Tàn đen đốm đỏ- 1 (Tiểu thuyết)

Tháng Mười Một 5, 2009 at 10:21 sáng 67 comments

Lời tác giả:

Tôi viết cuốn tiểu thuyết này năm 1994. Thời điểm đó vấn đề MIA với các quân nhân Mỹ mất tích trong chiến tranh Việt Nam đã tạm ổn. Phía Việt Nam nỗ lực trong công việc tìm kiếm trao trả các hài cốt binh lính Mỹ tìm đươc.

Một ngày, tôi chợt nhớ đến con số mấy chục vạn người Việt mất tích trong chiến tranh. Hài cốt họ ở đâu? Hồn phách họ thế nào? Những bà mẹ mất con, những người vợ mất chồng, những người con mất cha…Tất cả đều mong mỏi một ngày nào đó họ tìm ra được manh mối người thân và đưa được hài cốt về quê hương bản quán.

Trong trí tưởng của tôi lúc ấy hiện lên rành rẽ một thế giới của những vong hồn.

Vong hồn tức là hồn chết.

Trong đời sống con người chúng ta đã hình thành hai thế giới. Thế giới Dương là thế giới chúng ta đang hiện hữu. Thế giới Âm là thế giới con người khi chết đi quy tụ lại. Trần sao, âm vậy là quan niệm đã được hình thành từ ngàn đời và đang tồn tại trong cuộc sống hiện đại hôm nay.

Nhưng thế giới của những vong hồn trong tiểu thuyết này là một thế giới khác do tôi tưởng tượng ra để dành cho những vong hồn. Đó là một thế giới kẹt giữa trần thế và âm cung. Thế giới của những con người vô danh không tên không tuổi, không mồ, không mả, không hương, không khói, không được  thờ cúng, thừa nhận…

Tàn đen đốm đỏ được in lần đầu năm 1994 và tái bản nhiều lần. Bản mới nhất do NXB Văn học ấn hành năm 2008.

Tàn đen đốm đỏ là câu chuyện của chính bản thân tôi, bạn bè tôi và thế hệ tôi. Văn chương của tôi đơn giản, mộc dễ hiểu nhưng với một vấn đề thuộc về tâm linh nên trong tiểu thuyết này  tôi sử dụng thủ pháp đa tuyến đồng hiện với nhiều ngôi kể nên tương đối khó đọc và nếu ai không thích sẽ khó nắm bắt hết nội dung. Post lên blog như tiêu chí của tôi là lưu giữ bản thảo song cũng có mong muốn chia sẻ với bạn đọc một vấn đề tồn tại nhức nhối, hậu quả của cuộc chiến tranh đẫm máu không thể khắc phục. Theo tôi, đây là sự mất mát lớn nhất của cuộc chiến tranh Việt – Mỹ mà dân tộc chúng ta phải gánh chịu không chỉ trong quá khứ, hiện tại mà còn kéo dài nhiều năm nữa trong tương lai.

Cảm ơn những ai đã đọc, sẽ đọc và chia sẻ. Mong được lượng thứ.

PNT

1.

Đường quanh co và nham nhở. Mới vạc vỡ nên đá sỏi lổn nhổn, bụi đồi đỏ quạch cuộn như lốc. Không vì thế mà chiếc Toyota mười hai chỗ đời mới nhất bớt hùng hổ. Nó lao như một gã cuồng bị tống thêm chất kích thích. Chiếc xe rẹt thẳng vào khu nhà nghỉ. Nó khự lại trong sự bực tức của nhân viên bảo vệ và đám khách nghỉ nhàn tản đang dạo trong sân. Trần sì có sáu gã. Trạc trung niên cả. Nhìn cũng biết là hạng người thành đạt. Ngữ này cậy tiền dửng mỡ đây. Lạ, họ toàn người cùng giống. Khu nghỉ Sơn Đại mới mở được dăm tháng. Khách du lịch phần nhiều cặp đôi. Đa số chán cảnh cuồng nhiệt đô thị, tìm đến nơi rừng quạnh, nước hoang này để đảo, xới hương tình. Hoặc để tận hưởng những cảm xúc mới lạ. Thế, nên đám ngổ ngáo kia có phần lạ lẫm trước mắt mọi người. Bọn họ cần gì nhỉ? Không nhẽ lại quẳng tiền chỉ để lấy một chỗ thù tạc. Đấy, nhìn kìa, hộp lớn, hộp nhỏ, toàn đồ uống ngon lành. Nhân viên bảo vệ nhà nghỉ xăm xắm bước đến:

– Các ông cần gì?

Cả sáu gã đều cười. Lại cười to mới ớn. Mãi sau, chính gã cầm lái, người to như hộ pháp, béo nẫn, trả lời rất hách. Thứ giọng chỉ có ở người quen dùng quyền chức:

– Cần một phòng có máy lạnh để đựng đồ!

Dường như quá quen với chức phận của mình, người nhân viên điềm đạm:

– Mời ông vào thường trực.

Năm gã còn lại tụ ngay dưới gốc thông già. Tức thì đồ uống bật bôm bốp. Ồn ã một góc sân nhà nghỉ. Bỗ bã lắm. Nghe cũng biết ngay không phải đẳng của họ. Toàn người sang trọng thế kia. Nhưng thôi kệ xác, vài đôi nhún vai lặng lẽ rời sân. Đang giữa một buổi sáng bình yên. Mặt trời hè chả nghĩa lí gì so với rừng thông tán rậm. Họa hoằn một vài đám nắng loang lổ mới đáp xuống được mặt đất đầy sỏi và lá rụng. Gió – gió đầu nguồn thong thả buông mình. Tiếng gió thở nhè nhẹ, quấn quýt. Thoảng nhặt vài chiếc lá khô, may mắn chộp được xoáy gió, cất mình lên cao, tưởng chừng có thể trở về được với cây mẹ.

– Nhìn kìa! – Một gã trong bọn khoái trá hét lên. – Những chiếc lá của số phận đang vùng vẫy để trở về chỗ đậu quy luật.

– Im mồm đi. – Tiếng của ai đó. – Lạ cho bọn nhà văn chúng mày. Sung sướng gì trong những điều nhảm nhí ấy. Quy luật cái con tườu. Lá già ắt phải rụng. Lá rụng ắt phải mục.

– Không hẳn thế. Có những chiếc lá rụng lúc còn xanh.

– Thôi, – một tiếng ồm ồm cắt vào, – xin các bố. Buổi sáng đẹp thế này, đừng làm hỏng. Nhìn ra hồ mà xem.

Cả bọn ngước mắt. Có tiếng thở dài. Một vùng hồ lặng phắc, ngút ngát trải kín tầm mắt. Xa lăng lắc, dãy núi xám mờ hiện lên trong nắng lấp loá.

Vẫn tiếng ồm ồm:

– Đấy là chỗ hành quân đến. Rồi không còn sức mà cãi vã.

Không khí đột ngột tắc nghẹn. Chỉ còn mỗi tiếng bia óc ách réo.

Bây giờ, cả bọn đang bập bềnh trên hồ. Chiếc thuyền gỗ vỏ mùng mục, có vẻ quá tải, uể oải trôi chầm chậm. Gió nhẹ nhưng mặt hồ vật vã quặn sóng. Sáng nay, cả bọn phải vất vả lắm mới tìm được con thuyền này. Khỉ gió thế, nhà nghỉ nhà ngheo mà không sắm nổi cái ca nô cho du khách. Cũng là nhờ sự giúp đỡ của tay bảo vệ. Sau khó chịu ban đầu, tay kia hồ hởi hoà đồng ngay. Thì ra, toàn cánh lính cả. Mẹ kiếp, ưu điểm số một của chiến tranh có lẽ ở chỗ tạo ra sự thông cảm tuyệt đối giữa những người từng tham gia trận mạc. Kể cũng lạ, biết ý định rồ dại của đám ngổ ngáo muốn hạ trại trong núi, bên kia hồ, tay bảo vệ sốt sắng một cách rất vô tư, đạp xe hẳn chục cây số đường núi để thuê thuyền hộ. Vùng này chưa có du khách nào làm chuyện điên rồ ấy.

Thực ra, ý định này đã manh nha từ lâu lắm, nhưng phải đến gần hai mươi năm sau chiến tranh, họ mới thực hiện được. Cũng là vì hoàn cảnh. Mỗi người có phận đời riêng để bươn chải. Muốn bứt ra, tụ với nhau nơi rừng rú, dù chỉ một vài ngày, sống lại thời chiến trận, không phải dễ, chuyến đi này gần như một sự câu thúc không cắt nghĩa nổi.

Sáu người, phần còn lại của một tiểu đội trinh sát, phiên chế trong một trung đoàn hỗn hợp, thành lập trước chiến dịch 1972, gồm cả pháo phòng không, mặt đất và bộ binh của mặt trận B2. Mười một người cả thảy. Ba người chết có phần mộ, được phong tặng liệt sĩ tại chỗ. Hai người mất tích, phải cầy cục nhiều năm mới được công nhận. Đành là thế, nhưng vẫn có cái gì bứt rứt không yên. Nhiều năm qua, bạn bè đã cất công tìm kiếm. Đủ mọi cách vẫn biệt vô âm tín. Mới đây, đám lính liên tục tìm kiếm trên các phương tiện truyền thông. Vẫn biết mò kim đáy bể nhưng dù sao còn có một tẻo teo hi vọng để bù lấp vào khoản bứt rứt kia.

Con thuyền lừ lừ rẽ nước. Chẳng ai nói một câu. Hình như mỗi người đang đuổi theo một miền riêng nào đó. Cả con bé lái thuyền cũng vậy. Nó lầm lì đáng sợ. Mặt kia, chắc cũng đã tuổi thiếu nữ nhưng người quắt quặt như một gốc thông khô. Vẻ lam lũ không giấu được trên da thịt, áo quần. Nó bặm môi, cặm cụi đạp chèo. Trời đang về chiều. Nắng nhưng nước hồ xanh thẫm màu lá. Cái hồ thiên tạo này mới được ngành du lịch phát hiện. Phía con thuyền đang hướng đến thuộc về dãy Tam Đảo. Vẫn còn rơi rớt những cánh rừng hoang sơ. Dân cư thưa thớt. Cả bọn mang đi toàn đồ trận. Hoá ra thằng nào cũng thế, đều giữ lại được những kỉ vật cuối cùng của chiến trận. Long tẩu, chính gã hộ pháp lái xe, đứng ra tổ chức chuyến đi này. Gã đang đương nhiệm chức vụ giám đốc một doanh nghiệp lớn. Gã hỏi con bé:

– Nhà cháu ở đâu?

Không nói, nó hất hàm về phía một doi đất nổi gần sát bờ. Núi đã sừng sững trước mặt. Rừng hiện ra. Gần như rừng khộp ở miền Đông. Cây không cao lắm nhưng thẳng. Cả bọn xuýt xoa, vẻ nôn nóng hiện hết ra mặt. Không đợi mũi thuyền cập hẳn bờ, tất cả túa xuống. Nước bắn tung toé, thuyền chòng chành suýt lật. Mắt con bé long lên tức giận song miệng nó vẫn mím chặt. Bình, sĩ quan không quân, chuyển ngành làm đội trưởng đội vệ binh sân bay dân dụng, cuồng lên như một đứa trẻ. Lạ, bốn mươi rồi trẻ trung gì nữa. Bình hát rống lên. Đúng hơn là hét: “Rừng ơi, ta đã về đây…”. Trên đã kể đến Long tẩu. Biệt danh này đeo theo gã ròng rã đến tận bây giờ. Có gì đâu, ngày còn tân binh ở Thanh Hoá, sểnh tí là gã chuồn. Chuồn rất tài. Bốn tháng huấn luyện, gã phới về Hà Nội trót lọt đến ba lần. Cũng tại vì yêu sớm. Cô người yêu, sau chiến tranh thành vợ, có hai mặt con. Cuộc sống yên ổn, không còn gì để phàn nàn.

Sáu thằng đàn ông hối hả khuân đồ nghề lên bờ. Bờ là một bãi thoải. Sát mép nước, cát vàng trải óng. Thắng vịt kêu lên:

– Đẹp quá. Giá thu hẹp lòng hồ lại thành sông thì chỗ này không chượi vào đâu được, đích thị là dốc Ba ba của dòng Đa quýt.

Dốc Ba ba, có đến già cũng không quên được. Ngày ấy A trinh sát còn đủ mười một thằng. Thằng Vịnh, một trong hai đứa mất tích, nhà ở ngoại thành, nhìn tăm sủi dưới sông, đoán đúng hướng đi của một con ba ba lớn, bèn ném bộc phá chặn đầu. To lắm, phải hai thằng khiêng ì ạch. Dễ đến hơn hai chục kí lô lận. Loay hoay dao thớt, cả tiểu đội đánh chén một bữa thịt ba ba ngon chưa từng có. Hôm đó, hình như bù lại đêm trước bị giam trong mây, trăng sáng khác thường. Trăng rượi sánh cả một triền dốc. Mười một thằng lính nhồm nhoàm, bốc bải. Tất cả quây tròn vào khay thịt chất ngồn ngộn, trắng ngần. Thịt ba ba chần chấm muối nhắm với trăng suông cũng tuyệt chán. Cả bọn khật khừ như say thật. Bữa ăn chưa kết thúc thì Ngọc khợp ôm bụng. Đau quặn muốn lòi cả mắt. Nó là thằng tợn ăn nhất. Lương khô loại 701, khợp gọn bốn phong kèm theo vài ca nước suối, mặt vẫn rười rượi buồn. Thành nhà văn rồi vẫn chưa bỏ được cái nết ăn thùng bất chi thình kia. Cũng may, Ngọc khợp sinh ra không bị xếp vào loại người bị đói. Cái mồm còn chứa đầy thịt của nó ư ử, không nghe rõ lời rên. Chắc đau lắm nên mặt Ngọc khợp xanh còn hơn đít nhái ở ẩn. Bỗng nó vùng chạy. Mới chỉ được dăm mét nó ngã sõng soài. Kìa, Ngọc khợp cuống cuồng cởi quần. Kinh quá, còn hơn cả trung liên xổ băng. Hầu như tất cả nhăn mặt. Cái thằng đểu quá trời. Thế này thì còn ăn uống gì nữa. Quân khốn nạn. Song chưa ai kịp phản ứng thì một người, rồi lần lượt tất cả ôm bụng. Không ai tránh khỏi động tác bất nhã của Ngọc khợp. Hoá ra nó là thằng chạy được xa nhất. Lì như Cường choắt thành khốn khổ. Nó bĩnh tại chỗ không kịp cởi quần. Đêm ấy cả tiểu đội bị Tào Tháo hiển thánh quần cho một trận thấy ông bà, ông vải. Đầu tiên còn chồm hỗm thành nhóm, chuyện trò cười nói rinh rích. Sau mệt quá, đứa nào cũng dật dờ như cô hồn gặp thầy pháp. Hoá ra, vì sức ép bộc phá nên ba ba vỡ ruột. Giống ấy độc tận cùng, ứng nghiệm tức thì. Cũng may đêm đó yên bình, không chuyện gì xảy ra cả. Thật hú vía. Nói dại, có lệnh chiến đấu thì cầm chắc cả bọn đi tong.

Câu gợi của Thắng vịt vừa khẩu vị khiến cả bọn như hăng lên. Gọi Thắng vịt vì người nó tròn ung ủng, đi đứng lạch bạch như vịt bầu tìm chỗ đẻ. Sau bảy nhăm, nó miết một lèo ở nước ngoài. Lấy vợ cùng đội xuất khẩu. Vốn cũng kha khá. Mới về nước được vài năm, tậu nhà mặt phố, mở cửa hiệu buôn bán nhì nhằng để giết thời giờ hơn là sinh lãi.

Chừng một tiếng sau, cả bọn đã yên vị trong chiếc lều bạt dã chiến. Loại lều dân dụng, Long tẩu mượn ở kho của xí nghiệp. Tuy thế, cảm giác chiến trận không hề suy giảm. Lều được dựng dưới tán một cây mỡ cành lá xòe rộng. Rừng ở đây thưa, rặt loại cây gì cao ngồng, thân sùi. Đốt thử vài cành khô thấy khói sè mắt. Dù sao cũng còn chỗ mắc võng được. Thôi, gọi là có tẹo rừng.

Bữa tiệc lại rừng được chuẩn bị rất nhanh. Một không khí trang nghiêm, bất chợt ùa đến. Sáu thằng đàn ông quây tròn. Long tẩu trịnh trọng:

– Các bạn, ta nâng cốc tưởng nhớ một thời đã qua.

Sáu lon bia chạm vào nhau nhè nhẹ.

– Mới đó đã mấy chục năm. – Chợt Ngọc khợp thảng thốt. – Khoan! Hãy bầy phần tiệc của những người không về được cuộc gặp hôm nay.

Năm lon bia nữa được bật nắp, xếp thành hàng liền nhau. Cường choắt lẩm bẩm:

– Quên mẹ nó mất. Giá có thẻ hương thì tốt.

Biên mu-gích chêm vào:

– Cần gì. Châm cho chúng nó mỗi thằng điếu thuốc là được. Ngày chúng nó đi cũng có hương khói gì đâu.

Cường choắt châm thuốc đặt lên các lon bia. Người Cường nhỏ quắt nên gọi thế. Tuy nhỏ nhưng nó là đứa lanh lẹ nhất bọn. Duy nhất Cường choắt còn tại ngũ, hàm thiếu tá, chỉ huy một trung đoàn phòng không ở biên giới phía Bắc. Còn Biên, một kĩ sư điện vừa đi đường dây 500KV về. Biên từ ngày trẻ đã tất bật, tả tươm như một nông dân thực thụ.

Ắng đi một lát. Khói từ những điếu thuốc cúng bay thành những vệt thẳng dài. Những đốm lửa hồng xíu rực lên như những con mắt đỏ tọc. Cả bọn lạnh ngắt. Long tẩu bảo:

– Thằng Ngọc. Mày khấn khứa vài lời. Gọi chúng nó về cùng vui với anh em.

Mắt cả bọn nhoè nhoè. Ngọc khợp theo nghề viết. Hiện là biên tập văn nghệ của một tờ báo. Giọng nó nhão ra, ướt nhoẹt:

– Chúng mày ơi. Về đi. Về đây với anh em tao. Còn sáu đứa Long, Bình, Thắng, Cường, Ngọc, Biên. Mỗi đứa chúng tao một nghề. Có đứa khấm khá. Có đứa gian nan. Nhưng không đứa nào quên được những ngày ấy. Sống linh chết thiêng, chúng mày về. Hơn hai mươi năm rồi.

Cả bọn lần lượt vái vào những lon bia thờ. Đây là thằng Đinh A trưởng, lớn nhất bọn, quê ở Nam Hà. Đây là thằng Lệ, nhà ở nội thành Hà Nội, vào bộ đội cùng một ngày với Long tẩu. Còn đây nữa, thằng Quang, quê nội nó ở Sài Gòn. Bố đi tập kết. Nó đẻ ở Hà Nội. Cả ba đứa bị pháo dập trúng hầm chết ở Chơn Thành. Hai lon bia cuối cùng của thằng Vịnh, thằng Phương. Thằng Vịnh quê ngoại thành. Thằng Phương nhà ngay sát Hồ Gươm. Hai thằng mất tích chỉ một năm trước hoà bình.

Uống, uống đi. Men của bia rượu sao đượm bằng chất men nồng của thời gian. Khuôn mặt của sáu đứa hồng lên, xám lại, xanh ngắt rồi lại hồng lên. Vòng quay ngắn ngủi của sắc mầu liệu có tương ứng với vòng quay chao đảo của thời gian. Không, làm gì có sự so sánh khập khiễng ấy. Thời gian, giản đơn chỉ là một chuỗi ngày và tháng nối nhau. Phần kí ức cứ tươi nguyên, tươi mãi. Kí ức về một thời đã qua, chưa xa. Và phần đời bươn chải…

Sáu thằng đàn ông lầm lụi uống. Khoang lều bạt đủ sáng nhưng vẫn nhờ nhịt thứ mờ ảo ma quái. Cõi hồn riêng của từng người đắm đi mê man. Càng mê khi từ những lon bia cúng san cho mỗi thằng, đậm thứ men đắng chát. Vị chát của lá xanh. Những chiếc lá xanh rụng ngang đời, ứ đầy mật nhựa. Bỗng Thắng vịt rên lên:

– Thôi chết, bọn mày ơi. Thuốc của thằng Vịnh, thằng Phương không cháy.

Quả có thế thật. Nãy giờ mới uống đến bia của ba thằng chết trận. Thuốc của chúng nó cháy đều đến tận sợi cuối cùng. Không đứa nào để ý đến phần thuốc của hai thằng mất tích. Tắt ngúm từ bao giờ, để lại giữa điếu cục than nhỏ, ngòm đen nhức mắt. Quái lạ, hai thằng này lúc còn ở tiểu đội nghiện nhất hạng. Lúc ấy, thuốc men nào có nhiều nhặn. Vớ được điếu thuốc, mắt sáng còn hơn kẻ háo sắc nhìn thấy gái đẹp. Mấy đứa chuyền tay nhau bập đến bỏng môi, cớ gì bây giờ chúng nó lại chê. Không thể vô lí thế được. Vẫn Thắng vịt rên rỉ:

– Đáng ngờ lắm. Tao có một ông anh họ ở B3. Chết hẳn hoi, đủ cả xương cốt. Mỗi tội giấy báo tử đề sai ngày đi. Vậy mà ông mò về. Nhất định không chịu nhận hương khói. Ngày giỗ, nén nào thắp lên ngúm đi nén ấy. Cực quá, bác tao khấn: “ Con ơi có oan khuất gì cũng cho mẹ xin. Mẹ già rồi không giúp được gì cho con nữa. Con thương mẹ, đừng thế này. Tội nghiệp cả mẹ lẫn con.”.

Cũng chỉ được non nửa tuần. Hương cứ bật bẹo, leo lét rồi lại ngúm. Xem kĩ thấy nén hương nào cũng toát nước ẩm xì. Hãi lắm!

Bình ních sốt ruột. Cái tên “ních” gắn với thằng Bình vì một lí do đặc biệt. Chuyện ấy nói sau.

– Gì, mà mày cứ vòng vo tam quốc mãi. Nói tuột đi cho xong, tấp ta tấp tửng đúng giọng con buôn.

– Bịt cái mõm “ních” của mày lại. Nghe đây này. Cả nhà sợ quá. Bác tao rộc đi. Đến nước ấy phải cậy thầy pháp đến trị. Mẹ mấy thằng mù dở. Mình, mắt sáng lành lặn còn chả ăn ai. Đằng này, mắt mũi lèm nhèm đã đành, lại chưa một ngày ngửi cứt khói, đến cầm cái cát tút còn run cầy sấy mà dám phán láo. Chuyện nhiêu khê lắm. Đận ấy tao về phép sang chơi, vớ được một lão thầy đang lập đàn, hô hoán gọi tên, bấm giờ loạn xị. Thấy cảnh thế, điên máu tao thộp ngực lão thầy pháp, tế cho một trận. Đoạn tao đốt đùng đùng cả một bó hương tướng, cắm lên bàn thờ: “Này ông – tao đấu mặt với tấm ảnh trên ban – tôi cứ nói thật không gân cốt gì cả. Ông mồ yên, mả đẹp, sung sướng chán vạn còn đòi hỏi nỗi gì. Vật mình, vật mẩy, trước thì ông được chết, bây giờ thì ông đáng chết – chết lần nữa!”. Lạ thế, bát hương bốc hoả luôn. Từ đấy êm hẳn. Chỉ thỉnh thoảng mới về hờn dỗi bác tao một tí. Trẻ mà, lúc chết mới mười chín tuổi, dằn dỗi in ít cũng chấp nhận được. Trẻ con đứa nào chả thế.

Bình ních nóng nảy:

– Quên cái chuyện họ hàng nhà mày đi. Liên quan gì đến thằng Vịnh, thằng Phương.

– Ngu. Im mồm! Sao lại không liên quan. Tao ngẫm rồi. Hình như hồn kiếp con người ta có thật. Hôm nay đông đủ, bọn chúng nó về báo đấy. Tao ngờ lắm sự mất tích của hai đứa. Hẳn có điều gì ẩn khuất ở đây. – Giọng Thắng vịt trầm xuống. – Nghĩ cũng buồn, tụi mình bây giờ sung sướng cả. Vậy mà chẳng đứa nào giúp được gì chúng nó.

– Nhưng biết giúp cái gì – Biên mu-gích đỡ lời bằng thứ giọng còn não nề hơn. – Đến tìm kiếm nhắn tin là hết. Dù sao hai thằng cũng được công nhận liệt sĩ. Đành an ủi vậy chứ biết làm sao, tao đi đường “năm trăm”. Dọc tuyến đào được vô khối cốt. Nhìn đồ nghề chôn theo, biết là cùng trang với bọn mình. Biết, mà không làm gì được. Đành gói ghém đưa về quy tập ở nghĩa trang liệt sĩ, thành mộ vô danh. Nói phải tội, chết là hết, vong hồn, vong hiếc gì. Tao không tin. Nếu có, ắt chúng nó phải tự chỉ chỗ.

Bình ních:

– Chúng mày đều có lí cả. Ngờ vực là đúng. Có ngờ, gần một năm nay mới nhắn tin ròng rã chứ. Còn nói chuyện giúp hay không làm gì. Chúng nó chết là phận của chúng nó. Mình tìm kiếm là việc của mình. Suy cho cùng chết rồi thì cần gì. Cốt là cốt ở người sống. Tìm cho người sống đỡ phải áy náy, dằn vặt…

Ngọc khợp cắt ngang:

– Gớm, hôm nay bố nào nói cũng hay thế. Tao đồng ý tiếp tục tìm kiếm chúng nó. Sang tháng, tao có chuyến đi thực tế phía Nam. Tao sẽ kiếm lão An cùng đảo về vùng cũ. Bây giờ Thắng vịt châm tiếp cho hai thằng tuần thuốc nữa. Chả mấy khi có được dịp thế này. ở dưới kia, chắc tụi nó cũng mừng, không nỡ ngăn cản đâu. Nào dô đi, trăm phần trăm nhé!

Cả bọn lại nâng lon, song không còn thấy hào hứng nữa. Mắt đứa nào cũng dè chừng nhìn vào hai điếu thuốc thờ. Cháy ngon lành. Đầu thuốc đỏ ngời. Khói tuôn rành rẽ, thẳng tắp. Bẵng một tẹo, lại chính Thắng vịt:

– Trời ạ, hệt như ban nãy.

Tắt lịm giữa chừng. Quằn queo vệt tàn đen móc lên như dấu hỏi. Mắt cả bọn trợn ngược. Khoang lều ngột đi. Ánh sáng nhợt hẳn. Mờ mờ như âm cung. Mặt đứa nào cũng bợt bạt. Im lặng rất lâu. Chắc chắn cả bọn sẽ mê mụ, nếu như con bé lái đò không đột nhiên xuất hiện trước cửa lều. Nó chăm chắm nhìn vào. Mặt lạnh lùng, vẫn không nói một tiếng.

Nó cần gì?

(còn nữa)

Advertisements

Entry filed under: Tiểu thuyết.

Điếu văn cho người sống- 2 (Truyện ngắn) Tàn đen đốm đỏ- 2 (Tiểu thuyết)

67 phản hồi Add your own

  • 1. meogia  |  Tháng Mười Một 5, 2009 lúc 10:56 sáng

    Vậy là em có cơ hội đọc lại truyện này trên mạng sau khi đọc sách in. Thanks anh Tiến.

    Phản hồi
  • 2. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 5, 2009 lúc 11:17 sáng

    Đọc giấy rồi thì còn đọc mạng làm sao được nữa mèo ơi là mèo.

    Phản hồi
  • 3. meogia  |  Tháng Mười Một 5, 2009 lúc 11:21 sáng

    Đọc được anh ạ. Bây giờ đọc chữ in mắt mũi đã nhập nhè, đọc mạng rõ hơn. Đọc lại xem mình cảm nhận ra sao.

    Phản hồi
    • 4. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 5, 2009 lúc 2:29 chiều

      Đúng là meogia nhiều cái khác lắm. Khe…khe…Cay nhất cái vụ post ngày bên tin nhắn. Lại khe…khe…

      Phản hồi
      • 5. meogia  |  Tháng Mười Một 5, 2009 lúc 2:39 chiều

        Em đố anh post ngày một bài trong chừng 10 ngày đó! Bọ Lập cũng phải có bài “sưu tầm” chứ lấy đâu ra. Mà thậm chí tác phẩm của mình cũng chỉ nên cho độc giả thưởng thức từ từ chứ bội thực chết! Còn mình thì vốn liếng… teo!

        Phản hồi
        • 6. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 5, 2009 lúc 3:28 chiều

          Đừng thách nhà nghèo húp tương. Tui cứ mang kịch bản ra post đến Tết Trung quốc cũng không hết. Nói vậy thôi, còn ít vốn phải dành phòng thân.

          Phản hồi
  • 7. Small  |  Tháng Mười Một 5, 2009 lúc 2:26 chiều

    Mới đọc lời giới thiệu nói về “vong hồn” mà small sợ xanh mặt rồi nè chú ơi! giờ làm sao mà small đủ can đảm đọc nội dung truyện đấy chứ, hu hu

    Phản hồi
    • 8. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 5, 2009 lúc 2:30 chiều

      Có chi đâu mà sợ. Vong hồn còn người còn hồn hơn cả người lẫn ma ấy chứ.

      Phản hồi
  • 9. meogia  |  Tháng Mười Một 5, 2009 lúc 2:40 chiều

    Anh Tiến, giải thưởng của HVN Hà Nội mua được cái xe hơi đó hả, sộp thế?

    Phản hồi
    • 10. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 5, 2009 lúc 3:27 chiều

      Giải thưởng dạo 94, 95 không hề nhỏ đâu. Tui nhớ cái giải “Đợi mặt trời” của nhà Kim Đồng mua được cả cái xe máy lận. Giải Hà Nội thì ít tiền hơn nhưng bạc triệu ngày đó to vật.

      Phản hồi
  • 11. Small  |  Tháng Mười Một 5, 2009 lúc 2:56 chiều

    Có cách khắc phục: Thay vì post cả bài dài trong 1 ngày thì lấy bài đó chia nhỏ ra nhiều đoạn, post mỗi ngày mỗi đoạn thay vì post cả bài 1 tuần thì làm sao mà vốn teo đi được :). Vừa duy trì thói quen của người post lẫn bạn đọc tức hàng ngày cứ vào blog đọc phần tiếp theo. Cách này vừa tiết kiệm năng lượng vừa bền lâu. Chứ để 1 tuần post 1, lâu quá cũng có hại đó, có khi làm cả hai thờ ơ, quên lãng, đi tìm post mới ở nơi khác thì nguy hiểm lắm thôi, ha ha…

    Phản hồi
    • 12. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 5, 2009 lúc 3:30 chiều

      Ko sao đâu Small, đã gọi là vui thì quan trọng gì những thứ khác. Chán là điều bình thường mà. Chú post theo hứng ấy mà.

      Phản hồi
  • 13. HOA TỬ HUYỀN  |  Tháng Mười Một 5, 2009 lúc 3:34 chiều

    Dạo này em thấy anh hơi gầy…chặc bị vợ bỏ đói hả?
    Cái vụ anh nude mà bác Lập kể bên Quê Choa ấy có bao nhiêu % là sự thật zậy?hihi

    Phản hồi
    • 14. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 5, 2009 lúc 10:11 chiều

      Vụ nuy là tất tần tật…thật ko còn chỗ chui. Khe…khe….Gầy là vì ăn kiêng bỏ nhậu. Tui ko có ruợu khó ăn lắm.

      Phản hồi
  • 15. meogia  |  Tháng Mười Một 5, 2009 lúc 3:58 chiều

    Cũng là câu hỏi của tui, không dám hỏi, mặc dù thắc mắc.

    Phản hồi
    • 16. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 5, 2009 lúc 10:13 chiều

      Đợi đấy, tui sẽ tự viết: Tôi đã nuy như thế nào. Khe…khe….

      Phản hồi
  • 17. tử văn  |  Tháng Mười Một 5, 2009 lúc 7:51 chiều

    Sao bố viết sung thế. Con cố gắng nhưng toàn bị phân tâm. Viết xong, đọc lại sao ấy.

    Phản hồi
    • 18. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 5, 2009 lúc 10:17 chiều

      Phân tâm thì bất cứ việc gì cũng không làm tốt được. Viết lách là thứ việc ko cố được đâu.

      Phản hồi
  • 19. Em là Cún  |  Tháng Mười Một 5, 2009 lúc 8:23 chiều

    Vậy là mấy tối nữa được đọc chuyện hồn ma rồi, cũng hồi hộp. Để em đọc thêm đã rồi còm tiếp. Em cũng có câu hỏi giống chị Mèo Già

    Phản hồi
    • 20. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 5, 2009 lúc 10:15 chiều

      Cún con choảng cho meogia một trận, tui thưởng. Nhưng cẩn thận vì vuốt mèo rách mặt đấy. Khe…khe….

      Phản hồi
  • 21. meogia  |  Tháng Mười Một 5, 2009 lúc 9:50 chiều

    A, MTHN ha? Chao!

    Phản hồi
  • 23. Em là Cún  |  Tháng Mười Một 6, 2009 lúc 6:39 sáng

    Bác Tiến nhớ giữ gìn sức khỏe nhé. Bác có thấy gương của Bọ Lập không? Mấy hôm nay page view của QC tăng lên chóng mặt đến nỗi Bọ đã bị ốm rồi kìa. Chuẩn bị đến lượt bác đấy

    Phản hồi
    • 24. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 6, 2009 lúc 9:26 sáng

      Phỉ phui nhé, hắt xì hơi ngay tắp lự. Sáng nay vợ bắt đeo khẩu trang đi thẳng vào bệnh viện làm tes nhanh cúm. Sau 15 phút kết quả cho thấy Dương tính với cúm B là cúm mùa. Nộp 200 ngàn. Đúng là tai bay vạ gió. Mọi người sợ cúm A nhưmg cúm B mới gây chết nhiều người.
      Cún cẩn thận kẻo đọc qua blog cũng lây đấy. Khe…khe…

      Phản hồi
    • 25. meogia  |  Tháng Mười Một 6, 2009 lúc 10:14 sáng

      Đề nghị đeo khẩu trang ghi còm, rê còm các vị ơi!

      Phản hồi
      • 26. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 6, 2009 lúc 10:51 sáng

        Đúng đấy, đắp chăn rên hừ hừ. Sáng đến giờ nằm trong chăn tiếp 3 khách đến làm việc đứng ngoài cửa. Thấy cúm lại hay hay. Nói thế cũng nhát gan tra mạng xem cúm B thế nào. Ra bệnh viện nó hù dọa mình cúm B tức là thứ xưa nay mình vẫn hắt hơi xổ mũi. Dưng mà cũng mệt thật. Đi nằm cái.

        Phản hồi
        • 27. meogia  |  Tháng Mười Một 6, 2009 lúc 11:48 sáng

          Thôi anh nghỉ đi. Nhớ ngày xưa còn nhỏ tụi em chỉ mong ốm (nóng đầu sổ mũi) để được bố mẹ chiều chuộng, cho ăn phở, ăn cháo thịt, trong khi ngày thường chả có.

          Hay là anh cũng làm nũng chị Mèo BS đó?

          Phản hồi
          • 28. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 6, 2009 lúc 1:32 chiều

            Tui nằm ở cơ quan. Lúc khỏe nườm nượp các em các cháu. Trưa nay nhá bánh đa (vì bị đi bình bịch kếp hơp) chả thấy mống nào lai vãng Mấy cháu cơ quan thì bịt mũi sợ lây nhìn thẫy nẫu cảnh bảo thôi để đấy. Túm lại là một mình ta với ta…Càng thú. Được cái tui ốm là ngủ rất khỏe và ăn rất ngon miệng. Khe…khe…
            Yên tâm ốm thế chứ ốm nữa vẫn làm việc tốt.

          • 29. meogia  |  Tháng Mười Một 6, 2009 lúc 2:40 chiều

            Trời, bây giờ mới hiểu đi bình bịch là gì.

            Lúc nãy cứ phân vân, sao lại “bình bịch” , là tên gọi xe máy từ thuở hồng hoang, lúc MG chừng mấy tuổi…

            Trong này mấy cháu gọi là đi patin! Trượt thoải mái luôn!

          • 30. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 6, 2009 lúc 2:50 chiều

            Trong đó vẫn hay dùng cái xe Honda 67 doa nòng, lên cốt gọi theo thứ tự …cốt 1, 2…6,7.8.9….thành xe phân khối lớn hơn nhiều với thông số ban đầu. Đi bình bịch là vậy….chạy đã thôi. Khe…khe….

  • 31. Dong  |  Tháng Mười Một 6, 2009 lúc 7:28 sáng

    He he, quả này là anh Tiến chơi miềng đây. Đọc tiểu thuyết mà vài ngày cho dăm trang, có tài thánh mà dám mở miệng bình một câu hai câu.
    Thôi thì ngồi im nghe cho đúng ý đồ tác giả.

    @Emlacun : em lào mà no nắng thía ?
    lam nguoi cua quan chung suong that !

    Phản hồi
    • 32. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 6, 2009 lúc 9:34 sáng

      Tui post từng chương mà. Có 15 chương và Vĩ thanh thôi. Chả nhẽ post 1 lần hết lấy gì nuôi blog. Thôi thông cảm nhà nghèo ít vốn.
      Chả có em nào đâu đồng chí Dong à, quanh quẩn quân mình quân ta cả thôi.

      Phản hồi
  • 33. Em là Cún  |  Tháng Mười Một 6, 2009 lúc 11:33 sáng

    Bác Tiến chưa biết vụ anh Đồng có mấy em tranh nhau đòi làm thư ký cho anh í à. Giờ có 2 con đang tranh nhau quyết liệt vị trí này là con “CÚN” và con “MTHN”.
    Anh Đồng nhăn nhe “Cún” là để dằn mặt em í, phải quan tâm đến anh í hơn người khác mới có cơ hội được nhận làm thư ký đó.
    Oh thế bác ốm thật à. Hà nội đang mùa lạnh nên các bác nhà văn quen lao động trí óc, không quen lao động tay chân là cứ ốm hàng loạt.
    Chúc bác mau khỏe để còn re-com cho bà con.

    Phản hồi
    • 34. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 6, 2009 lúc 1:34 chiều

      Nói như meogia bên dưới đúng đây. Tui chỉ bổ sung thôi: Nói cùng một giọng. Khe…khe….

      Phản hồi
  • 35. meogia  |  Tháng Mười Một 6, 2009 lúc 11:45 sáng

    Hehe, 2 con đó mặc chung áo rồi!

    Phản hồi
    • 36. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 6, 2009 lúc 1:35 chiều

      Hai con đó đang đi nhặt lá rụng nữa. Khe…khe….Mùa lá rụng ấy mà.

      Phản hồi
  • 37. xuân hoà  |  Tháng Mười Một 6, 2009 lúc 12:35 chiều

    ĐẤY,em đã bảo bác rồi A với iếc cái gì cho tốn 200vnd.Từ ngày có cái dich A này em đạ 8 lần bị đi tes cúm A mà…vưỡn âm tính-nhắc đến nhớ nó ghê!cứ làm vài bát cháo thị nở là khỏi bác ạ.

    Phản hồi
    • 38. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 6, 2009 lúc 1:52 chiều

      Uh, còn lâu tui mói chịu vào bệnh viện nhưng cú này bị dẫn giải. Kể cho mọi người biết tes nhanh thế nào nhé.
      Vào phòng xét nghiệm nhân viên mở tủ lạnh lấy ra 1 lọ thuốc rồi dùng xi ranh hút ra một liều. (Mỗi lọ dùng được 25 tes) cho vào một ốn thủy tinh xét nghiệm. Sau đó cô này lấy tăm bông bảo mình há miệng ra và kêu: A…A….để chọc lấy dịch ở họng. Lúc ấy vẫn kịp nghĩ kêu A như cô ta bảo để toi à, nó vận cúm A vào mình thật thì sao. Nghĩ thế nên chuyển từ A thành B vì kêu ko có tác động của lưỡi cái gì cũng thành nguyên âm hết nên Ê…Ê…hai tiếng. Khốn nạn, thế là thành cúm B thật. Dương tính. Ngẫm ra đời thật nhiều cái họa khôn lường. Khe…khe….

      Phản hồi
      • 39. Meo Meo Mủm Mỉm Mỹ Miều@..  |  Tháng Mười Một 6, 2009 lúc 10:48 chiều

        Bác học vỡ lòng 4 chục năm có lẻ rồi mà vẫn nhớ bài học xưa nên bị vận Cờ A, Cờ B ! (cho chừa !)
        Sao không bắt chước bà Lanh mà “E E E E E … ” khi há mẹng ra ?

        Phản hồi
  • 41. namdien  |  Tháng Mười Một 6, 2009 lúc 2:30 chiều

    BÁC Ạ!đề tài chiến tranh ko bao giờ cũ,thế hệ bọn cháu vẫn rất thích thú và xúc động khi được nhe lại những câu chuyện như thế chính ở các Bác(những người trong cuộc).Vết thương nào rồi cũng lành da nhưng để lại vết sẹo với thời gian ko phai.Xin được nghiêng mình kính cẩn trước những hy sinh mất mát của biết bao thế hệ cha ông đi trước,đúng như tựa câu chuyện”Tàn đen đốm đỏ”.Rất cảm ơn Bác vì những tác phẩm như thế này,rất xúc động…Chúc Bác khoẻ,để còn đc đọc tiếp,hihi…

    Phản hồi
  • 42. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 6, 2009 lúc 2:37 chiều

    Cảm ơn namdien nhé.

    Phản hồi
  • 43. tôi yêu việt nam  |  Tháng Mười Một 6, 2009 lúc 7:56 chiều

    Gửi Hoan- TYVN.
    Chú Tiến vốn xưa nay lấy tự do cá nhân làm tiêu chí tuyệt đối để phấn đấu và hành xử trong cuộc đời. Buộc phải xóa bớt đi trong bài của Hoan cũng là vì cực chẳng đã. Nhưng không thể làm khác vì blog của chú chỉ là một thư viện văn chương cá nhân ngoài ra không có bất cứ một mục đích nào khác. Mong Hoan cảm phiền. Bất cứ thứ gì dính đến quê choa chú phải xóa đi theo đúng tinh thần hành xử của đồng nghiệp văn chương. Chào Hoan, chúc cháu bình tĩnh và sức khỏe.
    PNT

    VẠCH MẶT LÝ THÔNG

    ……
    rượu đâu một chiếu trãi phường lý thông
    bachduong đích thị mụ ta
    giảng viên trường luật dạy môn ngân hàng
    mẹ nấm tên thực hoàng nga
    giảng viên chủ nhiệm lớp 30a một nhà
    bauxit nghe động nên nga
    trốn danh mượn xác em tên như quỳnh
    …..
    bauxit cũng vậy đăng nguyên cả bài
    che sao được mắt trời tai
    nha trang quê mụ bảo này tràn vào
    rưa mắt ta rõ nhận ra
    ……..
    phải chăng quân đội chống lưng?
    viết không thừa một chử tưng bừng pháo hoa
    tưởng rằng bẻ nhụy ươm hoa
    ………
    liên minh vnamnet – bauxit rõ rồi
    nhân danh yêu nước quyết làm phản đây
    hại ta ra nổi đọa đày
    thi không đậu tại vì không chung chí

    làm cô đi xúi bạn hại trò
    mẹ cha ta đến ốm vì lo
    bạn bè khinh – vợ không được cưới


    ….
    giỏi cho bây lũ chúng mày
    biết đâu giặc mỹ đâu vừa khựa đâu
    cũng là một lũ nhân danh
    cũng là một lũ mọc nanh ẩn mình
    tưởng đâu gẩy khúc tâm tình
    đàn tao phải gầy khúc giật mình xót đau
    vạch mặt làm được gì nhau
    nhận ra không chết cả nhà bọn bây!

    ……

    thực xót xa tôi không tin nổi có chuyện này ,nhưng đó lại là sự thật ,việc nước nên không thể làm khác được,,,

    Phản hồi
    • 44. Dong  |  Tháng Mười Một 6, 2009 lúc 10:26 chiều

      Cậu này tệ quá rồi.
      Muốn chửi Quê Choa thì vào Quê Choa “bụp” thẳng, vòng vèo chỗ nọ chỗ kia, ngồi lê đôi mách mà không thấy xấu hổ à.
      Đàn ông đàn ang thì cho nó chính nhân quân tử, đừng có học theo cái thói tiểu nhân, mất tư cách.

      Phản hồi
      • 45. tôi yêu việt nam  |  Tháng Mười Một 7, 2009 lúc 6:10 sáng

        cần nói rõ bên ấy khoá cữa riêng tôi ,thế nhé!

        Phản hồi
        • 46. Dong  |  Tháng Mười Một 7, 2009 lúc 8:42 sáng

          Thế thì thành khách không mời rồi. Làm gì mà “tình hình” thế ? Có nói ngược quan điểm thì cũng chẳng đến nỗi, hay bạn nhậu sương sương rồi chửi bậy chứ gì ? Tớ thì ngẫm ra rồi, chửi nhắng lên không phải là sách hay. Tớ xin lỗi trước, chứ xưa nay người ta chỉ ngán chó cắn, chứ ai sợ chó sủa ? Ta tìm cách khác đi, xem ra thì cậu là đồng hương tớ, nhưng nói thật là tớ chê cậu : Kém !
          Nhà tớ cửa mở đấy, vào trao đổi chơi chơi !

          Phản hồi
          • 47. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 7, 2009 lúc 9:13 sáng

            Đúng đấy Hoan à, bình tĩnh đi cho nó lành.

          • 48. Em là Cún  |  Tháng Mười Một 7, 2009 lúc 9:37 sáng

            “Nhà tớ cửa mở đấy, vào trao đổi chơi chơi !”,
            “Đúng đấy Hoan à, bình tĩnh đi cho nó lành.”

            Em đã là phật tử rồi mà còn sân, không được như 2 anh luôn giữ nhân hòa. Động tí là hoắng lên như … cún.
            Cám ơn blog mang đến cho em những người bạn như các anh.
            Anh Dong không để đường link nên làm sao em vào nhà anh được ?

          • 49. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 7, 2009 lúc 9:43 sáng

            Bấm Dong blog trong mục blog liên kết của anh Tiến rồi add về nhà mình mà tư hữu. Khe…khe…

        • 50. toi yeu viet nam,  |  Tháng Mười Một 7, 2009 lúc 11:40 sáng

          anh Dong ah! tôi rất quý cCHÚ Tiến nên thấy buồn quá ,ghé nhà Chú trút bầu tâm sự thôi ,chẳng liên quan gì đến anh đâu ,tôi cũng đã vào nhà anh rồi đấy thôi ,nhưng nói chung các vị còn trịch thưọng lắm ,không ngại gì chụp lên mũ ngưòi khác những cái to tác đâu – khi ngưòi ta bất đồng quan điểm ,các vị càng dẩy dụa thì càng làm rõ điều đó thôi ,thế nhé! tranh luận không nên cứ chụp cổ nhau thế ,có thể anh hơn tuổi tôi nhưng chắc gì anh đã từng trại bằng tôi? thế nhé!

          Phản hồi
          • 51. Dong  |  Tháng Mười Một 7, 2009 lúc 1:29 chiều

            Xin lỗi anh Tiến, trao đổi chuyện riêng với bạn bè tí thôi ạ.
            TYVN này.
            Tớ rất thích chuyện trò với những người từng trải. Đàn ông thôi, còn nữ thì ngược lại, thích ngây thơ hơn. Cậu từng trải, tốt. Nhưng cậu “trải” như thế nào mà làm thơ…lục thất lục bát lộn xà ngầu, đề cập chuyện gì dài dòng mà chả đâu và đâu, kể ra tớ cũng hiểu lờ mờ là cậu A Cay cái gì đây bên Quê Choa, Bauxite gì đấy, xong thì giận luôn cả mọi người, rồi vác dao dọa giết cả nhà. Căng quá, căng quá.Thế là cậu chưa trải rồi. Tớ nói thật đấy. Dân Nghệ nhà tớ, cũng chỉ vì máu “yêng hùng” sẵn đâu từ thời 30-31, hay đánh lộn, gây gổ và dọa giết…như thế nên ở Bình Dương Đồng nai giờ xin việc cực khó. Người ta “ngán” và không muốn dây vào. Có đứa cháu, gửi vào chỗ thằng bạn, làm công nhân thôi mà phải nói mãi, bạn tớ nhận nhưg cười cười bảo : Mình ngán mấy ông Chí Phèo Nghệ nhà cậu lắm, vừa Chí vừa lắm lời, lý luận… Đấy, tác hại chứ có phải chơi.
            Còn về tớ, nói tới trải thì xoàng. Năm châu đi ba, bốn biển biết hai. Tiêu xài kiểu Đại gia Sài gòn cũng từng mà uống nước lã vì không còn một xu dính túi cũng lắm lúc. Nhảy tàu nhảy xe trốn vé là thường, giả dạng thường dân mà. Giết người thì chưa nhưng đánh nhau nhiều, võ vẽ ti toe là thế, nghĩ cũng dại, họ sứt đầu mình mẻ trán. Lừa đảo và bị lừa đảo thì thường xuyên. Ma túy chưa buôn, nhưng hàng lậu cũng từng chui nhủi. Chơi với đủ hạng người. Đạo mạo Cha cố, lố nhố thầy tu hay lu bù nhậu nhẹt cóc ổi có hết. Ngủ KS nhiều mà có thời đu đeo với mấy thằng nghiện Tao Đàn, khuya quá không về nhà, nằm ôm cái máy xe honda đam qua đêm cho đỡ lạnh…
            Với một vốn sống tàm tạm như thế, tớ còn thấy mỏng khi rón rén mà nói với anh Tiến là tớ sẽ viết truyện.
            Cậu xem ra còn non lắm. Nếu cậu tính giết ai, trước hết xem địa hình để “thoát”. Giết họ nhưng phải giữ mình. Thứ hai là chuẩn bị vũ khí, bỏi có khi gậy nhẹ không đủ đập chết người. Thứ ba tính toán đến việc mai danh ẩn tích nghe ngóng, mà nên nhớ là nơi nguy hiểm nhất lại là an toàn nhất….Ôi, nhiều qúa. Chỉ có điều là đừng gây ồn ào lên, dọa dẫm cảnh báo…linh tinh như thế, thì nhìn ra vẻ là cậu đang “tống tiền”. Người ta sẽ chẳng sợ cậu, mà sẽ hỏi ngược lại : Này cậu em, “đói” hả, cần gì cứ nói, sao lại nóng thế hại gan.
            Tớ thì chả hỏi cậu cần gì, nhưng nhiều người hỏi tớ là cậu ấy cần gì ấy nhỉ. Tớ nhắn lại, ôi, anh em nó nói bức xúc vì lo vận nước nhưng không biết cách phát ngôn, tối mù tôi cũng có hiểu gì đâu.
            Theo cậu thì từ nay tớ sẽ trả lời thế nào về một Tôi yêu Việt Nam mà lại ghét một số người Việt nam đến mức dọa giết như thế.
            Có ở SGN không thì cùng uống cà phê, thỉnh thoảng buổi sáng tớ hay ghé ” Thủy quán” Đinh bộ lĩnh, Bình Thạnh.
            Sao, cần số dt thì Ừ một tiếng tớ nhắn lên đây cho.

          • 52. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 7, 2009 lúc 2:45 chiều

            Cũng xin lỗi xen vào chút xíu. Dong nói như thế này là cạn ý trọn tình rồi Hoan à? Người như thế gọi là bao dung (bao dong) đấy. Chú chưa gặp cháu nhưng qua tâm sự blog thấy Hoan đang gặp những vấn đề khó giải quyết cả trong suy nghĩ lẫn đời sống, thực tình muốn giúp nhưng chưa biết giúp bằng cách nào (một công việc chẳng hạn). Cháu tĩnh tâm suy xét. Những người như anh Dong đây có muốn cũng không phải dễ gặp đâu nếu không muốn nói là phải cần đến cơ may (duyên thì đúng hơn). Ý tại ngôn ngoại, nói ít hiểu nhiều, chú thực lòng muốn cháu gặp sự an bằng.

      • 53. tôi yêu việt nam  |  Tháng Mười Một 7, 2009 lúc 4:43 chiều

        ấy ấy .khoan hãy gạ nghĩa thế! đã có nghĩa gì đâu mà khoe ,mà nói rõ nhé ,chắc gì bây giúp tao đây đã thèm ,nhớ lại đi ,ra đến hạ nội nhưng tau đã tính đến chuyện gặp đâu ,dù có lời mời từ … thế nhé!
        tỉnh ra đi !

        Phản hồi
    • 55. Thầy đồ trọc  |  Tháng Mười Một 6, 2009 lúc 10:47 chiều

      Chu cha ! Đã nhầm địa chỉ lại còn lấy nick ” tôi yêu Việt nam” ? Thôi nhé ,cho bọn miềng xin hai chữ bình an đi. PNT thấy chưa : tàn đen đốm đỏ chui vô nhà rồi đó !

      Phản hồi
    • 56. namdien  |  Tháng Mười Một 7, 2009 lúc 12:02 sáng

      thằng cha này say,chả trách đi bộ(trên internet)còn đánh võng,tai nạn chết chả chơi!

      Phản hồi
      • 57. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 7, 2009 lúc 8:48 sáng

        Thôi mà, không thích thì không đọc. Thế cho nó lành.

        Phản hồi
        • 58. Dân Nghệ  |  Tháng Mười Một 7, 2009 lúc 11:04 chiều

          Người dân xứ Nghệ có câu rất hay : Khun thì nói ngai ngái, dại thì nói gừn gưn, lần đần thì chấn cấy trửa mặt ( Khôn thì chỉ cấn nói xa xa, dại thì bảo khẽ gần gần, dở hơi lần khân thì chỉ còn cách là nện một cái vào giữa mặt ). Loại như thằng này thì xử nhân nghĩa với nó làm gì ? Cho nó vào mục Đen đi cho rảnh nợ. Chắc nó bị tâm thần.

          Phản hồi
          • 59. Em là Cún  |  Tháng Mười Một 7, 2009 lúc 11:32 chiều

            Thôi bác Dân Nghệ ơi, mình không nói nữa. Người nào thích cứ nói một mình, cứ nói một mình, cứ nói một mình…
            Các bác cứ tranh luận người ta sẽ càng có cơ hội để phát ngôn, bác à.

          • 60. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 8, 2009 lúc 9:07 sáng

            Nhất trí cao với Cún. Không nói nữa. Không nói nữa. Không nói nữa…

          • 61. namdien  |  Tháng Mười Một 9, 2009 lúc 2:42 chiều

            dạ, câu ni con còn nhớ như in “người’ dạy con,chính xác là: “người khôn thì nói xa xa,người dại thì nói gần gần,lơ tơ mơ thì tương phát vào mặt” .Nhất trí quan điểm B.Tiến,nhưng chỉ sợ ông(TYVN)say loạng quạng,đánh võng cứ lao vào mình thì chết,nên cứ delete(sổ đen) chắc ăn!

          • 62. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Một 9, 2009 lúc 2:55 chiều

            Không sao đâu namdien, mình không làm gì người thì cứ vững tin thôi. Cho qua mục này đi. Đã bắt đầu tuần mới có những công việc mới. Khe…khe…

  • 63. Em là Cún  |  Tháng Mười Một 6, 2009 lúc 10:22 chiều

    Ủa có nhầm địa chỉ không? sao không dám còm bên Quê Choa mà phải sang đây thê ?

    Đọc xong bài này thì tôi đã hiểu vì sao tác giả lại than vãn : thi không đậu, bị người ta đuổi khéo (“xúi bạn hại trò”), vợ sắp cưới bỏ của chạy lấy người… Thôi thôi bạn ơi đừng than vãn nữa, các cụ ngày xưa đã dạy tiên trách kỷ hậu trách nhân, chẳng hề sai.

    Phản hồi
  • 64. Hà Tĩnh  |  Tháng Mười Hai 25, 2009 lúc 11:37 chiều

    Quả là đọc Tiểu thuyết này vào ban đêm thì hơi sờ sợ thật. Nhưng đoạn này tả cái tình bạn của những người đã là lính rất hay, đã từng sẽ chia khó khăn, cái chết và sự sống nên mọi người thẳng thắn và chân tình với nhau…

    Phản hồi
    • 65. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 25, 2009 lúc 11:54 chiều

      Đó là những người bạn lính của tôi và tên ngoài đời của họ được lấy làm tên nhân vật. Mà Hà Tĩnh đọc dữ vậy?

      Phản hồi
      • 66. Hà Tĩnh  |  Tháng Mười Hai 26, 2009 lúc 12:02 sáng

        Vì em tò mò cái tiểu thuyết này mà! Đọc lại phần 1 thấy như một bản nhạc buồn. Cảm giác chiến tranh vẫn còn hiện hữu cho dù k còn bom, đạn..Cuộc chiến đã lấy đi những người bạn, những đồng đội của họ…

        Phản hồi
        • 67. Phạm Ngọc Tiến  |  Tháng Mười Hai 26, 2009 lúc 12:07 sáng

          Có lẽ trọng tâm câu chuyện tôi để vào hơi bị chậm, tận chương 5. Nên nhiều ngưòi không đủ kiên nhẫn. Cũng là một kinh nghiệm.

          Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


Tháng Mười Một 2009
H B T N S B C
« Th10   Th12 »
 1
2345678
9101112131415
16171819202122
23242526272829
30  

CHÀO KHÁCH

free counters

%d bloggers like this: