Chuyện làng Nhô – Phần 6

Tháng Bảy 24, 2009 at 8:56 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

40- Trụ sở ủy ban xã- Ngày.

Trụ sở uỷ ban xã. Buổi chiều muộn.

Không khí khu uỷ ban hết sức ảm đạm. Trưởng phòng Nguyễn Chức cùng các trinh sát dưới quyền đứng ở sân uỷ ban nhìn về làng Nhô.

Nắng nhuộm vàng những luỹ tre xanh làng Nhô.

Một trinh sát báo cáo:

-Sự việc lại tiếp tục phức tạp. Sáng sớm hôm nay gồm một trăm người làng Nhô dưới sự chỉ đạo của Trịnh Khả và ban 447 bất ngờ tấn công vào trụ sở huyện và bắt giữ phó chủ tịch tại nhà riêng. Cũng may là chủ nhật nên cơ quan huyện vắng người. Công an huyện triển khai lực lượng nhưng không thể bắt được Trịnh Khả vì người bảo vệ hắn quá đông. Sau sáu tiếng khống chế nhưng không đạt được ý muốn bắt đồng chí phó chủ tịch ký vào đơn đòi đất, Trịnh Khả đã hạ lệnh rút quân. Không có thiệt hại về người. Đám đông gây lộn xộn trong khu uỷ ban. Một vài phần tử quá khích có hành vi đập phá tài sản.

Nguyễn Chức khoát tay:

– Được rồi. Còn tình hình địa phương?

– Báo cáo trưởng phòng, Trịnh Khả lợi dụng một số sai sót của ban chủ nhiệm và chính quyền xã để kích động dân. Bộ máy xã có nhiều người làng Nhô. Trong ban lãnh đạo có người dao động, có người nôn nóng đề nghị dùng biện pháp rắn, dùng lực lượng tấn công vào làng để bắt Trịnh Khả và ban 447. Theo nhận định ban đầu, chúng tôi cho rằng chính quyền xã vì nhiều lý do đã mất hiệu lực với dân.

Nguyễn Chức:

– Chuyện đó ta sẽ bàn sau. Bây giờ ta vào làm việc với xã.

Nhóm công an cùng các cán bộ chủ chốt của xã ngồi họp trong văn phòng uỷ ban. Hầu hết các cán bộ xã khuôn mặt đều ảo não. Đúng lúc ấy vang lên tiếng loa phóng thanh công suất khá lớn từ làng Nhô.

Mọi người đều đánh mặt ra phía cửa. Từ trụ sở uỷ ban đường chim bay đến làng Nhô chỉ cách một cái đầm lớn.

Tiếng loa vang rất rõ:

-Đây là đài phát thanh làng Nhô. Sau nhiều ngày đấu tranh cho lẽ phải của dân làng, bí thư Đảng uỷ xã đã phải ký vào đơn đòi lại 70 mẫu ruộng của làng ta…

Bí thư Nhút bực tức đấm mạnh tay xuống bàn làm nảy lên chén nước trà. Chén nước rơi xuống nền gạch vỡ toang.

Nguyễn Chức vỗ vỗ nhẹ vào lưng ông Nhút như để động viên.

Tiếng loa tiếp tục :

-Sáng này chúng ta đã tiến lên huyện nhưng chính quyền huyện vẫn chối từ giải quyết đòi hỏi chân chính của làng Nhô. Thưa bà con làng Nhô thân yêu. Chúng ta phải giành lại được 70 mẫu ruộng bằng mọi giá vì đó là đất đai của tổ tiên, ông cha chúng ta. Cuộc đấu tranh của chúng ta sẽ gặp nhiều khó khăn, phức tạp. Người làng Nhô phải đồng tâm, hiệp lực, bảo vệ đất đai, bảo vệ làng xóm, bảo vệ người làng Nhô. Kiên quyết không để cho bất cứ ai đe doạ đến tính mạng của người dân làng Nhô từ trẻ em cho đến cụ già. Ban 447 do ông Trịnh Khả lãnh đạo chỉ vì mục đích của dân làng và không hề có lợi ích cá nhân nào. Chúng ta hãy ủng hộ cả về tinh thần lẫn vật chất, ủng hộ ban 447 làm tròn sứ mạng lịch sử của mình. Ai có công sẽ được trọng thưởng, được dân làng và con cháu nhớ ơn. Ai chống lại lợi ích chung của làng sẽ bị xử theo luật làng Nhô.

Bí thư Nhút vẫn giận dữ:

– Trịnh  Khả đã bắt đầu không chế dân làng. Tình hình nghiêm trọng lắm rồi. Tôi đề nghị phải có biện pháp mạnh.

Nguyễn Chức hỏi ông Nhút:

-Ai viết bài phát thanh này?

– Hắn chứ còn ai. Ban 447, ngoài Trịnh Khả có học vấn còn thì toàn cụ già và mấy kẻ ít học như cô Xinh và Tứ sứt bán thịt lợn. Tay Tất phụ trách đài cũng mới chỉ học hết cấp 2.

– Đồng chỉ cho biết số Đảng viên trong làng ra sao?

Nguyễn Chức quay sang hỏi trưởng công an xã.

Cường buồn rầu trả lời:

-Cũng mất hiệu lực. Một, họ là con cháu của những gia đình đang bị đòi đất quá mạnh. Hai là họ bị khống chế và bị đe doạ nếu tỏ ý phản đối việc làm của Trịnh Khả. Thậm chí có những Đảng viên biến chất hùa theo tên Khả. Nhưng cũng có người bất bình, hiện tại tạm thời im lặng chờ đợi hướng giải quyết của trên.

Nguyễn Chức hỏi tiếp bí thư Nhút:

– Đảng uỷ xã có phương án giải quyết như thế nào?

Bí thư Nhút chưa hết tức giận, nói uất ức:

– Chúng tôi đã kiểm điểm nội bộ. Ác nỗi, một số sai phạm, Trịnh Khả tố cáo lại đúng, điển hình là ban chủ nhiệm làng Nhô, trong đó có cả người trong Đảng uỷ. Mọi người đã nhận lỗi và xin chịu kỷ luật. Còn chuyện làng Nhô, chúng tôi từ ban đầu đã chủ quan không lường hết được tình hình nên xử lý và báo cáo chậm. Bây giờ – Bí thư Nhút lắc đầu chán nản – chúng tôi không dám vào làng. Nếu vào chúng tôi sẽ bị bắt ngay.

Không khí trong phòng họp lắng hẳn xuống. Nguyễn Chức im lặng châm thuốc hút. Được một lát, Nguyễn Chức quăng mạnh điếu thuốc xuống nền nhà và lấy chân di di. Anh quyết định:

– Bây giờ tôi cùng các đồng chí đi vào đầu làng Nhô xem sao!

Một cán bộ rụt rè hỏi:

– Theo tôi không nên vào, nguy hiểm lắm.

Nguyễn Chức nói giọng quả quyết:

– Cứ đi xem sao. Các đồng chí theo tôi.

Nguyễn Chức và các trinh sát bước đi. Mấy cán bộ xã dẫn đầu là Nhút và Cường hăng hái đi theo.

Vài người khác ngập ngừng rồi cũng bước đi.

 

41- Chợ làng Nhô- ngày.

Bãi chợ đầu làng Nhô. Khi đoàn người đến chợ, thì có một người vội vã rời khỏi quầy hàng đi như chạy vào cổng làng.

Ngay lập tức ở cổng làng xuất hiện nhiều bóng người lố nhố, chỉ trỏ.

Một ai đó nói:

– Cẩn thận các đồng chí ạ.

Nhiều ánh mắt của người ở chợ lộ rõ vẻ lo lắng ái ngại cho đoàn cán bộ.

Nguyễn Chức và đoàn người đến gần cổng làng thì tiếng kẻng báo động dồn dập vang lên.

Cùng tiếng kẻng là tiếng người xôn xao, tiếng chân huỳnh huỵch, tiếng chó sủa râm ran.

Từ đường làng, một đoàn người rầm rập tiến ra. Trên tay người nào cũng có một thứ vũ khí gì đó.

Cùng lúc đài phát thanh làng Nhô ọ ẹ và lên tiếng:

-Dân làng chú ý. Dân làng chú ý. Có người lạ định xâm nhập vào làng. Đề nghị Đội cực nhanh” triển khai khai lực lượng bảo vệ làng và bảo vệ bà con.

Nguyễn Chức hỏi:

– Ai nói vậy?

Một người nói;

– Giọng thằng Khả. Những buổi phát thanh thường lệ nó viết cho người khác đọc. Còn những lúc thế này, nó chỉ đạo trực tiếp.

Cổng làng Nhô đã kín người.

Đoàn cán bộ dừng lại.

Nguyễn Chức quan sát:

– Duy nhất chỉ có một con đường vào làng phải không, đồng chí?

Bí thư Nhút đáp:

-Chỉ có một thôi. Đã vào rồi, bị bao vây không có đường ra.

Nguyễn Chức quay lại nói với nhóm cán bộ xã:

– Thế này các đồng chí ạ. Trước mắt các đồng chí giữ trật tự địa phương, tiến hành giải thích với các làng khác về việc làm sai trái của Trịnh Khả, tránh gây náo loạn cho dân.

 

42- Đầu làng Nhô- Tối.

Nhập nhoạng tối, chợ đầu làng Nhô đã vắng teo.

Còn vài ba quán ăn đỏ đèn.

Ba người đàn ông phóng xe máy Minxco đến. Trên giá đèo hàng của xe xếp hàng lồng cồng bao tải, vải mưa và sọt sắt.

Ba người dựng xe vào một quán ăn.

Chủ quán, một người đàn ông luống tuổi, mặt phúc hậu, hỏi:

-Các chú mua cá hả?

Một người đáp:

-Vâng!

Chủ quán bảo:

-Sao các chú đến muộn thế. Bây giờ biết nhà ai bán mà hỏi.

Một người mua cá khác:

-Uống rượu đã. Sau đó vào làng hỏi.

Chủ quán ngừng tay sắp bát đĩa:

-Các chú định vào làng à?

-Phải vào làng ,chứ đây còn ai đâu.

Chủ quán liếc mắt ra ngoài cửa:

-Tối rồi. Chờ đến sang mai đã. Đừng vào bây giờ, phải vạ đấy.

-Chúng tôi đi chợ cá Nam Định sớm, chờ đến sang mai thì còn buôn bán nỗi gì. Mà này, ông chủ, trong làng có chuyện gì vậy?

Chủ quán nói rất khẽ:

-Làng này đang có việc. Các chú vào họ bắt đấy!

Một người cười:

-Bắt à? Chúng tôi đi mua cá chứ đi ăn cắp đâu mà bắt.

-Tôi người làng Nhô này, thấy tình hình không hay thì khuyên các chú. Thôi tùy các chú.

Ba ngừoi đàn ông không hỏi gì thêm, rót rượu ra chén mời nhau.

Trong lúc mọi người đang ăn uống thì có một thanh niên trong cổng làng đi ra quán hỏi mua chai rượu.

Người thanh niên liếc cặp mắt sắc lạnh quan sát ba người đàn ông đang uống rượu.

Đoạn anh ta trả tiền, vội vã đi vào làng.

Chủ quán lại thì thào:

-Tôi khuyên thật ba chú đấy. Đừng vào làng bây giờ, nguy hiểm lắm!

Một người phẩy đũa khó chịu:

-Ấy. Ông cho thêm đĩa bún và ít thịt nữa ra đây.

Ông chủ quán chép miệng:

-Thôi tùy các chú. Có điều gì xảy ra đừng trách tôi biết mà không báo trước.

 

43- Đường làng Nhô- Tối.

Ba chiếc xe máy Minxco giương pha phóng ầm ầm qua cổng làng Nhô.

Lúc này, vào khoảng tám giờ tối.

Trời oi nồng. Tiếng sấm vùng vằng phía xa. Trời chi chit sao.

Khi ba chiếc xe máy lọt hẳn vào làng, chợt có hai thanh niên làng Nhô đứng giữa đường chặn xe lại:

– Các ông ở đâu đến đây?

– Chúng tôi người Sơn ngọc.

– Tối thế này các ông đến đây làm gì?

– Bọn tôi vào mua cá. Muộn quá, ngoài chợ làng không có ai để hỏi nên vào làng xem nhà nào bán cá.

– Mua cá hả?

Hai thanh niên làng Nhô đưa mắt nhìn nhau. Một ngườii gật đầu.

-Nhà ông chú tôi có một ao mè, vừa vỗ xong đang muốn bán. Để tôi dẫn các ông đến.

-Hay quá. Cám ơn hai anh.

-Nhà cũng gần đây rồi. Các ông tắt máy đi.

 

44- Nhà Trịnh Khả- Tối.

Hai thanh niên dẫn ba người mua cá đến thẳng nhà Khả.

Thấp thoáng trong sân nhà có bóng người đi lại.

Ba ngườii mua cá ì ạch đẩy xe vào sân nhà.

Lập tức cổng ngõ được một bóng đen đóng lại ngay. Hai thanh niên bước lên hè, dóng to:

– Ông Khả có nhà không? Có ba người lạ mặt vào làng hỏi ông.

Trịnh Khả đang ngồi trên phản giữa nhà cùng với vài người trong ban 447. Khả nhếch mép bảo nhỏ Tứ sứt:

-Bọn này là công an. Bắt ngay.

Tứ sứt đứng dậy đi ngay ra sân.

Khả cũng đứng dậy ra thềm nhà, hỏi rất hách:

-Ai cần gì?

Ba người mua cá bước lên thềm.

Một người trả lời:

-Thấy bảo ông có ao mè. Chúng tôi muốn mua vài tạ.

Khả chỉ mặt những người mua cá hét lên:

-Chúng mày là những thằng lừa đảo. Bắt lấy chúng nó! Bọn cướp làng. Gõ kẻng báo động.

Sau tiếng hô của Khả, khoảng chục thanh niên trong “ đội cực nhanh” phục sẵn trong vườn, ùa ra.

Tiếng hô cướp, cướp ầm ĩ.

Ba người mua cá ngơ ngác:

-Ơ, ơ, chúng tôi là người Sơn Ngọc chuyên buôn cá…

-Cá này, cá này. Chúng mày là cá thật!

Tứ sứt vừa hét vừa lao vào đấm đá những người mua cá.

Những tên khác ùa theo.

Ba người mua cá cuống cuồng chỗng đỡ tìm lối thoát thân.

Cùng lúc đó tiếng kẻng báo động vang lên.

Ngay tắp lự, ngõ nhà Khả đã rầm rập chân người.

Vợ Khả cũng từ trogn bếp vọt ra, tay loang loáng con dao pha. Thị lao vào một người mua cá, chém mạnh:

-Này thì bắt chồng bà.

Người mua cá né người tránh được nhát chém và cướp được dao. Anh ta ghì ngay cổ Liên, tay hươ dao

– Đứa nào vào gần tao chém đứt cổ con này.

Đám người đang hung hăng lao vào vội giãn ra.

Khả rít lên:

-Con mụ trời dánh kia, đang dưng lại lao ra làm gì.

Người đàn ông tranh thủ cơ hội đạp vợ Khả ngã sõng sượt rồi nhảy lên nóc bể, phi tiếp lên mái bếp.

Bóng đêm và những mái nhà đã cứu anh thoát ra khỏi làng.

Hai ngườii mua cá còn lại không có đường chạy, bị trói nghiến.

Tiếng chân ngừoi rầm rập, ánh đèn pin lấp lóe, tiếng chó sủa loạn xạ và tiếng ngườii hò hét lùng tìm người mua cá thứ 3.

 

45- Nhà Trịnh Khả- Tối.

Sân nhà Khả đã được chăng thêm một bóng đèn 500W sáng trưng như ban ngày.

Các thành viên ban 447 rải chiếu ngồi trên hè như những quan tòa.

Hai người buôn cá bị trói đứng giữa sân.

Các thanh niên đội cực nhanh đứng xung quanh, mặt đằng đằng sát khí.

Trịnh Khả dóng dả:

– Anh em chuẩn bị máy ghi âm để hỏi cung hai thằng cướp này.

Một người mua cá tức tối:

-Chúng tôi có tội gì mà các ông bắt bớ thế này?

Khả quát:

– Câm ngay. Chúng mày mò vào làng ăn cướp còn nỏ mồm à. Biết điều khai báo thành thật thì thoát tội. Nhược bằng…Nào xin mời ban 447 làm việc.

Một cụ già móm sều, thành viên ban, phều phào:

– Thôi mọi việc cứ là ông Khả quyết hết.

Khả gật gù, toan tính.

Mắt Khả ánh lên tia độc ác.

Khả rút một điếu thuốc, châm hút, rít một hơi dài:

– Chúng mày tên gì? Ở đâu?

– Tôi là Niên, còn đây là anh Thuấn. Chúng tôi người Sơn Ngọc.

– Chúng mày đến đây để làm gì?

– Chúng tôi đi mua cá.

– Nói láo. Chúng mày vào nhà tao định cướp của giết người đúng không?

– Sao ông lại nói chúng tôi như thế? Có Trời, Phật chứng giám.

– Trời Phật à. Đã thế đánh bỏ mẹ chúng nó đi.

Khả vừa dứt lời thì bọn tay chân nhảy vào đấm đá túi bụi.

Hai anh Niên và Thuấn, máu me bê bết mặt mũi.

Niên cố lấy hết sức kêu lên:

– Oan cho chúng tôi. Sao các ông ác thế. Sơn Ngọc với Hoà Đông có xa xôi gì?

Khả thét lên:

– Đánh.

Niên, Thuấn đổ gục xuống nền sân.

Một tên chạy ra bể nước múc một thau hắt vào mặt hai người.

Cả hai từ từ mở mắt.

Khả quát:

– Nếu chúng mày nhận tội, tao tha cho về.

Thuấn và Niên thều thào:

– Vâng … Chúng tôi nhận …

Khả cười đắc thắng:

– Thế chứ. Anh Tất lập biên bản cho hai thằng cướp ký vào.

Hai người được cởi trói để ký vào biên bản. Một người nói:

– Xin ông cho chúng tôi về.

Khả ngửa mặt lên trời cười sằng sặc:

– Chưa được. Tao còn hỏi câu cuối cùng. Chúng mày được công an cử đến giám sát tao …

– Trời sao ông lại nói vậy.

– Đánh!

Hai người đổ sụp xuống như chuối bị đốn. Thuấn ngất xỉu, còn Niên mắt lờ đờ.

Khả ghé sát mặt Niên:

– Khai không?

– Tôi … khai …

– Đưa ghi âm lại gần. Khai đi.

– Chúng tôi … được … công an … cử …

Niên nói đến đó thì lả đầu xuống. Máu mỗi lúc chảy ra càng nhiều từ miệng, mũi và cả tai anh.

– Cử đến làm gì?

Tiếng Khả rít lên rợn rợn như tiếng của người cõi khác.

Niên lại từ từ mở mắt.

Trước mắt Niên hiện lên một nơi xa lạ, giống như một hang núi mù mịt sương khói. Có đống lửa chập chờn xanh lét trước mặt anh. Quanh đó có một bầy quỷ tay cầm những khúc xương người nhảy múa và hú lên những âm thanh lạnh buốt xương sống.

– Cử đến làm gì?

Mặt Khả méo mó dị dạng chuyển thành con quỷ cái mồm đỏ máu và hàm răng nanh trắng ơn ởn.

– Để…ám sát …

– Ám sát ông Khả. Nói đi!

Niên như một cái máy lặp lại câu nói của tên cầm ghi âm ngồi cạnh.

– Ám…sát…ông…Khả…nói…đi…

Khả xoa tay:

– Tốt rồi. Ban 447 đã xong nhiệm vụ hỏi cung. Đưa chúng nó ra đình chờ mai dân xét xử.

Những người già trong ban 447 xanh hết mặt mũi vì sự việc xảy ra quá nhanh khiến mọi người bàng hoàng.

Ngoài cổng, một số người xem lén, có người phải bưng mắt vì sợ hãi.

Đám thanh niên “đội cực nhanh” dìu, kéo hai người buôn cá đã ngất ra khỏi nhà Khả.

Tứ sứt nán lại hỏi nhỏ Khả:

– Xử lý thế nào, thủ lĩnh?

Khả, giọng lanh lùng như da rắn:

– Cho ngủ luôn.

Khả ghé tai Tứ thì thầm.

Tứ sứt chạy vụt theo đám thanh niên, buông lại câu:

– Anh yên tâm.

                                                *

                                              *   *

46- Đường làng Nhô- Tối.

Đường làng Nhô. Đám đông bu đen đỏ như kiến quanh tốp thanh niên và hai người bán cá.

Đèn từ các nhà hắt ra lấp loáng.

Tứ sứt hô hoán:

– Bọn cướp của, giết người. Bà con ơi. Bọn cướp làng. Đánh bỏ mẹ chúng nó đi.

Đám đông bị kích động xông vào hai thi thể đã mềm nhũn, oặt ẹo.

Một lát sau, Tứ sứt xông vào gạt mọi người ra:

– Xin bà con dừng tay. Để chúng tôi đưa hai thằng này ra đình. Ngày mai, ban ngày ban mặt xem bọn tướng cướp gớm ghiếc đến đâu.

Tứ sứt lật người Niên và Thuấn, chợt kêu lên:

– Bà con đánh quá tay. Chúng nó chết hết cả rồi.

Một thanh niên cúi xuống, xác nhận:

– Ngoẻo củ tỏi!

Tứ sứt nói như ra lệnh:

– Đưa xác chúng ra đình!

                                                *

                                              *   *

47- Nhà lão Bong- Tối.

Trịnh Khả mò mẫm đến nhà lão Bong.

Lão Bong đã cài cửa ngủ.

Khả đập cửa rầm rầm.

Lão Bong vừa ngáp vừa mở cửa.

– Ông Bong. Nguy rồi. Hai thằng ta vừa bắt đã bị đánh chết.

– Chết hả? Chết ở đâu?

– Ngoài đường làng.

– Ui dào. Quan trọng gì. Đòn hội chợ của làng. Liên quan gì đến tôi và ông. Vào làm một chén đã.

Khả tu ực chén rượu lão Bong đưa.

Áo Khả sũng mồ hôi.

Khả ngồi ngây ra suy nghĩ.

Khả chuyển thái độ rất nhanh, lại lạnh lùng quyết đoán:

– Ngay bây giờ ta phải thông báo việc này trên đài cho cả làng biết.

Lão Bong nhấp nhấp rượu, chép miệng:

– Rượu suông đắng quá, giá có bát nhựa mận. Nhưng ai mà đi gọi con mẹ Xinh bây giờ được.

Khả gắt:

– Xinh cái con khỉ. Bật đài đi. Tôi nói trực tiếp.

Khả cầm mi-cờ-rô bật công tắc.

Hắn thở sâu một hơi rồi nói:

– Kính thưa nhân dân làng Nhô…

Âm thanh xoáy trong đêm, chao đảo mọi vật.

Làng Nhô thành khối đen chao lắc. Gió rít ù ù và sấm chớp rạch xé bầu trời.

 

48- Trụ sở ủy ban xã- Tối

Trụ sở ủy ban xã. Bí thư Nhứt, trưởng công an xã Cường, một số cán bộ xã ngồi im lặng.

Họ tập trung đến trụ sở làm việc khi nghe thấy tiếng kẻng báo động liên hồi từ làng Nhô vang lên.

Họ biết có một chuyện gì đó xẩy ra ở trong làng. Và điều đó đã được xác nhận. Khi bản tin Trịnh Khả vừa đọc dứt. Tất cả mọi người lặng im.

Cường thốt lên:

– Quân dã man!

Chủ nhiệm Khê gục xuống bàn:

– Tôi là người có tội.

Một ai đó kêu lên tức tưởi:

– Chúng ta thật hèn nhát.

Tiếng nói vang lên từ phía sau khiến tất cả mọi người đều quay lại:

– Xin các đồng chí bình tĩnh.

Đó là nhóm hai trinh sát hình sự chốt địa bàn từ mấy hôm nay.

Cường nôn nóng:

– Tại sao không tổ chức lực lượng tấn công vào làng Nhô để tiêu diệt tên Khả? Còn để hắn ngày nào, máu sẽ đổ.

– Các đồng chí bình tĩnh. Ngay bây giờ chúng tôi sẽ báo cáo về công an huyện và tỉnh. Cấp trên sẽ có phương án giải quyết. Như vậy, từ lúc này tên Khả đã bộc lộ dã tâm của hắn. Xin các đồng chí yên tâm. 

Người bí thư Nhút rung lên bần bật.

Hai bàn tay ông bấu vào mép bàn.

Mặt ông nhầu nát vi uất ức và đau khổ.

Khoé mắt bí thư từ từ đọng lại giọt nước mắt trong vắt. Ông khóc!

 

49- Nhà Xinh- Tối.

Đêm đen như mực.

Khả lầm lũi đi như kẻ mộng du.

Hắn tạt vào nhà Xinh.

Hình như Xinh cũng không ngủ được nên cố ý đợi hắn ở đầu ngõ.

– Anh Khả. Em đợi anh mãi.

– Anh sợ.

– Em cũng sợ. Tại sao việc này lại xảy ra. Mà thôi, vào bếp với em đi.

Khả gỡ tay Xinh.

– Không, không …

– Anh chán em rồi sao?

– Không, không phải. Anh đang suy nghĩ cách nào để được mãi ở bên em. Xinh này, bây giờ anh chỉ tin mỗi mình em. Anh đã xua làng Nhô cưỡi lên lưng hổ, không thể xuống được. Nhưng anh sợ. Họ sẽ giết anh mất.

– Nói nhảm nào. Vào bếp với em đi.

Xinh ôm choàng lấy Khả. Phải rằng mạnh, Khả mới gỡ được Xinh ra và buông một câu rất vu vơ:

– Xinh dại lắm!

Khả vội vã bỏ đi.

                                                                                     *   *

50- Nhà thờ họ Trịnh- Tối.

Cánh cổng ngõ nhà thờ họ Trịnh đóng im ỉm.

Khả đứng sát bờ tường.

Đêm đã rất khuya. Quá bức bối, Khả tìm đến nhà thờ để tìm sự an ủi. Khả không gọi cửa. Có lẽ Khả nghĩ ông cụ Tín đã say giấc.

Khả tần ngần hàng phút đồng hồ rồi phốc lên bờ tường.

Khả giật thót mình, ngã xuống sân phía trong bờ tường vì tiếng quát rất đanh:

– Ai?

– Tôi đây!

– Tôi là ai?

Khả nhận ra giọng cụ Tín, thở phào:

– Con là Khả đây. Cụ Tín chưa ngủ à?

Khả mò mẫm trong sân. Tối quá Khả không nhìn thấy cụ Tín ngồi ở góc nào. Cụ Tín sắc, lạnh:

– Khuya rồi, ông đến đây làm gì?

Khả rùng mình khi nhận ra cách xưng hô của cụ Tín hôm nay khác mọi khi:

– Không ngủ được, con đến nhà thờ thắp nén hương

– Thắp hương để làm gì?

Khả thấy ớn lạnh:

– Dạ …dạ … con cảm thấy khó ngủ.

Tiếng cười của cụ Tín từ bóng tối bay ra nhẹ, mảnh, lạnh, sắc:

– Khó ngủ, khó ngủ, hà … hơ … hơ …

Khả hoảng sợ, giọng van lơn:

– Cụ mở cửa cho con thắp nén hương.

– Hãy trả lời đi, thắp hương để làm gì?

– Hôm này cụ làm sao vậy?

– Ông thông báo trên loa tối nay?

– Dạ …

– Ông đã giết người ta?

– Không, không . Họ định giết con.

– Không ai định giết ông cả? Nghe rõ chưa?

– Họ định giết con.

– Đừng nói thế, thêm tội ông Khả ạ.

Khả sụm xuống, thều thào:

– Con xin cụ…cho con…

Khu nhà thờ tối thăm thẳm chợt toả ra thứ ánh sáng vàng vọt.

Lấp lánh đầu hương ngậm lửa đỏ. Những đốm lửa hồng xíu.

Bóng cụ Tín to lớn trùm gần kín cửa vào điện thờ.

Khả không dám bước lên bậc tam cấp. Lời cụ Tín như roi quất vào mặt Khả:

– Từ nay, ông không được bước chân đến đây nữa. Ông không có quyền thắp hương ở đây.

– Cụ ơi, tại sao…?

– Ông Trịnh Khả. Ông là kẻ giết người. Tổ tiên họ Trịnh không cho phép ai giết người. Dòng dõi họ Trịnh làng Nhô có những kẻ lầm đường, lạc lối nhưng chưa có ai tàn ác, giết người vô tội như ông. Hãy đi ra khỏi đây. Đừng làm nhơ bẩn linh khí tổ tiên họ Trịnh. Ông không được chạm bàn tay vấy máu vào đồ thờ họ Trịnh. Hãy ra khỏi đây, đừng làm tổ tiên ta nổi giận.

Khả run rẩy.

Giọng nói kia như có mãnh lực đẩy Khả lùi từng bước.

Lạ thay cổng ngõ nhà thờ đã mở từ lúc nào.

Khả chới với, hụt hẫng bước ra khỏi cổng.

Cánh cửa lại tự động đóng lại.

Khả rú lên.

Gió ào ào cuộn.

Mây đen phủ kín sao trời.

Mưa quất xuống.

Khả vùng chạy. Ngã. Lại chạy.

                                                                                                   (còn tiếp)

Advertisements

Entry filed under: Kịch bản phim truyện.

Chuyện làng Nhô – Phần 5 Chuyện làng Nhô – Phần 7

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


Tháng Bảy 2009
H B T N S B C
    Th8 »
 12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
2728293031  

CHÀO KHÁCH

free counters

%d bloggers like this: