Tàn đen đốm đỏ- 15 (Tiểu thuyết)

Tháng Một 8, 2010 at 11:00 sáng 28 comments

15.

Con số sáu hoá lại là con số đẹp. A trinh sát giữ nguyên con số này qua chiến dịch cuối cùng. C trợ chiến cũng vậy. Không ngờ, những ngày cuối cùng của chiến tranh lại là những ngày nhàn nhã nhất. Cả C không một thằng trầy da tróc vẩy. Nửa tháng cuối cùng, thậm chí không nổ một phát súng trận. Nói thế vì đạn bắn cũng nhiều. Nhưng, đấy là lính tráng đổ đạn đi vì những lí do ngoài trận mạc. C trợ chiến nhàn đến nỗi, cánh lính pháo xưa nay vẫn vỗ ngực coi mình là lính loại một, nhìn lính bộ binh bằng một góc mắt, cũng phải ghen tị. C trưởng An đi đâu cũng oang oang:

– Đấy là ông Trời có mắt!

Mắt mũi đâu không biết. Toàn C hành quân cũng cơ giới như ai. Đến nơi, đám lính pháo chổng mông đào công sự thì C trợ chiến rải quân, để rồi thằng nào thằng nấy sục vào võng ngủ vùi. Đã thế, lại cứ mỗi ngày chuyển quân một lần. Trung đoàn gần như là hậu quân của hướng chiến dịch 232. Tiền quân thắng như chẻ tre làm gì hậu quân chả hết việc. Của đáng tội, mấy cha pháo thỉnh thoảng cũng có ngày được ùng oàng lên trời vài điểm xạ. Nói thế, không được đánh cũng buồn bực chân tay ra phết. Hành quân liên tục khiến A trinh sát thất nghiệp. Những ngày cuối cùng không quân Sài Gòn hầu như rã đám. Cả trung đoàn hỗn hợp, chỉ có mỗi tiểu đoàn cối và DKZ được bộ tư lệnh chiến dịch điều đi đánh cắt lộ Bốn, là còn được choảng. Mà lại choảng ra trò. Có thương vong nhưng cả tiểu đoàn được bù xứng đáng. Vào Sài Gòn ngay ngày đầu tiên. Ba tiểu đoàn cao xạ cùng trung đoàn bộ  trong đó có C trợ chiến, chưa vượt hết đội hình sang sông Vàm Cỏ khúc Đức Huệ thì đã giải phóng. Sau giây phút sung sướng ban đầu, cả bọn tiu nghỉu. Mẹ khỉ, đánh ròng rã mấy năm liền, đến tăng cuối lại chậm chân. Rõ trâu chậm uống nước đục. Thắng vịt được dịp múa mép, thừa cơ hoà bình, nó còn tợn gan dám đá mé cả ông cạp lửa:

– Đấy là ông Trời có mắt!

C trưởng An biết Thắng vịt xỏ mình cũng chỉ khịt khịt mũi, không làm gì được. Thằng kia được thể:

– Tao vẫn bảo là có Giời mà lị. Đấy, cho bao nhiêu nhận ngần ấy. Ông Giời sòng phẳng lắm. Thế này là tươm rồi. Ở đây, thính mũi cũng ngớp được khói “Sè goòng” đấy.

– Chí lí – Ngọc khợp mồm phụ họa, tay móc vào túi Thắng vịt lôi ra bao thuốc lá Capstan còn đầy nguyên tung cho Cường choắt, – chí lí. “Nhận” đi tụi mày. Nhận bao nhiêu rồi biết điều cho từng ấy, kẻo phải tội với Giời.

Thắng vịt đẫn lưỡi không nói được, đành chịu mất trắng bao thuốc. C trưởng An cười mắt tít như hai sợi chỉ. Hiếm có dịp ông cạp lửa cười thoải mái thế. An vỗ vào vai Ngọc khợp, khà khà:

– Thằng này khá!

– Hoà bình rồi, không khen suông đâu anh Hai.

– Mày muốn gì?

Giọng hơi nằng nặng. Phải mọi khi xem, giọng ấy đã đủ để chuồn lẹ cho êm chuyện. Hôm nay thì khác. Thoải mái. Ngọc khợp biết thế, nên mặt nó tỉnh bơ, tay vê vê ngón trỏ và ngón cái. Kí hiệu này dễ hiểu, ai chẳng biết. Xong!

Tối ấy C trưởng giữ lời, đãi sáu thằng A trinh sát hẳn một thùng bia chai “đầu cọp”.

Lại nói phút hoà bình. C trợ chiến đang ém quân trong một cái đồn nhỏ, nằm rìa chi khu Đức Huệ. Nắng ran hết người, quân tướng chui cả vào gầm xe nằm. Ở đây trống trải, đất đai trọc lốc, chả đào đâu ra chỗ mắc võng. Chợt thấy súng rộ lên như pháo giao thừa. Cả bọn lốc nhốc chui ra, không hiểu chuyện gì. Thấy tiếng quân reo ầm ầm mới biết là đã hoà bình. Xe trên đường dừng hết lại. Không ai bảo ai, đứa nào, đứa nấy, nhảy cầng cẫng như trẻ nghịch trời mưa. Hoà bình rồi. Đã biết chắc chắn nhưng bây giờ mới được nếm vị thật của nó. Sướng quá. Đã quá. Hoà bình rồi chúng mày ơi. Bình ních nhanh nhất bọn vớ được súng, xổ cả băng lên trời. Lần lượt, không thằng nào không bắn. Bắn như hoá rồ. Bắn, bắn đi, mai mốt có muốn bắn cũng đếch được. Cả C trợ chiến bắn như vãi trấu. C viên Thuỷ mặt tái nhợt, loăng quăng chạy từ đám lính này đến đám lính khác, mồm lắp bắp:

– Các đồng chí…

Cũng chả hiểu bố ta xúc động quá gọi thế hay muốn gàn không cho lính bắn. C trưởng An ngồi bệt xuống đất. Mồm quát: “Đù mẹ… chúng mày…” nhưng nước mắt lại chảy ra. Qua phút hoá rồ, cả C lặng lại. Tất cả vừa ý thức được, mình là người may mắn nhất. May quá còn gì, chiến tranh đã kết thúc. Hẳn lúc ấy, không ai không nghĩ đến bạn bè mình, những người không có may mắn góp mặt ở đây trong giờ phút này. Họ đã nằm lại, rải rác khắp mặt trận. Cũng phải đến hai ngày hôm sau, khi C trợ chiến được lệnh đóng quân trong một trường học ở Đức Hoà làm nhiệm vụ quân quản, thì lễ truy điệu các liệt sĩ mới được tổ chức. Cả đại đội mấy chục tay súng đứng trước ngôi mộ nổi tượng trưng vừa mới đắp. Ngôi mộ to quá cỡ, phủ hai lá cờ vẫn chưa kín. Một lá cờ đỏ và lá kia nửa xanh, nửa đỏ. Ngọc khợp tình nguyện xin viết điếu văn. Nó thức suốt đêm, hì hụi dập xoá mới hòm hòm xong. Nghi lễ đã được C viên Thuỷ chuẩn bị đầy đủ. Thủ tục các bước được thông qua ban chỉ huy, có phân công cụ thể. Rút cục, buổi truy điệu trở thành buổi tiễn biệt ngoài chương trình. Mọi thủ tục đều bỏ qua. Cả điếu văn cũng không dùng đến. Chưa bao giờ những người lính C trợ chiến lại dự một buổi lễ truy điệu lạ lùng đến vậy. Dù đã rất nhiều lần, họ vĩnh biệt đồng đội của mình.

Đại đội chưa tập hợp xong, đứng lố nhố trước mộ. Cờ vừa trải. C trưởng An lập cập thắp hương. Gió táp mạnh vào bó hương làm lửa giật đùng đùng. Cắm được vào trước mộ, hương cháy đã già nửa. Gió vẫn thổi mạnh nhưng khói quẩn đặc một chỗ. Không tan. C trưởng An tháo chiếc mũ tai bèo đặt lên mộ. Giọng anh khàn đặc:

– Mấy em ơi. Đất Long An này là quê qua. Qua đã về được quê hương mình. Mấy em…

An gục đầu vào chỗ khói tụ. Lời nghẹn đi không thốt được nữa. Mấy chục tay súng không hàng ngũ, ùa đến quây tròn lấy mộ. Những chiếc mũ tai bèo, xanh mềm phút chốc phủ kín màu đỏ của cờ, màu nâu của đất. Ngôi mộ xanh như chiếc lá sen xanh. Tất cả quỳ xuống. Những mái đầu đen ken tròn. Tiếng C viên Thuỷ lạc đi:

– Ngọc đâu. Ngọc. Điếu văn!

Tờ giấy đặc chữ, chuyền tay mấy người đã nhoè nước. C viên Thuỷ ậm è mãi vẫn không thốt nổi lời. Mãi cũng chỉ được mấy từ, lặp đi, lặp lại:

– Các đồng chí… Các đồng chí…

Có tiếng của ai đó:

– Thôi để chúng nó đọc lấy vậy.

Phải mấy cái quẹt châu vào mới hoá nổi tờ giấy. Hương đã rạc đến chân, vài đốm đỏ muộn mằn còn rực. Những chân hương khòng khoeo. Đám tàn đen vương vương. C phó Thạnh nói không ra hơi:

– Đội danh dự đâu?

Đấy là những tay súng được chọn bắn loạt đạn cuối cùng vĩnh biệt. C viên Thuỷ vẫy tay:

– Thôi không cần. Để mấy em dưới kia nghỉ yên. Dội lại tiếng của súng bom làm gì. Để mấy em nghỉ…

*

*     *

Răng con chó đồi sắc nhọn, xuyên qua lần vải dày, khảm đủ bốn dấu vào bắp vế Cường choắt. Gan chẳng phải nhỏ nhưng Cường choắt vẫn rên rỉ luôn mồm. Cái giống chó cắn, không thể đùa được. Buốt, chỉ thua mỗi rết và bọ cạp. Hai loài kia đau, giỏi lắm ngày, đêm là cùng. Chó, không những sưng tấy mà còn nơm nớp lo bị dại. Biên mu-gích, dở bữa ngủ giọng vẫn sệt như bánh đúc, ái ngại:

– Chắc ăn, ngày mai về, tiêm luôn, đỡ phấp phỏng.

Thắng vịt sành sỏi:

– Tiêm bây giờ ngon lành. Hồi tao bị mới chát. Đủ hai mốt phát nã vào rốn. Khiếp! Nghĩ lại bây giờ còn rùng mình.

Ấy là dạo ra quân. A trinh sát liên hoan tiễn Thắng vịt. Nó về đợt đầu. Thịt hẳn một chú cẩu làm tiệc. Hai thằng tân binh mới bổ sung về chịt mõm thế nào bị buột. Thắng vịt thạo món tìm tia, nhận việc cắt tiết. Tay lăm lăm con dao và cái que nứa vạt nhọn đầu, ông con sấn vào con chó đã bị treo ngược.

– Thôi, chú mày “mát mẻ” làm mồi cho bọn anh nhậu nhé. Hết kiếp chó, kiếp sau cho làm người. Không phải đánh chác nữa đâu, tha hồ sướng.

Oẳng một cái, tay dao của Thắng vịt bị con chó đớp trúng. Tọac cả một miếng da. Thắng vịt nhảy dựng còn hơn cả bị điện giật. Vừa đau, vừa cú, chả có tia thì đừng, nó vớ ngay cái mũ sắt táng vào giữa mõm con chó.

– Mẹ mày. Đã thế đừng hòng cho làm người nữa. Đồ chó!

Lại táng thêm cái nữa. Con chó ngật đầu không kịp ngáp. Chết, lưỡi đỏ chót thè lè, răng lởm khởm, rớt dãi vương ra nom rất hãi.

Thằng nào cũng kinh. Ngọc khợp nói:

– Con chó này điên là cái chắc. Răng lợi, cả đời không dùng đến bàn chải. Tiêm ngay đi, kẻo mày đổi kiếp cho nó thật đấy.

Thắng vịt hốt, ngay hôm ấy mò lên quân y. Phải lùi việc ra quân. Lãnh đủ hai mốt phát tiêm. Đời thật nhiều cái họa.

Nghe doạ Cường choắt vẫn nói cứng:

– Việc quái gì. Con chó này có chủ, khôn còn hơn rận. Tao biết nó từ chiều. Không sao. Dễ mà dại ngay được. Ngày xưa Thắng vịt ngu.

– Ừ, tao ngu. Đúng là điếc không sợ súng. Mày lạ gì quán thịt chó Bính phố tao. Lão chủ chỉ đứt tay lúc làm thịt, nọc độc nhiễm vào, lên cơn mới biết. Cái giống bị dại, tỉnh đến lúc chết. Vẫy vợ con vào để trối trăng. Không một ai dám vào. Lão cáu mắt trợn lên: “Vào đi. Bố mày đéo cắn đâu mà sợ.”. Nói xong thì ngáp. Chết, chân tay co quắp rất hãi.

– Thế à? – Ngọc khợp xen vào. – Chắc lão bị hồn chó hớp mới thế.

Mặt Thắng vịt vênh lên:

– Chứ lại không. Lão bị bắt đổi kiếp là cái chắc. Chưa chừng vừa rồi lão ngoạm Cường choắt cũng nên.

Cường choắt có vẻ sợ, thấy rên to hơn. Bình ních bảo:

– Thôi đi. Các bố vống vừa vừa chứ. Tốn bạc triệu để vỗ vã chuyện chó hử. Đang sốt ruột bỏ mẹ.

Gà te te gáy. Gió trở mình. Nghe rõ cả tiếng lá vật xào xạc. Long tẩu lẩm bẩm:

– Sắp sáng rồi. Quái sao trời vẫn tối đen thế nhỉ?

Vẫn con gà vừa rồi gáy te te. Tiếng gáy phát ra từ phía nhà bố con đứa lái đò.

– Tao thấy bồn chồn quá, – vẫn Bình ních. – Nhất định sắp có một điều gì xảy ra.

– Tao cũng cảm thấy thế. Người cứ khang khác. Đất này dữ lắm chúng mày ạ. – Thằng vịt nói theo.

Lại Bình ních:

– Thôi nhé, cắt hẳn chuyện chó. Nghiêm chỉnh đấy. Lẽ ra, ban nãy mình phải lập tức đuổi theo. Đợi sáng bạch, thằng kia lủi mất thì sao?

– Ừ nhỉ.

– Thì chính mày gàn chứ còn ai.

– Nhưng việc gì nó phải lủi?

– Ối giời ơi, bố làm giám đốc mà ngu ngơ thế, có bỏ mẹ con nhà người ta không cơ chứ. Đúng, việc gì nó phải lủi, trừ phi nó là…

– Là cái gì?

– Suỵt… – Bình ních đánh mắt ra ngoài cửa lều bạt đen, tay làm dấu môi – thôi thằng nào mệt ra võng mà ngủ. Còn ta làm một chập nữa.

– Đúng giọng A trưởng, – Ngọc khợp huýt sáo môi re ré, tưởng rách cả bạt, – ngủ đếch gì. Nào, chập thì chập.

Bia lại óc ách réo. Không thằng nào ngủ. Khiếp, toàn bụng trống cả, góc lều đã ụn cả đống vỏ hộp. Nhà nào đẻ được một đàn trai thế này, chắc chỉ thiếu đường bị gậy. Biên mu-gích được một hồi chợp mắt, sức đã lại, giọng véo von như sáo:

– Chà, cuối canh có khác. Ngon tuyệt. Chúng mày còn nhớ hôm 17 tháng 5 diễu binh ở Sài Gòn?

– Ừ, đêm trước bọn mình cũng thức trắng. – Bình ních thủ thỉ. – Đêm ấy sau mưa, trời Sài Gòn mát mẻ lắm. Uống gì nhỉ? À phải rồi, rượu đế đựng trong bi đông. Nhạt hoen hoét, chua cả mồm. Sân bay Tân Sơn Nhất chật đen, toàn lính là lính. Cũng sáu thằng bọn mình…

Cường choắt góp chuyện:

– Đúng rồi, hôm ấy cánh ta ngồi đến sáng bạch, có lệnh tập hợp mới thôi. Ai mà ngờ được nhỉ. Vẫn sáu thằng ấy, mười chín năm sau, lại một đêm như thế.

Bình ních lại cắt ngang tâm sự, nói mát:

– Phải, bố trẻ thì nhiều chuyện không ngờ lắm. Chỗ nào cũng lon xon khía vào. Gớm cái đận…

Cường choắt cười hì hì rất hồn nhiên.

– Lại còn cười, xin vái cái hồn nhiên của bố!

Hồn nhiên thật! Hôm Bình ních cưới vợ. Tiệc tàn, khách khứa đã vãn hết. Duy mấy ông lính vẫn khật khừ ngồi. Ai đời, nhà người ta có việc, lại việc hệ trọng mà các tướng cứ phớt lờ như không. Đám cưới, lịch sự còn chẳng ăn ai, đằng này bỗ bã, hệt như hồi còn ở rừng. Long tẩu đi ăn cưới, thủ theo cả cái điếu cày tổ bố, kềnh càng như khẩu ba-dô-ca, điếu réo sòng sọc, khói phun mù nhà, hôi két mũi. Bình ních, chạy ra, chạy vào, đánh mắt, lừ môi, thêm cả cấu véo ra hiệu, chả nhằm nhè gì. Người nhà nể, không ai dám nói. Vả lại, đám lính có vẻ đã say, chân tay líu ríu như chim tập chuyền cành hết lượt, dây vào có khi rách việc. Cực chẳng đã, Bình ních phải bảo:

– Thôi, hôm nay đủ rồi, xin phép các bạn dịp khác.

Long tẩu đứng lên đầu tiên:

– Đuổi hử. Đuổi thì vi..ền (về).

Hai bước dọc, một bước ngang, Long tẩu vẫn không quên cái điếu. Chật chưỡng, điếu cắp ở nách hệt như chức sắc thời xưa, tan đám phạt vạ ở đình làng về. Mấy thằng kia cũng lè nhè:

– Đuổi thì viền.

Bình ních vất vả dìu từng thằng ra, còn phải xuống nước, phân trần năn nỉ mãi mới êm chuyện. Xong xuôi đám bạn quý tử mới dám thở phào nhẹ nhõm. Coi như hoàn thành một việc lớn trong đời.

Chợt, cô dâu váy áo lòa xoà, chạy ngược trở ra. Mặt son phấn trang điểm còn nguyên, vẫn tái xanh, tái tử, hào hển không ra hơi. Bình ních bổ vào phòng ngủ. Trời cao, đất dày, trên giường cưới, Cường choắt co quắp ngủ như chết. Đầu giường, bao nhiêu thức cưới gom nhặt trong ngày, ông bạn vàng phun toé loe, trả chủ nhân hết. Tim đập. Thở đều, nhưng lay thế nào cũng không tỉnh. Thì, cơm no, rượu say, giường nệm êm ấm, trắng muốt sạch sẽ thế kia, làm gì ngủ chả kĩ. Có chết cũng đáng. Sướng còn hơn cả tiên. Cô dâu dở mếu, dở cười. Thời tân tiến cũng hay. Phải khi trước, sái sẩm thế này, hẳn cô dâu đã bỏ của chạy lấy người.

Vụ Cường choắt “hồn nhiên” được nhắc đến tận bây giờ. Vẫn cười nhưng giọng Cường choắt vụt nghiêm trang:

– Mày bảo, không hồn nhiên làm sao bọn mình qua được chiến tranh trong lúc đầu thì xanh tuổi thì trẻ. Lại còn những năm tháng kế tiếp nữa. Chông chênh lắm. Tao là lính còn dễ. Cuộc đời lính, dù sao cũng đơn giản. Những người lính bước ra khỏi chiến tranh, dấn vào cuộc đời mới bội phần phức tạp. Chúng mày người trong cuộc, lạ gì.

– Đúng. – Thằng Biên hăng hái xác nhận. – Những thằng lính trở về với cuộc sống bình thường không phải dễ dàng. Hình như âm hưởng của chiến tranh cứ vọng mãi, choán ngợp đời sống tinh thần, chi phối… mà thôi triết lí làm gì, cứ lấy gương tày liếp của ông An mà soi.

C trưởng An người anh cả của đại đội trợ chiến. Ngay tháng hoà bình đầu tiên đã bị kỉ luật vì bản chất lính chính trực. Hôm ấy, đơn vị đang tập hành quân cơ giới chuẩn bị cho ngày diễu binh. Đơn vị trú quân ở một thị trấn nhỏ trên trục lộ Gò Dầu – Tây Ninh. Chiều mát, tập tành xong, tiện có chiếc hon đa 67 C phó Thạnh mới tậu, An rủ Ngọc khợp phóng dạo trên lộ vài vòng chơi chơi. Đang mát ga, chợt thấy xúm xít một đám đông trước cửa tiệm nhậu giữa thị trấn. Thoáng bóng quân phục giữa vòng tròn người, C trưởng An bèn giảm ga. Anh táp xe vào lề. Đúng lính mình thật. Hai thằng non choẹt, mặt đỏ như mặt giời. Sao tiết nghiêm chỉnh. Đó là loại lính vừa bóc hộp, mới toanh, gặp thời, chưa phải đánh chác trận nào đã kịp hưởng hoà bình. Mụ chủ quán mập ú đang xỉa xói. Đứng cạnh mụ là một ông đứng tuổi mặc pi-da-ma. Bộ đồ mới vận chưa quen lắm, nhìn biết ngay là cán bộ ngoài Bắc mới vào. Hai thằng lính mặt nghệt ra chịu trận. Giọng mụ kia rèn rẹt:

– Nè, đừng cà chớn nghe không. Giải phóng thì cũng phải đàng hoàng. Nhà nầy không thiếu người đi cách mạng. Dây dưa đâu có được.

An đạp chân chống, phăng phăng đi vào, hỏi hai thằng lính:

– Có chuyện gì?

– Dạ, bọn em mới vào không biết gì cả, trót thiếu mấy trăm đồng. Xin khất không được.

Mụ kia tru lên:

– Ông sĩ quan, phải lính ông, nhận về mà giáo dục. Không có tiền còn bày đặt ăn nhậu.

Ông pi-da-ma góp vào:

– Đồng chí chỉ huy. Nhớ phải làm đúng chính sách dân vận. Để lính tráng tùm lum thế này, ảnh hưởng đến thành quả cách mạng.

Người An run bắn. Tay vặn xoắn vào nhau. Mắt sáng rực. Đám đông thấy ông lính rừng về này, có vẻ dữ dằn đâm trợn, lảng dần.

– Thiếu bao nhiêu?

– Dạ, bốn trăm ạ.

Giọng An trầm xuống:

– Mấy em về đi.

Hai thằng tân binh mừng quá chuồn lẹ. An rút tờ bạc con cọp (năm trăm) đưa cho mụ chủ, giọng căng như liên thanh:

– Không cần thối.

Đoạn, phăm phăm đi ra, không nhìn ai. Về đến đơn vị, An đùng đùng mở tung bồng, lấy tập bạc mới cáu cạnh toàn tờ ngàn. Giọng vẫn run vì giận:

– Ngọc. Mày mang tiền ra tiệm vừa rồi, đặt sáu mươi suất. Mỗi suất một tô hủ tiếu, một chai bia lùn, một tách đen. Hẹn 12 giờ trưa mai ăn. Tiệm không được tiếp thêm khách nào. Đưa luôn tiền nghe không!

Ngọc khợp ngần ngại:

– Anh Hai. Tiền đâu nhiều vậy?

– Đù mẹ. Không phải việc của mày. Lẹ lên. – Chừng như thấy mình vô lí, An dịu giọng. – Tao mới gặp ông già. ổng cho tiền mua xe máy. Đi đi, mồm miệng đậy nắp đấy.

Hôm sau, qua ngọ vào giờ nghỉ trưa, An kéo Ngọc khợp đi. ở tiệm ăn, li, bát bầy tăm tắp. Ông pi-da-ma hôm qua vận âu phục đàng hoàng. Thấy chỉ có hai người, mụ chủ tiệm ngạc nhiên hỏi:

– Ủa, sao mấy chú kêu những 60 suất.

Không trả lời, An quay sang Ngọc khợp:

– Thanh toán hết chưa?

– Dạ, rồi!

Nhìn thẳng vào mặt ông kia, An dằn giọng:

– Cảm phiền ông, bà rót giùm bia ra li.

– Rót hết ạ.

– Rót hết!

– Rồi. Lấy giùm cái chậu lớn ra đi.

Chẳng hiểu đầu đũa ra sao, mụ chủ vẫn phải lật đật bê cái chậu nhựa. Những người làm ở tiệm trố hết mắt vì hai ông khách kì cục này. An phẫy tay:

– Con mụ bóc lột này, tôi dẹp sang bên. Còn ông, tôi sẽ tính sổ sòng phẳng. Làm đi. Đổ hết tất cả những thứ trên bàn này vào chậu. Còn nhẹ đó!

Ông kia ngắc ra. Hiểu rõ sự việc, tức trào bọt:

– Sức mấy tao chịu nhục. Nè, tao là cán bộ tập kết. Mới ngoải vào…

Chỉ đợi có thế, cơn giận nén từ chiều qua, bùng lên thành ngọn. An thụp ngực ông kia, dúi đầu xuống sát bàn nhậu:

– Còn dám mở mồm nói chuyện vinh nhục. Ở ngoài vào, sao hành hạ đồng chí mình? Nè, lính tráng tụi tao ít tiền thật nhưng không thiếu. Không kể công nhưng chúng tao vào sống, ra chết không phải để đổi lấy mấy thứ này đâu. – An gạt mạnh, li bát rơi xuống vỡ loảng xoảng. – Làm đi, kẻo tao bắn lủng sọ bây giờ.

Kinh quá, đến Ngọc khợp cũng toát mồ hôi. Mụ mập quỳ xuống, lạy như tế sao. Ông kia, tất nhiên không dám làm già, đành cum cúp tuân theo.

Xong xuôi, An còn chỉ mặt ông kia, bấy giờ đã xám ngoen ngoét.

– Thứ cách mạng như ông, chỉ hại dân, hại nước.

Đận ấy, An bị kỉ luật cảnh cáo, rơi mất một sao trên ve áo. Hôm nhận kỉ luật, có buồn nhưng vẫn bảo:

– Tính qua thế. Thấy bất bình không thể chịu nổi!

Sau này, C trưởng An chuyển ngành, đến cơ quan nào cũng có chuyện. Đại loại chuyện như trên cả. Người như An, ở đời cũng không phải là nhiều.

Nhắc đến C trưởng An, không khí xôm hẳn lên. Tranh cướp nhau nói. Ngọc khợp phải cắt:

– Nói đến ông cạp lửa có mà hết ngày. Tao còn biết một chuyện sốt dẻo về ông nhưng tao không nói đâu. Đang dưng lại xoay ra ngẫm ngợi sự đời. Xin các bố! Chẳng cần đến bàn luận của các bố, đời vẫn như nó vốn có. Thiếu gì chuyện. Tình, tiếc chẳng hạn. Đấy, Long tẩu…

Long tẩu chặn ngang:

– Sao không mang mối tình điên của mày ra mà phiễu. Làm đến trăm bài thơ tình, có báo đếch nào thèm in. Ngu!

Ngọc khợp im re. Chuyện làm thơ là có thật. Không in cũng có thật. Vì dở quá. Nhưng trăm bài thơ thì không đến, Long tẩu vống lên hơi quá. Chuyện xảy ra cũng đã lâu. Một chút lãng mạn trẻ con ấy mà. Nguyên, Ngọc khợp quỵ vì sốt được đưa về điều trị ở bệnh xá của đoàn. Số xui, vừa chuyển đến thì bệnh xá bị đánh bom. Sốt cao, nằm mê man, bom chứ động đất cũng không thể biết. Số thương, bệnh binh cùng lán rút kịp xuống hầm. Mới đến, lại nhốn nháo nên nhân viên bệnh xá không biết sót người. Dứt một loạt bom mới phát hiện ra. Một người sực nhớ:

– Thôi chết, lán Bốn còn một thằng sốt mới vào.

Lúc ấy máy bay đã quành lại. Tiếng động cơ rít lộng óc. Mọi người nhìn nhau. Rồi một bóng người vút ra khỏi hầm. Chớp nhoáng nhoàng. Khói đen trùm kín người cô y sĩ vừa băng ra. Lửa bén vào các dãy nhà nứa cháy rần rật. Tre nứa nổ lép bép. Thêm một, hai người nữa lao vút. Cô y sĩ nhào vào bế thốc Ngọc khợp ra. May quá, vừa xong thì lán ụp xuống. Cũng lạ, cô kia người vừa phải, chẳng to béo gì, làm sao lại mang nổi ông tướng khợp. Lúc gầy nhất, móc hàm lên, nó cùng hòm hòm nửa tạ rưỡi. Ngọc khợp nằm lịm chẳng hay biết gì. Mồm chóp chép như trẻ con thèm sữa. Đận ấy, an toàn cả. Hú vía!

Lúc tỉnh, mọi người kể lại, Ngọc khợp không ngạc nhiên lắm. Nó quả quyết:

– Tôi biết!

– Nói phét. Nằm mê man, chậm vài giây nữa thì thành chuột nướng.

– Tôi biết! – Nó vẫn nói chắc như đinh đóng cột.

Một người bảo:

– Vậy, ông chỉ đi. Đúng được người cứu ông, tôi mất cho ông cái đồng hồ. Sai, tôi chỉ xin ông kí đường.

– Xong!

Tưởng phiễu phão cho vui, nào ngờ thật. Hết ngày đầu, không thấy Ngọc khợp động tĩnh gì. Tay kia cười cười:

– Thôi, chi kí đường ra cho vui vẻ.

– Rồi ông xem. Ông xin rút tôi cũng đồng ý. Hôm ấy, quả tình bom đạn tôi không biết thật. Chỉ thấy nóng. Nóng ngột hết cả người. Khát ghê gớm tưởng chết đến nơi. Đúng lúc đó có một người đến. Không nhìn rõ mặt. Tóc rất dài, mềm và mượt. Mùi hương toả ra từ tóc mới đặc biệt. Quen lắm nhưng chịu không phân biệt được hương gì, người đang nóng thế vẫn thấy nao nao. Chợt mái tóc kia xoà vào mặt tôi. Ông biết không, như có một dòng suối mát chảy vào thân thể…

Tay kia không chịu được:

– Ông nói giỏi lắm. Nhưng phét. Nói phét. Tôi vẫn cược với ông.

Giờ cho thuốc sáng hôm sau, cô y sĩ đến. Ngọc khợp đang lim dim ngủ, chợt mở choàng mắt. Tay đồng hồ nằm ở giường bên giật thót cả người. Đúng thật, cô y sĩ có bộ tóc rất đẹp. Cô đưa cho Ngọc khợp cái đo nhiệt độ. Ngọc khợp đưa cả hai tay đón lấy bàn tay cô y sĩ. Người nó run lên. Đôi mắt đỏ kè vì sốt của nó sáng rực, nước mắt rịn ra lấp lánh. Mồm nó lắp bắp:

– Chị…

So tuổi, cô y sĩ đáng làm chị thật. Sau giây phút bất ngờ, cô y sĩ định rút tay ra nhưng nhìn vào mắt Ngọc khợp, cô không nỡ. Cô cũng hiểu đôi mắt ấy nói điều gì.

– Chị…

Một lát, cô y sĩ se sẽ áp tay vào mắt Ngọc khợp:

– Tôi cũng vì nhiệm vụ ấy mà.

Ngọc khợp vẫn giữ chặt tay cô y sĩ. Lần này nó nói được rõ ràng:

– Chị! Suốt đời em không quên được chị. Hương tóc của chị…

Cô y sĩ cảm động. Cô gỡ tay mình ra, vuốt vuốt mái tóc Ngọc khợp. Cử chỉ đầy bao dung của một người chị. Cô nói rất khẽ:

– Cảm ơn bạn!

Chỉ có thế. Tay kia chứng kiến từ đầu đến cuối. Đợi cô y sĩ đi ra, hắn vội tháo đồng hồ đưa cho Ngọc khợp:

– Chịu rồi! Tôi thua cuộc.

Ngọc khợp lắc đầu. Mặt nó đang miên man, rạng ngời.

– Ông cứ đeo. Tôi kỉ niệm ông. Ông biết không. Tôi đã tìm thấy cái quý giá nhất của đời người.

Chuyện loang về A trinh sát. Ai cũng không tin. Duy chỉ có Thắng vịt khẳng định:

– Có! Chuyện này có! Âm khí của nó mạnh nên cảm hoà được. Thằng này vượng, đường âm sau này, phát phải biết!

Chuyện rồi cũng qua. Có điều từ đấy Ngọc khợp trở chứng, nghiện làm thơ. Làm như điên. Rặt thơ tình. Nó viết về mối tình lớn của đời nó. Tội nghiệp!

*

*     *

Lần này, gà gáy rộ một chặp. Đêm đen có vẻ đã loãng ra. Bình ních xem đồng hồ:

– Bốn rưỡi rồi. Trời hè ở đây cũng lạ lùng. Nhà mình, tầm này đã sáng tửng. Các bố đừng dửng mỡ nữa. Hay hớm gì mà mang tình ra giễu. À này, dạo đó mấy năm sau, bọn thằng Vịnh, thằng Phương mới được công nhận liệt sĩ nhỉ?

– Ba năm – Ngọc khợp trả lời. – Mày hỏi làm gì?

– Thì tao vẫn canh cánh chuyện kia mà lỵ. Nghĩ lại dạo đó vất vả thật.

– Thế còn nhanh đấy. Nhiều người bây giờ mới được công nhận. Cũng do công ông cạp lửa phần nhiều. Bao nhiêu chữ kí xác nhận mới được. Thủ tục phức tạp lắm. Bây giờ vẫn còn khối.

– Tao có quyền, ai ra trận không về, phong tặng hết. – Đấy là Biên mu-gích phán.

– Thế có mà loạn. Thằng chiêu hồi, rồi dân tụt tạt, trốn nước ngoài. Đổ đồng, hoá ra công cũng bằng tội à.

– Mẹ, thiếu gì thằng trốn đi, giờ quay về trong lốt Việt kiều yêu nước. Túi rủng rỉnh đô la, lại chả công bằng mấy mình à.

– Chuyện đấy lại khác. Nói đi phải nói lại. Hoà bình lâu rồi, cũng phải quên đi chuyện cũ. Phân biệt mãi làm gì. Xúm vào xây dựng đất nước lại chả hơn.

– Phản động! Mày nên nhớ rằng đất nước này được dựng bằng máu. Hiểu không? Máu chứ không phải bằng mấy đồng tiền nhép kia đâu nhé!

– “Biết rồi, khổ lắm, nói mãi”. Nói là nói mấy thằng không về ấy chứ. Chúng mày cứ quàng quạc sang chuyện khác.

– Đấy là nỗi đau lớn nhất của chiến tranh!

– Thôi thôi, xin các bố, toàn phán cụ cả – Bình ních vỗ tay bồm bộp.

Thình lình Ngọc khợp hạ một câu:

– Còn bia không?

Đám ộn ạo bặt lại. Nhất loạt phá lên cười. Thì bia, làm nốt chuyến tàu vét cho xong.

Cứ ngóng mãi thế mà đêm tan lúc nào không biết. Khoảng sáng đầu mai nhợt nhạt. Mắt như đeo kính hết lượt. Thằng nào, thằng nấy nhem nhẻm như vừa chui trong khói bom ra. Tóc tai, quần áo bám đầy tàn tro. Thắng vịt tán rất vô duyên:

– Cứ như vừa quại nhau xong ấy nhỉ?

– Chứ lại không. Một đêm này của ngàn đêm chiến tranh gộp lại. Tao tin rằng, không chỉ có sáu thằng bọn mình. Chúng nó về cả đấy. Chắc chắn thế. Chúng nó càng không quên được ngày xưa. Nào ta đi chứ? – Bình ních trịnh trọng.

– Đi đâu?

– Ơ cái thằng cả đẫn. Quên rồi à. Đến nhà con bé lái đò chứ còn đi đâu nữa. Gọi mày là con vịt không oan.

Con chó ở đâu lại chạy vụt qua. Cường choắt chồm ngay dậy, nó chưa quên món nợ hồi đêm. Chả biết đau đến mức nào mà mặt nó nhăn còn hơn cái bị rách:

– Rút cục chỉ mình tao ăn đủ.

Con bé lái đò như từ dưới đất chui lên, đứng cách lều khoảng mươi bước chân. Cạnh nó, con chó ve vẩy đuôi rất thân thiện. Cả bọn sững sờ. Lần đầu tiên con bé mở miệng:

– Các chú ơi!

Từng thằng một chui ra khỏi lều. Mát mẻ quá. Gió hồ đậm nước, lạnh mơn man da thịt.

– Các chú ơi!

Vẻ lầm lì trên khuôn mặt của nó đã biến mất. Tay nó cầm một thẻ hương rõ to. Quái quỷ, tinh mơ, mờ đất, con bé gở hay sao lại mang thứ đồ cúng tế kia đến. Vỏ bọc thẻ hương nhuộm phẩm đỏ lờn lợt khiến cả bọn rùng mình. Chưa ai kịp hiểu chuyện gì, con bé đã ào đến. Rõ ràng, nó không phải đứa trẻ con. Khuôn mặt người lớn của nó đầm đìa nước mắt:

– Các chú ơi, bố cháu…

Bình ních gần như giật lấy tờ giấy đặc chữ trên tay con bé. Vừa thoáng nét chữ, Bình ních đã giậm chân bành bạch:

– Đúng là thằng Vịnh!

Tất cả thẫn thờ. Không ai nói được một câu. Những nén nhang con bé mang đến cháy rất đượm. Khói rẽ lớp hơi sương, lừ ngừ bay. Đầu hương ngậm lửa hồng xíu. Những đốm đỏ rực lên. Cả những tàn đen vương vãi.

– Lại đây con gái. – Bình ních vẫy con bé đang tần ngần từ nãy đến giờ. – Mộ mẹ con nằm ở đâu?

Con bé chỉ tay về phía sườn đồi thoai thoải. Phía ấy, cả vạt rừng xanh rậm roà đang hồng lên. Hừng đông đã rạng.

– Nào ta đi con.

A trinh sát đi theo đội hình hàng một. Bình ních cầm trên tay những nén nhang đỏ rực, dẫn đầu hàng quân. Những sợi khói màu lam bay bay, tan vào nắng nhập nhoà.

Phía trước, mặt trời đỏ vừa nhô khỏi vạt rừng xanh.

(còn nữa)

Advertisements

Entry filed under: Tiểu thuyết.

Sách cũ- Truyện ngắn Tàn đen đốm đỏ- Phần cuối (Tiểu thuyết)

28 phản hồi Add your own

  • 1. van  |  Tháng Một 8, 2010 lúc 11:59 sáng

    Tem thì của Van, nhưng còm thì phải là người khác, “chủ trương” là thế!
    Chúc anh Tiến cuối tuần vui vẻ, làm gia nô ngoan cho các mèo nhé.

    Phản hồi
  • 3. van  |  Tháng Một 8, 2010 lúc 12:00 chiều

    Quên quên quên, Hà Tĩnh chứ! Tui nói ngọng, các bác thông cảm.

    Phản hồi
  • 5. Dong  |  Tháng Một 8, 2010 lúc 1:25 chiều

    Đúng là Van.

    Phản hồi
  • 7. Dong  |  Tháng Một 8, 2010 lúc 6:03 chiều

    Tất cả thẫn thờ. Không ai nói được một câu. Những nén nhang con bé mang đến cháy rất đượm. Khói rẽ lớp hơi sương, lừ ngừ bay. Đầu hương ngậm lửa hồng xíu. Những đốm đỏ rực lên. Cả những tàn đen vương vãi.
    – Lại đây con gái. – Bình ních vẫy con bé đang tần ngần từ nãy đến giờ. – Mộ mẹ con nằm ở đâu?
    Con bé chỉ tay về phía sườn đồi thoai thoải. Phía ấy, cả vạt rừng xanh rậm roà đang hồng lên. Hừng đông đã rạng.
    – Nào ta đi con.
    A trinh sát đi theo đội hình hàng một. Bình ních cầm trên tay những nén nhang đỏ rực, dẫn đầu hàng quân. Những sợi khói màu lam bay bay, tan vào nắng nhập nhoà.
    Phía trước, mặt trời đỏ vừa nhô khỏi vạt rừng xanh.

    Biết ra một thủ pháp của nah tiến, là trong một đọan văn ngắn thôi nhưng màu sắc rất được chú trọng :
    Khói – Sương bay – lửa hồng nhỏ xíu – Đốm đỏ rực lên – tàn đen vương vãi – vạt rừng xanh – hừng đông hồng – nhang đỏ rực – khói lam bay – nắng nhập nhòa – mặt trời đỏ – vạt rừng xanh .
    Vậy nên truyện của anh sinh động hẳn.

    Phản hồi
    • 8. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Một 8, 2010 lúc 6:32 chiều

      Dong vạch ra mới biết, thực đấy, còn lúc viết là viết như uống rượu ấy mà, ngon thì cứ tì tì nốc, say lúc nào ko biết, còn nếu uống mà biết trước sẽ say thế nào thì bố ai mà dám uống và uống không ngon thì như chặn họng cũng không thể uống nổi.
      Viết văn cũng như uống rượu (ngon) đấy là thủ pháp của mọi thủ pháp. Khe…khe…
      Cái này phải trả bản quyền bằng 2 chai vang đấy nhé!

      Phản hồi
      • 9. Dong  |  Tháng Một 8, 2010 lúc 10:02 chiều

        Em biết rồi, sẽ là hai chai.
        Người đọc thật ra không đến nỗi khó tính. Nhiều khi đọc cả chục trang, nhặt được một hai câu tâm đắc coi như yêu cả câu chuyện, ai lãng mạn chút thì còn yêu luôn… tác giả.
        Viết như say thì nhờ trời, nhưng nếu muốn “lấy lòng ” độc giả, có thể dùng các thủ thuật ấy để thu hút và làm cho câu chuyện sinh động hơn. Các biện pháp tu từ, ẩn dụ, so sánh…có lẽ cũng phải nhìn nhận như một chiêu marketing trong thời buổi “kinh tế thị trường” này

        Phản hồi
  • 10. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Một 8, 2010 lúc 10:25 chiều

    Kỹ thuật quan trọng tui công nhận nhưng văn chương không ỷ vào kỹ thuật được. Mà là cái duyên trời cho và tự mình cho mình(!). Cố ý sẽ hỏng ngay. Cứ viết đại đi đó là chiêu hữu hiệu nhất.
    Từ dạo viết văn đến giờ có vớ được mống nào yêu đâu. Mỗi mụ mèo ở nhà thì thậm chí không thèm xem…trứoc mặt. Chẳng biết yêu đến đâu nhưng ánh mắt thì luôn nhìn như nhìn một loại…vô tích sự. Khe…khe…Nói luôn thế để sau này Dong đỡ phàn nàn.

    Phản hồi
    • 11. Thầy đồ trọc  |  Tháng Một 8, 2010 lúc 11:45 chiều

      Lạy trời cho Mụ Mèo thương yêu của bác đừng đọc đoạn này. Nếu Mèo nhà bác mà đọc được thì bác liêu xiêu đấy. Này nhé : Mèo mua hẳn ba chai vang, cho bác say bí tỷ, tra tấn hết đêm cho biết mặt.Heheee…..

      Phản hồi
  • 13. Cún  |  Tháng Một 8, 2010 lúc 11:33 chiều

    Đọc văn anh Tiến thấy anh dùng rất nhiều từ ngoài Bắc : vống lên, sáng tửng, của đáng tội, đẫn lưỡi…

    Đoạn miêu tả lễ truy điệu sau chiến tranh thật xúc động. Câu nói: “thôi để chúng nó tự đọc lấy… ” hay thật bác Tiến ạ.

    Phản hồi
  • 14. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Một 8, 2010 lúc 11:44 chiều

    Có hay đến mức…đẫn lưỡi Cún không, khe…khe….

    Phản hồi
    • 15. Thầy đồ trọc  |  Tháng Một 8, 2010 lúc 11:46 chiều

      Bây giờ là lúc Cún xinh nhất đấy. Đang dỗi ! Heheeee…

      Phản hồi
      • 16. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Một 8, 2010 lúc 11:49 chiều

        Không phải là ngược nữa mà là tò nhâm…nhầm to, thầy đồ ơi.

        Phản hồi
  • 17. Cún  |  Tháng Một 9, 2010 lúc 12:00 sáng

    Lần này bác Tiến post dài, đọc cũng bõ cái công chờ, được 2 cái “ngắt” thành 3 đoạn. Mấy lần trước được đọc có 1 đoạn à.

    Đọc chuyện của bác em thấy có tư tưởng của phật giáo: như câu chuyện của các vong hồn mong chờ chứng kiến ngày giải phóng, hay đoạn bác tả về cái chết của ông chủ bán thịt Cún ấy. Vì thế mà em đọc thấy nó thật.

    Phản hồi
    • 18. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Một 9, 2010 lúc 12:16 sáng

      Ngoài đời anh lại theo…bụt. Lành như bụt. Thật như phỗng. Đúng không?

      Phản hồi
      • 19. Cún  |  Tháng Một 9, 2010 lúc 12:29 sáng

        Đúng rồi ạ. Chả thế mà mỗi lần em gặp gì ấm ức là lại rơm rớm nước mắt gọi Bụt ơi, bụt ơi!

        Phản hồi
        • 20. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Một 9, 2010 lúc 2:25 sáng

          Khe…khe….nhường cho Dong làm cái chân Bụt em gọi nhé.

          Phản hồi
          • 21. Cún  |  Tháng Một 9, 2010 lúc 8:13 sáng

            Bác còn đổ thêm dầu vào lửa nữa. Sếp Dong đã tuyên bố với … em là sẽ không nhường quyền Bụt (cho em Cún) cho ai cả, trừ ai đó được sếp duyệt

  • 22. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Một 9, 2010 lúc 10:38 sáng

    Đợi duyệt thì có đến kiếp sau. Cần thì tui đổ xăng ấy chứ. Dầu dởm có mà cháy. Khe…khe….

    Phản hồi
  • 23. Cún  |  Tháng Một 9, 2010 lúc 1:55 chiều

    “Cần thì tui đổ xăng ấy chứ”, câu này thì đúng là của ông Bụt rồi

    Phản hồi
  • 25. Hà Tĩnh  |  Tháng Một 12, 2010 lúc 12:10 sáng

    “..văn chương không ỷ vào kỹ thuật được…”..

    Câu này anh Tiến nói quá chuẩn, không cần bình gì thêm!

    Có phần mới của TDDD rồi à anh nhà văn, mai mốt phải nghiền ngẫm sau, giờ e đang say sưa câu chuyện xoay quanh mấy gốc bằng lăng.
    Tuy nhiên trong TDDD nói thật là e không thấy mấy đoạn đối thoại của các anh trinh sát này hay..mấy đoạn này nhờ có những chi tiết tạo ra vẻ ma quái, có vẻ như là sự liên hệ âm dương qua suy đoán của mấy anh bạn anh Ngọc khợp mà hấp dẫn lên thôi..Nhà văn có thể nói hay hay không hay tùy người cảm nhận, biết nói thế nào là hay? hi hi e thì e thấy cứ rời rạc và đôi khi lộ rõ sự cài đặt hơi hơi thô cho các câu thoại…

    Phản hồi
  • 27. lan hoa  |  Tháng Tư 3, 2010 lúc 9:19 sáng

    Bác TIẾN !bác có thể cho cháu hỏi được không ạ
    bác có thể cho cháu biết rõ hơn về ý đồ của mình trong tác phẩm không ạ.

    Phản hồi
    • 28. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Tư 3, 2010 lúc 10:50 sáng

      Cái này nói thì dài và khó viết rõ được ở trong một cái còm. Tóm lại chú chỉ muốn đề cập đến những thân phận của con người trong chiến tranh và cái giá khốc liệt phải trả của chính chiến tranh. Cảm ơn cháu.

      Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


Tháng Một 2010
H B T N S B C
« Th12   Th2 »
 123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728293031

CHÀO KHÁCH

free counters

%d bloggers like this: