Ông già Noel và thì tương lai…

Tháng Mười Hai 27, 2011 at 2:26 sáng 56 comments

Đi Tây Bắc gần trọn cả tuần. Vẫn là cái chương trình cơm thịt của ông Trần Đăng Tuấn. Tít mù vòng quanh đến gần hai ngàn cây số. Mệt. Và bức xúc. Dạo này mình hay tâm trạng, hay vân vi cứ nghĩ là do tuổi tác ( gần 6 chục xuân xanh còn gì) nhưng không phải. Sống nhiều, dần chai sạn sẽ dẫn đến vô cảm nhưng ở tuổi mình còn bừng bừng khí thế yêu thương, còn ngùn ngụt bức xúc thế này thì đích thị là mình chưa già hoặc là tuổi già nó thế chăng, khe khe…

Với trẻ Mầm Non Sín Thầu ( Ảnh Mai Thanh Hải)

Về Hà Nội đúng đêm Noel. Người xe nườm nượp. Đông đúc quá. Đông chưa hẳn là vui đâu nhé. Bằng chứng là đến Hà Đông thấy cái xe taxi chồm hẳn vào chiếc xe máy. Không thấy người đâu nhưng hiện trường thế kia, nhẹ cũng là cấp cứu bệnh viện. Ngồi trên xe nhìn xuống thấy khuôn mặt nào cũng hớn hở tươi cười. Mình biết tỏng trong số người kia không phải ai cũng theo đạo. Chỉ là hội hè đình đám vui chơi thôi. Quãng nào có nhà thờ là quãng đó nêm chặt người. Xe cộ chất chứa ùn ụn. Ngày nhỏ mình cũng háo hức những ngày lễ lạt thế này. Dạo đó Noel còn được nghỉ học, nghỉ làm, sướng lắm. Nhưng bây giờ thì khác. Cứ được nghỉ là co vòi cố thủ trong nhà lướt mạng. Mình biết thế giới của mình bây giờ những gì ảo mới là thứ gần gũi. Nó hấp dẫn một cách rất thật và điều này mới quan trọng nó cần thiết cho mình.

Gần một tuần, cả đống công việc ụn lại. Bao nhiêu thư từ, bản thảo. Đã mệt nhưng phải xử lý cho xong. Rồi ngồi ngắm nghía lại những cái ảnh chuyến đi mà một anh bạn nhà báo post lên blog. Nhìn kìa, mình đấy lần đầu tiên trong trang phục ông già Noel đi phát quà cho trẻ miền núi. Ở Sín Thầu huyện Mường Nhé, Điện Biên. Đúng rồi, cái xã miền núi xa hút có thôn A Pa Chải cực Tây Tổ quốc lắc lơ. Mình không nhớ rành rẽ cảm giác lúc ấy của mình là gì. Vui. Tất nhiên được mang đến cho những đứa trẻ nụ cười hiếm hoi không vui sao được. Nhưng mà khoảnh khắc ấy đi qua rất nhanh. Không hẳn là buồn. Mình chợt nghĩ đến hơn chục năm sau, lúc đó mình sẽ rất già ( một tương lai một kết cục có thể đoán định được) nhưng những đứa trẻ kia sẽ như thế nào? Chúng sẽ là ai? Chúng làm được gì? Chịu chết không thể đoán được.

Chao ôi, vậy là thừ ra nghĩ ngợi. Sín Thầu mình đến lần này là lần thứ ba. Cũng là đi trong những đoàn nhà báo nhà văn được biên chế trong danh nghĩa hảo tâm nhưng thực chất là cưỡi ngựa xem hoa. Cho dân tình, trẻ mỏ ít quà sau đó về viết nhăng viết cuội ít dòng, có cũng được, không chẳng chết ai. Nhưng lần này thì khác. Mình cùng với cánh của ông Tuấn đi chẳng bó buộc trong chức danh gì. Có cái quỹ đấy, đi, nhìn và tìm hiểu rồi đầu tư cơm thịt cho chúng, miễn sao cho đúng nhất, chuẩn nhất. Nhìn những đứa trẻ lầm lụi trong cái giá rét miền núi mình không thể nào bình tâm được. Sín Thầu còn là điểm tiện đường giao thông hơn rất nhiều điểm trường lân cận cơ đấy. Có rất ít đứa trẻ mặc đủ ấm. Giày dép thì thoảng nhặt cũng có vài ba đứa được gọi là kín chân. Đoàn mình mọi người xúm vào mặc cho trẻ áo phao mang từ Hà Nội. Nhìn ánh mắt lấp lánh của chúng mình biết là đám nhóc tì đang có những niềm vui rất thơ trẻ.

