Mõ làng Kình

Tháng Bảy 24, 2009 at 8:40 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

 Chân dung PNT(Đỗ Đức họa trong cơn say)

  Phạm Ngọc Tiến

 

-Thánh họ!

Thằng Khoái chất chưởng hai bước dọc, một bước ngang trên con đường đá dẫn vào chợ Đông của làng Kình. Nó đang say. Trời tối đen, lấp lóe ánh điện vàng vọt hắt đến từ các nhà dân trong làng nhưng khu chợ vẫn ngòm ngòm hoang hắt. Con đường đá đã được bê tông hóa bề mặt bằng phẳng nhờ vố làng Kình bán ruộng năm kia vẫn khiến thằng Khoái vấp suýt ngã mấy lần. Ấy là vì cái thân hình lỏng ngỏng của nó đang mất cân bằng nghiêm trọng. Rượu, rượu đấy mà, phải tròm trèm tẩn ngót hai cút ruợu thuốc ở nhà lão Khuếnh rồi quất thêm mấy vại bia cỏ quán con Lư thì làm gì mà chả mất trọng lượng. Người nó cứ nhẹ bầng bẫng như bấc, có lúc thằng Khoái còn tưởng nó đang bay, giật mình phải dừng lại ngồi thụp xuống soàn soạt cào cái thủ tóc ngắn tũn nham nhở và giật giật túm râu cằm lơ thơ để định thần. Cứ mỗi lần vấp, dù không cố tình nó lại vuột ra cái câu đệm cửa miệng có một không hai làm nên thương hiệu của nó.

Thánh họ! Không ít lần ông chú Khuếnh trưởng thôn của nó đã nổi điên vì câu chửi đệm này. Ấy là những lần vì câu chửi đó mà mấy việc tày đình chú cháu nó lén lút làm bị bại lộ. Cái đận thằng Khoái nhận lệnh chỉ huy đám thằng Cò đeo khăn bịt mặt tẩn cảnh cáo một thằng trai làng Kịch sang tìm hiểu gái làng Kình. Thằng kia bị dần nhừ tử, chịu chết không thể biết kẻ nào đánh mình thì cái mồm báo hại của thằng Khoái chẳng hiểu sao lại phọt ra đúng cái từ khốn ấy. Thế có khác gì lạy ông tôi ở bụi này. Thánh họ! Rồi cái vố đêm áp năm dạo Tết trước, thằng Khoái trét bùn vào người hóa trang, lặn lội dùng thuốc sâu đánh bả ao cá nhà thằng Tu gỗ. Việc trót lọt nhưng đến lúc đang chuồi ra khỏi ao trong bộ dạng sùng sũng bùn đất, vô tình gặp đám người làng Kịch truy đuổi kẻ nào đó dắt trộm trâu, nó buộc phải trốn vào trong ruộng lúa bị đỉa, bị muỗi xúm vào đánh hội đồng, tức khí thằng Khoái lại buột ra câu chửi trời đánh kia thế là bị tóm đứ đừ tại trận. Thật là chưa khảo đã xưng, tình ngay lý gian, nó buộc phải khai ra cái vố thuốc sâu để tránh tội trộm trâu, lộ bem hết cả. Đận ấy lão Khuếnh tức điên lên vả đôm đốp vào mặt nó:

-Tiên nhân mày, thánh họ là cái thứ gì hử?

Biết là cái gì thì chả đến cái thá nó dùng. Chính bản thân nó cũng không biết mình dùng từ bao giờ. Câu chửi đệm chẳng giống ai, cả làng nghe mãi cũng quen nhĩ, thậm chí thấy vui tai dù không có bất cứ ai dùng theo nó. Giống thằng Khoái là một điều xỉ nhục ở làng Kình.

Mãi rồi thằng Khoái cũng mò về được cái điếm canh chợ, thực chất là một cái lều gạch nó chiếm dụng làm nhà ở từ lâu. Chiều nay ông chú Khuếnh trưởng thôn hết thời của nó triệu tập đám lâu la lại nhà uống ruợu. Chỉ mỗi mình thằng Khoái đến. Lũ thằng Cò nghe tin lão Bài, mụ Đương ra đầu thú công an huyện chắc là sợ thọt hột lên cổ, tịnh chẳng thấy một mống nào lai vãng đến. Thằng Khoái thì khác. Đầu óc dẫu có ngu ngơ đến mấy nó vẫn biết cái sự vắng mặt kia là điều chẳng nên làm. Nó biết tỏng không đến cũng chẳng xong, ông chú yêu tinh đời nào chịu để nó yên, vả lại quen miệng rồi, đến đó được đớp, được hít đã mồm, lại được tiếng trung thành tội gì không đến. Quả nhiên, trái với lệ thường chú Khuếnh của nó không hề buông một lời chửi mắng chỉ rặt vỗ về rất đỗi dịu ngọt, đãi đằng nó một mâm rượu tú hụ, thậm chí lão còn tung ra một nhời động trời mà có chết ngay tắp lự hoặc là bố nó đội mồ sống lại thằng Khoái cũng chả dám tin. Và sướng quá, nó tót ngay ra quán con Lư quất thêm mấy khiệp bia cỏ để ăn mừng.

Vừa loạng quạng đẩy cánh cửa liếp khép hờ, móc chiếc bật lửa ga soi tìm cái công tắc điện thì thằng Khoái thấy nhoáng nhoàng một bóng người ngồi thu lu đen thẫm trên chiếc chõng tre giữa nhà. Không kịp hét lên, nó đã đổ vật xuống vì sợ. Cái khối đen thẫm ấy chẳng phải ai khác chính là ông chú trưởng thôn của nó. Lão Khuếnh!

Thánh họ! Thằng Khoái lầu bầu rồi lồm cồm bò dậy. Phải mọi khi xem nó đã bị chửi té tát nhưng bây giờ thì không. Lão Khuếnh chỉ nhếch mép cười nhạt:

-Nốc vã lắm vào, nhìn kìa khướt cò bợ thế kia thì làm thế chó nào được việc nhớn.

Thằng Khoái chợt hăng máu:

-Việc gì cháu cũng sực được hết. Thánh họ!

Lão Khuếnh cười nhạt chìa ra chiếc sổ đỏ. Thằng Khoái mắt sáng rực:

-Chú không bỡn cháu?

-Tao không còn thì giờ để bỡn hiểu không. Thứ này sẽ là của mày.

Người thằng Khoái run bần bật. Vì ruợu, dĩ nhiên nhưng cái chính là vì chiếc sổ đỏ kia. Hồi chiều, chú Khuếnh nó đang dưng bảo thương nó cũng là họ Phạm cả nhưng mày là thằng cơ nhỡ, chú sẽ cho mày ngôi nhà này. Nghĩa là ngôi nhà lão Khuếnh đang ở, bề thế cỡ nhất nhì làng Kình. Sướng nhưng thằng Khoái cóc tin. Vẫn biết chú nó đang sa cơ nhưng tin thế quái nào được, cả một cơ ngơi thế kia. Nhưng bây giờ…

-Tao sẽ viết văn tự cho mày quyền sở hữu ngôi nhà của tao. Đây sổ đỏ đây.

Thằng Khoái chìa tay đón. Run run. Vừa chạm vào được tấm bìa thì tay lão Khuếnh rụt phắt.

-Mày phải làm một việc này, gọi là có đi có lại.

Lão Khuếnh ấn vào tay thằng Khoái chiếc can nhựa một lít đựng đầy thứ nước vàng nhờ nhờ. Rượu, một can rượu này thì bõ bèn gì, lớn bằng mười thế này cũng chấp. Thằng Khoái nắm chắc chiếc can.

-Xong béng, chơi ngay!

Lão Khuếnh cười hậc hậc trong họng.

-Xăng đấy, mày phải đốt nhà thờ họ đêm nay. Đốt nhà thờ họ, hiểu chưa?

Mắt Khuếnh xanh lẹt, vòng vèo những tia sáng ma quái. Thằng Khoái lùi lại, chiếc can rời khỏi tay rớt bịch xuống nền nhà. Nó tỉnh hẳn tựa hồ như có phép thần, trong người nó tiệt không còn một giọt rượu. Thánh họ!

 

*

* *

Ba năm trước, làng Kình xảy ra một việc, sau này dân làng gọi đó là sự biến lịch sử. Ấy là đận làng bầu trưởng thôn. Ông Bát tộc trưởng họ Phạm, dòng họ có nhà thờ tổ lâu năm và to nhất làng Kình được xã hiệp thương bầu vào chức vụ thôn. Cũng lúc đó lão Khuyếnh, người họ Phạm chi dưới đang dưng đùng đùng đứng ra ứng cử. Lão Khuếnh hơn chục năm trước từng làm đến phó chủ nhiệm hợp tác xã Kình Hợp bị cách chức vì biển thủ công quỹ. Chao ôi là rách việc, cái chức vụ trưởng thôn xưa nay nào có ma nào mết giờ cùng lúc hai người trong một họ nhảy ra tỷ thí đã là sự lạ, thêm nữa dân làng Kình vốn chất phác không ai thù ghét gì những cũng chưa dễ quên cái phốt tham ô kia của lão Khuyếnh, thành thử cả làng ộn ạo lên vì chuyện này. Ông Bát rành rành là người tử tế được mọi người kính trọng, chưa bầu nhưng đã chắc đến tám chục phần trăm chiến thắng. Nhưng không, nhẽ đời cứ thuận chiều như vậy thì còn nói làm gì. Lão Khuyếnh, sau hơn chục năm mất chức vẫn hậm hị vì cú cản đường hoạn lộ ấy. Thâm tâm lão coi khinh tất cả đám cán bộ làng xã. Đám ấy chẳng qua là một lũ bất tài vớ được vận, cầm được cờ trong tay mà thôi, người giỏi phải là Khuếnh. Và cái ghế trưởng thôn dẫu cò con thì cũng là cơ hội cuối đời cho lão thể hiện mình.

Gió hun hút lùa vào gian nhà trống hoác. Người thằng Khoái rung như nhập đồng. Mắt nó hút vào chiếc can nhựa đang chình ình giữa nhà. Thánh họ! Nó lại buột chửi. Ông chú họ quý hóa của nó đã biến đi từ lúc nào. Đốt nhà thờ? Tại sao lại phải đốt? Trí óc mịt mùng của nó không tài nào hiểu được. Đã đành là lão Khuếnh đã bại trận trước bác Bát trưởng họ nhưng cái nhà thờ thì có liên quan gì đến những việc ấy. Nhà thờ họ! Từ nhỏ ngôi nhà tôn nghiêm ấy đã gắn bó với thằng Khoái. Dẫu chỉ là đứa mồ côi phải ở ngoài chợ nhưng có đận nào việc họ trong nhà thờ thằng Khoái lại vắng mặt.

Lạnh, lạnh quá, chả còn mấy nả nữa là Tết. Tay thằng Khoái như vô thức lần mò chạm vào lần vỏ can nhựa lạnh ngắc. Phát ra tiếng óc ách của thứ nước chết người kia. Thánh họ, sao lại là xăng mà không phải là ruợu. Chỉ cần một cú quẹt…

Cái đận bầu cử, thằng Khoái được chú Khuếnh nó triệu đến. Vài ba chén rượu, cộng với mấy lời ngọt nhạt là thằng Khoái biết tỏng chú nó muốn gì. Đầu đặc nhưng từ bé đến lớn nó rặt một mình lê la đầu làng cuối chợ nên những việc thế này nó tinh lắm. Khi bố nó mất vì một tai nạn nơi đất khách nó mới chỉ lên bẩy tuổi, lúc đó nó cũng có nhà có cửa hẳn hoi. Sau vì mẹ nó lấy chồng rồi hai vợ chồng dắt díu bán nhà, bán cửa mang nó đi tít cù tận một xứ mạn ngược. Lẽ ra thằng Khoái đã không phải vất vưởng thế này nếu như mẹ nó không tự nhiên phát bệnh chết ngỏm. Thế là hết, mới chục tuổi đầu nó thành người bơ vơ không ai thân thích khi ông chú dượng lại rước về một người đàn bà mới. May là thằng Khoái còn nhớ tên quê nên mới mọ mẫm mò về được làng Kình. Bấy giờ nghèo quá, họ Phạm dẫu lớn cũng không ai cưu nổi thằng Khoái. Thêm nữa vốn lông bông, lại phiêu dạt xứ người, ở đậu nhà người nên thằng Khoái đích thị là một đứa bất kham. Đất cát bấy giờ dễ dàng, họ Phạm cắt cho thằng Khoái một miếng sát nhà thờ cử người trong họ luân phiên chăm sóc hẳn hoi nhưng rút cục không thể ai chịu được nó. Nói công bằng nó cũng chả chịu để ai làm chân giám hộ hờ như vậy. Thằng Khoái lần mò ra chợ. Nơi đó dễ dàng kiếm được những miếng ăn ngay tắp lự. Và rồi nó ở miết chiếm luôn cái điếm canh chợ cũ làm nhà cứ thế sống đến bây giờ yên ổn hơn ba chục tuổi đầu.

Thằng Khoái được lão Khuếnh giao nhiệm vụ cùng một lũ lâu la rặt những thằng bất hảo trong làng. Đó là những thanh niên hoặc lêu lổng hoặc vô công rồi nghề, lười biếng nhưng lại thích ăn hút. Loại này thời nào cũng nhiều vô kể. Đám vệ binh đời mới này thấy lợi lập tức bập ngay vào lão Khuếnh. Chúng cùng với cánh thân tín của Khuếnh vừa dùng tiền mua chuộc các suất bầu cử bằng giá phiếu bầu cụ thể là hai yến thóc, vừa dọa nạt đánh bả gà chó, đốn cây phá ruộng với những ai không ủng hộ. Tiền tươi thóc thật, khối người chép miệng nhận lời vì tham, số khác đành bỏ phiếu cho Khuếnh với cái nhẽ không dây với hủi cho yên thân. Và thế là lão Khuếnh đắc cử.

Đội tự quản, phải rồi đội tự quản. Thánh họ! Đó là một trang đời mới của thằng Khoái. Cũng chả biết tự quản là cái gì nhưng rõ ràng nó được đeo băng đỏ làm chân trật tự khu chợ, quyền bính ngang hàng với nhân viên thu thuế chợ của xã. Đang ở phận làm thuê dẫu có ngang ngược đến mấy trừ những lúc tắt mắt thó thuổng củ khoai, chén rượu còn thì nó cũng phải lao động è cổ. Trong chợ, ai cần mang vác gánh gồng chỉ cần gọi Khoái, Khoái là nó vọt đến ngay, nhanh như điện. Nó làm hùng hục, sáng chiều quét dọn chợ cộng thêm với những việc sai bảo lặt vặt đảm bảo đủ một cuộc sống lam lũ nhưng cũng chẳng đến nỗi nào. Dân cư trong làng từ nhỏ đã quen gọi nó là mõ, thằng mõ Khoái. Mõ thì đã sao, miễn là có miếng đút miệng đủ sống. Chưa bao giờ thằng Khoái lại phải vân vi vì cái chức mõ ấy. Nhưng thời thế đã đổi, thân phận của nó đã đổi. Nhất là sau cái vố chú lão Khuếnh lập mưu bán đất.

Đận đất cát này thằng Khoái phục lão Khuếnh sát đất. Tù mù lừa trên dối dưới thế nào mà chỉ ít ngày lão Khuếnh với sự trợ giúp của tay Bài đã huy động được từ mỗi khẩu mấy chục mét vuông thành miếng đất mỡ màng mấy hecta ven đường tỉnh lộ. Thời buổi đất quý hơn vàng, lão Khuếnh thậm thụt móc nối với một doanh nghiệp sân sau của đám quan hàng tỉnh bán đứt thu về một khoản tiền khổng lồ. Dăm bẩy tỉ thôi nhưng đó là một cái giá khủng khiếp ở làng Kình. Có tiền lão chia ngay cho dân làng theo suất đinh đóng đất.

Thằng Khoái cũng được chia một suất. Nó sắm hẳn chiếc bìu bằng vải có dây thắt hẳn hoi nhét số tiền tự dưng mà có vào đó, dắt hẳn trong bẽm quần cho chắc. Thánh họ, đời lên hương rồi. Có tiền, thằng Khoái mon men đến quán con Lư, nghe nói là ca ve trên thành phố giải nghệ về mở quán bia cỏ. Ca ve cũng tốt, dù sao đã về làng là nó muốn hoàn lương. Thân phận thằng mõ may mà còn có con ca ve dạt về để vá víu thành đôi nếu không chắc nó chết già thành kiếp trai tân chứ chả bỡn. Cũng dần lên, dập xuống chết đi sống lại bao bận thằng Khoái mới được con Lư chấp nhận. Cái lý của con bé lúc nhận lời làm thằng Khoái choáng. Ai đời nó dám bảo, thôi thì mạt cưa đành gặp mướp đắng vậy, thân tôi khốn nạn đã đành giờ lại choàng phải ông thì đúng là không còn trời đất gì cả. Nghe nói thế, thằng Khoái có chút tự ái nhưng rồi cái đầu đất của nó lập tức lóe sáng. Thánh họ, kể cả kẻ cắp gặp bà già đây cũng chấp nhé, miễn là được sờ soạng, hôn hít, được đực được cái…khe khe.

Thằng Khoái nhấc hẳn chiếc can lên. Óc ách. Mới đây thôi lão Khuếnh đã hứa sẽ làm đám cưới cho nó và con Lư. Nó sẽ có một gia đình. Ui chao, gia đình. Mới nghĩ đến đó thằng Khoái đã sướng mê lịm. Nó sẽ được làm chồng. Con Lư làm vợ. Rồi con cái nữa nhé. Thánh họ, mõ đấy, thì đã sao nào. Chiều nay lúc ngang qua chợ Đông, đám dân chợ đã xỏ xiên chửi đổng kiếp mõ của nó. Thằng Khoái biết ông chú Khuếnh của nó đã hết thời. Sau nhiệm kỳ trưởng thôn hai năm rưỡi đầu tiên, bán đất trót lọt, cầm cự đấu đá với chính quyền lần hồi, lão Khuếnh không được ra ửng cử tiếp. Thằng Khoái không hiểu vì sao chú nó cay cú đến thế, không được bầu trưởng thôn thì đã chết ai. Vậy mà chú nó phá bầu cử, tiếp tục bám chức vụ. Khổ nỗi bác Bát trưởng họ lại được cử làm trưởng thôn lâm thời. Hai trưởng thôn giằng co, nồi da nấu thịt, họ Phạm rồi làng Kình hệt như bị trận bão lớn tràn qua. Bao nhiêu chuyện đau lòng.

Nằm trong chăn thằng Khoái biết rõ chú Khuếnh nó, ngoài thì cao đạo thế thôi chứ cái vụ bán đất, ngoài việc chi phí làm đường làng, xây miếu, chia tiền cho các hộ bán đất, chú nó cũng vớ bẫm. Đám thằng Bài con Đương còn tệ hơn, can tội ăn chặn hỏa hồng những mấy trăm triệu bị chính chú Khuếnh nó phát giác, khống chế. Vỡ lở hết rồi, phen này thì lũ ấy tù mọt gông. Đám thằng Bài sợ dân làng Kình hơn sợ pháp luật đã phải đâm đầu vào công an huyện đầu thú. Còn chú Khuếnh nó…

Thằng Khoái bỗng đứng bật dậy, không làm theo chắc chắn nó sẽ bị lão Khuếnh trả thù. Mà thằng Khoái thì vô kể tội. Dẫu bác Bát đã tuyên bố khoan hồng cho đám ăn theo như nó và bọn thằng Cò nhưng lão Khuếnh mà tố tội nó ra thì có giời cứu. Cái sổ đỏ nữa, cả đời nó không nhà không cửa. Giờ sắp lấy vợ, chỉ bật đến quẹt một cái, có giời biết. Thánh họ!

Thằng Khoái nhấc can xăng. Bây giờ cái can nhẹ bầng bẫng.

 

*

* *

Nhà thờ họ Phạm sầm sẫm trong đêm. Thằng Khoái dò dẫm đến. Đường đi lối lại thông tỏ, chó má thuộc hơi biết tên, nó dễ dàng lẻn vào ngách sau hậu cung. Bắt đầu từ đây. Rưới một lượt xăng và châm lửa thế là xong. Tay thằng Khoái lần vào chiếc nút. Run quá, sao lại thế này. Nhà thờ. Cái sổ đỏ. Chập chờn chao đảo quay cuồng. Nó nghiến chặt răng vận sức, chiếc nút chuyển từ từ. Bỗng thằng Khoái dừng tay. Có tiếng chân người. Tiếng bật công tắc đến tách. Đèn sáng. Thằng Khoái nép sát người vào cửa. Nó đã nhìn rõ hai người. Chính là chú Khuếnh và bác Bát.

-Ông muốn gì?

Đấy là tiếng bác Bát. Thằng Khoái nhìn rõ cái nhếch mép của chú Khuếnh.

-Đừng nghĩ tôi đã cùng đường. Các người không làm gì nổi tôi đâu.

-Nói đi, ông ra nhà thờ giờ này làm gì? Ông muốn gì?

-Muốn gì à? Tôi muốn ông và cả cái họ Phạm này tàn lụi. Làng Kình nữa. Tất cả lụi tàn.

-Sao ông hiểm độc thế? Ai đã làm gì ông nào. Họ Phạm và làng Kình này đã cưu mang ông.

Tiếng Khuếnh gầm lên.

-Tôi cóc cần. Tôi muốn thế. Hãy đợi đấy, không lâu nữa đâu, tai ứng sẽ giáng xuống các người.

Ông Bát cũng gằn giọng, tiếng vổng dần.

-Vậy thì nghe đây, trước nhà thờ tiên tổ, tôi tuyên bố kẻ lạc loài là ông từ giờ bị tước bỏ họ Phạm. Ông đúng là kẻ lạc loài khác máu tanh lòng. Họ Phạm đã cho ông tên họ, rút cục ông vẫn chỉ là đứa con nuôi bất nhân lấy oán trả ân…

Tai thằng Khoái ù đi. Lão Khuếnh là con nuôi. Lão Khuếnh không phải là người họ Phạm. Thảo nào lão dám đốt nhà thờ. Thánh họ. Cái sổ đỏ mờ dần trong mắt nó chuyển sang màu đen kịt. Thằng Khoái xách can xăng vùng chạy một mạch về quán bia cỏ con Lư.

Đang ngủ, con Lư vùng dậy. Chưa kịp nói gì thì thằng Khoái đã òa lên khóc. Con Lư giằng lấy can xăng đưa lên mũi ngửi, giậm chân bành bạch:

-Nốc lắm vào say thế kia cơ mà. Xăng! Đêm hôm lại định đi đốt nhà ai thế? Hay là định đốt mình?

Thằng Khoái chợt quỳ xuống ôm lấy chân người yêu.

-Tôi định đốt nhà thờ họ đổi lấy cái nhà của lão Khuếnh để cưới mình. Nhưng không, tôi là người họ Phạm. Tôi là người họ Phạm. Không bao giờ, không bao giờ…Thánh họ!

Ruợu hồi lại trong máu thằng Khoái khiến nó nổi cơn say gào khóc thê thảm. Con Lư gỡ tay thằng Khoái xa xót nhìn nó. Bất chợt con Lư ngồi thụp xuống, ôm thốc lấy thằng Khoái dúi đầu nó vào bộ ngực đồ sộ như người mẹ dỗ dành con trẻ khát sữa. Tiếng con Lư bật ra rưng rưng:

-Đồ mõ!

*

* *

Làng Kình hôm sau bình thản đón nhận tin lão Khuếnh đã bỏ trốn trong đêm. Áp Tết, thằng Khoái rời bỏ cái điếm chợ dọn về nhà con Lư ở. Một đám cưới nho nhỏ do ông Bát trưởng tộc họ Phạm ở làng Kình đứng ra tổ chức ngay sân nhà thờ họ./.

 

PNT

Advertisements

Entry filed under: Truyện ngắn.

Tuyệt phả Chứng nhân

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


Tháng Bảy 2009
H B T N S B C
    Th8 »
 12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
2728293031  

CHÀO KHÁCH

free counters

%d bloggers like this: