Xử thế (Truyện cực ngắn)

Hai bố con đèo nhau bằng xe máy. Bố kính cận hơn năm mươi tuổi. Con gái kính cận dưới đôi chục mặc đồng phục trung học. Trời vừa mưa to khiến đường đọng những vũng nước lớn. Người bố thận trọng đi vòng sát vào lề đường. Một chiếc ô tô con bóng loáng lao đến. Người bố vội giơ tay vẫy vẫy ra hiệu. Rẹt. Chiếc xe tạt nước ướt hết cả bố lẫn con. Người bố làu nhàu cáu kỉnh:

-Ác!
Con gái lau mặt vuốt những sợi tóc ướt nhẹp:

-Tại mưa bố ạ. (more…)

Tháng Mười Hai 18, 2016 at 2:01 chiều Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Chợ nơi kẻ chợ (Tạp văn)

            Tự nhiên anh bạn tôi đặt câu hỏi, Hà Nội hiện có bao nhiêu cái chợ? Ui giời, quá là hóc búa.  Họa có là thánh cũng chả đếm đủ được bởi thế nào được gọi là chợ? Khó trả lời đấy. Một góc đường vài người bán rong tụ lại rồi dân tình thấy tiện xúm đến mua mua, bán bán thế là hình thành cái chợ cóc. Còn biết bao những chợ đuổi, chợ tạm bên cạnh những chợ truyền thống nữa, tính làm sao hết được. Vậy còn những cái chợ chính của thành phố gắn liền với người dân Kẻ Chợ xưa nay? Kẻ Chợ, ừ nhỉ lâu không dùng cái tên xưa dân gian vẫn dùng để chỉ Hà Nội, chỉ người Hà Nội. Đúng quá, đã là dân Kẻ Chợ tất ai cũng phải biết đến những cái chợ này. (more…)

Tháng Mười Hai 17, 2016 at 6:52 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Tình yêu thạch sùng (Truyện cực ngắn)

Tôi có thói quen khi ngồi viết những lúc bí tắc thường nhìn trần nhà. Thư giãn lắm. Trần trắng nhìn lâu ra hình thù những hoa văn đủ kiểu. Trí não tha hồ tưởng tượng và bay bổng. Nhất là ngắm nhìn lũ thạch sùng. Đó thật sự là cả một thế giới. Có đủ chiến tranh, hòa bình, lãnh thổ của từng cặp. Tất nhiên cả tình yêu đực cái nữa.

Một dạo xây nhà mới. Nhà xây theo lối thời thượng có trần thạch cao đèn chùm và lưới chắn không để lọt muỗi và côn trùng vào nhà. Thế là tiệt mất thạch sùng. Cũng thiêu thiếu nhưng rồi giống người vốn bạc chỉ ít hôm là thạch sùng chìm vào quên lãng. Một hôm bạn tặng thùng sách quý dù đã cũ. Bê vào phòng làm việc. Ngay hôm sau xuất hiện một đôi thạch sùng. Thì ra chúng náu trong thùng sách. Sau ít thời gian bỡ ngỡ đôi thạch sùng trú ngụ ở hốc trần thạch cao. Tôi lại có dịp được ngửa mặt ngắm chúng theo thói quen tưởng đã mai một. Chúng bên nhau mỗi ngày theo vũ điệu đực cái. Tôi đoán thế vì chúng luôn kè kè quấn quýt. Nhưng rồi tôi phát hiện đôi thạch sùng ngày một gầy yếu và ít rời khỏi hốc. Chúng ốm chăng. Không phải, mãi rồi tôi cũng hiểu ra chúng đói. Nhà kín mít thế kia đào đâu ra côn trùng muỗi mắt để ăn. Tối đó tôi bật đèn sáng, mở cửa lưới. Giây lát côn trùng đã bay vào bám đặc tường. Khỏi nói niềm vui sướng vô bờ của thạch sùng. Nhưng rồi cái gì kia. Một con thạch sùng béo mẫm xuất hiện. Có thể nó theo cửa sổ ngỏ lọt vào. Nó là một con đực. Biết thế vì nó tiến tới lãnh thổ đôi thạch sùng chủ nhà bằng sự hung hãn. Tất nhiên là con đực lao ra nghênh tiếp để bảo vệ tổ ấm. Cuộc chiến khá dai dẳng. Kết cục con đực chủ nhà rụng đuôi thua trận và kiệt sức rớt xuống nền nhà. Tôi thấy nó thoi thóp bèn đặt nó vào một góc nhà hy vọng nó sẽ hồi tỉnh. Đêm ấy tôi quan sát tổ thạch sùng. Không thấy con thạch sùng nào ra ngoài. Bất chợt lòng buồn vu vơ. Chẳng nhẽ con thạch sùng cái đã nhanh chóng đến với người tình mới. Vu vơ thế mà cũng trằn trọc cả đêm dài. Sáng dậy thấy trên trần chỉ có mỗi con thạch sùng mới. Nhìn ra chỗ đặt con thạch sùng không thấy nó đâu nữa. Thắc mắc rồi tôi cũng quên ngay chuyện đó. (more…)

Tháng Mười Hai 16, 2016 at 6:15 sáng 2 comments

Không đề (Truyện cực ngắn)

Người đàn ông đứng hút thuốc trên vỉa hè. Một chiếc xe con sang trọng trờ đến táp vào lề đường. Rít một hơi thật dài, người đàn ông nhả khói vội vã rồi vứt điếu thuốc xuống mặt hè, mở cửa bước lên xe. Vừa lúc thiếu phụ xách túi đi qua liếc xéo người đàn ông một cách khinh bỉ. Chị ta cúi xuống nhặt điếu thuốc còn non nửa vứt vào một thùng rác cách đấy chỉ một mét.
Một lát sau thùng rác bốc cháy.
PNT
(more…)

Tháng Mười Hai 15, 2016 at 6:42 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Quán nước vỉa hè (Tạp văn)

            Có lẽ không đâu như Hà Nội lại nhiều quán nước vỉa hè đến vậy. Hầu như bất cứ hè phố, hè ngõ nào cũng xuất hiện một quán nước. Và cách thức xuất hiện của nó đa phần giống nhau. Một góc hè, trong một con ngõ hay dưới gốc cây hoặc bất cứ chỗ nào trống thuận tiện và đa phần đều cơ động chứ không cố định tuyệt đối. Sự tạm bợ của quán nước đã thành truyền thống. Nhưng theo truyền thống thì nó lại là một nghề trụ được bền vững ở Hà Nội.

            Những năm bảy mươi các quán nước Hà Nội đều được gọi là quán nước chè chén. Sở dĩ gọi như vậy vì chủ đạo của các quán nước vỉa hè này bán nước trà. Tất nhiên cũng còn dăm bảy mặt hàng khác nhưng nước trà là số một. Cho đến tận bây giờ tôi vẫn không hiểu tại sao trà lại được gọi là chè. Có thể gốc của trà mạn là cây chè nên có chè xanh, chè tươi và hình như cũng có liên quan đến cái chén đựng nước chè. Đó là loại chén sứ màu trắng dân tình vẫn gọi là chén quả hồng. Lúc đó giá một chén nước chè là 5 xu tiền của Việt Nam dân chủ cộng hòa. Trải qua hai cuộc đổi tiền năm 1978 (thống nhất trong cả nước dùng một loại tiền) và năm 1985, giá cốc nước trà bây giờ là 3 ngàn đồng. Vật đựng nước  cũng không dùng chén sứ nữa mà dùng cốc thủy tinh. Và tất nhiên chẳng ai gọi những quán nước đó bằng tên quán chè chén nữa. Vật đổi sao rời, thiên hạ tiến lên hiện đại, dân tình cách mạng nhiều thứ nhưng lạ là các quán nước vỉa hè hình thức thay đổi không mấy đáng kể. Một chiếc bàn gỗ được đóng theo lối tủ có vách che và cánh cửa để mở, kê thò thụt nép sát vào tường nhà hoặc là một phần ngõ nhỏ. Xôm hơn là chễm trệ ở cửa ra vào đối với những quán nước mà chủ nhân chính là người sở hữu ngôi nhà. Trên mặt bàn đựng vài lọ kẹo bánh cùng với một số mặt hàng đơn giản khác. Ghế ngồi đa phần là những chiếc ghế gỗ con con được đóng bằng các loại gỗ tạp, thải loại như vỏ thùng hàng hoặc gỗ tiết kiệm, chắp vá. Sau này thì ghế nhựa thay thế. Hình thức thì thế nhưng nội dung cách thức bán quán nước bây giờ lại có nhiều điểm khác biệt so với ngày trước. (more…)

Tháng Mười Hai 14, 2016 at 7:16 chiều Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Phật (Truyện cực ngắn)

Cô hoa hậu đăng quang ở tuổi đôi mươi luôn xuất hiện trong những cuộc từ thiện lớn. Mơn mởn. Xinh đẹp. Nõn nường. Ai cũng bảo xứng đáng quá. Mặt như trăng rằm kìa. Nhân hậu lắm, đức độ lắm cái mặt đó, việc làm đó. Chỉ mươi năm sau cái mặt ấy bị bóc đi hết phần thánh thiện trơ ra lớp phấn son hàng hiệu đắt tiền để lộ đủ tham sân si khiến cô trôi tuột mọi thứ, cả giời cho lẫn người tặng.

Chưa đọc xong cái tin về cô hoa hậu mình ngưỡng mộ đã thấy tê tái buồn. Ngày đó nhiều người bảo cô có khuôn mặt Phật, tấm lòng Phật. Gặp cô dăm lần trong các lễ lạt. Một lần viết về những việc cô làm. Giờ ào ụp tất cả. Cuộc đời là thế này đây. Cố víu vào những tấm gương để níu kéo điều thiện nhưng điều thiện ngày một hiếm hoi, xa xỉ. Đỉnh cao và vực sâu chỉ gang tấc. Bỗng mưa ràn rạt quất. Lên kính phóng xe như điên. Mù mịt người xe. Những khuôn mặt người nhấp nhoảng trong màn mưa ảo mờ như những khuôn mặt ma. Toàn ma chứ làm gì có người, đừng nói Phật. Thôi chết bị ám rồi. Sụp đổ thần tượng cũng đừng bi lụy quá thế chứ. Ngã rẽ cầu vượt. Đèn đỏ. Đạp phanh. Cả rừng người rùng rùng đỗ lại. Vẫn những khuôn mặt chập chờn.  Chợt thấy cô bé tuổi mươi lăm áo mưa kín mít bên cạnh dựng vội xe đạp chạy xé nước vào lề đường. Ở chân cầu một cậu bé tàn tật, chân tay teo tóp ngồi thu lu run rẩy vì lạnh. Phía trước đặt cái mũ ướt đầm nước mưa lỏng khỏng vài tờ bạc lẻ. Cô bé thả vào mũ tờ bạc 5 ngàn rồi chạy về chỗ dựng xe. Bất giác nhìn thấy cậu bé đang vẫy vẫy tay cảm ơn cô bé. Hạ kính sững sờ. Khuôn mặt gầy guộc teo tóp bệnh tật nhưng nụ cười tươi rói cùng ánh mắt sáng, trong veo vẻo bất chấp mưa gió và mọi thứ khác. Cô bé nhìn sang chỗ chân cầu tay vẫy vẫy nhẹ chào cậu bé. (more…)

Tháng Mười Hai 14, 2016 at 4:57 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Quy luật (Truyện cực ngắn)

Chủ nhà bị vợ bỏ đi theo trai, buồn chơi cá cảnh. Mỗi ngày là một đàn cá nhỏ thả vào bể làm mồi cho con tai tượng vằn vện vàng đen. Chứng kiến cuộc tàn sát, thương những con cá nhỏ, con trai chủ nhà 10 tuổi mua chục con cá chọi đen là loài cá chiến hung dữ thả vào bể để đánh hội đồng con tai tượng. 30 giây cả chục con chọi chết ngửa bụng. Xót cá chọi, con chủ nhà tức giận mắc thịt bò làm mồi câu giật con tai tượng bay ra khỏi bể. Đúng lúc con mèo vàng lười nhác hàng ngày bỗng nổi cơn lướt nhanh như gió cắp con tai tượng vót lên tầng thượng. Đêm ấy mèo vàng dính lưới của miu tặc hóa kiếp ở hàng tiểu hổ.
Không còn thú chơi cá cảnh, chủ nhà dẫn về một người đàn bà mới. Con chủ nhà bắt đầu chơi cá cảnh. Bằng những con chọi đen đấu nhau mỗi ngày. (more…)

Tháng Mười Hai 13, 2016 at 9:59 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Bài đăng cũ hơn Newer Posts


Tháng Bảy 2017
H B T N S B C
« Th12    
 12
3456789
10111213141516
17181920212223
24252627282930
31  

CHÀO KHÁCH

free counters