Sau Mường Nhé, bọn mình đi nhiều nơi khác. Sát ngay thành phố Điện Biên Phủ là huyện Điện Biên, Điện Biên Đông, cũng vậy cả thôi. Trường ở trung tâm xã có thể đã được xây cất tươm tất theo chuẩn nhưng các bản thôn thì tình cảnh vẫn nhà mái lá, vách thưng chiếm đa số. Chuyến này đi, đoàn ông Tuấn chú trọng đến mảng Mầm Non là chính. Nhìn những em bé tuổi “mầm, chồi, lá” rét mướt lẫn lộn trong mỗi điểm lớp thôn bản, mình thấy có cái gì đó như sự bất nhẫn. Mà bất nhẫn từ chính mình mới lạ. Vô lý thế. Lẽ ra mục tiêu chuyến đi chỉ là khảo sát để rồi chuyển tiền đầu tư cho bữa ăn tập trung có chút thịt theo tiêu chí của chương trình nhưng thật khó có thể cầm lòng mà đi chay. Thế nên đoàn mới phải chạy đôn chạy đáo huy động đủ mọi nguồn lực để có chút quà cầm tay như manh áo ấm, hay là thứ gì đó ăn được nhỏ nhoi thôi như cái xúc xích bé còi. Không còn đơn thuần là thương cảm nữa rồi mà đeo bám là cảm giác như kiệt sức như hụt hơi như bất lực. Vẫn biết chiểu theo chính sách thì những đứa trẻ này có tiêu chuẩn hẳn hoi, trăm hai chục ngàn một tháng nhưng từ văn bản vào thực tế thời gian bao lâu chẳng ai dám chắc. Hầu hết các điểm đến chưa thể có bữa ăn chung cho các cháu. Những đứa trẻ phải tự túc ăn uống bằng những thứ gì gia đình lo liệu được. Thôi thì cạp lồng xôi, đùm nilon cơm, nguội ngắt ngơ, hay mấy củ khoai còi cọc đùm trong lá…Có một chuyện thế này, lúc vào một lớp học, trẻ con ngoan lắm, đang giờ ăn trưa vẫn đồng loạt chào khách. Rồi chúng cắm cúi ăn. Ở đầu bàn có hai em bé trai rất xinh ngồi ăn nhỏ nhẹ chỉ là nhõi cơm còi. Hỏi thì biết bố mẹ chúng không chuẩn bị được thứ đồ ăn gì cho chúng mang đi. Mà thường xuyên đấy nhé. Mình nghĩ nhà chúng hẳn là quá nghèo và bố mẹ cũng thuộc diện vô trách nhiệm. Cô giáo phải bảo những đứa khác tương trợ. Đứa nắm xôi, nhõi cơm, đứa chút thức ăn. Đứa cho và đứa nhận như chẳng biết đến cái tình thế tréo ngoe này. Chúng san sẻ một cách tự nhiên. Điểm này thì đám trẻ miền núi đúng là ưu điểm. Ở bất cứ hoàn cảnh nào chúng luôn bình thản. Lúc nhận quà là rõ nhất. Dù quà lớn là cái áo ấm, đôi giày hay nhỏ như viên kẹo cái bánh chúng luôn trật tự và tự giác không có đứa nào gian dối nhận đến lần thứ hai như những đứa trẻ cùng hoàn cảnh ở miền xuôi. Mình tiếp tục đóng vai ông già Noel. Phát quà, phát mỏi tay rồi cuối buổi người mình chùng xuống. Mình đang làm cái gì thế này? Có cái ông già Noel ấy thật trong mắt những đứa trẻ mình đã gặp. Thậm chí có đứa khi nhìn thấy mình đã reo lên mừng rỡ: Cháu chào ông Noel. Là cô giáo dạy cho biết đấy. Có thật cái ông già Noel ấy như ước mơ của đám trẻ nghèo có thật…

Ý nghĩ này giằng kéo mình suốt chuyến đi lan sang cả buổi đêm lúc về nhà. Mệt mỏi nhưng giấc ngủ không đến được với mình. Đã bảo già cả hay nghĩ ngợi vân vi mà. Mình chẳng cao sang gì nhưng cứ nghĩ đến việc gián tiếp làm cho những đứa trẻ tin có một ông già Noel thật là mình thấy ngượng. Hay là mình lẩm cẩm mất rồi. Ý nghĩ như của mình vừa rồi chỉ có thể xuất hiện ở một đứa trẻ được người lớn dạy dỗ tuyệt đối không được nói dối.

Ba bạn trẻ Hà My (đứng) Linh và Hoàng ở buổi tổng kết ( ảnh của gia đình Linh)Nhóm ba bạn trẻ: Hà My ( đứng) Linh (giữa) và Hoàng trong buổi tổng kết đợt một. ( ảnh của gia đình Linh)

Sáng chủ nhật mình sực nhớ đến lời hẹn đi dự tổng kết đợt một của nhóm THE PRESENT. Là cái nhóm hưởng ứng theo chương trình của ông Tuấn từ ngày đầu. Ba bạn trẻ, lớn là Hà My nữ sinh lớp 11, hai bạn kia nhỏ hơn là Hoàng là Linh đang học lớp 10 đều ở Hà Nội đã cùng nhau lập ra ý tưởng làm postcard để bán lấy tiền giúp trẻ miền núi. Mình đến cùng vợ và mình kinh ngạc khi nghe nhóm thuyết trình từ ý tưởng ban đầu đến quá trình thực hiện. Hai tháng triển khai nhóm bạn trẻ đã bán được hơn 3000 cái thiệp và nộp vào tài khoản ông Tuấn hơn 16 triệu tiền lãi. 16 triệu quy ra áo ấm quy ra thịt là bao nhiêu? Lớn lắm so với tuổi của ba bạn nhưng lớn hơn nhiều chính là sự chia sẻ rất đỗi tình người và cực thông minh này. Khán phòng là một gian trong quán cà phê và người dự chỉ là người thân của các cháu. Mình ngồi đó trong cảm giác rưng rưng thán phục. Ý nghĩ giằng kéo suốt chuyến đi và của đêm hôm trước bất chợt có lời giải. Nhìn gương mặt ba bạn nhỏ đẹp như thiên thần mình đã nghẹn ngào không thể phát biểu trọn vẹn lời cảm ơn các cháu. Còn thắc mắc gì được nữa về tương lai của những đứa trẻ mình đã gặp ở Sín Thầu, ở Mường Nhé, ở Điện Biên…khi còn có những người như My như Hoàng như Linh.

Tương lai của những đứa trẻ miền núi ư? Bây giờ thì mình hiểu chừng nào còn tình yêu thương từ chính những đứa trẻ, (chỉ cần chừng ấy thôi ) thì cuộc sống này còn có chỗ để đặt niềm tin vào một tương lai chưa hẳn là tốt đẹp nhưng rất đỗi ấm áp. Không chỉ cho những đứa trẻ miền cao nghèo khó. Cho cả mình nữa. Mình đang bước dần sang tuổi già bằng một niềm tin thơ trẻ. Nếu còn có một Giáng Sinh cho mình nữa, mình sẽ lại tình nguyện làm ông già Noel. Tại sao không?

 Hà Nội 26/12/2011

PNT

Advertisements

Entry filed under: Tản văn.

Khoảnh khắc xa con và lời cảm ơn Những khoảnh khắc vui năm cũ và lời chúc năm mới 2012

56 phản hồi Add your own

  • 1. Thành  |  Tháng Mười Hai 27, 2011 lúc 2:37 sáng

    TEM cho ông già Noel!

    Phản hồi
    • 2. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 27, 2011 lúc 2:48 sáng

      Lọ mọ khuya mà sao bài nào cũng xuất hiện từ đầu thế.

      Phản hồi
      • 3. Thành  |  Tháng Mười Hai 27, 2011 lúc 12:42 chiều

        Lúc chiều anh viết bài anh bảo em đợi anh cong gì! Bắt đến anh đới!

        Phản hồi
        • 4. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 27, 2011 lúc 1:46 chiều

          Là đùa cho vui ấy mà. Thấy thức khuya quá. Mình họ nhà vạc đã đành.

          Phản hồi
  • 5. Sống thật chậm  |  Tháng Mười Hai 27, 2011 lúc 2:42 sáng

    Đọc đến gần hết bài vẫn thấy bác định chối bỏ cái vai trò tuyệt vời của mình, mẹ cháu hoảng quá. May mà cuối cùng bác lại đổi ý. Sang năm mẹ cháu xung phong làm trợ lý cho ông già Noel nhé. Đảm bảo không bắt ông phải mang bộ râu đượm mùi… cá khô như năm nay đâu ạ 🙂

    Phản hồi
    • 6. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 27, 2011 lúc 2:50 sáng

      Bộ quần áo mới khiếp chứ, phai đỏ lừ cái áo len lông cừu và chiếc quần kaki nữa. Giặt không sạch. Đau thế.

      Phản hồi
      • 7. Lana  |  Tháng Mười Hai 28, 2011 lúc 8:47 sáng

        Lần sau Ông Già Noel cần kiếm bộ xịn hơn (không phai). Tình hình là có thể chung thân Ông Già Noel rồi nên anh cứ đầu tư thôi đừng tiếc, hihi.

        Phản hồi
        • 8. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 28, 2011 lúc 10:14 sáng

          Nếu vậy để Giỏ Thị đầu tư sẽ xịn hơn cả vật chất ( quần áo, râu, mũ) lẫn ý nghĩa tinh thần. Đừng tiếc. Khekhe….

          Phản hồi
  • 9. Lana  |  Tháng Mười Hai 27, 2011 lúc 8:04 sáng

    Tại sao lại “nếu còn…”. Chắc chắn chứ ạ.
    Ông Già Noel có những giấc ngủ ngon đi nhé.

    Phản hồi
    • 10. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 27, 2011 lúc 8:15 sáng

      Từ lâu mình đã xác định cái quỹ sống còn rất ít. Vậy nên cứ nghĩ thế thì sẽ rất thanh thản. Khekhe….

      Phản hồi
  • 11. Sói Xám  |  Tháng Mười Hai 27, 2011 lúc 8:24 sáng

    Bác nhiều tâm trạng thế! Vui lên một chút đi bác “Nhìn ánh mắt lấp lánh của chúng mình biết là đám nhóc tì đang có những niềm vui rất thơ trẻ.” Em nghĩ niềm vui mang lại niềm vui cho người khác là một niềm vui giá trị.

    Phản hồi
    • 12. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 27, 2011 lúc 8:31 sáng

      Tâm trạng là tất nhiên mà Sói Xám. Nhưng đang vui đấy chứ.

      Phản hồi
  • 13. HAT  |  Tháng Mười Hai 27, 2011 lúc 9:26 sáng

    Vậy là bác quyết rồi nhé. Chúc bác có nhiều sức khỏe để làm ông già Noel thật nhiều nhiều nhiều mùa Giáng SInh nữa.

    Phản hồi
    • 14. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 27, 2011 lúc 9:42 sáng

      Có gì mà quyết nhỉ. Những chuyện đi ở thế này là bình thường mà.

      Phản hồi
  • 15. búc xúc  |  Tháng Mười Hai 27, 2011 lúc 9:38 sáng

    có bức xúc cũng cố kiềm chế anh nhé.

    Phản hồi
    • 16. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 27, 2011 lúc 9:43 sáng

      Chẳng còn hiểu sao nữa. Khekhe….

      Phản hồi
  • 17. Mai Thanh Hải  |  Tháng Mười Hai 27, 2011 lúc 10:10 sáng

    Đọc xong, lại thấy rưng rưng, cho dù cùng tham gia chuyến đi. Bác Tiến rất tâm trạng, nhưng đây là tâm trạng đau đáu cho tương lai lũ trẻ lít nhít, nơi miền núi xa xôi… chứ không phải buồn rầu, bức xúc cá nhân gì đâu, bác nhể?..

    Phản hồi
    • 18. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 27, 2011 lúc 10:24 sáng

      Quý sự hồn nhiên nhiệt tình và đau đáu trách nhiệm của MTH. Tâm trạng vế trên mới là tâm trạng chứ vế dưới thì đâu có đáng kể gì.

      Phản hồi
  • 19. Bùi Văn An  |  Tháng Mười Hai 27, 2011 lúc 1:41 chiều

    Nè, dạo nào ở Hà Nội được nghỉ Nô en hả chú Tiến ,chú có tưởng tượng ,hư cấu ra không ,hay chú nhớ lại thời Pháp thuộc .
    Hồi xưa ăn lương nhà nước ,đi trong biên chế thì chú thờ ơ,.Bây chừ tự túc thì chú hăng hái ,hoan nghinh ,hoan nghinh.
    Mình về thành thị xa xôi.
    “Giờ đây đã “nhớ núi đồi đấy ư

    Phản hồi
    • 20. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 27, 2011 lúc 1:51 chiều

      Noel rồi Phật Đản đều được nghỉ lễ. Cách đây khá lâu rồi, bác thành người Nam nên quên hết ráo trọi. Cái vụ đám cưới thông báo cho bác biết đủ cả Ban chỉ huy tiểu đoàn 18 nhé. Còn điều thêm cả lái xe Quý. Bác không chịu đọc kỹ cứ phát biểu mất lập trường khiến hạ sĩ Phạm Ngọc Tiến bị mắng oan. Khekhe…

      Phản hồi
  • 21. Zoe  |  Tháng Mười Hai 27, 2011 lúc 3:00 chiều

    Chúc lão luôn khỏe để có nhiều những chuyến đi ý nghĩa như thế này!

    Phản hồi
    • 22. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 27, 2011 lúc 3:03 chiều

      Giề rồi mụ ạ. Dạo này yếu. Mới ngồi với lão chồng hôm kia. Chắc là lúc nào không đi được nữa thì tỏi.

      Phản hồi
      • 23. Zoe  |  Tháng Mười Hai 28, 2011 lúc 9:58 sáng

        Còn lâu mới giề nhé. Kháu lão chán!

        Phản hồi
        • 24. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 28, 2011 lúc 10:24 sáng

          Mụ định làm tan cửa nát nhà của tôi phỏng? Đồ xỏ lá!

          Phản hồi
  • 25. Thanh Chung  |  Tháng Mười Hai 27, 2011 lúc 7:35 chiều

    Nhìn ảnh bọn trẻ háo hức nhận quà của ông già Noel cảm động quá bác Tiến ạ.
    Khâm phục luôn cả mấy bạn trẻ làm bưu thiếp gây quỹ cho bữa ăn có thịt. Không phải tất cả giới trẻ bây giờ đều thờ ơ, vô cảm. Nếu chúng ta biết cách kêu goi, sẽ có rất nhiều bạn trẻ hưởng ứng làm việc thiện.

    Phản hồi
    • 26. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 27, 2011 lúc 8:46 chiều

      Lòng tốt mãi còn mợ Chung ạ. Nhất là bọn trẻ. Chỉ vì chúng quá thất vọng thôi. Đất nước này có khá khẩm phải nhờ vào chúng.

      Phản hồi
  • 27. Meomeo  |  Tháng Mười Hai 27, 2011 lúc 10:17 chiều

    Ông già Noel nhìn kháu đấy, hihi!

    Phản hồi
    • 28. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 27, 2011 lúc 10:21 chiều

      Dám khen ông già kháu. Quấy thật.

      Phản hồi
  • 29. Lê Thủy  |  Tháng Mười Hai 28, 2011 lúc 8:52 sáng

    Từ ” Triệu phú làng Kình” đến nay cũng đã khá lâu lâu rồi, anh vẫn giữ nguyên cảm xúc ấy, em đã thật xúc động bởi cái tình của người viết và đến hôm nay anh vẫn giữ nguyên cảm xúc như ngày nào. Đọc entry nào của anh, đọc truyện nào của anh cũng trào dâng những cảm xúc về một tình yêu, và lòng tin rằng trên đời vẫn còn có những con NGƯỜI thật sự. Cám ơn anh về tất cả.

    Phản hồi
    • 30. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 28, 2011 lúc 10:21 sáng

      Vậy là chưa già đúng không? Tui còn tham sân si lắm. Tội lắm. Khekhe…Tưởng không thích lời có cánh sao mà thấy khoái tỉ thế không biết. Được lời này chắc lại viết như điên đây. Cảm ơn Lê Thủy.

      Phản hồi
  • 31. Vũ Xuân Tửu  |  Tháng Mười Hai 28, 2011 lúc 8:58 sáng

    Rất cảm động trước tấm lòng đối với trẻ em miền núi, của ông già Nô-en Phạm Ngọc Tiến và anh chị em cộng sự, tôi xin có mấy vần thơ nôm na, chúc mừng, như sau:
    Ông già Nô-en lên biên ải
    Mang quà đi tặng cho trẻ em
    Những tấm áo lung linh hoa núi
    Những nụ cười lấp lánh tuyết sương
    Tình người sưởi ấm mùa đông lạnh
    Ông già Nô-en lên biên cương.
    Tuyên Quang, 12/2011
    VXT

    Phản hồi
    • 32. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 28, 2011 lúc 10:22 sáng

      Bố Tửu ơi viết văn đi cho mọi người nhờ. Đừng làm thơ. Can khẩn cấp.

      Phản hồi
  • 33. Vũ Xuân Tửu  |  Tháng Mười Hai 28, 2011 lúc 11:36 sáng

    Thế thì phải cố làm thêm bài nữa, rồi mới tuân theo lời khuyên của ông già Noel, mà gác bút. Thơ rằng:

    Không có ông, mùa đông có lạnh không?
    Vẫn ấm chứ, bởi tình thương con trẻ
    Của mẹ, cha và thần núi, thần rừng.
    Nhưng có quà Nô-en của ông vẫn ấm hơn
    Không chỉ hơi ấm từ tấm áo
    Mà từ cả những nụ cười, từ những con tim.
    Tôi đã từng ở biên cương trong mùa đông giá lạnh
    Sưởi ấm bằng má đào cô gái người Mông
    Đắp cái váy mười hai vuông lanh trắng
    Cũng thấy ấm lên từ tình người
    Như trẻ em biên cương hôm nay được ông già Nô-en tặng áo.
    Nếu tôi được phép màu hóa thành trẻ con
    Tôi cũng sẽ lên biên cương
    Chờ ông già Nô-en đến cho tấm áo
    Khi nhỏ tôi mặc cho mình
    Lớn lên tôi ủ cho khẩu súng
    Canh chừng biên cương
    Canh chừng cho ông già Nô-en.

    VXT

    Phản hồi
  • 34. Vũ Xuân Tửu  |  Tháng Mười Hai 28, 2011 lúc 2:11 chiều

    Nhân khi Phạm Ngọc Tiến vắng nhà, bèn a-la-xô thêm bài thơ nữa.
    Sẽ có một ngày
    Ông già Nô-en khoác súng, vác quà lên biên giới
    Trẻ em ùa ra đón ông
    Bằng trứng gà và bí đỏ
    Bằng hoa rừng và ánh mắt long lanh.
    Nếu ông bị thương
    Các em sẽ băng bó cho ông bằng tấm áo năm xưa ông tặng.
    Nếu ông ngã xuống chiến hào
    Chúng sẽ đưa ông lên đỉnh núi cao
    Tạc tượng ông sừng sững bên trời
    Áo đỏ râu cười
    Và túi quà mang nặng trên vai.

    VXT

    Phản hồi
    • 35. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 28, 2011 lúc 2:27 chiều

      Khiếp quá cái bố Tửu này. Nhân đây cũng xin giới thiệu. Vũ Xuân Tửu là nhà văn xứ Tuyên, nguyên quán Ninh Bình. Hội viên tử tế của Hội nhà văn Việt Nam. Anh là một sĩ quan an ninh đã về nghỉ. Nhưng có lẽ từ khi rời khỏi biên chế Vũ Xuân Tửu viết hay hơn và mới hơn, liều hơn. Văn xuôi Vũ Xuân Tửu đậm chất đời sống, xông thẳng thừng vào hiện thực và trụ vững trên vỉa tầng văn hóa dân gian. Anh từng đoạt giải nhất truyện ngắn VNQĐ năm 2005-2006. Vũ Xuân Tửu là người nghiêm cẩn chứ không hoang dại như cái thằng tôi. Anh tốt bụng, sống mực thước không đàn bà ( sẽ có nếu ai tình nguyện và chấp nhận), rượu thì mới tập, thuốc lá không hút, trà mất ngủ. Sinh năm 1955 nhưng vẫn mạnh khỏe, không tiểu đường như tôi. Khekhe…
      Lời này là dành riêng cho bố Tửu. Dạo này bố bờ lốc bờ leo hơi bị quá. Cẩn thận kẻo bị tước lương hưu thì khổ đấy. Nhớ nhé.

      Phản hồi
      • 36. Đồ Trọc  |  Tháng Mười Hai 28, 2011 lúc 4:45 chiều

        Công nhận là bác trăn trở quá nên cái nỗi trăn trở ấy lây sang cho nhiều người. Thôi thì mầu mè nó có phai tý cũng được, bác cứ diện bộ củ Ông già Noel cho các cháu nó nhờ bác nhé!
        Mà sao bác cứ đè cổ mấy ông sinh năm 1955 thế? Số má nó thế thì làm sao được ?
        Nhưng quan trọng là chúc bác và gia đình con cái một năm mới 2012 hanh thông và vui khỏe bác nha!

        Phản hồi
        • 37. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 28, 2011 lúc 4:50 chiều

          Ái chà một bác đồ hoàn cảnh y chang bố Tửu. Hai ông đều phòng không nhà trống. Hay tui làm ông già Âm Lịch ( thay cho Noel) kết duyên cho hai ông này nhỉ. Nếu ông già Âm Lịch thì ăn mặc thế nào? Đồ đen hay đồ trắng vì không thể màu đỏ rồi. Đen, trắng nghe đã thấy kinh khiếp.

          Phản hồi
          • 38. Đồ Trọc  |  Tháng Mười Hai 29, 2011 lúc 8:39 sáng

            Heheeee…. Bác làm tôi tưởng tượng ra một ông khăn xếp áo the đi guốc mộc. Một nửa bên phải thì màu trắng,nửa trái mầu đen, tay chân mặt mũi cũng tô trắng đen như thế. Úi chà! Âm dương hội tụ, đủ cả bát âm. Nghĩ mà sướng! 😆

          • 39. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 29, 2011 lúc 9:08 sáng

            Hình dạng ông Âm Dương này hay đấy. Tôi sẽ cho nhân vật này vào một tác phẩm nào đấy đúng như mô tả của bác. Lúc đó đừng đòi kiện bản quyền nhé. Ông Âm Dương. Nhớ rồi.

          • 40. Đồ Trọc  |  Tháng Mười Hai 29, 2011 lúc 10:40 chiều

            Trời! Hai ông trọc lại nói chiện “bản quyền”?
            Bác thích sao làm vậy nhá nhá, nếu thích khóc tình duyên thì bác cứ vô nhà tôi mà bê thoải mái. 😆

          • 41. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 29, 2011 lúc 11:15 chiều

            Nhất trí cái roẹt với bác Trọc.

  • 42. Văn Dũng  |  Tháng Mười Hai 31, 2011 lúc 4:31 chiều

    Tiễn Năm cũ,chào Năm mới,chúc Bác Tiến và gia đình luôn luôn mạnh khỏe,vui tươi,ước gì cũng đựợc,mong gì cũng tới!
    Chúc bác “chân cứng đá mềm” dài dài.Bác thích chứ?
    Sao lại”nếu còn có một Giáng Sinh cho mình nữa..”? Sẽ còn rất nhiều Giáng Sinh cho bác.Bác còn được làm ông già Nô-en nhiều lần.Chắc thế!

    Phản hồi
    • 43. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Một 1, 2012 lúc 8:08 chiều

      Cứ tính gần cho nó lành bác Văn Dũng ạ. Cảm ơn và chúc một năm mới tốt đẹp.

      Phản hồi
  • 44. Zoe  |  Tháng Một 1, 2012 lúc 1:32 chiều

    Hế hế ,Năm mới vận hội mới! Một năm mới An khang, Hạnh phúc và Thành đạt! Năm Thìn lão phải bay như Rồng lão ạ!

    Phản hồi
    • 45. Đồ Trọc  |  Tháng Một 1, 2012 lúc 4:25 chiều

      Kiểu này là nhắc khéo : Thân Tý Thìn Tam hợp đây!
      Vậy thì bà Zoe nên nhận tuổi Canh Thân cho nó máu! 😆

      Phản hồi
      • 46. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Một 1, 2012 lúc 8:09 chiều

        Khekhe….chúc mừng năm mới cả đôi cho nhanh nhé!

        Phản hồi
  • 47. khanh linh  |  Tháng Một 1, 2012 lúc 11:48 chiều

    chúc anh năm mới sức khoẻ. Nhìn ông già noel cũng đáng yêu lắm, đêm
    khuya ngủ không được vào đọc blog của anh thấy mình nhẹ tý lo âu. Năm nay kinh tế ảm đạm kéo theo công việc kinh doanh không tốt đẹp như mọi năm có những cty vay tiền không được thanh toán cho nhà cung cấp chậm hơn nhưng mà mình cố gắng cảm thông , đọc bài viết anh xong em thấy nhẹ chút ở trong lòng . Cảm ơn bài viết của anh.

    Phản hồi
    • 48. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Một 2, 2012 lúc 12:13 sáng

      Ngày đầu năm nhẹ tý lo âu là rất lành rồi. Chúc khanhlinh có một năm kinh doanh thuận lợi. Và niềm vui.

      Phản hồi
  • 49. danchoa  |  Tháng Một 2, 2012 lúc 5:25 chiều

    Chúc anh Tiến và gia đình một năm mới vui khỏe, hạnh phúc và nhiều may mắn.

    Phản hồi
    • 50. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Một 2, 2012 lúc 5:56 chiều

      Cảm ơn bác. Cũng chúc bác vậy nha.

      Phản hồi
  • 51. Bùi Văn An  |  Tháng Một 3, 2012 lúc 2:39 chiều

    Nè ,Năm nay Lão 70 tuổi ta rồi nhé , Lão còn minh mẫn ,Lão cũng không “mất nập chường”. Dám cá cược với LÃO một thùng bia Sài gòn không ? Khi nào mà nhà văn Phạm Ngọc Tiến trưng ra được một văn bản của Nhà nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa hoặc Công Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam về việc cho công sở ,trường học ………nghỉ ngày Nô En , Phật Đản….Lão mới chịu thua.
    Khi nhà văn Tiến còn nhỏ càng không có chuyện này. Dù không dám cá cược ,nhưng cứ trưng được văn bàn Lão cũng thưởng như các bác CCB treo thưởng cho tòa nhà “cao nhất nước” nếu xây đúng hạn.

    Phản hồi
    • 52. phạm ngọc tiến  |  Tháng Một 3, 2012 lúc 4:19 chiều

      Là sau năm 75 bố già ạ. Bố lấy vợ trong đó sao biết ở ngoài Bắc thế nào. Sè Goong của bố không bàn.

      Phản hồi
  • 53. Bùi Văn An  |  Tháng Một 4, 2012 lúc 8:03 chiều

    Sau năm 75 cũng được cứ trưng ra đi ,sẽ có thưởng .Nè hồi còn làm “đày tớ “,lão đã đòi cho mọi người nghỉ ngày này đó , quan trên trả lời : nước ta không có quốc giáo ,tất cả các tôn giáo đều bình đẳng như nhau .Nếu nghỉ hai ngày này thì các ông Hòa Hảo ,Cao Đài ….và các đạo khác cũng đòi nghỉ thì giải quyết ra sao .Mãi gần đây mới điều chỉnh ,nhưng cũng chỉ cho nghỉ và coi như có phép đối với người của tôn giáo đó thôi. Chứ không cho cả nước nghỉ đâu nhé ,đừng lầm.
    Nè .’ Lão bao đời sống ở ngoài đó ,mới vào đây nửa đời thôi nhé ,gắn bó với ngoài đó hơn nhiều người ngoài đó. đừng có bịp lão nhé.
    Không cãi nhau nhiều ,có dám cá cược thì bảo.

    Phản hồi
  • 54. thanhxuân  |  Tháng Một 5, 2012 lúc 2:46 sáng

    He..He..Thấy 2 lão cự nhau về ngày ‘Nom Em’ và Phật Đản.Tôi đồng tình và về phía với anh Bùi Văn An,mà ông Tiến nói hồi còn nhỏ 2 ngày đó được nghỉ là lại sai tít mù tắp,2 ngày đó chỉ là ghi chữ đậm trên lịch thôi,kể cả sau 75 và thập niên 80.

    Phản hồi
    • 55. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Một 5, 2012 lúc 9:22 sáng

      Chẳng nhẽ mình nhầm thật. Trí nhớ suy đồi!

      Phản hồi
  • 56. ÔNG GIÀ NOEL VÀ THÌ TƯƠNG LAI | Mai Thanh Hải  |  Tháng Sáu 14, 2012 lúc 7:25 chiều

    […] Phạm Ngọc Tiến – Đi Tây Bắc gần trọn cả tuần. Vẫn là cái Chương trình Cơm có thịt của ông Trần Đăng Tuấn. Tít mù vòng quanh đến gần hai ngàn cây số. Mệt. Và bức xúc. Dạo này mình hay tâm trạng, hay vân vi cứ nghĩ là do tuổi tác (gần 6 chục xuân xanh còn gì), nhưng không phải. Sống nhiều, dần chai sạn sẽ dẫn đến vô cảm nhưng ở tuổi mình còn bừng bừng khí thế yêu thương, còn ngùn ngụt bức xúc thế này thì đích thị là mình chưa già hoặc là tuổi già nó thế chăng?. Khe! Khe!… […]

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


Tháng Mười Hai 2011
H B T N S B C
« Th11   Th1 »
 1234
567891011
12131415161718
19202122232425
262728293031  

CHÀO KHÁCH

free counters

%d bloggers like this: