí không phải, càng gần đất xa trời, mẹ càng… Anh bỏ quá, mẹ nghĩ thằng Vịnh chưa chết. Cứ thế này, mẹ không thể nhắm mắt nổi.

Lạ là nói đoạn này bà cụ rất tỉnh táo. Không khóc. Tao nghĩ, bằng linh cảm, người mẹ tin rằng con mình còn sống. Nghĩ thế song tao phải gạt ngay chuyện ấy. Nhưng thú thực, lòng cũng phân vân. Tao nghiệm rồi, linh cảm của các bà mẹ về con mình ít khi sai. Cũng có thể do quá đau đớn và yêu thương con nên bị ám ảnh. Bà mẹ nào chả mong muốn thế. Ngay nhà thằng Phương cũng vậy. Cả nhà vẫn hi vọng.”.

– Hi vọng gì? – Thắng vịt chen vào.

– Sao mày nhiều lúc ngớ ngẩn thế. Thiếu gì cái để hi vọng. Hi vọng như mẹ thằng Vịnh chẳng hạn. Biết đâu, chúng nó lại chả mò về được nhà, dù chỉ là xương cốt. Nhà thằng Phương, bà mẹ, thôi không nói. Thì, bà mẹ nào chả giống nhau. Đến cô em tin mới hãi.

– Em nào? – Bình ních hỏi.

– Mày đừng có giả ngô. Còn em nào nữa, ngoài con bé chim liếu điếu. Thằng Phương có mỗi đứa em gái.

Bình ních thở dài. Ngọc khợp nói không sai. Nó giả ngô thật. Ngày về, đến thăm nhà thằng Phương, gặp cô em gái, Bình ních chết mê, chết mệt. Em thằng Phương xinh lắm. Da trắng như bột nếp nặn. Giọng cứ êm mượt như nhung. Ngày ấy, chả cứ gì thằng Bình, khối thằng thầm nuốt nước bọt. Buồn cười nhất là giống trai si tình. Băm bổ ở đâu không cần biết, đến cửa ấy, nín thít hết lượt. Mặt cứ đuỗn ra như chú tễu gặp phải khi buồn. Thằng si tình nào cũng đần. Vừa đần vừa dại. Đận ấy, thằng Bình có cảm giác, người cái gì cũng thừa ra. Chân tay thừa, lẽ dĩ nhiên. Đến cái lưỡi cũng thừa thì trái khoáy quá. Thằng Bình vốn là dân lém lỉnh có hạng. Khoản miệng lưỡi, có lẽ chỉ xếp sau Ngọc khợp. Đã nói ở trên, Bình ních mặt mũi trong sáng, có gì hiện hết ra mặt. Của đáng tội, nó, người cao ráo sạch sẽ. Mặt kia, có khắt khe vẫn phải tính vào quân số đẹp giai. Kể nó với em thằng Phương cũng cân xứng. Cả bọn rất ủng hộ vì Bình ních đã có nhời. Nói trai si tình dại vì Bình ních mất không biết đâu mà kể các thứ chi để khoản đãi chiến hữu. Cường choắt nói vụng sau lưng thằng Bình: “Đấy là tiền lễ lạt quan ôn”. Quan ôn thật. Đi tìm hiểu mà cứ rầm rập như quan ôn đi tuần sau ngọ. Nhà người ta đến chết khiếp với các bố. May, nếu không phải là bạn thằng Phương chắc đã bị tống khứ.

Đi lại một dạo thân tình lắm. Đã như người nhà. Chỉ mỗi đoạn kia chưa dám nói. Cánh “chân gỗ” đã ăn lộc nhưng vẫn phải bặt miệng. Nhà người ta gặp chuyện buồn, đến để khoả lấp chưa xong, lại bày đặt tìm hiểu, tìm hiếc, họa là điên. Thành thử chuyện cứ dùng dằng mãi. Hình như em thằng Phương biết, mặt thấy cứ buồn buồn. Càng hãi, không dám lấn tới.

Đến một hôm (sau khi thằng Phương được công nhận liệt sĩ) cả bọn tề tựu đông đủ, quyết định vào việc. Ngọc khợp tặng không cho Bình ních chi tiết đoạn thư con chim liếu điếu chết. Hôm ấy đúng vào Tết. Sau khi diệt gọn ghẽ ba chai rượu cam tiêu chuẩn của nhà thằng Phương, cả bọn quay ra nói chuyện chiến trường. Đã bàn định nên chuyện rất khớp. Cả nhà thằng Phương, dù nỗi đau chưa thể nguôi ngoai vẫn bị cuốn vào câu chuyện. Vòng vo tam quốc mãi rồi thì cũng đến lượt Ngọc khợp. Rượu ngấm, mặt đã tái xanh, tái tử nhưng vì vai trò được phân công, nên giọng Ngọc khợp vẫn gồng cứng:

– Bố mẹ biết không, dạo nó đánh ngoài này, bọn con hốt lắm. Thằng nào cũng phấp phỏm, chỉ ước nhận được thư nhà. Được lá thư nào cũng bóc ra xem chung. – Cường choắt ngồi cạnh bấu một cái rõ đau vào mông Ngọc khợp để nhắc. Áng chừng, Cường choắt sợ thằng kia lan man quên mất mục chính. Cú bấu quá tay làm Ngọc khợp nhổm hẳn người. Đã thế, nó còn nói rõ to: “Biết rồi” khiến cả bọn đứng tim. – Mà có thư đâu. Họa hoằn mới được một lá – Quay sang em gái thằng Phương, Ngọc khợp hạ giọng rất mềm – Cái thư của cô viết vào, cả đơn vị đọc. Cái thư kể con chim liếu điếu chết vẫn hát vang ấy mà. Đọc đến đoạn đó xúc động lắm. Ấy thế, vẫn cứ rộ cả lên. Tếu táo, thì cô tính lính tráng có kể gì. – Ngọc khợp ngừng một tí. – Ờ phải rồi, chính ông tướng Bình này đây, hét toáng lên: “Thật tuyệt vời. Thằng Phương, mày viết thư bảo, anh Bình đấy, con chim liếu điếu là anh Bình đấy. Tao sẵn sàng trong lốt con chim chết để đậu giữa tay…” – Đột nhiên không khí lặng đi, Ngọc khợp vội vã phun nốt kịch bản – Thằng Bình, mày thích làm con chim liếu điếu thì hót lên đi, hì… hì…, hót đi để bố mẹ còn hội ý. Hí hí…

Mấy thằng kia cười theo phụ họa. Tiếng cười không ăn nhập, bởi bầu không khí ắng lặng là có thật. Bố mẹ thằng Phương quay mặt đi. Cô em gái cúi đầu. Chỉ một thoáng, cô bỗng oà lên, đấm thùm thụp vào vai thằng Bình: – Sao anh về muộn thế!

Cô ào chạy ra khỏi phòng. Cả bọn ngơ ngác. Mẹ thằng Phương, giọng run run như trộn lẫn với nước:

– Em nó sắp lấy chồng!

Còn hơn sét đánh. Trời lạnh mà trán thằng nào cũng vã mồ hôi. Hỏng rồi. Đi đứt rồi, Bình ních ơi. Thẫn thờ hết lượt. May, Long tẩu nhanh trí, gỡ cả bọn ra khỏi tình thế nguy ngập bằng câu hô như hô khẩu hiệu:

– Hoan hô. Sắp được ăn cỗ rồi. Hoan hô!

Sau hôm đấy, Cường choắt chia buồn:

– Cũng còn vớt vát được mấy cái đấm.

Chứ lại không, Bình ních qủa quyết:

– Nàng yêu tao!

Bất đồ Bình ních nổi xung, có thể vì tức bị hụt, hoặc giả, căm bọn “chân gỗ” móc mõi. Nó chỉ vào mặt Cường choắt:

– Chiến tranh hết sớm một năm thì đâu đến nỗi tao bị muộn. Hoặc, thằng Phương còn sống cũng được. Sao lại là thằng Phương mà không phải mày với Ngọc khợp.

Cường choắt biến ngay. Ai dại gì dây với thằng thất tình.

*

*     *

Bình ních không cự lại câu bóc mẽ của Ngọc khợp. Thắng vịt hỏi:

– Em thằng Phương tin gì?

– Tin vào tiếng hót của con chim chết. Cũng như nó tuyệt đối tin rằng, anh nó sẽ về.

Ai đó đứng ngay ngoài lều không kìm được tiếng nấc. Tiếng nấc “hức, hức” vang rõ ràng, khiến cả bọn há hốc mồm vì kinh ngạc. Cường choắt gằn giọng:

– Ai?

Không đợi trả lời, nó đã lộn rất nhanh, người cuộn tròn như một con nhím. Cường choắt có võ. Thấy “huỵch” một cái. Rồi tiếng chân người chạy thịch thịch. Bỗng Cường choắt thét lên đau đớn:

– Á… á á…

Tất cả chạy ra. Biên mu-gich cũng choàng dậy. Cường choắt lăn lộn trên đất, tay bịt chặt bắp vế.

– Cái gì thế?

– Chó cắn!

Máu rơm rớm ở ba, bốn vết răng chó.

– Tao đã quật ngã được thằng người, thì con chó xông vào tớp luôn. Chó má thế!

Bình ních hùng hổ:

– Bố con bé lái đò! Đi, chúng mày theo tao.

Long tẩu can:

– Để sáng mai. Tối như mực quét thế này. Loạng quạng, chó tợp cho thì khốn.

Tối thật. Trời đất đen ngòm ngòm. Đến cả dãy núi cũng đã lút vào đêm.

(còn nữa)

Advertisements

Entry filed under: Tiểu thuyết.

Tàn đen đốm đỏ- 11 ( Tiểu thuyết ) Tàn đen đốm đỏ- 13 (Tiểu thuyết)

44 phản hồi Add your own

  • 1. Thầy đồ trọc  |  Tháng Mười Hai 15, 2009 lúc 4:29 sáng

    Chịu bác thôi,vừa bay về đã ôm máy tính rồi. Thế mợ Mèo không kiểm tra à?Heheeeee…..

    Phản hồi
    • 2. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 17, 2009 lúc 10:51 chiều

      Được có đêm rưỡi ở nhà. Nhớ mạng khác gì nhớ vợ.

      Phản hồi
  • 3. van  |  Tháng Mười Hai 15, 2009 lúc 11:31 sáng

    Chi tiết Biên ăn vụng đường hay đấy anh Tiến ơi! Lại nhớ chuyện các chú bộ đội ăn vụng lương khô…

    Phản hồi
    • 4. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 17, 2009 lúc 10:53 chiều

      Lương khô 701 mặn. Cao cấp hơn được ăn loại 702 ngọt có thêm gói ruốc nữa. ngày đó tui nghiện món này. Hôm trước đi Tàu thấy có đúng loại lương khô mác nhãn như vậy, nhớ ăn thử chẳng khác gì ăn….cám. Hãi hùng.

      Phản hồi
  • 5. Dong  |  Tháng Mười Hai 15, 2009 lúc 12:35 chiều

    Biết ngay từ đầu là ông lái đò có vấn đề với băng Cựu này, nhưng khoan, coi chừng bị anh Tiến lừa, dân trinh sát là lắm chiêu nghi binh. Khoan nói gì đã.

    Phản hồi
    • 6. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 17, 2009 lúc 10:54 chiều

      Cũng có cái phải bày ra đáp số trước. Vấn đề là cách giải có thuyết phục không thôi, Dong à.

      Phản hồi
  • 7. Hồng Chương  |  Tháng Mười Hai 16, 2009 lúc 2:14 chiều

    nhờ bác Tiến chuyện ngoài lề về vụ tập vận khí. Cái tập ngồi hít vào, hóp bụng giờ Tý tôi nhớ rồi, còn cái buổi sáng đứng đẩy tay lúc hít vào bụng phình ra phải không bác. Nhờ bác email vài chữ cho tôi với. Thôi, cứ tập đã, khi nào có dịp thì mở luân xa sau.
    email: honghoahuong@yahoo.com

    Phản hồi
    • 8. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 17, 2009 lúc 10:57 chiều

      Đúng đó nhưng phải mở đã kẻo vô công đã đành không khéo lại rước tật.

      Phản hồi
  • 9. van  |  Tháng Mười Hai 16, 2009 lúc 2:38 chiều

    Anh HC ơi:

    Trăm năm trong cõi người ta
    Ai ai cũng phải thở ra hít vào
    Trăm năm trong cõi người Lào
    Ai ai cũng phải hít vào thở ra

    Ủa sao lúc hít vào thì bụng lại phình ra như anh nói nhỉ?

    Phản hồi
    • 10. Hồng Chương  |  Tháng Mười Hai 16, 2009 lúc 8:00 chiều

      người ta gọi là thở bụng Vân à, đó là cái cơ bản nhất của nhiều môn luyện tập khí công, vd khí công của bác sĩ Nguyễn Khắc Viện. Vân quan sát trẻ con mới sinh khi phổi chưa nở nó cũng thở bụng (he he nghe sách dạy thế).

      Phản hồi
    • 11. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 17, 2009 lúc 10:58 chiều

      Ai hít vào bụng chả phình ra. Cái tên Van này hơi bị…thuận miệng.

      Phản hồi
      • 12. Hồng Chương  |  Tháng Mười Hai 17, 2009 lúc 11:22 chiều

        Theo kiểu thể thao là phồng ngực chứ bác Tiến. Còn thở bụng là dồn hơi xuống đan điền nên nó phồng dưới bụng.

        ko biết van có định trêu tôi không hi hi

        Phản hồi
        • 13. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 17, 2009 lúc 11:43 chiều

          Thở thuận phồng bụng. Thở nghịch thì bụng thót. A cứ thử là biết liền mà.

          Phản hồi
  • 14. van  |  Tháng Mười Hai 16, 2009 lúc 3:25 chiều

    Anh Đoàn Minh Tuấn mà anh Tiến nói , có phải học VGIK ko, anh ấy có 1 bài rất cảm động về tình thầy trò Xô Việt

    http://thaytroxoviet.vtv.vn/Home/DetailChuyenThayTroWeb/55

    Phản hồi
  • 16. MuaThuHaNoi  |  Tháng Mười Hai 16, 2009 lúc 9:03 chiều

    Bác Tiến đi đâu vắng nhà rồi???

    Phản hồi
    • 17. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 17, 2009 lúc 11:00 chiều

      Tui đi ra mấy cái đảo ở Vân Đồn. Năm nay ko hiểu sao đi đảo mấy chuyến lận.

      Phản hồi
  • 18. van  |  Tháng Mười Hai 17, 2009 lúc 8:25 sáng

    Bác Tiến đi canh giữ biển đảo quê hương.

    Phản hồi
  • 20. xuân hoà  |  Tháng Mười Hai 17, 2009 lúc 9:18 sáng

    hehe,bác tiến mừ đi canh giữ”biển đảo quê hương”thì nước biển ở đó có mùi…rượu,hết mặn luôn!

    Phản hồi
    • 21. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 17, 2009 lúc 11:02 chiều

      Đúng thế thật, chết luôn. Chẳng thua gì đận đi Sè Goong thật. Tui có lẽ đang bị hạn đọa xác.

      Phản hồi
  • 22. Dong  |  Tháng Mười Hai 17, 2009 lúc 2:22 chiều

    ân quan sát trẻ con mới sinh khi phổi chưa nở nó cũng thở bụng (he he nghe sách dạy thế). Anh HC@

    Van ơi, có người đòi trở lại thời…bú mẹ kìa !

    Phản hồi
    • 23. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 17, 2009 lúc 11:07 chiều

      Cái thời đó là sướng nhất chỉ rặt hưởng thụ. Già chút nữa là trở lại được cái thời con trẻ ấy thôi mà. Lúc đó chỉ ngồi….mút miệng, nhai lưỡi. Khe…khe….

      Phản hồi
    • 24. Thầy đồ trọc  |  Tháng Mười Hai 18, 2009 lúc 2:49 sáng

      Chán cho mọi người ! Chuyện tập tành có người nhà đây mà không hỏi.,lại đi hỏi bác Tiến thì làm sao mà tập được. Rượu Tiến Võ Giao, các cụ bảo thế nên đừng hỏi ngược. Heheeee…..

      Phản hồi
      • 25. van  |  Tháng Mười Hai 18, 2009 lúc 8:08 sáng

        Anh Giao võ hay thế nào mà bảo lên đài cứ co rúm người lại? HLV ở đằng sau cứ thúc: Tiến lên chứ, ra đòn đi chứ! Giao cứ cười hì hì, rồi bảo: – Em xợ!

        Phản hồi
      • 27. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 18, 2009 lúc 8:24 sáng

        Nghe ra thấy đung đúng. Nhưng sao mà Biết Tuốt được bác Trọc ơi.

        Phản hồi
        • 28. Thầy đồ trọc  |  Tháng Mười Hai 18, 2009 lúc 10:58 chiều

          Biết bắt nguồn từ sự học nên không thể biết tuốt được. Nhưng nếu mọi người thích tập tành cho vui và tốt cho sức khỏe thì tui sẵn sàng làm hướng dẫn viên với những gì tui biết ( Đảm bảo giải thích cả nguyên tắc lẫn bản chất chớ không như mấy người úp úp mở mở để kiếm tiền đâu). Đây là chuyện nghiêm túc và tui thực hiện theo lời nguyền của dòng họ : Đã dùng cái biết để kiếm tiền thì bao giờ cũng kèm theo sự lừa đảo. Heheeee…. Tin đi cho tui mừng !

          Phản hồi
          • 29. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 18, 2009 lúc 11:23 chiều

            Đồng ý. Cái gì thuộc về lời nguyền thì tui luôn luôn tin. Và bây giờ đau ốm thì cái gì thuộc về sức khỏe tui luôn luôn muốn. Cảm ơn bác đã có ý chỉ giáo. Tui đang có chế độ tập luyện cho mình. Nhưng cũng tựa như có bệnh vái tứ phương, cái gì hay sẽ tham khảo để học hỏi.

  • 30. nguyen thanh van  |  Tháng Mười Hai 18, 2009 lúc 5:46 chiều

    Viết được lắm, Tiến à. Anh em nhà lính chắc sẽ cám ơn nhiều. Cố nhé !

    Phản hồi
    • 31. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 18, 2009 lúc 5:51 chiều

      Ai vậy ta? Anh em nhà lính nào không biết, đám Bình Ních, Long Tẩu, Thắng vịt, Biên…rên rỉ lâu nay không biết bao nhiêu mà kể?

      Phản hồi
  • 32. nguyen thanh van  |  Tháng Mười Hai 18, 2009 lúc 6:21 chiều

    Trước lạ, sau là lạ. Có duyên thì cũng thành quen.

    Phản hồi
    • 33. Hồng Chương  |  Tháng Mười Hai 19, 2009 lúc 9:36 chiều

      bác Nguyen Thanh Van, một cựu binh ngưỡng mộ NBCT của Bảo Ninh? Người có còm cảm động “Cục đất thì còn, hòn vàng thì mất” dưới entry Bạn văn 32 bên QC, người mà lúc đầu tôi tưởng là đạo diễn điện ảnh NTV.

      Phản hồi
    • 34. van  |  Tháng Mười Hai 29, 2009 lúc 8:36 sáng

      Tui cũng là fan của Bảo Ninh đây, mê cả 2 anh PNT và Bảo Ninh! Một anh thì viết về người sống như người chết (ở khía cạnh tàn bạo, khốc liệt) và anh viết về người chết như người sống, mà ai viết cũng hay!

      Ngày nghỉ ở nhà tậu lại “Nỗi buồn chiến tranh” mà ngày xưa đã từng đọc dưới tên “Thân phận của tình yêu”, đọc lại vẫn cảm giác tươi mới như ngày nào. Chiến tranh, từ góc độ nào, của người chiến thắng hay của kẻ chiến bại, cũng đều khủng khiếp.

      Cầu trời cho các thế hệ con cháu chúng ta, chỉ cầm hoa hồng chứ không phải cầm đến khẩu súng…

      Phản hồi
      • 35. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 29, 2009 lúc 3:04 chiều

        Bảo Ninh, tui luôn coi là bậc nhất. Văn hay, uống rượu cũng tài. Khe…khe…Mong thế nhưng cái đất nước mình nó lạ lắm, chả nói trước được điều gì.

        Phản hồi
  • 36. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 18, 2009 lúc 7:51 chiều

    Nhất trí cao!

    Phản hồi
  • 37. Dong  |  Tháng Mười Hai 18, 2009 lúc 11:29 chiều

    Tự nhiên có đồng đội động viên khích lệ. Thế mới sướng !
    Em sẽ phăng từ cái Vật đổi sao dời nhà anh theo số phận mẹ con nhà biệt động thành.
    Em vẫn rất thích truyện ấy.

    Phản hồi
  • 38. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 19, 2009 lúc 12:00 sáng

    Phải làm những gì cần làm thôi. May là bây giờ tui bị tước hết mọi quyền quyết định. Thế mới là sướng. Khe…khe…

    Phản hồi
  • 39. Hà Tĩnh  |  Tháng Mười Hai 27, 2009 lúc 10:49 chiều

    Lần này, tiếng chóp chép nhẹ và thưa hơn, giọng Long tẩu tỉnh như sáo sậu:

    – Mày nhai cái gì hả Biên?

    Chẳng ngờ, giọng thằng Biên cũng tỉnh không kém:

    – Tao nhai lưỡi.

    – Cái gì?

    – Không ngủ được, tao nhai lưỡi cho đỡ buồn.

    —————————-
    E chỉ ước biến thành con trai để chui vào hàng ngũ các anh thôi!

    Phản hồi
  • 40. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 27, 2009 lúc 11:03 chiều

    Kiếp sau nhé, làm đàn ông cũng chẳng sung sướgn gì đâu. Khe…khe…

    Phản hồi
  • 41. NGUYỄN QUANG LẬP  |  Tháng Mười Hai 31, 2009 lúc 11:59 chiều

    Năm mới chúc ông bạn vàng va ba mèo vạn an vạn phúc!

    Phản hồi
  • 43. Nguyen Thanh Van  |  Tháng Một 16, 2010 lúc 10:31 chiều

    Ehe,
    Tiến và Hồng Chương dạo này có khỏe không?
    TV

    Phản hồi
    • 44. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Một 17, 2010 lúc 11:18 sáng

      cảm ơn TV. Không khỏe quá và cũng không bết quá. Khe…khe….

      Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


Tháng Mười Hai 2009
H B T N S B C
« Th11   Th1 »
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
28293031  

CHÀO KHÁCH

free counters

%d bloggers like this: